Tác giả:

Chương 1: Cậu chủ nhỏ mất tích! Nóng rực… Cả người như bị lửa thiêu đốt… Cảm giác đau nhức thấu xương lan ra từ mỗi lỗ chân lông, nó không ngừng gặm nhấm lý trí của Dương Tâm. Một lúc sau, cơn đau đầu tựa búa bổ lan xuống chân tay gân cốt, đau đến mức nội tạng cũng khẽ run rẩy. Cô hét “a” một tiếng, vô thức muốn phản kháng. Nhưng, cơ thể lại không động đậy được. Đau buốt thấu xương, như băng đè lửa đốt, suốt hai ngày trời. Cô không nhìn thấy gì cả, trong phòng rất âm u, rất tốt, thỉnh thoảng cảm nhận được sự tồn tại của người đàn ông kia, còn linh hồn của cô đã không còn thuộc về cô nữa rồi. Không biết bao lâu rồi, nhiệt độ trong phòng mới dần dần hạ xuống. Dương Tâm sức cùng lực kiệt lảo đảo ngã lăn xuống đất, lần tìm quần áo rồi mặc bừa lên người trong màn đêm tăm tối. Khi xông ra khỏi căn phòng đó, một giọng nữ chua chát phá vỡ mọi hành động cố gắng nhẹ nhàng của cô. “Chị ra ngoài rồi đấy à, chậc chậc chậc, ba tiếng rồi đấy, xem ra tổng giám đốc Lý dù đã hơn 50 tuổi nhưng vẫn khỏe…

