Trong căn phòng tối đen như mực với vách tường loang lổ, trên sàn nhà xi măng lạnh lẽo nước tiêu vung vãi khắp nơi. Trong đông nước bản ở chân tường rải rác mây hộp mì ăn liên, vỏ chai nước suôi cùng rác rưởi, bôc ra mùi chua lòm. Ở giữa bãi nước bẩn như thế có một thằng bé đang ngồi, phần quần dưới mông đều ướt hêt, không phân biệt được là dính nước bản hay là cứt đái. Một người đàn ông khuất sáng đi tới, mặt mũi gã ta chỉ có những đường nét chung chung không rõ ràng, còn lại là một mảnh đen kịt, chỉ thây gã ta đưa tay cởi thăt luring ra. Tới rồi, lại tới rồi, mỗi lần như thế bọn chúng đều đi tiểu vào mặt thằng bé. Thằng bé nhắm chặt hai mắt và môi lại, chuẩn bị nghênh đón mùi khai thổi quen thuộc... Sợ Chiêu Dương đột nhiên kinh hoàng ngồi bật dậy từ trên giường, dồn dập thở dôc. Bốn giờ sáng, ánh sáng mờ mờ bên ngoài xuyên qua lớp rèm cửa sổ đã có thể thấy rõ tảt cả bên trong căn phòng ngủ. Lại gặp ác mộng rồi Hô hấp của Sở Chiêu Dương dần ổn định trở lại, anh vùi đầu vào đôi bàn…

Chương 573: Tương phản quá lớn, làm cho cố niệm nhất thời không thích ứng được

Chào Buổi Sáng: Ông Xã Cool NgầuTác giả: Hoàng Nhã Thần HiTruyện Ngôn TìnhTrong căn phòng tối đen như mực với vách tường loang lổ, trên sàn nhà xi măng lạnh lẽo nước tiêu vung vãi khắp nơi. Trong đông nước bản ở chân tường rải rác mây hộp mì ăn liên, vỏ chai nước suôi cùng rác rưởi, bôc ra mùi chua lòm. Ở giữa bãi nước bẩn như thế có một thằng bé đang ngồi, phần quần dưới mông đều ướt hêt, không phân biệt được là dính nước bản hay là cứt đái. Một người đàn ông khuất sáng đi tới, mặt mũi gã ta chỉ có những đường nét chung chung không rõ ràng, còn lại là một mảnh đen kịt, chỉ thây gã ta đưa tay cởi thăt luring ra. Tới rồi, lại tới rồi, mỗi lần như thế bọn chúng đều đi tiểu vào mặt thằng bé. Thằng bé nhắm chặt hai mắt và môi lại, chuẩn bị nghênh đón mùi khai thổi quen thuộc... Sợ Chiêu Dương đột nhiên kinh hoàng ngồi bật dậy từ trên giường, dồn dập thở dôc. Bốn giờ sáng, ánh sáng mờ mờ bên ngoài xuyên qua lớp rèm cửa sổ đã có thể thấy rõ tảt cả bên trong căn phòng ngủ. Lại gặp ác mộng rồi Hô hấp của Sở Chiêu Dương dần ổn định trở lại, anh vùi đầu vào đôi bàn… “Lúc anh còn là thiếu niên, dáng vẻ như thế nào?” Cố Niệm ở trong lòng Sở Chiêu Dương, lười biếng hỏi, “Có ảnh chụp không?”“Có. Bà nội đều giữ lại cho anh, bây giờ em muốn xem à?”“Ừ, bây giờ em muốn xem.” Cố Niệm vòng tay ôm hông của Sở Chiêu Dương, tì cằm lên ngực anh.“Ở trong căn phòng và trên chiếc giường của anh thời thiếu niên.” Cố Niệm nhẹ giọng nói, “Nhìn dáng vẻ của anh lúc đó.”Hô hấp của Sở Chiêu Dương lại đột nhiên dồn dập, ánh mắt sâu thẳm, ngọn lửa âm thầm bùng lên: “Anh không muốn đi lấy ảnh nữa rồi.”Cô nói những lời này, không phải là đang câu dẫn anh sao? Sao có thể khiến anh cam lòng rời đi đây?“Nhanh đi!” Cố Niệm đẩy anh, “Em mệt rồi, không cho anh tiếp tục nữa.”Sở Chiêu Dương ôm cô một lúc rồi mới xuống giường, mở tủ lấy ra vài quyển album ảnh.Ánh mắt Cố Niệm dõi theo anh, lơ đãng liếc mắt về phía đầu giường. Chiếc giường này làm bằng gỗ huỳnh đàn, hoa văn trang trí tự nhiên đơn giản. Nhìn vào giá trị của chiếc giường này, có sử dụng thêm mấy trăm năm nữa cũng được. Thu hồi ánh mắt từ trên giường gỗ, thấy Sở Chiêu Dương đã cầm quyển album quay trở lại.Cố Niệm đưa tay: “Ảnh đâu?”Sở Chiêu Dương mỉm cười, đưa quyển album cho Cố Niệm. Cố Niệm bọc chăn ngồi dậy, dựa vào đầu giường.Đầu giường bằng gỗ có hơi cứng, Sở Chiêu Dương đem gối của mình và của cô kê xuống sau lưng cô.“Có rất nhiều, tạm thời không xem hết được cho nên anh đã chọn một chút.” Sở Chiêu Dương nói.Cố Niệm mở một quyển trong đó ra, thấy ảnh chụp Sở Chiêu Dương lúc vừa mới sinh ra. Khi đó còn không nhìn rõ ngũ quan ra sao, nếu như không nói cô cũng không nhận ra đây là Sở Chiêu Dương. Em bé trong hình nằm ở trên giường lộ ra cái mông sữa nhỏ bé, còn toét miệng cười vui vẻ, làm gì có dáng vẻ mặt lạnh nghiêm túc như bây giờ đâu chứ. Tương phản quá lớn, làm cho Cố Niệm nhất thời không thích ứng được.

