Thành phố S một thành phố phồn hoa, lớn bậc nhất nước, buổi tối những tầng nhà cao ngút trời, cả thành phố đều tràn ngập ánh đèn rực rỡ tấp nập người đi qua kẻ đi lại, một cô gái mặc áo sơ mi trắng đơn giản phối với quần tây màu đen chân mang giày cao gót màu đen tóc buộc cao lộ rõ gương mặt trắng trẻo, mịn màng đôi mắt to tròn, trong trẻo, cái mũi cao thanh tú, đôi môi đỏ mộng, ngọt ngào, vóc dáng hoàn hảo chỗ cần lồi thì lồi chỗ cần lõm thì lõm trông cô như một bước tranh tuyệt mĩ. Cô đi ngang qua một con hẻm tối tăm, vừa đi ngang cô ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc truyền ra từ con hẻm, mũi cô rất nhạy có thể ngửi ra bất cứ mùi nào, từ rất xa cô đã có thể ngửi được. Cô bước vào trong con hẻm âm u ấy, mùi máu càng nồng hơn, thấp thoáng cô nhìn thấy bóng người đang nằm dưới đất, cô tiến lại gần hơn nữa nhìn thấy người đang nằm dưới đất kia là một…
Chương 111: Ngoại truyện: Hạo phú và daisy (2)
Cô Vợ Bác Sĩ Của Tổng Tài Hắc ĐạoTác giả: Ruby JoyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThành phố S một thành phố phồn hoa, lớn bậc nhất nước, buổi tối những tầng nhà cao ngút trời, cả thành phố đều tràn ngập ánh đèn rực rỡ tấp nập người đi qua kẻ đi lại, một cô gái mặc áo sơ mi trắng đơn giản phối với quần tây màu đen chân mang giày cao gót màu đen tóc buộc cao lộ rõ gương mặt trắng trẻo, mịn màng đôi mắt to tròn, trong trẻo, cái mũi cao thanh tú, đôi môi đỏ mộng, ngọt ngào, vóc dáng hoàn hảo chỗ cần lồi thì lồi chỗ cần lõm thì lõm trông cô như một bước tranh tuyệt mĩ. Cô đi ngang qua một con hẻm tối tăm, vừa đi ngang cô ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc truyền ra từ con hẻm, mũi cô rất nhạy có thể ngửi ra bất cứ mùi nào, từ rất xa cô đã có thể ngửi được. Cô bước vào trong con hẻm âm u ấy, mùi máu càng nồng hơn, thấp thoáng cô nhìn thấy bóng người đang nằm dưới đất, cô tiến lại gần hơn nữa nhìn thấy người đang nằm dưới đất kia là một… Dạ viên"Daisy! Anh có mua đồ ăn cho em nè, anh thấy em chưa có ăn sáng." Hạo Phú hai tay xách hai túi đồ ăn đưa cho Daisy.Dạ Thành Đông c*̀ng Hạ Tử Quyên đang ăn sáng thấy cảnh này liền bật cười, Hạ Tử Quyên thấy Daisy vẫn đứng im không thèm nhìn lấy Hạo Phú một cái cô liền lên tiếng:"Daisy! Cô hãy nhận tấm lòng c*̉a cậu ấy đi."Daisy quay người lại nhận lấy hai túi đồ ăn, Hạo Phú không cho Daisy cầm anh cười rất tươi với cô:"Để anh dọn ra cho em ăn."Hạ Tử Quyên nhìn Dạ Thành Đông mỉm cười nói:"Đúng là thuộc hạ c*̉a anh rất giống anh đó."Dạ Thành Đông nhướng mày cười cười với Hạ Tử Quyên, Hạo Phú dọn đồ ăn ra cho