Trong căn phòng tối đen như mực với vách tường loang lổ, trên sàn nhà xi măng lạnh lẽo nước tiêu vung vãi khắp nơi. Trong đông nước bản ở chân tường rải rác mây hộp mì ăn liên, vỏ chai nước suôi cùng rác rưởi, bôc ra mùi chua lòm. Ở giữa bãi nước bẩn như thế có một thằng bé đang ngồi, phần quần dưới mông đều ướt hêt, không phân biệt được là dính nước bản hay là cứt đái. Một người đàn ông khuất sáng đi tới, mặt mũi gã ta chỉ có những đường nét chung chung không rõ ràng, còn lại là một mảnh đen kịt, chỉ thây gã ta đưa tay cởi thăt luring ra. Tới rồi, lại tới rồi, mỗi lần như thế bọn chúng đều đi tiểu vào mặt thằng bé. Thằng bé nhắm chặt hai mắt và môi lại, chuẩn bị nghênh đón mùi khai thổi quen thuộc... Sợ Chiêu Dương đột nhiên kinh hoàng ngồi bật dậy từ trên giường, dồn dập thở dôc. Bốn giờ sáng, ánh sáng mờ mờ bên ngoài xuyên qua lớp rèm cửa sổ đã có thể thấy rõ tảt cả bên trong căn phòng ngủ. Lại gặp ác mộng rồi Hô hấp của Sở Chiêu Dương dần ổn định trở lại, anh vùi đầu vào đôi bàn…

Chương 767: Sao lại có người ấn chuông cửa giờ này chứ?

Chào Buổi Sáng: Ông Xã Cool NgầuTác giả: Hoàng Nhã Thần HiTruyện Ngôn TìnhTrong căn phòng tối đen như mực với vách tường loang lổ, trên sàn nhà xi măng lạnh lẽo nước tiêu vung vãi khắp nơi. Trong đông nước bản ở chân tường rải rác mây hộp mì ăn liên, vỏ chai nước suôi cùng rác rưởi, bôc ra mùi chua lòm. Ở giữa bãi nước bẩn như thế có một thằng bé đang ngồi, phần quần dưới mông đều ướt hêt, không phân biệt được là dính nước bản hay là cứt đái. Một người đàn ông khuất sáng đi tới, mặt mũi gã ta chỉ có những đường nét chung chung không rõ ràng, còn lại là một mảnh đen kịt, chỉ thây gã ta đưa tay cởi thăt luring ra. Tới rồi, lại tới rồi, mỗi lần như thế bọn chúng đều đi tiểu vào mặt thằng bé. Thằng bé nhắm chặt hai mắt và môi lại, chuẩn bị nghênh đón mùi khai thổi quen thuộc... Sợ Chiêu Dương đột nhiên kinh hoàng ngồi bật dậy từ trên giường, dồn dập thở dôc. Bốn giờ sáng, ánh sáng mờ mờ bên ngoài xuyên qua lớp rèm cửa sổ đã có thể thấy rõ tảt cả bên trong căn phòng ngủ. Lại gặp ác mộng rồi Hô hấp của Sở Chiêu Dương dần ổn định trở lại, anh vùi đầu vào đôi bàn… Kết quả, vẫn chưa đến gần Cố Niệm, sau cổ áo cậu đã bị xách lên. Bánh Gạo Nhỏ khoa chân múa tay trên không trung, giống như một con rùa nhỏ bị nắm lấy mai.“Con đã lớn rồi, sao có thể để mẹ tắm cho con được.” Sở Chiêu Dương không nể mặt mũi nhả ra bốn chữ: “Không biết xấu hổ!”Bánh Gạo Nhỏ tức giận đùng đùng, không ngủ nữa, “Con xấu hổ, xấu hổ.”“Con muốn tự tắm.” Bánh Gạo Nhỏ kháng nghị nói.Sở Chiêu Dương cười “ha ha” một tiếng, trực tiếp kẹp cậu vào nách. Không quan tâm đôi chân ngắn ngủn của Bánh Gạo Nhỏ đang đạp loạn xạ, ôm cậu vào trong phòng tắm.“Đừng để ba phải ra tay, tự cởi đi.” Sở Chiêu Dương đặt Bánh Gạo Nhỏ ngồi bên mép bồn tắm, đứng khoanh tay nhìn cậu bé từ trên cao.Cố Niệm nghe thấy hai người làm ầm ĩ bên trong, bật cười lắc đầu. Giao Bánh Gạo Nhỏ cho Sở Chiêu Dương cô rất yên tâm. Cô ra khỏi phòng ngủ của Bánh Gạo Nhỏ, về phòng mình thay quần áo.Bánh Gạo Nhỏ mè nheo mãi, cuối cùng phát hiện cậu không thể thoát khỏi nanh vuốt ma quỷ của ba mình, cuối cùng cực kỳ không tình nguyện c** s*ch quần áo, lộ ra cơ thể trắng trẻo mềm mại.***Tắm cho Bánh Gạo Nhỏ, thay đồ ngủ cho cậu bé để cậu bé thoải mái ngủ xong, Sở Chiêu Dương mới quay về phòng ngủ.Ban đêm yên tĩnh, kim đồng hồ treo tường chỉ 3h15ph. Cố Niệm ngả vào lòng Sở Chiêu Dương, ngủ rất say, không hề mơ mộng gì cả.Đột nhiên, mơ hồ có tiếng chuông cửa truyền đến. Sở Chiêu Dương đã tỉnh, xác định đúng là tiếng chuông của nhà mình, anh cau mày, mở to mắt. Anh cẩn thận buông Cố Niệm ra, không làm cô tỉnh giấc. Tay trái anh đang bị Cố Niệm gối đầu lên nên chỉ có thể cẩn thận rút ra, dù đã rất khẽ nhưng đầu Cố Niệm vẫn lắc lư, khiến cô tỉnh giấc.Cố Niệm mơ màng mở mắt, lúc này thực sực nghe thấy tiếng chuông cửa thì không khỏi nhíu mày.“Có người ấn chuông cửa nhà chúng ta à?” Cô lần mò điện thoại, mở lên nhìn giờ. “Sao lại có người ấn chuông cửa giờ này chứ?” Giọng nói Cố Niệm chưa hoàn toàn tỉnh táo.“Em ở đây ngủ, anh ra ngoài xem sao.” Sở Chiêu Dương nói.

