"Là hai đóa hoa xinh đẹp nhất thành phố sao?"- Giọng nói trầm ấm lạnh lùng vang lên khô khốc. Trên tầng cao nhất của tòa cao ốc Trung Nam, một người đàn ông thần bí, tay cầm ly rượu vang đỏ lắc lư. Kẻ bên cạnh đoán chừng như là nhân viên thân cận. "Vâng, nghe nói nhan sắc của hai vị tiểu thư đó có một không hai. Ngài chủ tịch không đi sẽ vô cùng đáng tiếc, đặc biệt là cô em gái nghe nói trông như tiên nữ ấy" Người đàn ông lịch lãm mặc bộ vest đen, đi giày bốt cao nhẹ nhàng đặt ly rượu lên bản. "Thôi được, bữa tiệc lớn như vậy lẽ nào lại không đi. Chỉ có điều thân phận của tôi sẽ phải bảo mật một chút" Thành phố Long Điền về đêm khung cảnh vô cùng lung linh với những ánh đèn màu thắp sáng khắp ngõ ngách của những khu dân cư. Trong trung tâm thành phố, có một khu phố đặc biệt gọi là phố Ngọc Lộ. Sở dĩ nó đặc biệt vì tại nơi đây tập trung những nhà tài phiệt giàu có sống ở đây, giống như phố Wall streets ở Hoa Kỳ vậy. Một trong những tòa nhà của những chủ tư sản giàu đó bậc nhất không…
Chương 102: Mất Tất Cả
Hôn Nhân Tàn Khốc Với Chồng Phúc HắcTác giả: Trì NgưTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình"Là hai đóa hoa xinh đẹp nhất thành phố sao?"- Giọng nói trầm ấm lạnh lùng vang lên khô khốc. Trên tầng cao nhất của tòa cao ốc Trung Nam, một người đàn ông thần bí, tay cầm ly rượu vang đỏ lắc lư. Kẻ bên cạnh đoán chừng như là nhân viên thân cận. "Vâng, nghe nói nhan sắc của hai vị tiểu thư đó có một không hai. Ngài chủ tịch không đi sẽ vô cùng đáng tiếc, đặc biệt là cô em gái nghe nói trông như tiên nữ ấy" Người đàn ông lịch lãm mặc bộ vest đen, đi giày bốt cao nhẹ nhàng đặt ly rượu lên bản. "Thôi được, bữa tiệc lớn như vậy lẽ nào lại không đi. Chỉ có điều thân phận của tôi sẽ phải bảo mật một chút" Thành phố Long Điền về đêm khung cảnh vô cùng lung linh với những ánh đèn màu thắp sáng khắp ngõ ngách của những khu dân cư. Trong trung tâm thành phố, có một khu phố đặc biệt gọi là phố Ngọc Lộ. Sở dĩ nó đặc biệt vì tại nơi đây tập trung những nhà tài phiệt giàu có sống ở đây, giống như phố Wall streets ở Hoa Kỳ vậy. Một trong những tòa nhà của những chủ tư sản giàu đó bậc nhất không… Tuyết Mai mang bộ dạng như người mất hồn trở về Lâm gia, vừa đi cô ta vừa không ngừng lẩm bẩm tại sao và vì sao.Tuy nhiên không ai hiểu rõ những việc cô ta làm hơn chính bản thân cô ta.Trên đường về khi lái xe đến giữa đường, cô ta mới sực nhớ ra, Minh Hải đã không còn muốn gặp lại mình nữa nên đột nhiên dừng xe rồi gục đầu xuống khóc nức nở như một đứa trẻ con.Mùa hạ đã vừa chạm ngõ nơi này, bầu trời đang kéo mây đen xám xịt dự đoán sẽ có một trận mưa to sắp trút xuống."Có lẽ là mất tất cả rồi"Tuyết Mai khóc nấc lên.Sau đó quả nhiên là mưa đã trút xuống sau một trận sấm chớp.Từng giọt nước bản vào cửa kính xe khiến Tuyết Mai không nhìn rõ được con đường phía trước.Một thoáng lo sợ hiện lên nét mặt: "Lỡ như mình không biết đường về hay là ngã xuống tại đây thì cũng chẳng có ai thương tiếc đâu nhỉ?"Cửa kính xe sau đó đột nhiên mở ra, bất chấp trời mưa, Tuyết Mai bước xuống xe một mình.Trời mưa nặng hạt, những hạt nước bắn vào mặt có cảm giác rát.Trên đường vắng tanh không có một phương tiện