"Là hai đóa hoa xinh đẹp nhất thành phố sao?"- Giọng nói trầm ấm lạnh lùng vang lên khô khốc. Trên tầng cao nhất của tòa cao ốc Trung Nam, một người đàn ông thần bí, tay cầm ly rượu vang đỏ lắc lư. Kẻ bên cạnh đoán chừng như là nhân viên thân cận. "Vâng, nghe nói nhan sắc của hai vị tiểu thư đó có một không hai. Ngài chủ tịch không đi sẽ vô cùng đáng tiếc, đặc biệt là cô em gái nghe nói trông như tiên nữ ấy" Người đàn ông lịch lãm mặc bộ vest đen, đi giày bốt cao nhẹ nhàng đặt ly rượu lên bản. "Thôi được, bữa tiệc lớn như vậy lẽ nào lại không đi. Chỉ có điều thân phận của tôi sẽ phải bảo mật một chút" Thành phố Long Điền về đêm khung cảnh vô cùng lung linh với những ánh đèn màu thắp sáng khắp ngõ ngách của những khu dân cư. Trong trung tâm thành phố, có một khu phố đặc biệt gọi là phố Ngọc Lộ. Sở dĩ nó đặc biệt vì tại nơi đây tập trung những nhà tài phiệt giàu có sống ở đây, giống như phố Wall streets ở Hoa Kỳ vậy. Một trong những tòa nhà của những chủ tư sản giàu đó bậc nhất không…
Chương 37: Hoạn Nạn Thấy Chân Tình
Hôn Nhân Tàn Khốc Với Chồng Phúc HắcTác giả: Trì NgưTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình"Là hai đóa hoa xinh đẹp nhất thành phố sao?"- Giọng nói trầm ấm lạnh lùng vang lên khô khốc. Trên tầng cao nhất của tòa cao ốc Trung Nam, một người đàn ông thần bí, tay cầm ly rượu vang đỏ lắc lư. Kẻ bên cạnh đoán chừng như là nhân viên thân cận. "Vâng, nghe nói nhan sắc của hai vị tiểu thư đó có một không hai. Ngài chủ tịch không đi sẽ vô cùng đáng tiếc, đặc biệt là cô em gái nghe nói trông như tiên nữ ấy" Người đàn ông lịch lãm mặc bộ vest đen, đi giày bốt cao nhẹ nhàng đặt ly rượu lên bản. "Thôi được, bữa tiệc lớn như vậy lẽ nào lại không đi. Chỉ có điều thân phận của tôi sẽ phải bảo mật một chút" Thành phố Long Điền về đêm khung cảnh vô cùng lung linh với những ánh đèn màu thắp sáng khắp ngõ ngách của những khu dân cư. Trong trung tâm thành phố, có một khu phố đặc biệt gọi là phố Ngọc Lộ. Sở dĩ nó đặc biệt vì tại nơi đây tập trung những nhà tài phiệt giàu có sống ở đây, giống như phố Wall streets ở Hoa Kỳ vậy. Một trong những tòa nhà của những chủ tư sản giàu đó bậc nhất không… Khi Tử Đằng tỉnh dậy một lần nữa, tiếng chim hót râm ran bên khung cửa sổ như báo hiệu giông tố đã lìa xa.Phía trước là những ngày nắng tươi đẹp.Tình hình của cô có vẻ khả quan.Nhưng dù sao vẫn cần ở lại bệnh viện theo dõi thêm.Có điều bây giờ sức khỏe đã qua cơn nguy kịch nên Tử Đằng đã được đưa ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt.Đội ngũ bác sĩ và y tá hiển nhiên là hết lòng chăm sóc cho cô.Phùng Đức Cường đến bệnh viện với tâm trạng hân hoan đến lạ.