Chương 1021

Đóa Hồng Đầy Gai Và Tổng Giám Đốc Lạnh LùngTác giả: Chiều VợTruyện Ngôn TìnhChương 1: Cậu chủ nhỏ mất tích! Nóng rực… Cả người như bị lửa thiêu đốt… Cảm giác đau nhức thấu xương lan ra từ mỗi lỗ chân lông, nó không ngừng gặm nhấm lý trí của Dương Tâm. Một lúc sau, cơn đau đầu tựa búa bổ lan xuống chân tay gân cốt, đau đến mức nội tạng cũng khẽ run rẩy. Cô hét “a” một tiếng, vô thức muốn phản kháng. Nhưng, cơ thể lại không động đậy được. Đau buốt thấu xương, như băng đè lửa đốt, suốt hai ngày trời. Cô không nhìn thấy gì cả, trong phòng rất âm u, rất tốt, thỉnh thoảng cảm nhận được sự tồn tại của người đàn ông kia, còn linh hồn của cô đã không còn thuộc về cô nữa rồi. Không biết bao lâu rồi, nhiệt độ trong phòng mới dần dần hạ xuống. Dương Tâm sức cùng lực kiệt lảo đảo ngã lăn xuống đất, lần tìm quần áo rồi mặc bừa lên người trong màn đêm tăm tối. Khi xông ra khỏi căn phòng đó, một giọng nữ chua chát phá vỡ mọi hành động cố gắng nhẹ nhàng của cô. “Chị ra ngoài rồi đấy à, chậc chậc chậc, ba tiếng rồi đấy, xem ra tổng giám đốc Lý dù đã hơn 50 tuổi nhưng vẫn khỏe… Chương 1021“Yên tâm đi, khi Lục Gia Bách và Thẩm Thành tới bao vây nông trường thì nhất định sẽ điều động nhân lực từ các lối ra vào. Còn cậu cả nhà họ Phó, bố anh ta xảy ra chuyện nên anh ta đã bí mật rời khỏi Hải Thành vào buổi trưa rồi. Lúc anh ta đi, anh ta không nói cho ai biết. Điều này cho thấy bây giờ các phe thế lực canh gác ở cửa ra vào không có ai canh giữ cả, chúng ta vẫn có chỗ trống để tranh thủ.”“Được, tôi tin tưởng sự phán đoán của ông.”Bên trong phòng bệnh của căn cứ điều trị, Lục Gia Bách đi vào từ bên ngoài. Anh thấy Dương Tâm đang tựa ở đầu giường chơi điện thoại di động thì đi tới bên giường, rồi hôn lên trán cô.“Anh có việc đi ra ngoài một chuyến, anh sẽ về khá muộn, em đi ngủ trước đi, hoặc là đi giúp Trần Tuấn cũng được.”Ánh mắt Dương Tâm lóe lên, cô nhìn màn hình điện thoại di động.Đã là mười giờ bốn mươi rồi, anh sẽ không bao giờ đi ra ngoài muộn như vậy, chắc là có việc gấp rồi.“Có chuyện gì xảy ra à? Anh nói tình hình cho em biết đi, đừng lừa em.”Lục Gia Bách khẽ cười nói: “Anh có định lừa em đâu. Anh vừa nhận được tin tức báo đã điều tra ra được chỗ náu mình của đám người Trần Cát Phượng, là ở một nông trường ở ngoại thành phía đông cách đây hơn vài chục cây số nên anh đi với Thẩm Thành tới đó xem.”Dương Tâm vén chăn lên chuẩn bị xuống giường: “Em đi với mọi người đến đó.”Lục Gia Bách cầm tay của cô: “Anh không nói dối em. Anh nói cho em biết tình huống không phải là để em quấy rối, em nằm tử tế cho anh, đừng có nhúc nhích.”Dương Tâm lên giọng: “Anh mắng em, anh không yêu em nữa à.”Gân xanh trên trán Lục Gia Bách nổi lên.Cái bà cô này…“Tâm, bây giờ thân thể em vẫn rất yếu, không thể lăn qua lăn lại. Em nghe anh khuyên một câu có được không, nếu em lại xảy ra chuyện bất ngờ gì thì anh, anh sẽ không quan tâm đến em suốt cả đời này nữa.”Dương Tâm phì cười.Lời đe dọa này như con cún con, như con gái, tuy nhiên cô lại thích.“Được, được, được, em nghe lời anh mà, nghe lời anh được chưa. Anh đừng giận dỗi với em, đau đầu lắm, em không thể chịu nổi anh không buồn không giận với em.”“Vậy em ngoan ngoãn đợi ở phòng bệnh cho anh, anh gọi điện thoại cho mẹ để lát nữa mẹ qua đây với em.”“…”Dương Tâm nhìn theo Lục Gia Bách rời đi, rồi nhìn chiếc điện thoại di động trên ga giường mà rơi vào trong trầm tư.Trần Cát Phượng biết rõ nếu cứ tiếp tục trì hoãn thì mình sẽ bị lộ tung tích, nhưng bà ta vẫn đưa ra yêu cầu vô lý để bọn họ thả Tô Yến ra.Đến cùng là bà ta muốn làm cái gì?Rốt cuộc bà ta có gì tính toán trong lòng?Bây giờ chỗ ẩn náu của bà ta đã bị bại lộ, bà ta còn ở nông trường không?Nếu bà ta không ở đấy thì bà ta sẽ dời đi đâu?Ông cụ nhà họ Thẩm đang ở trong tay bà ta, nhưng bà ta không nghĩ tới việc lợi dụng. Vậy rốt cuộc bà ta đang tính toán gì trong lòng?

Chương 1021

“Yên tâm đi, khi Lục Gia Bách và Thẩm Thành tới bao vây nông trường thì nhất định sẽ điều động nhân lực từ các lối ra vào. Còn cậu cả nhà họ Phó, bố anh ta xảy ra chuyện nên anh ta đã bí mật rời khỏi Hải Thành vào buổi trưa rồi. Lúc anh ta đi, anh ta không nói cho ai biết. Điều này cho thấy bây giờ các phe thế lực canh gác ở cửa ra vào không có ai canh giữ cả, chúng ta vẫn có chỗ trống để tranh thủ.”

“Được, tôi tin tưởng sự phán đoán của ông.”

Bên trong phòng bệnh của căn cứ điều trị, Lục Gia Bách đi vào từ bên ngoài. Anh thấy Dương Tâm đang tựa ở đầu giường chơi điện thoại di động thì đi tới bên giường, rồi hôn lên trán cô.

“Anh có việc đi ra ngoài một chuyến, anh sẽ về khá muộn, em đi ngủ trước đi, hoặc là đi giúp Trần Tuấn cũng được.”

Ánh mắt Dương Tâm lóe lên, cô nhìn màn hình điện thoại di động.

