Đau Đang lúc vô tri vô giác Chân Linh chỉ cảm thấy hai chân đau như có mũi khoan vào tim. Nàng suy sụp lập tức mở mí mắt nặng trĩu. Lọt vào trong tầm mắt là đồ vật bày biện thêu hoa tinh xảo, màn gỗ lim khắc hoa, giường tơ lụa thêu hoa mát lạnh, tất cả đều xa lạ. Nhưng mà đúng lúc này một thân ảnh xanh lục nhào tới. "Tiểu thư, thật tốt quá người rốt cục tỉnh, người hù chết Bích Ba." Vừa nói vừa rơi nước mắt bộ dáng rất đáng thương. Chân Linh ngẩng đầu nhìn về phía nữ tử đang nói chuyện. Chỉ thấy nàng mặt mày thanh tú tóc búi nhẹ, quần áo xanh biếc, trang phục váy dài thoạt nhìn phá lệ khác người. Chân Linh thấy vậy không khỏi lên tiếng lạnh nhạt hỏi: "Ngươi là ai? Đây là nơi nào?" Đầu óc nàng lúc này vẫn không thể phục hồi trở lại. Ở hiện đại nàng là sát thủ lạnh lùng kiều diễm số một, nàng nhớ rõ trước kia ở nhà Dạ tổng, khi phát hiện mục tiêu, ngay lại thời điểm nàng phải ra tay vậy mà bị chính người mình yêu thân thiết nhất dùng súng cản nàng, để một khắc kia nàng cảm thấy thiên…
Chương 59: Trang điểm
Thực Cốt Ân Sủng Khí Phi Chỉ Muốn Nàng!Tác giả: Lam Tiểu ÚcTruyện Ngôn TìnhĐau Đang lúc vô tri vô giác Chân Linh chỉ cảm thấy hai chân đau như có mũi khoan vào tim. Nàng suy sụp lập tức mở mí mắt nặng trĩu. Lọt vào trong tầm mắt là đồ vật bày biện thêu hoa tinh xảo, màn gỗ lim khắc hoa, giường tơ lụa thêu hoa mát lạnh, tất cả đều xa lạ. Nhưng mà đúng lúc này một thân ảnh xanh lục nhào tới. "Tiểu thư, thật tốt quá người rốt cục tỉnh, người hù chết Bích Ba." Vừa nói vừa rơi nước mắt bộ dáng rất đáng thương. Chân Linh ngẩng đầu nhìn về phía nữ tử đang nói chuyện. Chỉ thấy nàng mặt mày thanh tú tóc búi nhẹ, quần áo xanh biếc, trang phục váy dài thoạt nhìn phá lệ khác người. Chân Linh thấy vậy không khỏi lên tiếng lạnh nhạt hỏi: "Ngươi là ai? Đây là nơi nào?" Đầu óc nàng lúc này vẫn không thể phục hồi trở lại. Ở hiện đại nàng là sát thủ lạnh lùng kiều diễm số một, nàng nhớ rõ trước kia ở nhà Dạ tổng, khi phát hiện mục tiêu, ngay lại thời điểm nàng phải ra tay vậy mà bị chính người mình yêu thân thiết nhất dùng súng cản nàng, để một khắc kia nàng cảm thấy thiên… Lãnh Nguyệt cư, Chân Linh ngồi trên xe lăn, thần sắc bình tĩnh nhìn về hướng Vương phủ đang náo nhiệt, khóe miệng chậm rãi gợi lên ý cười.Bích Ba đứng phía sau thấy Chân Linh như vậy ngây ngẩn cả người."Tiểu thư, người vì sao lại cao hứng như thế?" Tiểu thư không phải là thương tâm quá độ mà có chút khác thường chứ?Chân Linh cười thần bí chỉ về hướng Vương phủ nói. "Bích Ba, chúng ta lập tức có thể bay ra khỏi nhà giam này, ngươi không thấy hẳn là nên cao hứng sao?"Cao hứng? Nàng không có cảm giác gì chỉ cần tiểu thư vui vẻ là tốt rồi. Chính là tiểu thư bị hưu ra khỏi Vương phủ có thể làm cái gì? Vừa nghĩ tới về sau tiểu thư bị người khác chỉ trỏ trong lòng Bích Ba liền khó chịu, tất cả đều do Cẩm vương gia chết tiệt kia làm hại.Chân Linh thấy Bích Ba vẻ mặt sầu lo không khỏi kéo tay nàng nhẹ giọng nói. "Bích Ba, từ nay về sau ta chỉ còn ngươi thôi, ngươi sẽ không bỏ ta mà đi chứ?"Bích Ba cực lực phản ứng, nàng kiên định nói. "Tiểu thư, người nói bậy bạ gì đó? Nô tì làm sao có thể bỏ người mà đi. Bích Ba đời này xác định ở cùng tiểu thư, mặc kệ là đi đâu Bích Ba cũng đi theo tiểu thư, cho dù vì tiểu thư mà chết Bích Ba cũng không một câu oán hận.""Bích Ba, nhớ kỹ lời ta, từ nay về sau Bích Ba chính là muội muội của Chân Linh ta, trên đời này người thân duy nhất là Bích Ba, về sau ta nhất định che chở ngươi chu đáo, tuyệt đối không cho bất cứ kẻ nào xúc phạm tới ngươi.""Tiểu thư..." Bích Ba cảm động không thôi, một phen nhào vào trong lòng Chân Linh khóc lớn.Trong lòng Chân Linh cũng rất cảm động, tại nơi dị thế này người duy nhất đối xử tốt với nàng chỉ sợ có mỗi Bích Ba mà thôi. Ngời nào đối với nàng tốt một chút nàng đều ghi nhớ mà cố gắng báo đáp. Nếu người khác đối với nàng một chút tàn nhẫn nàng nhất định hoàn trả gấp mười lần.Trong khoảng thời gian ở chung này, Bích Ba đã đi vào lòng Chân Linh, trở thành người nàng quan tâm nhất. Nếu có ai xúc phạm tới Bích Ba, nàng nhất định sẽ để người đó phải trả trả giá thật đắt.Đúng lúc này, tổng quản vương phủ đã đi tới, hắn nói với Chân Linh và Bích Ba. "Chân cô nương, vương gia bảo ngươi trang điểm một chút sau đó đến sảnh lớn tham gia tiệc cưới.”Chân Linh cười lạnh giá đáp. "Đã biết. Ngươi trở về nói cho Nam Cung Cẩm biết, ta nhất định sẽ không làm cho hắn thất vọng." Nói xong, khóe môi giơ lên một độ cong trào phúng càng sâu.Tổng quản sửng sốt, không hiểu Chân Linh tại sao lại bình tĩnh như thế. Bất quá hắn cũng chỉ là hạ nhân, đối với chuyện của vương gia hắn vẫn nên biết ít một chút. Lập tức gật đầu rời đi."Tiểu thư, người thật sự muốn đi sao? Cẩm vương gia chết tiệt kia cũng quá đáng lắm rồi, đại hôn thì đại hôn, vì cái gì muốn tiểu thư tham gia, tiểu thư người không cần đi được không? Người vừa đi ra nhất định sẽ bị người chê cười. Lúc nãy nghe nói hoàng thượng cùng lão gia bọn họ đều được mời tới." Bích Ba thật sự rất đau lòng, nàng nhận định Nam Cung Cẩm chính là cố ý muốn làm cho tiểu thư xấu mặt.Chân Linh vỗ vỗ tay Bích Ba ý bảo nàng yên tâm. "Bích Ba, ta không sao, ngươi đi giúp ta trang điểm cho thật đẹp, lần này ngươi nhất định phải trang điểm cho tiểu thư nhà ngươi trở thành người đẹp nhất."Nàng không chỉ muốn lên sân khấu mà còn phải thật xinh đẹp, Nam Cung Cẩm không phải muốn nàng lên sân khấu sao? Vậy thì nàng nhất định sẽ biểu diễn thật tốt, xem biểu diễn này có kết thúc hoàn mỹ như thế nào.