Daisy đặt ở phòng khách rồi kéo tay cô ra phòng khách. Daisy ngồi xuống ăn, Hạo Phú ngồi đối diện với cô hai tay chống cằm nhìn cô ăn miệng vẫn nở nụ cười.Daisy nhìn anh cau mày:"Anh nhìn tôi như vậy thì làm sao tôi ăn được?"Hạo Phú vẫn không thể thu lại nụ cười c*̉a mình:"Em cứ ăn bình thường đi đừng để ý đến anh xem anh là không khí là được rồi."Daisy nhướng một chân mày hỏi anh:"Anh có chắc là muốn tôi xem anh là không khí?"Hạo Phú suy nghĩ lại câu nói c*̉a cô rồi lắc đầu lia lịa:"Coi như anh chưa nói câu này vậy để anh đi chỗ khác cho em ăn."Hạo Phú đứng dậy rời đi chỗ khác nhưng anh vẫn đứng từ xa nhìn cô, Dạ Thành Đông c*̀ng Hạ Tử Quyên nhìn Hạo Phú chỉ biết bật cười lắc đầu.Buổi trưa, Hạ Tử Quyên c*̀ng Daisy đi đến trung tâm mua sắm vừa đi Hạ Tử Quyên gặng hỏi Daisy:"Daisy! Tôi thấy Hạo Phú rất thích cô luôn làm mọi thứ để khiến cô vui. Vậy cô có chút động lòng nào không? Cô hãy nói thật lòng đó."Daisy gãi gãi đầu, ngượng ngùng:"Thuộc hạ..."Hạ Tử Quyên hóng muốn nghe câu trả lời c*̉a Daisy thấy cô ấp úng Hạ Tử Quyên lập tức nói:"Cô làm sao? Mau nói đi yên tâm tôi không nói cho ai biết đâu chuyện này chỉ có hai chúng ta biết thôi."Mặt c*̉a Daisy dần đỏ ửng lên, c*́i mặt xuống khẽ gật đầu:"Có một chút."Hạ Tử Quyên cố gắng không cười trước hành động ngượng ngùng này c*̉a cô, lần đầu tiên cô thấy Daisy như thế:"Chỉ có một chút thôi sao?"Daisy lại ngập ngừng nói thêm:"Hơn một chút."Hạ Tử Quyên bật cười không ngừng, khoác tay lên vai c*̉a Daisy:"Đi thôi! Tôi không chọc cô nữa tôi chỉ muốn biết nhiêu thôi có thích là được rồi tôi với cô đi mua sắm tiếp tục thôi."Hạ Tử Quyên vừa đi vừa suy nghĩ cách để cho Daisy nói thật lòng mình chuyện này cô nhất định phải nhúng tay vào đẩy hai người họ lại với nhau.Đi mua sắm xong, Hạ Tử Quyên đi đến Dạ thị, Daisy ở bên ngoài Hạ Tử Quyên đi thẳng lên gặp Dạ Thành Đông, Dạ Thành Đông nhìn thấy cô liền vội đứng dậy mặt rạng rỡ:"Quyên Quyên! Tại sao em đến đây mà không báo cho anh biết trước để anh đi đón.""Không cần phải như thế em đến đây muốn nhờ anh cái này."Dạ Thành Đông nhướng mày nhìn cô:"Em cứ nói đi là chuyện gì?"Hạ Tử Quyên ngồi xuống nói:"Em muốn anh giao cho Hạo Phú một nhiệm vụ một nhiệm vụ bất kỳ trong Dạ Tử Môn rồi bảo cậu ấy nhanh chóng đi làm rồi sau đó đồn thổi lên nhiệm vụ đấy rất nguy hiểm khó bảo toàn tính mạng."Dạ Thành Đông vẫn chưa hiểu ý c*̉a cô:"Ý c*̉a em là sao? Tại sao đột nhiên lại muốn anh giao nhiệm vụ cho Hạo Phú?"Hạ Tử Quyên mỉm cười gian xảo:"Anh cứ làm theo đi sau đó em sẽ nói cho anh biết để c*̀ng nhau diễn cho tốt chứ."