“Lúc anh còn là thiếu niên, dáng vẻ như thế nào?” Cố Niệm ở trong lòng Sở Chiêu Dương, lười biếng hỏi, “Có ảnh chụp không?”

“Có. Bà nội đều giữ lại cho anh, bây giờ em muốn xem à?”

“Ừ, bây giờ em muốn xem.” Cố Niệm vòng tay ôm hông của Sở Chiêu Dương, tì cằm lên ngực anh.

“Ở trong căn phòng và trên chiếc giường của anh thời thiếu niên.” Cố Niệm nhẹ giọng nói, “Nhìn dáng vẻ của anh lúc đó.”

Hô hấp của Sở Chiêu Dương lại đột nhiên dồn dập, ánh mắt sâu thẳm, ngọn lửa âm thầm bùng lên: “Anh không muốn đi lấy ảnh nữa rồi.”

Cô nói những lời này, không phải là đang câu dẫn anh sao? Sao có thể khiến anh cam lòng rời đi đây?

“Nhanh đi!” Cố Niệm đẩy anh, “Em mệt rồi, không cho anh tiếp tục nữa.”

Sở Chiêu Dương ôm cô một lúc rồi mới xuống giường, mở tủ lấy ra vài quyển album ảnh.

Ánh mắt Cố Niệm dõi theo anh, lơ đãng liếc mắt về phía đầu giường. Chiếc giường này làm bằng gỗ huỳnh đàn, hoa văn trang trí tự nhiên đơn giản. Nhìn vào giá trị của chiếc giường này, có sử dụng thêm mấy trăm năm nữa cũng được. Thu hồi ánh mắt từ trên giường gỗ, thấy Sở Chiêu Dương đã cầm quyển album quay trở lại.

Cố Niệm đưa tay: “Ảnh đâu?”

Sở Chiêu Dương mỉm cười, đưa quyển album cho Cố Niệm. Cố Niệm bọc chăn ngồi dậy, dựa vào đầu giường.

Đầu giường bằng gỗ có hơi cứng, Sở Chiêu Dương đem gối của mình và của cô kê xuống sau lưng cô.

“Có rất nhiều, tạm thời không xem hết được cho nên anh đã chọn một chút.” Sở Chiêu Dương nói.

Cố Niệm mở một quyển trong đó ra, thấy ảnh chụp Sở Chiêu Dương lúc vừa mới sinh ra. Khi đó còn không nhìn rõ ngũ quan ra sao, nếu như không nói cô cũng không nhận ra đây là Sở Chiêu Dương. Em bé trong hình nằm ở trên giường lộ ra cái mông sữa nhỏ bé, còn toét miệng cười vui vẻ, làm gì có dáng vẻ mặt lạnh nghiêm túc như bây giờ đâu chứ. Tương phản quá lớn, làm cho Cố Niệm nhất thời không thích ứng được.