Lãnh Nguyệt cư, Chân Linh ngồi trên xe lăn, thần sắc bình tĩnh nhìn về hướng Vương phủ đang náo nhiệt, khóe miệng chậm rãi gợi lên ý cười.
Bích Ba đứng phía sau thấy Chân Linh như vậy ngây ngẩn cả người.
"Tiểu thư, người vì sao lại cao hứng như thế?" Tiểu thư không phải là thương tâm quá độ mà có chút khác thường chứ?
Chân Linh cười thần bí chỉ về hướng Vương phủ nói. "Bích Ba, chúng ta lập tức có thể bay ra khỏi nhà giam này, ngươi không thấy hẳn là nên cao hứng sao?"
Cao hứng? Nàng không có cảm giác gì chỉ cần tiểu thư vui vẻ là tốt rồi. Chính là tiểu thư bị hưu ra khỏi Vương phủ có thể làm cái gì? Vừa nghĩ tới về sau tiểu thư bị người khác chỉ trỏ trong lòng Bích Ba liền khó chịu, tất cả đều do Cẩm vương gia chết tiệt kia làm hại.
Chân Linh thấy Bích Ba vẻ mặt sầu lo không khỏi kéo tay nàng nhẹ giọng nói. "Bích Ba, từ nay về sau ta chỉ còn ngươi thôi, ngươi sẽ không bỏ ta mà đi chứ?"
Bích Ba cực lực phản ứng, nàng kiên định nói. "Tiểu thư, người nói bậy bạ gì đó? Nô tì làm sao có thể bỏ người mà đi. Bích Ba đời này xác định ở cùng tiểu thư, mặc kệ là đi đâu Bích Ba cũng đi theo tiểu thư, cho dù vì tiểu thư mà chết Bích Ba cũng không một câu oán hận."
"Bích Ba, nhớ kỹ lời ta, từ nay về sau Bích Ba chính là muội muội của Chân Linh ta, trên đời này người thân duy nhất là Bích Ba, về sau ta nhất định che chở ngươi chu đáo, tuyệt đối không cho bất cứ kẻ nào xúc phạm tới ngươi."
"Tiểu thư..." Bích Ba cảm động không thôi, một phen nhào vào trong lòng Chân Linh khóc lớn.
Trong lòng Chân Linh cũng rất cảm động, tại nơi dị thế này người duy nhất đối xử tốt với nàng chỉ sợ có mỗi Bích Ba mà thôi. Ngời nào đối với nàng tốt một chút nàng đều ghi nhớ mà cố gắng báo đáp. Nếu người khác đối với nàng một chút tàn nhẫn nàng nhất định hoàn trả gấp mười lần.
Trong khoảng thời gian ở chung này, Bích Ba đã đi vào lòng Chân Linh, trở thành người nàng quan tâm nhất. Nếu có ai xúc phạm tới Bích Ba, nàng nhất định sẽ để người đó phải trả trả giá thật đắt.
Đúng lúc này, tổng quản vương phủ đã đi tới, hắn nói với Chân Linh và Bích Ba. "Chân cô nương, vương gia bảo ngươi trang điểm một chút sau đó đến sảnh lớn tham gia tiệc cưới.”
Chân Linh cười lạnh giá đáp. "Đã biết. Ngươi trở về nói cho Nam Cung Cẩm biết, ta nhất định sẽ không làm cho hắn thất vọng." Nói xong, khóe môi giơ lên một độ cong trào phúng càng sâu.
Tổng quản sửng sốt, không hiểu Chân Linh tại sao lại bình tĩnh như thế. Bất quá hắn cũng chỉ là hạ nhân, đối với chuyện của vương gia hắn vẫn nên biết ít một chút. Lập tức gật đầu rời đi.