Đã là mười giờ bốn mươi rồi, anh sẽ không bao giờ đi ra ngoài muộn như vậy, chắc là có việc gấp rồi.

“Có chuyện gì xảy ra à? Anh nói tình hình cho em biết đi, đừng lừa em.”

Lục Gia Bách khẽ cười nói: “Anh có định lừa em đâu. Anh vừa nhận được tin tức báo đã điều tra ra được chỗ náu mình của đám người Trần Cát Phượng, là ở một nông trường ở ngoại thành phía đông cách đây hơn vài chục cây số nên anh đi với Thẩm Thành tới đó xem.”

Dương Tâm vén chăn lên chuẩn bị xuống giường: “Em đi với mọi người đến đó.”

Lục Gia Bách cầm tay của cô: “Anh không nói dối em. Anh nói cho em biết tình huống không phải là để em quấy rối, em nằm tử tế cho anh, đừng có nhúc nhích.”

Dương Tâm lên giọng: “Anh mắng em, anh không yêu em nữa à.”

Gân xanh trên trán Lục Gia Bách nổi lên.

Cái bà cô này…

“Tâm, bây giờ thân thể em vẫn rất yếu, không thể lăn qua lăn lại. Em nghe anh khuyên một câu có được không, nếu em lại xảy ra chuyện bất ngờ gì thì anh, anh sẽ không quan tâm đến em suốt cả đời này nữa.”

Dương Tâm phì cười.

Lời đe dọa này như con cún con, như con gái, tuy nhiên cô lại thích.

“Được, được, được, em nghe lời anh mà, nghe lời anh được chưa. Anh đừng giận dỗi với em, đau đầu lắm, em không thể chịu nổi anh không buồn không giận với em.”

“Vậy em ngoan ngoãn đợi ở phòng bệnh cho anh, anh gọi điện thoại cho mẹ để lát nữa mẹ qua đây với em.”

“…”

Dương Tâm nhìn theo Lục Gia Bách rời đi, rồi nhìn chiếc điện thoại di động trên ga giường mà rơi vào trong trầm tư.

Trần Cát Phượng biết rõ nếu cứ tiếp tục trì hoãn thì mình sẽ bị lộ tung tích, nhưng bà ta vẫn đưa ra yêu cầu vô lý để bọn họ thả Tô Yến ra.

Đến cùng là bà ta muốn làm cái gì?

Rốt cuộc bà ta có gì tính toán trong lòng?

Bây giờ chỗ ẩn náu của bà ta đã bị bại lộ, bà ta còn ở nông trường không?

Nếu bà ta không ở đấy thì bà ta sẽ dời đi đâu?

Ông cụ nhà họ Thẩm đang ở trong tay bà ta, nhưng bà ta không nghĩ tới việc lợi dụng. Vậy rốt cuộc bà ta đang tính toán gì trong lòng?