Dạ viên
"Daisy! Anh có mua đồ ăn cho em nè, anh thấy em chưa có ăn sáng." Hạo Phú hai tay xách hai túi đồ ăn đưa cho Daisy.
Dạ Thành Đông c*̀ng Hạ Tử Quyên đang ăn sáng thấy cảnh này liền bật cười, Hạ Tử Quyên thấy Daisy vẫn đứng im không thèm nhìn lấy Hạo Phú một cái cô liền lên tiếng:"Daisy! Cô hãy nhận tấm lòng c*̉a cậu ấy đi."
Daisy quay người lại nhận lấy hai túi đồ ăn, Hạo Phú không cho Daisy cầm anh cười rất tươi với cô:
"Để anh dọn ra cho em ăn."
Hạ Tử Quyên nhìn Dạ Thành Đông mỉm cười nói:"Đúng là thuộc hạ c*̉a anh rất giống anh đó."
Dạ Thành Đông nhướng mày cười cười với Hạ Tử Quyên, Hạo Phú dọn đồ ăn ra cho Daisy đặt ở phòng khách rồi kéo tay cô ra phòng khách. Daisy ngồi xuống ăn, Hạo Phú ngồi đối diện với cô hai tay chống cằm nhìn cô ăn miệng vẫn nở nụ cười.

Daisy nhìn anh cau mày:"Anh nhìn tôi như vậy thì làm sao tôi ăn được?"
Hạo Phú vẫn không thể thu lại nụ cười c*̉a mình:"Em cứ ăn bình thường đi đừng để ý đến anh xem anh là không khí là được rồi."
Daisy nhướng một chân mày hỏi anh:"Anh có chắc là muốn tôi xem anh là không khí?"
Hạo Phú suy nghĩ lại câu nói c*̉a cô rồi lắc đầu lia lịa:"Coi như anh chưa nói câu này vậy để anh đi chỗ khác cho em ăn."
Hạo Phú đứng dậy rời đi chỗ khác nhưng anh vẫn đứng từ xa nhìn cô, Dạ Thành Đông c*̀ng Hạ Tử Quyên nhìn Hạo Phú chỉ biết bật cười lắc đầu.
Buổi trưa, Hạ Tử Quyên c*̀ng Daisy đi đến trung tâm mua sắm vừa đi Hạ Tử Quyên gặng hỏi Daisy:"Daisy! Tôi thấy Hạo Phú rất thích cô luôn làm mọi thứ để khiến cô vui. Vậy cô có chút động lòng nào không? Cô hãy nói thật lòng đó."
Daisy gãi gãi đầu, ngượng ngùng:"Thuộc hạ..."
Hạ Tử Quyên hóng muốn nghe câu trả lời c*̉a Daisy thấy cô ấp úng Hạ Tử Quyên lập tức nói:
"Cô làm sao? Mau nói đi yên tâm tôi không nói cho ai biết đâu chuyện này chỉ có hai chúng ta biết thôi."

Mặt c*̉a Daisy dần đỏ ửng lên, c*́i mặt xuống khẽ gật đầu:"Có một chút."
Hạ Tử Quyên cố gắng không cười trước hành động ngượng ngùng này c*̉a cô, lần đầu tiên cô thấy Daisy như thế:
"Chỉ có một chút thôi sao?"
Daisy lại ngập ngừng nói thêm:"Hơn một chút."
Hạ Tử Quyên bật cười không ngừng, khoác tay lên vai c*̉a Daisy:
"Đi thôi! Tôi không chọc cô nữa tôi chỉ muốn biết nhiêu thôi có thích là được rồi tôi với cô đi mua sắm tiếp tục thôi."
Hạ Tử Quyên vừa đi vừa suy nghĩ cách để cho Daisy nói thật lòng mình chuyện này cô nhất định phải nhúng tay vào đẩy hai người họ lại với nhau.