"Tiểu thư, người thật sự muốn đi sao? Cẩm vương gia chết tiệt kia cũng quá đáng lắm rồi, đại hôn thì đại hôn, vì cái gì muốn tiểu thư tham gia, tiểu thư người không cần đi được không? Người vừa đi ra nhất định sẽ bị người chê cười. Lúc nãy nghe nói hoàng thượng cùng lão gia bọn họ đều được mời tới." Bích Ba thật sự rất đau lòng, nàng nhận định Nam Cung Cẩm chính là cố ý muốn làm cho tiểu thư xấu mặt.
Chân Linh vỗ vỗ tay Bích Ba ý bảo nàng yên tâm. "Bích Ba, ta không sao, ngươi đi giúp ta trang điểm cho thật đẹp, lần này ngươi nhất định phải trang điểm cho tiểu thư nhà ngươi trở thành người đẹp nhất."
Nàng không chỉ muốn lên sân khấu mà còn phải thật xinh đẹp, Nam Cung Cẩm không phải muốn nàng lên sân khấu sao? Vậy thì nàng nhất định sẽ biểu diễn thật tốt, xem biểu diễn này có kết thúc hoàn mỹ như thế nào.
Thực Cốt Ân Sủng Khí Phi Chỉ Muốn Nàng!Tác giả: Lam Tiểu ÚcTruyện Ngôn TìnhĐau Đang lúc vô tri vô giác Chân Linh chỉ cảm thấy hai chân đau như có mũi khoan vào tim. Nàng suy sụp lập tức mở mí mắt nặng trĩu. Lọt vào trong tầm mắt là đồ vật bày biện thêu hoa tinh xảo, màn gỗ lim khắc hoa, giường tơ lụa thêu hoa mát lạnh, tất cả đều xa lạ. Nhưng mà đúng lúc này một thân ảnh xanh lục nhào tới. "Tiểu thư, thật tốt quá người rốt cục tỉnh, người hù chết Bích Ba." Vừa nói vừa rơi nước mắt bộ dáng rất đáng thương. Chân Linh ngẩng đầu nhìn về phía nữ tử đang nói chuyện. Chỉ thấy nàng mặt mày thanh tú tóc búi nhẹ, quần áo xanh biếc, trang phục váy dài thoạt nhìn phá lệ khác người. Chân Linh thấy vậy không khỏi lên tiếng lạnh nhạt hỏi: "Ngươi là ai? Đây là nơi nào?" Đầu óc nàng lúc này vẫn không thể phục hồi trở lại. Ở hiện đại nàng là sát thủ lạnh lùng kiều diễm số một, nàng nhớ rõ trước kia ở nhà Dạ tổng, khi phát hiện mục tiêu, ngay lại thời điểm nàng phải ra tay vậy mà bị chính người mình yêu thân thiết nhất dùng súng cản nàng, để một khắc kia nàng cảm thấy thiên… Lãnh Nguyệt cư, Chân Linh ngồi trên xe lăn, thần sắc bình tĩnh nhìn về hướng Vương phủ đang náo nhiệt, khóe miệng chậm rãi gợi lên ý cười.Bích Ba đứng phía sau thấy Chân Linh như vậy ngây ngẩn cả người."Tiểu thư, người vì sao lại cao hứng như thế?" Tiểu thư không phải là thương tâm quá độ mà có chút khác thường chứ?Chân Linh cười thần bí chỉ về hướng Vương phủ nói. "Bích Ba, chúng ta lập tức có thể bay ra khỏi nhà giam này, ngươi không thấy hẳn là nên cao hứng sao?"Cao hứng? Nàng không có cảm giác gì chỉ cần tiểu thư vui vẻ là tốt rồi. Chính là tiểu thư bị hưu ra khỏi Vương phủ có thể làm cái gì? Vừa nghĩ tới về sau tiểu thư bị người khác chỉ trỏ trong lòng Bích Ba liền khó chịu, tất cả đều do Cẩm vương