Đóa Hồng Đầy Gai Và Tổng Giám Đốc Lạnh LùngTác giả: Chiều VợTruyện Ngôn TìnhChương 1: Cậu chủ nhỏ mất tích! Nóng rực… Cả người như bị lửa thiêu đốt… Cảm giác đau nhức thấu xương lan ra từ mỗi lỗ chân lông, nó không ngừng gặm nhấm lý trí của Dương Tâm. Một lúc sau, cơn đau đầu tựa búa bổ lan xuống chân tay gân cốt, đau đến mức nội tạng cũng khẽ run rẩy. Cô hét “a” một tiếng, vô thức muốn phản kháng. Nhưng, cơ thể lại không động đậy được. Đau buốt thấu xương, như băng đè lửa đốt, suốt hai ngày trời. Cô không nhìn thấy gì cả, trong phòng rất âm u, rất tốt, thỉnh thoảng cảm nhận được sự tồn tại của người đàn ông kia, còn linh hồn của cô đã không còn thuộc về cô nữa rồi. Không biết bao lâu rồi, nhiệt độ trong phòng mới dần dần hạ xuống. Dương Tâm sức cùng lực kiệt lảo đảo ngã lăn xuống đất, lần tìm quần áo rồi mặc bừa lên người trong màn đêm tăm tối. Khi xông ra khỏi căn phòng đó, một giọng nữ chua chát phá vỡ mọi hành động cố gắng nhẹ nhàng của cô. “Chị ra ngoài rồi đấy à, chậc chậc chậc, ba tiếng rồi đấy, xem ra tổng giám đốc Lý dù đã hơn 50 tuổi nhưng vẫn khỏe… Chương 1021“Yên tâm đi, khi Lục Gia Bách và Thẩm Thành tới bao vây nông trường thì nhất định sẽ điều động nhân lực từ các lối ra vào. Còn cậu cả nhà họ Phó, bố anh ta xảy ra chuyện nên anh ta đã bí mật rời khỏi Hải Thành vào buổi trưa rồi. Lúc anh ta đi, anh ta không nói cho ai biết. Điều này cho thấy bây giờ các phe thế lực canh gác ở cửa ra vào không có ai canh giữ cả, chúng ta vẫn có chỗ trống để tranh thủ.”“Được, tôi tin tưởng sự phán đoán của ông.”Bên trong phòng bệnh của căn cứ điều trị, Lục Gia Bách đi vào từ bên ngoài. Anh thấy Dương Tâm đang tựa ở đầu giường chơi điện thoại di động thì đi tới bên giường, rồi hôn lên trán cô.“Anh có việc đi ra ngoài một chuyến, anh sẽ về khá muộn, em đi ngủ trước đi, hoặc là đi giúp Trần Tuấn cũng được.”Ánh mắt Dương Tâm lóe lên, cô nhìn màn hình điện thoại di động.Đã là mười giờ bốn mươi rồi, anh sẽ không bao giờ đi ra ngoài muộn như vậy, chắc là có việc gấp rồi.“Có chuyện gì xảy ra à? Anh nói tình hình cho em biết đi, đừng lừa em.”Lục Gia Bách khẽ cười nói: “Anh có định lừa em đâu. Anh vừa nhận được tin tức báo đã điều tra ra được chỗ náu mình của đám người Trần Cát Phượng, là ở một nông trường ở ngoại thành phía đông cách đây hơn vài chục cây số nên anh đi với Thẩm Thành tới đó xem.”Dương Tâm vén chăn lên chuẩn bị xuống giường: “Em đi với mọi người đến đó.”Lục Gia Bách cầm tay của cô: “Anh không nói dối em. Anh nói cho em biết tình huống không phải là để em quấy rối, em nằm tử tế cho anh, đừng có nhúc nhích.”Dương Tâm lên giọng: “Anh mắng em, anh không yêu em nữa à.”Gân xanh trên trán Lục Gia Bách nổi lên.Cái bà cô này…“Tâm, bây giờ thân thể em vẫn rất yếu, không thể lăn qua lăn lại. Em nghe anh khuyên một câu có được không, nếu em lại xảy ra chuyện bất ngờ gì thì anh, anh sẽ không quan tâm đến em suốt cả đời này nữa.”Dương Tâm phì cười.Lời đe dọa này như con cún con, như con gái, tuy nhiên cô lại thích.“Được, được, được, em nghe lời anh mà, nghe lời anh được chưa. Anh đừng giận dỗi với em, đau đầu lắm, em không thể chịu nổi anh không buồn không giận với em.”“Vậy em ngoan ngoãn đợi ở phòng bệnh cho anh, anh gọi điện thoại cho mẹ để lát nữa mẹ qua đây với em.”“…”Dương Tâm nhìn theo Lục Gia Bách rời đi, rồi nhìn chiếc điện thoại di động trên ga giường mà rơi vào trong trầm tư.Trần Cát Phượng biết rõ nếu cứ tiếp tục trì hoãn thì mình sẽ bị lộ tung tích, nhưng bà ta vẫn đưa ra yêu cầu vô lý để bọn họ thả Tô Yến ra.Đến cùng là bà ta muốn làm cái gì?Rốt cuộc bà ta có gì tính toán trong lòng?Bây giờ chỗ ẩn náu của bà ta đã bị bại lộ, bà ta còn ở nông trường không?Nếu bà ta không ở đấy thì bà ta sẽ dời đi đâu?Ông cụ nhà họ Thẩm đang ở trong tay bà ta, nhưng bà ta không nghĩ tới việc lợi dụng. Vậy rốt cuộc bà ta đang tính toán gì trong lòng?

Chương 1021