Chào Buổi Sáng: Ông Xã Cool NgầuTác giả: Hoàng Nhã Thần HiTruyện Ngôn TìnhTrong căn phòng tối đen như mực với vách tường loang lổ, trên sàn nhà xi măng lạnh lẽo nước tiêu vung vãi khắp nơi. Trong đông nước bản ở chân tường rải rác mây hộp mì ăn liên, vỏ chai nước suôi cùng rác rưởi, bôc ra mùi chua lòm. Ở giữa bãi nước bẩn như thế có một thằng bé đang ngồi, phần quần dưới mông đều ướt hêt, không phân biệt được là dính nước bản hay là cứt đái. Một người đàn ông khuất sáng đi tới, mặt mũi gã ta chỉ có những đường nét chung chung không rõ ràng, còn lại là một mảnh đen kịt, chỉ thây gã ta đưa tay cởi thăt luring ra. Tới rồi, lại tới rồi, mỗi lần như thế bọn chúng đều đi tiểu vào mặt thằng bé. Thằng bé nhắm chặt hai mắt và môi lại, chuẩn bị nghênh đón mùi khai thổi quen thuộc... Sợ Chiêu Dương đột nhiên kinh hoàng ngồi bật dậy từ trên giường, dồn dập thở dôc. Bốn giờ sáng, ánh sáng mờ mờ bên ngoài xuyên qua lớp rèm cửa sổ đã có thể thấy rõ tảt cả bên trong căn phòng ngủ. Lại gặp ác mộng rồi Hô hấp của Sở Chiêu Dương dần ổn định trở lại, anh vùi đầu vào đôi bàn… “Lúc anh còn là thiếu niên, dáng vẻ như thế nào?” Cố Niệm ở trong lòng Sở Chiêu Dương, lười biếng hỏi, “Có ảnh chụp không?”“Có. Bà nội đều giữ lại cho anh, bây giờ em muốn xem à?”“Ừ, bây giờ em muốn xem.” Cố Niệm vòng tay ôm hông của Sở Chiêu Dương, tì cằm lên ngực anh.“Ở trong căn phòng và trên chiếc giường của anh thời thiếu niên.” Cố Niệm nhẹ giọng nói, “Nhìn dáng vẻ của anh lúc đó.”Hô hấp của Sở Chiêu Dương lại đột nhiên dồn dập, ánh mắt sâu thẳm, ngọn lửa âm thầm bùng lên: “Anh không muốn đi lấy ảnh nữa rồi.”Cô nói những lời này, không phải là đang câu dẫn anh sao? Sao có thể khiến anh cam lòng rời đi đây?“Nhanh đi!” Cố Niệm đẩy anh, “Em mệt rồi, không cho anh tiếp tục nữa.”Sở Chiêu Dương ôm cô một lúc rồi mới xuống giường, mở tủ lấy ra vài quyển album ảnh.Ánh mắt Cố Niệm dõi theo anh, lơ đãng liếc mắt về phía đầu giường. Chiếc giường này làm bằng gỗ huỳnh đàn, hoa văn trang trí tự nhiên đơn giản. Nhìn vào giá trị của chiếc giường này, có sử dụng thêm mấy trăm năm nữa cũng được. Thu hồi ánh mắt từ trên giường gỗ, thấy Sở Chiêu Dương đã cầm quyển album quay trở lại.Cố Niệm đưa tay: “Ảnh đâu?”Sở Chiêu Dương mỉm cười, đưa quyển album cho Cố Niệm. Cố Niệm bọc chăn ngồi dậy, dựa vào đầu giường.Đầu giường bằng gỗ có hơi cứng, Sở Chiêu Dương đem gối của mình và của cô kê xuống sau lưng cô.“Có rất nhiều, tạm thời không xem hết được cho nên anh đã chọn một chút.” Sở Chiêu Dương nói.Cố Niệm mở một quyển trong đó ra, thấy ảnh chụp Sở Chiêu Dương lúc vừa mới sinh ra. Khi đó còn không nhìn rõ ngũ quan ra sao, nếu như không nói cô cũng không nhận ra đây là Sở Chiêu Dương. Em bé trong hình nằm ở trên giường lộ ra cái mông sữa nhỏ bé, còn toét miệng cười vui vẻ, làm gì có dáng vẻ mặt lạnh nghiêm túc như bây giờ đâu chứ. Tương phản quá lớn, làm cho Cố Niệm nhất thời không thích ứng được.

Chương 573: Tương phản quá lớn, làm cho cố niệm nhất thời không thích ứng được