gia chết tiệt kia làm hại.Chân Linh thấy Bích Ba vẻ mặt sầu lo không khỏi kéo tay nàng nhẹ giọng nói. "Bích Ba, từ nay về sau ta chỉ còn ngươi thôi, ngươi sẽ không bỏ ta mà đi chứ?"Bích Ba cực lực phản ứng, nàng kiên định nói. "Tiểu thư, người nói bậy bạ gì đó? Nô tì làm sao có thể bỏ người mà đi. Bích Ba đời này xác định ở cùng tiểu thư, mặc kệ là đi đâu Bích Ba cũng đi theo tiểu thư, cho dù vì tiểu thư mà chết Bích Ba cũng không một câu oán hận.""Bích Ba, nhớ kỹ lời ta, từ nay về sau Bích Ba chính là muội muội của Chân Linh ta, trên đời này người thân duy nhất là Bích Ba, về sau ta nhất định che chở ngươi chu đáo, tuyệt đối không cho bất cứ kẻ nào xúc phạm tới ngươi.""Tiểu thư..." Bích Ba cảm động không thôi, một phen nhào vào trong lòng Chân Linh khóc lớn.Trong lòng Chân Linh cũng rất cảm động, tại nơi dị thế này người duy nhất đối xử tốt với nàng chỉ sợ có mỗi Bích Ba mà thôi. Ngời nào đối với nàng tốt một chút nàng đều ghi nhớ mà cố gắng báo đáp. Nếu người khác đối với nàng một chút tàn nhẫn nàng nhất định hoàn trả gấp mười lần.Trong khoảng thời gian ở chung này, Bích Ba đã đi vào lòng Chân Linh, trở thành người nàng quan tâm nhất. Nếu có ai xúc phạm tới Bích Ba, nàng nhất định sẽ để người đó phải trả trả giá thật đắt.Đúng lúc này, tổng quản vương phủ đã đi tới, hắn nói với Chân Linh và Bích Ba. "Chân cô nương, vương gia bảo ngươi trang điểm một chút sau đó đến sảnh lớn tham gia tiệc cưới.”Chân Linh cười lạnh giá đáp. "Đã biết. Ngươi trở về nói cho Nam Cung Cẩm biết, ta nhất định sẽ không làm cho hắn thất vọng." Nói xong, khóe môi giơ lên một độ cong trào phúng càng sâu.Tổng quản sửng sốt, không hiểu Chân Linh tại sao lại bình tĩnh như thế. Bất quá hắn cũng chỉ là hạ nhân, đối với chuyện của vương gia hắn vẫn nên biết ít một chút. Lập tức gật đầu rời đi."Tiểu thư, người thật sự muốn đi sao? Cẩm vương gia chết tiệt kia cũng quá đáng lắm rồi, đại hôn thì đại hôn, vì cái gì muốn tiểu thư tham gia, tiểu thư người không cần đi được không? Người vừa đi ra nhất định sẽ bị người chê cười. Lúc nãy nghe nói hoàng thượng cùng lão gia bọn họ đều được mời tới." Bích Ba thật sự rất đau lòng, nàng nhận định Nam Cung Cẩm chính là cố ý muốn làm cho tiểu thư xấu mặt.Chân Linh vỗ vỗ tay Bích Ba ý bảo nàng yên tâm. "Bích Ba, ta không sao, ngươi đi giúp ta trang điểm cho thật đẹp, lần này ngươi nhất định phải trang điểm cho tiểu thư nhà ngươi trở thành người đẹp nhất."Nàng không chỉ muốn lên sân khấu mà còn phải thật xinh đẹp, Nam Cung Cẩm không phải muốn nàng lên sân khấu sao? Vậy thì nàng nhất định sẽ biểu diễn thật tốt, xem biểu diễn này có kết thúc hoàn mỹ như thế nào.