Kết quả, vẫn chưa đến gần Cố Niệm, sau cổ áo cậu đã bị xách lên. Bánh Gạo Nhỏ khoa chân múa tay trên không trung, giống như một con rùa nhỏ bị nắm lấy mai.

“Con đã lớn rồi, sao có thể để mẹ tắm cho con được.” Sở Chiêu Dương không nể mặt mũi nhả ra bốn chữ: “Không biết xấu hổ!”

Bánh Gạo Nhỏ tức giận đùng đùng, không ngủ nữa, “Con xấu hổ, xấu hổ.”

“Con muốn tự tắm.” Bánh Gạo Nhỏ kháng nghị nói.

Sở Chiêu Dương cười “ha ha” một tiếng, trực tiếp kẹp cậu vào nách. Không quan tâm đôi chân ngắn ngủn của Bánh Gạo Nhỏ đang đạp loạn xạ, ôm cậu vào trong phòng tắm.

“Đừng để ba phải ra tay, tự cởi đi.” Sở Chiêu Dương đặt Bánh Gạo Nhỏ ngồi bên mép bồn tắm, đứng khoanh tay nhìn cậu bé từ trên cao.

Cố Niệm nghe thấy hai người làm ầm ĩ bên trong, bật cười lắc đầu. Giao Bánh Gạo Nhỏ cho Sở Chiêu Dương cô rất yên tâm. Cô ra khỏi phòng ngủ của Bánh Gạo Nhỏ, về phòng mình thay quần áo.

Bánh Gạo Nhỏ mè nheo mãi, cuối cùng phát hiện cậu không thể thoát khỏi nanh vuốt ma quỷ của ba mình, cuối cùng cực kỳ không tình nguyện c** s*ch quần áo, lộ ra cơ thể trắng trẻo mềm mại.

***

Tắm cho Bánh Gạo Nhỏ, thay đồ ngủ cho cậu bé để cậu bé thoải mái ngủ xong, Sở Chiêu Dương mới quay về phòng ngủ.

Ban đêm yên tĩnh, kim đồng hồ treo tường chỉ 3h15ph. Cố Niệm ngả vào lòng Sở Chiêu Dương, ngủ rất say, không hề mơ mộng gì cả.

Đột nhiên, mơ hồ có tiếng chuông cửa truyền đến. Sở Chiêu Dương đã tỉnh, xác định đúng là tiếng chuông của nhà mình, anh cau mày, mở to mắt. Anh cẩn thận buông Cố Niệm ra, không làm cô tỉnh giấc. Tay trái anh đang bị Cố Niệm gối đầu lên nên chỉ có thể cẩn thận rút ra, dù đã rất khẽ nhưng đầu Cố Niệm vẫn lắc lư, khiến cô tỉnh giấc.

Cố Niệm mơ màng mở mắt, lúc này thực sực nghe thấy tiếng chuông cửa thì không khỏi nhíu mày.

“Có người ấn chuông cửa nhà chúng ta à?” Cô lần mò điện thoại, mở lên nhìn giờ. “Sao lại có người ấn chuông cửa giờ này chứ?” Giọng nói Cố Niệm chưa hoàn toàn tỉnh táo.

“Em ở đây ngủ, anh ra ngoài xem sao.” Sở Chiêu Dương nói.