Đây là lần đầu tiên anh mang một bó hoa tươi thảm đến, cũng là lần đầu tiên anh bày tỏ tình cảm với một người.Khi anh đến bên ngoài cửa đã thấy trợ lý Ngọc Lâm ở đó nói chuyện gì đó với Tử Đằng.Khi thấy Phùng Đức Cường đến, Ngọc Lâm liền mừng rỡ nói: "Đấy tôi vừa mới nói, lão đại sẽ sớm đến đây thăm cô mà"Nói rồi Ngọc Lâm đứng dậy khẽ chào Phùng Đức Cường sau đó liên ngay lập tức đi ra ngoài trả lại không gian riêng tư cho hai vợ chồng.Tử Đằng nhìn thấy Phùng Đức Cường liền có chút bối rối.Bản thân Phùng Đức Cường cũng vậy, anh cứ đứng đó lúng túng mà không biết phải làm gì tiếp theo.Bầu không khí lúc này dường như khá im lặng.Được khoảng vài phút, Tử Đằng liền ho vài cái sau đó nói: "Bộ nhìn mặt tôi xấu lắm đúng không?"Phùng Đức Cường lúc này mới choàng tỉnh, anh liền gấp gáp: "Không, không.Tôi không phải có ý đó, chỉ là...!Thấy một Phùng Đức Cường không giống như bình thường, Tử Đằng liền bật cười."Anh cứ hãy như lúc trước vậy đi.Thấy anh như vậy tôi thấy không quen"Tử Đằng nhìn anh nói.Phùng Đức Cường lúc này mới bình tĩnh hơn đôi chút.Anh vốn dĩ là một người chẳng biết bày tỏ tình cảm, thế nên anh khác với Minh Hải ở chỗ không biết cách lấy lòng phụ nữ cũng như cách cư xử có phần vụng về."Tôi...cho tôi xin lỗi vì hôm ấy đã bỏ cô lại phía sau để cho cô bị bắt đi, còn xém chút mất mạng.Tất cả đều là do tôi mà ra"Phùng Đức Cường chân thành xin lỗi.Tử Đằng đón lấy bó hoa được kết từ những đóa cẩm tú cầu màu tím cảm thấy vô cùng hài lòng."Vì mùa này không còn hoa Tử Đằng nở rộ cho nên đành dùng hoa này để thay thế"Giọng nói của Phùng Đức Cường nghe có vẻ thật thà và chân thành.Những lời đó làm Phùng Đức Cường chấn động như không tin vào tai mình.Anh quay người lại chạy đến bên cạnh cô."Em nói thật chứ?"Bàn tay anh khẽ chạm lên má cô.Tử Đằng gật đầu trong làn nước mắt.Cuối cùng thì cũng đã thấy nụ cười của Phùng Đức Cường khi anh phát hiện ra vị ngọt của yêu đương lại kỳ diệu đến vậy.Anh tiến đến gần ôm cô vào lòng âu yếm.Tử Đằng cảm thấy trong từng tế bào của cô ánh lên một niềm hạnh phúc vô bờ.Có lẽ cho Phùng Đức Cường một cơ hội cũng chính là cho bản thân cô một cơ hội."Minh Hải, xin lỗi anh.Em không thể đặt anh trong tim nữa vì em bận yêu anh ấy mất rồi"Tử Đằng nhắm mắt lại nói khẽ trong lòng.Những ngày trong bệnh viện thật sự là những ngày vui vẻ.Đến ngày Tử Đằng xuất viện luôn có nhiều người và gia đình đến thăm cô.Nhưng ai cũng tinh ý nhìn thấy mối quan hệ giữa cô và Phùng Đức Cường đã khác trước.Khi Tử Đằng được xuất viện, đích thân Phùng Đức Cường đến đón Tử Đằng ra viện về Hoa gia.Lý do về nhà họ Hoa là vì song thân của Tử Đằng nói rằng họ rất nhớ và lo lắng cho cô.Chiếc xe sang trọng rẽ vào cổng lớn Hoa gia.Phùng Đức Cường đích thân xuống xe mở cửa sau đó dìu Tử Đằng vào nhà.Bạch Lệ Thu thấy đứa con gái lớn đã vê liên mừng rỡ."Hai đứa cuối cùng cũng về rồi..