Đi mua sắm xong, Hạ Tử Quyên đi đến Dạ thị, Daisy ở bên ngoài Hạ Tử Quyên đi thẳng lên gặp Dạ Thành Đông, Dạ Thành Đông nhìn thấy cô liền vội đứng dậy mặt rạng rỡ:"Quyên Quyên! Tại sao em đến đây mà không báo cho anh biết trước để anh đi đón."
"Không cần phải như thế em đến đây muốn nhờ anh cái này."
Dạ Thành Đông nhướng mày nhìn cô:"Em cứ nói đi là chuyện gì?"
Hạ Tử Quyên ngồi xuống nói:"Em muốn anh giao cho Hạo Phú một nhiệm vụ một nhiệm vụ bất kỳ trong Dạ Tử Môn rồi bảo cậu ấy nhanh chóng đi làm rồi sau đó đồn thổi lên nhiệm vụ đấy rất nguy hiểm khó bảo toàn tính mạng."
Dạ Thành Đông vẫn chưa hiểu ý c*̉a cô:
"Ý c*̉a em là sao? Tại sao đột nhiên lại muốn anh giao nhiệm vụ cho Hạo Phú?"
Hạ Tử Quyên mỉm cười gian xảo:"Anh cứ làm theo đi sau đó em sẽ nói cho anh biết để c*̀ng nhau diễn cho tốt chứ."
Cô Vợ Bác Sĩ Của Tổng Tài Hắc ĐạoTác giả: Ruby JoyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThành phố S một thành phố phồn hoa, lớn bậc nhất nước, buổi tối những tầng nhà cao ngút trời, cả thành phố đều tràn ngập ánh đèn rực rỡ tấp nập người đi qua kẻ đi lại, một cô gái mặc áo sơ mi trắng đơn giản phối với quần tây màu đen chân mang giày cao gót màu đen tóc buộc cao lộ rõ gương mặt trắng trẻo, mịn màng đôi mắt to tròn, trong trẻo, cái mũi cao thanh tú, đôi môi đỏ mộng, ngọt ngào, vóc dáng hoàn hảo chỗ cần lồi thì lồi chỗ cần lõm thì lõm trông cô như một bước tranh tuyệt mĩ. Cô đi ngang qua một con hẻm tối tăm, vừa đi ngang cô ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc truyền ra từ con hẻm, mũi cô rất nhạy có thể ngửi ra bất cứ mùi nào, từ rất xa cô đã có thể ngửi được. Cô bước vào trong con hẻm âm u ấy, mùi máu càng nồng hơn, thấp thoáng cô nhìn thấy bóng người đang nằm dưới đất, cô tiến lại gần hơn nữa nhìn thấy người đang nằm dưới đất kia là một… Dạ viên"Daisy! Anh có mua đồ ăn cho em nè, anh thấy em chưa có ăn sáng." Hạo Phú hai tay xách hai túi đồ ăn đưa cho Daisy.Dạ Thành Đông c*̀ng Hạ Tử Quyên đang ăn sáng thấy cảnh này liền bật cười, Hạ Tử Quyên thấy Daisy vẫn đứng im không thèm nhìn lấy Hạo Phú một cái cô liền lên tiếng:"Daisy! Cô hãy nhận tấm lòng c*̉a cậu ấy đi."Daisy quay người lại nhận lấy hai túi đồ ăn, Hạo Phú không cho Daisy cầm anh cười rất tươi với cô:"Để anh dọn ra cho em ăn."Hạ Tử Quyên nhìn Dạ Thành Đông mỉm cười nói:"Đúng là thuộc hạ c*̉a anh rất giống anh đó."Dạ Thành Đông nhướng mày cười cười với Hạ Tử Quyên, Hạo Phú dọn đồ ăn ra cho Daisy đặt ở phòng khách rồi kéo tay cô ra phòng khách. Daisy