Trong căn phòng tối đen như mực với vách tường loang lổ, trên sàn nhà xi măng lạnh lẽo nước tiêu vung vãi khắp nơi. Trong đông nước bản ở chân tường rải rác mây hộp mì ăn liên, vỏ chai nước suôi cùng rác rưởi, bôc ra mùi chua lòm. Ở giữa bãi nước bẩn như thế có một thằng bé đang ngồi, phần quần dưới mông đều ướt hêt, không phân biệt được là dính nước bản hay là cứt đái. Một người đàn ông khuất sáng đi tới, mặt mũi gã ta chỉ có những đường nét chung chung không rõ ràng, còn lại là một mảnh đen kịt, chỉ thây gã ta đưa tay cởi thăt luring ra. Tới rồi, lại tới rồi, mỗi lần như thế bọn chúng đều đi tiểu vào mặt thằng bé. Thằng bé nhắm chặt hai mắt và môi lại, chuẩn bị nghênh đón mùi khai thổi quen thuộc... Sợ Chiêu Dương đột nhiên kinh hoàng ngồi bật dậy từ trên giường, dồn dập thở dôc. Bốn giờ sáng, ánh sáng mờ mờ bên ngoài xuyên qua lớp rèm cửa sổ đã có thể thấy rõ tảt cả bên trong căn phòng ngủ. Lại gặp ác mộng rồi Hô hấp của Sở Chiêu Dương dần ổn định trở lại, anh vùi đầu vào đôi bàn…
Chương 737: Lưng cũng muốn gãy luôn rồi
Chào Buổi Sáng: Ông Xã Cool NgầuTác giả: Hoàng Nhã Thần HiTruyện Ngôn TìnhTrong căn phòng tối đen như mực với vách tường loang lổ, trên sàn nhà xi măng lạnh lẽo nước tiêu vung vãi khắp nơi. Trong đông nước bản ở chân tường rải rác mây hộp mì ăn liên, vỏ chai nước suôi cùng rác rưởi, bôc ra mùi chua lòm. Ở giữa bãi nước bẩn như thế có một thằng bé đang ngồi, phần quần dưới mông đều ướt hêt, không phân biệt được là dính nước bản hay là cứt đái. Một người đàn ông khuất sáng đi tới, mặt mũi gã ta chỉ có những đường nét chung chung không rõ ràng, còn lại là một mảnh đen kịt, chỉ thây gã ta đưa tay cởi thăt luring ra. Tới rồi, lại tới rồi, mỗi lần như thế bọn chúng đều đi tiểu vào mặt thằng bé. Thằng bé nhắm chặt hai mắt và môi lại, chuẩn bị nghênh đón mùi khai thổi quen thuộc... Sợ Chiêu Dương đột nhiên kinh hoàng ngồi bật dậy từ trên giường, dồn dập thở dôc. Bốn giờ sáng, ánh sáng mờ mờ bên ngoài xuyên qua lớp rèm cửa sổ đã có thể thấy rõ tảt cả bên trong căn phòng ngủ. Lại gặp ác mộng rồi Hô hấp của Sở Chiêu Dương dần ổn định trở lại, anh vùi đầu vào đôi bàn… Ngày hôm trước Sở Chiêu Dương cũng đã nói, ngày mùng tám tất cả công ty và đơn vị chính phủ đều đi làm. Sở Chiêu Dương muốn nhanh chóng lĩnh chứng, đã sớm không kịp chờ nữa rồi.Vì chuyện bọn họ đi lĩnh chứng, ngay cả hai cụ cũng hăng hái bừng bừng, vô cùng tích cực, còn muốn đi theo bọn họ. Lão gia tử và lão thái thái nhắc tới, Cố Lập Thành cũng không cam chịu tụt ở phía sau, mãnh liệt yêu cầu cũng muốn đi đến cục dân chính với bọn họ. Cố Lập Thành đi, thì tất nhiên Mục Lam Thục cũng sẽ đi, kết quả là đội ngũ càng lúc càng lớn. Nếu không có Sở Chiêu Dương ngăn, thì ngay cả mấy tên độc thân Hàn Trác Lệ, cũng muốn đi đến để biết cửa của cục dân chính mở theo hướng nào.Vẫn là Sở Chiêu Dương nói, đi lĩnh chứng chứ không phải là làm hôn lễ, chỗ lĩnh chứng thì bé tí tẹo, nhiều người đi như vậy, không thấy chật à? Hơn nữa làm một tên chó độc thân nhìn một phòng toàn người đi lĩnh chứng vợ chồng thì có buồn phiền không hả?Vừa nghĩ tới hình ảnh kia, Hàn Trác Lệ và Ngụy Chi Khiêm im lặng lại, cũng không đề cập tới chuyện đi theo đến cục dân chính nữa.Cố Niệm nhớ tới chuyện này, mơ mơ màng màng đưa tay lục lọi điện thoại di động ở đầu giường: “Mấy giờ rồi?”