nào lưu thông, chỉ có một mình Tuyết Mai với bóng hình đơn côi ấy.Thật ra Minh Hải đã về trước đó nên chiếc xe này là cô ta lấy từ nhà xe của nhà họ Hoa.Nơi đó cô ta đã không còn ở được nữa, nhưng Lâm gia cũng không phải là nơi để về trong tình cảnh hiện tại.Nếu như không phải ở đó có Tiểu An, máu mủ do bản thân sinh ra thì đã không còn lí do nào để về nữa.Trên con đường lớn không một bóng người, Tuyết Mai bước đi như người mất hồn vậy.Có lẽ mọi chuyện xảy ra đã giáng một đòn chí mạng vào cô ta khiến bản thân đã vượt ngưỡng sức chịu đựng.Hiện giờ trong lòng lại nhớ Tiểu An nhưng không dám về, cũng không dám ở nhà họ Hoa.Kỳ thực là chuyện bi ai nhất.Minh Hải đã bày tỏ ý không muốn gặp cô ta nữa nên hiện tại có về đó không chừng anh sẽ lấy chổi quét cô ta ra như quét rác.Lúc nãy anh định hỏi thăm người giúp việc thêm tình hình của Tuyết Mai nhưng có vẻ họ muốn che giấu, hay biểu lộ thái độ không muốn nói ra.Trong lòng của anh thập phần lo lắng thêm.Hôm nay trời lại mưa nhiều đến lạ.Chiếc xe sang trọng của Trương Quân Hải lao nhanh trên đường.Mưa lớn đến nỗi làm nhòa đi kính xe làm cái cần gạt nước phải hoạt động liên tục, tuy nhiên việc lái xe cũng gặp không ít khó khăn.Nhưng giờ phút này ở phố Ngọc Lộ không tìm thầy bất kỳ chiếc xe nào cả.Tuy nhiên trời càng tối dần vì mây mù che khuất mặt trời làm không gian càng thêm âm u.Xa xa, có một chiếc xe đậu bên đường khiến Trương Quân Hải phải chú ý bởi giờ này ít có ai ra đường mà nếu có cũng phải tìm cách chạy thật nhanh về nhà.Tuy nhiên khi đi ngang qua chiếc xe ấy, anh không thấy trong xe có bất kỳ ai kể cả người lái xe.Sau đó đi thêm một đoạn nữa là đến đoạn đường có cây cổ thụ lớn nằm gần mặt đường.Có một hình bóng thoáng qua làm anh phải ngừng xe lại ngay lập tức.Tuyết Mai ngồi co ro dưới gốc cây dâm mưa với khuôn mặt trắng bệch và dường như cô đang không ổn một chút nào."Tuyết Mail"Trương Quân Hải tắt máy xuống xe chạy đến chỗ Tuyết Mai đang ngồi.Anh nhìn khuôn mặt cô ngây ngốc trong mưa mà lòng quặn thắt: "Sao em lại dâm mưa ở đây? Mau theo anh lên xe về thôi ".
Tuyết Mai mang bộ dạng như người mất hồn trở về Lâm gia, vừa đi cô ta vừa không ngừng lẩm bẩm tại sao và vì sao.
Tuy nhiên không ai hiểu rõ những việc cô ta làm hơn chính bản thân cô ta.
Trên đường về khi lái xe đến giữa đường, cô ta mới sực nhớ ra, Minh Hải đã không còn muốn gặp lại mình nữa nên đột nhiên dừng xe rồi gục đầu xuống khóc nức nở như một đứa trẻ con.
Mùa hạ đã vừa chạm ngõ nơi này, bầu trời đang kéo mây đen xám xịt dự đoán sẽ có một trận mưa to sắp trút xuống.
"Có lẽ là mất tất cả rồi"
Tuyết Mai khóc nấc lên.
Sau đó quả nhiên là mưa đã trút xuống sau một trận sấm chớp.
Từng giọt nước bản vào cửa kính xe khiến Tuyết Mai không nhìn rõ được con đường phía trước.
Một thoáng lo sợ hiện lên nét mặt: "Lỡ như mình không biết đường về hay là ngã xuống tại đây thì cũng chẳng có ai thương tiếc đâu nhỉ?"
Cửa kính xe sau đó đột nhiên mở ra, bất chấp trời mưa, Tuyết Mai bước xuống xe một mình.
Trời mưa nặng hạt, những hạt nước bắn vào mặt có cảm giác rát.
Trên đường vắng tanh không có một phương tiện nào lưu thông, chỉ có một mình Tuyết Mai với bóng hình đơn côi ấy.