ngồi xuống ăn, Hạo Phú ngồi đối diện với cô hai tay chống cằm nhìn cô ăn miệng vẫn nở nụ cười.Daisy nhìn anh cau mày:"Anh nhìn tôi như vậy thì làm sao tôi ăn được?"Hạo Phú vẫn không thể thu lại nụ cười c*̉a mình:"Em cứ ăn bình thường đi đừng để ý đến anh xem anh là không khí là được rồi."Daisy nhướng một chân mày hỏi anh:"Anh có chắc là muốn tôi xem anh là không khí?"Hạo Phú suy nghĩ lại câu nói c*̉a cô rồi lắc đầu lia lịa:"Coi như anh chưa nói câu này vậy để anh đi chỗ khác cho em ăn."Hạo Phú đứng dậy rời đi chỗ khác nhưng anh vẫn đứng từ xa nhìn cô, Dạ Thành Đông c*̀ng Hạ Tử Quyên nhìn Hạo Phú chỉ biết bật cười lắc đầu.Buổi trưa, Hạ Tử Quyên c*̀ng Daisy đi đến trung tâm mua sắm vừa đi Hạ Tử Quyên gặng hỏi Daisy:"Daisy! Tôi thấy Hạo Phú rất thích cô luôn làm mọi thứ để khiến cô vui. Vậy cô có chút động lòng nào không? Cô hãy nói thật lòng đó."Daisy gãi gãi đầu, ngượng ngùng:"Thuộc hạ..."Hạ Tử Quyên hóng muốn nghe câu trả lời c*̉a Daisy thấy cô ấp úng Hạ Tử Quyên lập tức nói:"Cô làm sao? Mau nói đi yên tâm tôi không nói cho ai biết đâu chuyện này chỉ có hai chúng ta biết thôi."Mặt c*̉a Daisy dần đỏ ửng lên, c*́i mặt xuống khẽ gật đầu:"Có một chút."Hạ Tử Quyên cố gắng không cười trước hành động ngượng ngùng này c*̉a cô, lần đầu tiên cô thấy Daisy như thế:"Chỉ có một chút thôi sao?"Daisy lại ngập ngừng nói thêm:"Hơn một chút."Hạ Tử Quyên bật cười không ngừng, khoác tay lên vai c*̉a Daisy:"Đi thôi! Tôi không chọc cô nữa tôi chỉ muốn biết nhiêu thôi có thích là được rồi tôi với cô đi mua sắm tiếp tục thôi."Hạ Tử Quyên vừa đi vừa suy nghĩ cách để cho Daisy nói thật lòng mình chuyện này cô nhất định phải nhúng tay vào đẩy hai người họ lại với nhau.Đi mua sắm xong, Hạ Tử Quyên đi đến Dạ thị, Daisy ở bên ngoài Hạ Tử Quyên đi thẳng lên gặp Dạ Thành Đông, Dạ Thành Đông nhìn thấy cô liền vội đứng dậy mặt rạng rỡ:"Quyên Quyên! Tại sao em đến đây mà không báo cho anh biết trước để anh đi đón.""Không cần phải như thế em đến đây muốn nhờ anh cái này."Dạ Thành Đông nhướng mày nhìn cô:"Em cứ nói đi là chuyện gì?"Hạ Tử Quyên ngồi xuống nói:"Em muốn anh giao cho Hạo Phú một nhiệm vụ một nhiệm vụ bất kỳ trong Dạ Tử Môn rồi bảo cậu ấy nhanh chóng đi làm rồi sau đó đồn thổi lên nhiệm vụ đấy rất nguy hiểm khó bảo toàn tính mạng."Dạ Thành Đông vẫn chưa hiểu ý c*̉a cô:"Ý c*̉a em là sao? Tại sao đột nhiên lại muốn anh giao nhiệm vụ cho Hạo Phú?"Hạ Tử Quyên mỉm cười gian xảo:"Anh cứ làm theo đi sau đó em sẽ nói cho anh biết để c*̀ng nhau diễn cho tốt chứ."