“Bảy giờ rưỡi.” Sở Chiêu Dương kéo tay của Cố Niệm về.Tuy rằng trong phòng có hệ thống sưởi nhưng vẫn có chút lạnh. Anh để cánh tay tr*n tr** của cô vào trong chăn một lần nữa rồi bọc lại thật kỹ, “Dọn dẹp một chút, còn phải đi đón ông bà nữa.”Cố Niệm lim dim “Ừ” một tiếng, nghe sao cũng thấy quá là mềm mại.Đang muốn đứng lên, nhưng mà thân thể vẫn bị Sở Chiêu Dương ôm chặt không thả.***Chờ đến lúc hai người rời giường thì đã sắp tám rưỡi rồi.“Ba ơi, mẹ ơi, hai người còn chưa dậy sao?” Bánh Gạo Nhỏ ở ngoài cửa hỏi.“Dậy rồi, sẽ ra ngay đây, con cứ đi ăn cơm trước đi.” Sở Chiêu Dương nói.Bánh Gạo Nhỏ hiểu chuyện đáp một tiếng “Vâng”, tuy rằng bé không biết buổi tối mỗi ngày sau khi ba mẹ trở về phòng ngủ đều làm chuyện thần bí gì, mà cần phải khóa cửa như thế. Nhưng mà nhiều lần như thế, bé cũng biết, sau khi ba mẹ trở về phòng ngủ, sẽ không để cho bé đi vào.Cố Niệm và Sở Chiêu Dương nhanh chóng dọn dẹp xong, đi xuống phòng ăn, lại thấy Bánh Gạo Nhỏ vẫn đang mặc áo ngủ.
Ngày hôm trước Sở Chiêu Dương cũng đã nói, ngày mùng tám tất cả công ty và đơn vị chính phủ đều đi làm. Sở Chiêu Dương muốn nhanh chóng lĩnh chứng, đã sớm không kịp chờ nữa rồi.
Vì chuyện bọn họ đi lĩnh chứng, ngay cả hai cụ cũng hăng hái bừng bừng, vô cùng tích cực, còn muốn đi theo bọn họ. Lão gia tử và lão thái thái nhắc tới, Cố Lập Thành cũng không cam chịu tụt ở phía sau, mãnh liệt yêu cầu cũng muốn đi đến cục dân chính với bọn họ. Cố Lập Thành đi, thì tất nhiên Mục Lam Thục cũng sẽ đi, kết quả là đội ngũ càng lúc càng lớn. Nếu không có Sở Chiêu Dương ngăn, thì ngay cả mấy tên độc thân Hàn Trác Lệ, cũng muốn đi đến để biết cửa của cục dân chính mở theo hướng nào.
Vẫn là Sở Chiêu Dương nói, đi lĩnh chứng chứ không phải là làm hôn lễ, chỗ lĩnh chứng thì bé tí tẹo, nhiều người đi như vậy, không thấy chật à? Hơn nữa làm một tên chó độc thân nhìn một phòng toàn người đi lĩnh chứng vợ chồng thì có buồn phiền không hả?
Vừa nghĩ tới hình ảnh kia, Hàn Trác Lệ và Ngụy Chi Khiêm im lặng lại, cũng không đề cập tới chuyện đi theo đến cục dân chính nữa.
Cố Niệm nhớ tới chuyện này, mơ mơ màng màng đưa tay lục lọi điện thoại di động ở đầu giường: “Mấy giờ rồi?”
“Bảy giờ rưỡi.” Sở Chiêu Dương kéo tay của Cố Niệm về.
Tuy rằng trong phòng có hệ thống sưởi nhưng vẫn có chút lạnh. Anh để cánh tay tr*n tr** của cô vào trong chăn một lần nữa rồi bọc lại thật kỹ, “Dọn dẹp một chút, còn phải đi đón ông bà nữa.”
Cố Niệm lim dim “Ừ” một tiếng, nghe sao cũng thấy quá là mềm mại.
Đang muốn đứng lên, nhưng mà thân thể vẫn bị Sở Chiêu Dương ôm chặt không thả.
***
Chờ đến lúc hai người rời giường thì đã sắp tám rưỡi rồi.
“Ba ơi, mẹ ơi, hai người còn chưa dậy sao?” Bánh Gạo Nhỏ ở ngoài cửa hỏi.
“Dậy rồi, sẽ ra ngay đây, con cứ đi ăn cơm trước đi.” Sở Chiêu Dương nói.
Bánh Gạo Nhỏ hiểu chuyện đáp một tiếng “Vâng”, tuy rằng bé không biết buổi tối mỗi ngày sau khi ba mẹ trở về phòng ngủ đều làm chuyện thần bí gì, mà cần phải khóa cửa như thế. Nhưng mà nhiều lần như thế, bé cũng biết, sau khi ba mẹ trở về phòng ngủ, sẽ không để cho bé đi vào.
Cố Niệm và Sở Chiêu Dương nhanh chóng dọn dẹp xong, đi xuống phòng ăn, lại thấy Bánh Gạo Nhỏ vẫn đang mặc áo ngủ.