Khi Tử Đằng tỉnh dậy một lần nữa, tiếng chim hót râm ran bên khung cửa sổ như báo hiệu giông tố đã lìa xa.
Phía trước là những ngày nắng tươi đẹp.
Tình hình của cô có vẻ khả quan.
Nhưng dù sao vẫn cần ở lại bệnh viện theo dõi thêm.
Có điều bây giờ sức khỏe đã qua cơn nguy kịch nên Tử Đằng đã được đưa ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt.
Đội ngũ bác sĩ và y tá hiển nhiên là hết lòng chăm sóc cho cô.
Phùng Đức Cường đến bệnh viện với tâm trạng hân hoan đến lạ.
Đây là lần đầu tiên anh mang một bó hoa tươi thảm đến, cũng là lần đầu tiên anh bày tỏ tình cảm với một người.
Khi anh đến bên ngoài cửa đã thấy trợ lý Ngọc Lâm ở đó nói chuyện gì đó với Tử Đằng.
Khi thấy Phùng Đức Cường đến, Ngọc Lâm liền mừng rỡ nói: "Đấy tôi vừa mới nói, lão đại sẽ sớm đến đây thăm cô mà"
Nói rồi Ngọc Lâm đứng dậy khẽ chào Phùng Đức Cường sau đó liên ngay lập tức đi ra ngoài trả lại không gian riêng tư cho hai vợ chồng.
Tử Đằng nhìn thấy Phùng Đức Cường liền có chút bối rối.
Bản thân Phùng Đức Cường cũng vậy, anh cứ đứng đó lúng túng mà không biết phải làm gì tiếp theo.
Bầu không khí lúc này dường như khá im lặng.
Được khoảng vài phút, Tử Đằng liền ho vài cái sau đó nói: "Bộ nhìn mặt tôi xấu lắm đúng không?"
Phùng Đức Cường lúc này mới choàng tỉnh, anh liền gấp gáp: "Không, không.
Tôi không phải có ý đó, chỉ là...!
Thấy một Phùng Đức Cường không giống như bình thường, Tử Đằng liền bật cười.
"Anh cứ hãy như lúc trước vậy đi.Thấy anh như vậy tôi thấy không quen"
Tử Đằng nhìn anh nói.
Phùng Đức Cường lúc này mới bình tĩnh hơn đôi chút.
Anh vốn dĩ là một người chẳng biết bày tỏ tình cảm, thế nên anh khác với Minh Hải ở chỗ không biết cách lấy lòng phụ nữ cũng như cách cư xử có phần vụng về.
"Tôi...cho tôi xin lỗi vì hôm ấy đã bỏ cô lại phía sau để cho cô bị bắt đi, còn xém chút mất mạng.Tất cả đều là do tôi mà ra"
Phùng Đức Cường chân thành xin lỗi.
Tử Đằng đón lấy bó hoa được kết từ những đóa cẩm tú cầu màu tím cảm thấy vô cùng hài lòng.
"Vì mùa này không còn hoa Tử Đằng nở rộ cho nên đành dùng hoa này để thay thế"
Giọng nói của Phùng Đức Cường nghe có vẻ thật thà và chân thành.
Những lời đó làm Phùng Đức Cường chấn động như không tin vào tai mình.
Anh quay người lại chạy đến bên cạnh cô.
"Em nói thật chứ?"
Bàn tay anh khẽ chạm lên má cô.
Tử Đằng gật đầu trong làn nước mắt.
Cuối cùng thì cũng đã thấy nụ cười của Phùng Đức Cường khi anh phát hiện ra vị ngọt của yêu đương lại kỳ diệu đến vậy.
Anh tiến đến gần ôm cô vào lòng âu yếm.
Tử Đằng cảm thấy trong từng tế bào của cô ánh lên một niềm hạnh phúc vô bờ.
Có lẽ cho Phùng Đức Cường một cơ hội cũng chính là cho bản thân cô một cơ hội.
"Minh Hải, xin lỗi anh.
Em không thể đặt anh trong tim nữa vì em bận yêu anh ấy mất rồi"
Tử Đằng nhắm mắt lại nói khẽ trong lòng.
Những ngày trong bệnh viện thật sự là những ngày vui vẻ.
Đến ngày Tử Đằng xuất viện luôn có nhiều người và gia đình đến thăm cô.
Nhưng ai cũng tinh ý nhìn thấy mối quan hệ giữa cô và Phùng Đức Cường đã khác trước.
Khi Tử Đằng được xuất viện, đích thân Phùng Đức Cường đến đón Tử Đằng ra viện về Hoa gia.
Lý do về nhà họ Hoa là vì song thân của Tử Đằng nói rằng họ rất nhớ và lo lắng cho cô.
Chiếc xe sang trọng rẽ vào cổng lớn Hoa gia.
Phùng Đức Cường đích thân xuống xe mở cửa sau đó dìu Tử Đằng vào nhà.
Bạch Lệ Thu thấy đứa con gái lớn đã vê liên mừng rỡ.
"Hai đứa cuối cùng cũng về rồi..
Hôn Nhân Tàn Khốc Với Chồng Phúc HắcTác giả: Trì NgưTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình"Là hai đóa hoa xinh đẹp nhất thành phố sao?"- Giọng nói trầm ấm lạnh lùng vang lên khô khốc. Trên tầng cao nhất của tòa cao ốc Trung Nam, một người đàn ông thần bí, tay cầm ly rượu vang đỏ lắc lư. Kẻ bên cạnh đoán chừng như là nhân viên thân cận. "Vâng, nghe nói nhan sắc của hai vị tiểu thư đó có một không hai. Ngài chủ tịch không đi sẽ vô cùng đáng tiếc, đặc biệt là cô em gái nghe nói trông như tiên nữ ấy" Người đàn ông lịch lãm mặc bộ vest đen, đi giày bốt cao nhẹ nhàng đặt ly rượu lên bản. "Thôi được, bữa tiệc lớn như vậy lẽ nào lại không đi. Chỉ có điều thân phận của tôi sẽ phải bảo mật một chút" Thành phố Long Điền về đêm khung cảnh vô cùng lung linh với những ánh đèn màu thắp sáng khắp ngõ ngách của những khu dân cư. Trong trung tâm thành phố, có một khu phố đặc biệt gọi là phố Ngọc Lộ. Sở dĩ nó đặc biệt vì tại nơi đây tập trung những nhà tài phiệt giàu có sống ở đây, giống như phố Wall streets ở Hoa Kỳ vậy. Một trong những tòa nhà của những chủ tư sản giàu đó bậc nhất không… Khi Tử Đằng tỉnh dậy một lần nữa, tiếng chim hót râm ran bên khung cửa sổ như báo hiệu giông tố đã lìa xa.Phía trước là những ngày nắng tươi đẹp.Tình hình của cô có vẻ khả quan.Nhưng dù sao vẫn cần ở lại bệnh viện theo dõi thêm.Có điều bây giờ sức khỏe đã qua cơn nguy kịch nên Tử Đằng đã được đưa ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt.Đội ngũ bác sĩ và y tá hiển nhiên là hết lòng chăm sóc cho cô.Phùng Đức Cường đến bệnh viện với tâm trạng hân hoan đến lạ.