Chào Buổi Sáng: Ông Xã Cool NgầuTác giả: Hoàng Nhã Thần HiTruyện Ngôn TìnhTrong căn phòng tối đen như mực với vách tường loang lổ, trên sàn nhà xi măng lạnh lẽo nước tiêu vung vãi khắp nơi. Trong đông nước bản ở chân tường rải rác mây hộp mì ăn liên, vỏ chai nước suôi cùng rác rưởi, bôc ra mùi chua lòm. Ở giữa bãi nước bẩn như thế có một thằng bé đang ngồi, phần quần dưới mông đều ướt hêt, không phân biệt được là dính nước bản hay là cứt đái. Một người đàn ông khuất sáng đi tới, mặt mũi gã ta chỉ có những đường nét chung chung không rõ ràng, còn lại là một mảnh đen kịt, chỉ thây gã ta đưa tay cởi thăt luring ra. Tới rồi, lại tới rồi, mỗi lần như thế bọn chúng đều đi tiểu vào mặt thằng bé. Thằng bé nhắm chặt hai mắt và môi lại, chuẩn bị nghênh đón mùi khai thổi quen thuộc... Sợ Chiêu Dương đột nhiên kinh hoàng ngồi bật dậy từ trên giường, dồn dập thở dôc. Bốn giờ sáng, ánh sáng mờ mờ bên ngoài xuyên qua lớp rèm cửa sổ đã có thể thấy rõ tảt cả bên trong căn phòng ngủ. Lại gặp ác mộng rồi Hô hấp của Sở Chiêu Dương dần ổn định trở lại, anh vùi đầu vào đôi bàn… Kết quả, vẫn chưa đến gần Cố Niệm, sau cổ áo cậu đã bị xách lên. Bánh Gạo Nhỏ khoa chân múa tay trên không trung, giống như một con rùa nhỏ bị nắm lấy mai.“Con đã lớn rồi, sao có thể để mẹ tắm cho con được.” Sở Chiêu Dương không nể mặt mũi nhả ra bốn chữ: “Không biết xấu hổ!”Bánh Gạo Nhỏ tức giận đùng đùng, không ngủ nữa, “Con xấu hổ, xấu hổ.”“Con muốn tự tắm.” Bánh Gạo Nhỏ kháng nghị nói.Sở Chiêu Dương cười “ha ha” một tiếng, trực tiếp kẹp cậu vào nách. Không quan tâm đôi chân ngắn ngủn của Bánh Gạo Nhỏ đang đạp loạn xạ, ôm cậu vào trong phòng tắm.“Đừng để ba phải ra tay, tự cởi đi.” Sở Chiêu Dương đặt Bánh Gạo Nhỏ ngồi bên mép bồn tắm, đứng khoanh tay nhìn cậu bé từ trên cao.Cố Niệm nghe thấy hai người làm ầm ĩ bên trong, bật cười lắc đầu. Giao Bánh Gạo Nhỏ cho Sở Chiêu Dương cô rất yên tâm. Cô ra khỏi phòng ngủ của Bánh Gạo Nhỏ, về phòng mình thay quần áo.Bánh Gạo Nhỏ mè nheo mãi, cuối cùng phát hiện cậu không thể thoát khỏi nanh vuốt ma quỷ của ba mình, cuối cùng cực kỳ không tình nguyện c** s*ch quần áo, lộ ra cơ thể trắng trẻo mềm mại.***Tắm cho Bánh Gạo Nhỏ, thay đồ ngủ cho cậu bé để cậu bé thoải mái ngủ xong, Sở Chiêu Dương mới quay về phòng ngủ.Ban đêm yên tĩnh, kim đồng hồ treo tường chỉ 3h15ph. Cố Niệm ngả vào lòng Sở Chiêu Dương, ngủ rất say, không hề mơ mộng gì cả.Đột nhiên, mơ hồ có tiếng chuông cửa truyền đến. Sở Chiêu Dương đã tỉnh, xác định đúng là tiếng chuông của nhà mình, anh cau mày, mở to mắt. Anh cẩn thận buông Cố Niệm ra, không làm cô tỉnh giấc. Tay trái anh đang bị Cố Niệm gối đầu lên nên chỉ có thể cẩn thận rút ra, dù đã rất khẽ nhưng đầu Cố Niệm vẫn lắc lư, khiến cô tỉnh giấc.Cố Niệm mơ màng mở mắt, lúc này thực sực nghe thấy tiếng chuông cửa thì không khỏi nhíu mày.“Có người ấn chuông cửa nhà chúng ta à?” Cô lần mò điện thoại, mở lên nhìn giờ. “Sao lại có người ấn chuông cửa giờ này chứ?” Giọng nói Cố Niệm chưa hoàn toàn tỉnh táo.“Em ở đây ngủ, anh ra ngoài xem sao.” Sở Chiêu Dương nói.

Chương 767: Sao lại có người ấn chuông cửa giờ này chứ?