Chào Buổi Sáng: Ông Xã Cool NgầuTác giả: Hoàng Nhã Thần HiTruyện Ngôn TìnhTrong căn phòng tối đen như mực với vách tường loang lổ, trên sàn nhà xi măng lạnh lẽo nước tiêu vung vãi khắp nơi. Trong đông nước bản ở chân tường rải rác mây hộp mì ăn liên, vỏ chai nước suôi cùng rác rưởi, bôc ra mùi chua lòm. Ở giữa bãi nước bẩn như thế có một thằng bé đang ngồi, phần quần dưới mông đều ướt hêt, không phân biệt được là dính nước bản hay là cứt đái. Một người đàn ông khuất sáng đi tới, mặt mũi gã ta chỉ có những đường nét chung chung không rõ ràng, còn lại là một mảnh đen kịt, chỉ thây gã ta đưa tay cởi thăt luring ra. Tới rồi, lại tới rồi, mỗi lần như thế bọn chúng đều đi tiểu vào mặt thằng bé. Thằng bé nhắm chặt hai mắt và môi lại, chuẩn bị nghênh đón mùi khai thổi quen thuộc... Sợ Chiêu Dương đột nhiên kinh hoàng ngồi bật dậy từ trên giường, dồn dập thở dôc. Bốn giờ sáng, ánh sáng mờ mờ bên ngoài xuyên qua lớp rèm cửa sổ đã có thể thấy rõ tảt cả bên trong căn phòng ngủ. Lại gặp ác mộng rồi Hô hấp của Sở Chiêu Dương dần ổn định trở lại, anh vùi đầu vào đôi bàn… Ngày hôm trước Sở Chiêu Dương cũng đã nói, ngày mùng tám tất cả công ty và đơn vị chính phủ đều đi làm. Sở Chiêu Dương muốn nhanh chóng lĩnh chứng, đã sớm không kịp chờ nữa rồi.Vì chuyện bọn họ đi lĩnh chứng, ngay cả hai cụ cũng hăng hái bừng bừng, vô cùng tích cực, còn muốn đi theo bọn họ. Lão gia tử và lão thái thái nhắc tới, Cố Lập Thành cũng không cam chịu tụt ở phía sau, mãnh liệt yêu cầu cũng muốn đi đến cục dân chính với bọn họ. Cố Lập Thành đi, thì tất nhiên Mục Lam Thục cũng sẽ đi, kết quả là đội ngũ càng lúc càng lớn. Nếu không có Sở Chiêu Dương ngăn, thì ngay cả mấy tên độc thân Hàn Trác Lệ, cũng muốn đi đến để biết cửa của cục dân chính mở theo hướng nào.Vẫn là Sở Chiêu Dương nói, đi lĩnh chứng chứ không phải là làm hôn lễ, chỗ lĩnh chứng thì bé tí tẹo, nhiều người đi như vậy, không thấy chật à? Hơn nữa làm một tên chó độc thân nhìn một phòng toàn người đi lĩnh chứng vợ chồng thì có buồn phiền không hả?Vừa nghĩ tới hình ảnh kia, Hàn Trác Lệ và Ngụy Chi Khiêm im lặng lại, cũng không đề cập tới chuyện đi theo đến cục dân chính nữa.Cố Niệm nhớ tới chuyện này, mơ mơ màng màng đưa tay lục lọi điện thoại di động ở đầu giường: “Mấy giờ rồi?”“Bảy giờ rưỡi.” Sở Chiêu Dương kéo tay của Cố Niệm về.Tuy rằng trong phòng có hệ thống sưởi nhưng vẫn có chút lạnh. Anh để cánh tay tr*n tr** của cô vào trong chăn một lần nữa rồi bọc lại thật kỹ, “Dọn dẹp một chút, còn phải đi đón ông bà nữa.”Cố Niệm lim dim “Ừ” một tiếng, nghe sao cũng thấy quá là mềm mại.Đang muốn đứng lên, nhưng mà thân thể vẫn bị Sở Chiêu Dương ôm chặt không thả.***Chờ đến lúc hai người rời giường thì đã sắp tám rưỡi rồi.“Ba ơi, mẹ ơi, hai người còn chưa dậy sao?” Bánh Gạo Nhỏ ở ngoài cửa hỏi.“Dậy rồi, sẽ ra ngay đây, con cứ đi ăn cơm trước đi.” Sở Chiêu Dương nói.Bánh Gạo Nhỏ hiểu chuyện đáp một tiếng “Vâng”, tuy rằng bé không biết buổi tối mỗi ngày sau khi ba mẹ trở về phòng ngủ đều làm chuyện thần bí gì, mà cần phải khóa cửa như thế. Nhưng mà nhiều lần như thế, bé cũng biết, sau khi ba mẹ trở về phòng ngủ, sẽ không để cho bé đi vào.Cố Niệm và Sở Chiêu Dương nhanh chóng dọn dẹp xong, đi xuống phòng ăn, lại thấy Bánh Gạo Nhỏ vẫn đang mặc áo ngủ.