Thật ra Minh Hải đã về trước đó nên chiếc xe này là cô ta lấy từ nhà xe của nhà họ Hoa.
Nơi đó cô ta đã không còn ở được nữa, nhưng Lâm gia cũng không phải là nơi để về trong tình cảnh hiện tại.
Nếu như không phải ở đó có Tiểu An, máu mủ do bản thân sinh ra thì đã không còn lí do nào để về nữa.
Trên con đường lớn không một bóng người, Tuyết Mai bước đi như người mất hồn vậy.
Có lẽ mọi chuyện xảy ra đã giáng một đòn chí mạng vào cô ta khiến bản thân đã vượt ngưỡng sức chịu đựng.
Hiện giờ trong lòng lại nhớ Tiểu An nhưng không dám về, cũng không dám ở nhà họ Hoa.
Kỳ thực là chuyện bi ai nhất.
Minh Hải đã bày tỏ ý không muốn gặp cô ta nữa nên hiện tại có về đó không chừng anh sẽ lấy chổi quét cô ta ra như quét rác.
Lúc nãy anh định hỏi thăm người giúp việc thêm tình hình của Tuyết Mai nhưng có vẻ họ muốn che giấu, hay biểu lộ thái độ không muốn nói ra.
Trong lòng của anh thập phần lo lắng thêm.
Hôm nay trời lại mưa nhiều đến lạ.
Chiếc xe sang trọng của Trương Quân Hải lao nhanh trên đường.
Mưa lớn đến nỗi làm nhòa đi kính xe làm cái cần gạt nước phải hoạt động liên tục, tuy nhiên việc lái xe cũng gặp không ít khó khăn.
Nhưng giờ phút này ở phố Ngọc Lộ không tìm thầy bất kỳ chiếc xe nào cả.
Tuy nhiên trời càng tối dần vì mây mù che khuất mặt trời làm không gian càng thêm âm u.
Xa xa, có một chiếc xe đậu bên đường khiến Trương Quân Hải phải chú ý bởi giờ này ít có ai ra đường mà nếu có cũng phải tìm cách chạy thật nhanh về nhà.
Tuy nhiên khi đi ngang qua chiếc xe ấy, anh không thấy trong xe có bất kỳ ai kể cả người lái xe.
Sau đó đi thêm một đoạn nữa là đến đoạn đường có cây cổ thụ lớn nằm gần mặt đường.
Có một hình bóng thoáng qua làm anh phải ngừng xe lại ngay lập tức.
Tuyết Mai ngồi co ro dưới gốc cây dâm mưa với khuôn mặt trắng bệch và dường như cô đang không ổn một chút nào.
"Tuyết Mail"
Trương Quân Hải tắt máy xuống xe chạy đến chỗ Tuyết Mai đang ngồi.
Anh nhìn khuôn mặt cô ngây ngốc trong mưa mà lòng quặn thắt: "Sao em lại dâm mưa ở đây? Mau theo anh lên xe về thôi ".
Hôn Nhân Tàn Khốc Với Chồng Phúc HắcTác giả: Trì NgưTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình"Là hai đóa hoa xinh đẹp nhất thành phố sao?"- Giọng nói trầm ấm lạnh lùng vang lên khô khốc. Trên tầng cao nhất của tòa cao ốc Trung Nam, một người đàn ông thần bí, tay cầm ly rượu vang đỏ lắc lư. Kẻ bên cạnh đoán chừng như là nhân viên thân cận. "Vâng, nghe nói nhan sắc của hai vị tiểu thư đó có một không hai. Ngài chủ tịch không đi sẽ vô cùng đáng tiếc, đặc biệt là cô em gái nghe nói trông như tiên nữ ấy" Người đàn ông lịch lãm mặc bộ vest đen, đi giày bốt cao nhẹ nhàng đặt ly rượu lên bản. "Thôi được, bữa tiệc lớn như vậy lẽ nào lại không đi. Chỉ có điều thân phận của tôi sẽ phải bảo mật một chút" Thành phố Long Điền về đêm khung cảnh vô cùng lung linh với những ánh đèn màu thắp sáng khắp ngõ ngách của những khu dân cư. Trong trung tâm thành phố, có một khu phố đặc biệt gọi là phố Ngọc Lộ. Sở dĩ nó đặc biệt vì tại nơi đây tập trung những nhà tài phiệt giàu có sống ở đây, giống như phố Wall streets ở Hoa Kỳ vậy. Một trong những tòa nhà của những chủ tư sản giàu đó bậc nhất không… Tuyết Mai mang bộ dạng như người mất hồn trở về Lâm gia, vừa đi cô ta vừa không ngừng lẩm bẩm tại sao và vì sao.Tuy nhiên không ai hiểu rõ những việc cô ta làm hơn chính bản thân cô ta.Trên đường về khi lái xe đến giữa đường, cô ta mới sực nhớ ra, Minh Hải đã không còn muốn gặp lại mình nữa nên đột nhiên dừng xe rồi gục đầu xuống khóc nức nở như một đứa trẻ con.Mùa hạ đã vừa chạm ngõ nơi này, bầu trời đang kéo mây đen xám xịt dự đoán sẽ có một trận mưa to sắp trút xuống."Có lẽ là mất tất cả rồi"Tuyết Mai khóc nấc lên.Sau đó quả nhiên là mưa đã trút xuống sau một trận sấm chớp.Từng giọt nước bản vào cửa kính xe khiến Tuyết Mai không nhìn rõ được con đường phía trước.Một thoáng lo sợ hiện lên nét mặt: "Lỡ như mình không biết đường về hay là ngã xuống tại đây thì cũng chẳng có ai thương tiếc đâu nhỉ?"Cửa kính xe sau đó đột nhiên mở ra, bất chấp trời mưa, Tuyết Mai bước xuống xe một mình.Trời mưa nặng hạt, những hạt nước bắn vào mặt có cảm giác rát.Trên đường vắng tanh không có một phương tiện nào lưu thông, chỉ có một mình Tuyết Mai với bóng hình đơn côi ấy.Thật ra Minh Hải đã về trước đó nên chiếc xe này là cô ta lấy từ nhà xe của nhà họ Hoa.Nơi đó cô ta đã không còn ở được nữa, nhưng Lâm gia cũng không phải là nơi để về trong tình cảnh hiện tại.Nếu như không phải ở đó có Tiểu An, máu mủ do bản thân sinh ra thì đã không còn lí do nào để về nữa.Trên con đường lớn không một bóng người, Tuyết Mai bước đi như người mất hồn vậy.Có lẽ mọi chuyện xảy ra đã giáng một đòn chí mạng vào cô ta khiến bản thân đã vượt ngưỡng sức chịu đựng.Hiện giờ trong lòng lại nhớ Tiểu An nhưng không dám về, cũng không dám ở nhà họ Hoa.Kỳ thực là chuyện bi ai nhất.Minh Hải đã bày tỏ ý không muốn gặp cô ta nữa nên hiện tại có về đó không chừng anh sẽ lấy chổi quét cô ta ra như quét rác.Lúc nãy anh định hỏi thăm người giúp việc thêm tình hình của Tuyết Mai nhưng có vẻ họ muốn che giấu, hay biểu lộ thái độ không muốn nói ra.Trong lòng của anh thập phần lo lắng thêm.Hôm nay trời lại mưa nhiều đến lạ.Chiếc xe sang trọng của Trương Quân Hải lao nhanh trên đường.Mưa lớn đến nỗi làm nhòa đi kính xe làm cái cần gạt nước phải hoạt động liên tục, tuy nhiên việc lái xe cũng gặp không ít khó khăn.Nhưng giờ phút này ở phố Ngọc Lộ không tìm thầy bất kỳ chiếc xe nào cả.Tuy nhiên trời càng tối dần vì mây mù che khuất mặt trời làm không gian càng thêm âm u.Xa xa, có một chiếc xe đậu bên đường khiến Trương Quân Hải phải chú ý bởi giờ này ít có ai ra đường mà nếu có cũng phải tìm cách chạy thật nhanh về nhà.Tuy nhiên khi đi ngang qua chiếc xe ấy, anh không thấy trong xe có bất kỳ ai kể cả người lái xe.Sau đó đi thêm một đoạn nữa là đến đoạn đường có cây cổ thụ lớn nằm gần mặt đường.Có một hình bóng thoáng qua làm anh phải ngừng xe lại ngay lập tức.Tuyết Mai ngồi co ro dưới gốc cây dâm mưa với khuôn mặt trắng bệch và dường như cô đang không ổn một chút nào."Tuyết Mail"Trương Quân Hải tắt máy xuống xe chạy đến chỗ Tuyết Mai đang ngồi.Anh nhìn khuôn mặt cô ngây ngốc trong mưa mà lòng quặn thắt: "Sao em lại dâm mưa ở đây? Mau theo anh lên xe về thôi ".