Đây là lần đầu tiên anh mang một bó hoa tươi thảm đến, cũng là lần đầu tiên anh bày tỏ tình cảm với một người.Khi anh đến bên ngoài cửa đã thấy trợ lý Ngọc Lâm ở đó nói chuyện gì đó với Tử Đằng.Khi thấy Phùng Đức Cường đến, Ngọc Lâm liền mừng rỡ nói: "Đấy tôi vừa mới nói, lão đại sẽ sớm đến đây thăm cô mà"Nói rồi Ngọc Lâm đứng dậy khẽ chào Phùng Đức Cường sau đó liên ngay lập tức đi ra ngoài trả lại không gian riêng tư cho hai vợ chồng.Tử Đằng nhìn thấy Phùng Đức Cường liền có chút bối rối.Bản thân Phùng Đức Cường cũng vậy, anh cứ đứng đó lúng túng mà không biết phải làm gì tiếp theo.Bầu không khí lúc này dường như khá im lặng.Được khoảng vài phút, Tử Đằng liền ho vài cái sau đó nói: "Bộ nhìn mặt tôi xấu lắm đúng không?"Phùng Đức Cường lúc này mới choàng tỉnh, anh liền gấp gáp: "Không, không.Tôi không phải có ý đó, chỉ là...!Thấy một Phùng Đức Cường không giống như bình thường, Tử Đằng liền bật cười."Anh cứ hãy như lúc trước vậy đi.Thấy anh như vậy tôi thấy không quen"Tử Đằng nhìn anh nói.Phùng Đức Cường lúc này mới bình tĩnh hơn đôi chút.Anh vốn dĩ là một người chẳng biết bày tỏ tình cảm, thế nên anh khác với Minh Hải ở chỗ không biết cách lấy lòng phụ nữ cũng như cách cư xử có phần vụng về."Tôi...cho tôi xin lỗi vì hôm ấy đã bỏ cô lại phía sau để cho cô bị bắt đi, còn xém chút mất mạng.Tất cả đều là do tôi mà ra"Phùng Đức Cường chân thành xin lỗi.Tử Đằng đón lấy bó hoa được kết từ những đóa cẩm tú cầu màu tím cảm thấy vô cùng hài lòng."Vì mùa này không còn hoa Tử Đằng nở rộ cho nên đành dùng hoa này để thay thế"Giọng nói của Phùng Đức Cường nghe có vẻ thật thà và chân thành.Những lời đó làm Phùng Đức Cường chấn động như không tin vào tai mình.Anh quay người lại chạy đến bên cạnh cô."Em nói thật chứ?"Bàn tay anh khẽ chạm lên má cô.Tử Đằng gật đầu trong làn nước mắt.Cuối cùng thì cũng đã thấy nụ cười của Phùng Đức Cường khi anh phát hiện ra vị ngọt của yêu đương lại kỳ diệu đến vậy.Anh tiến đến gần ôm cô vào lòng âu yếm.Tử Đằng cảm thấy trong từng tế bào của cô ánh lên một niềm hạnh phúc vô bờ.Có lẽ cho Phùng Đức Cường một cơ hội cũng chính là cho bản thân cô một cơ hội."Minh Hải, xin lỗi anh.Em không thể đặt anh trong tim nữa vì em bận yêu anh ấy mất rồi"Tử Đằng nhắm mắt lại nói khẽ trong lòng.Những ngày trong bệnh viện thật sự là những ngày vui vẻ.Đến ngày Tử Đằng xuất viện luôn có nhiều người và gia đình đến thăm cô.Nhưng ai cũng tinh ý nhìn thấy mối quan hệ giữa cô và Phùng Đức Cường đã khác trước.Khi Tử Đằng được xuất viện, đích thân Phùng Đức Cường đến đón Tử Đằng ra viện về Hoa gia.Lý do về nhà họ Hoa là vì song thân của Tử Đằng nói rằng họ rất nhớ và lo lắng cho cô.Chiếc xe sang trọng rẽ vào cổng lớn Hoa gia.Phùng Đức Cường đích thân xuống xe mở cửa sau đó dìu Tử Đằng vào nhà.Bạch Lệ Thu thấy đứa con gái lớn đã vê liên mừng rỡ."Hai đứa cuối cùng cũng về rồi..