Đau Đang lúc vô tri vô giác Chân Linh chỉ cảm thấy hai chân đau như có mũi khoan vào tim. Nàng suy sụp lập tức mở mí mắt nặng trĩu. Lọt vào trong tầm mắt là đồ vật bày biện thêu hoa tinh xảo, màn gỗ lim khắc hoa, giường tơ lụa thêu hoa mát lạnh, tất cả đều xa lạ. Nhưng mà đúng lúc này một thân ảnh xanh lục nhào tới. "Tiểu thư, thật tốt quá người rốt cục tỉnh, người hù chết Bích Ba." Vừa nói vừa rơi nước mắt bộ dáng rất đáng thương. Chân Linh ngẩng đầu nhìn về phía nữ tử đang nói chuyện. Chỉ thấy nàng mặt mày thanh tú tóc búi nhẹ, quần áo xanh biếc, trang phục váy dài thoạt nhìn phá lệ khác người. Chân Linh thấy vậy không khỏi lên tiếng lạnh nhạt hỏi: "Ngươi là ai? Đây là nơi nào?" Đầu óc nàng lúc này vẫn không thể phục hồi trở lại. Ở hiện đại nàng là sát thủ lạnh lùng kiều diễm số một, nàng nhớ rõ trước kia ở nhà Dạ tổng, khi phát hiện mục tiêu, ngay lại thời điểm nàng phải ra tay vậy mà bị chính người mình yêu thân thiết nhất dùng súng cản nàng, để một khắc kia nàng cảm thấy thiên…
Chương 61: Tiệc cưới 2
Thực Cốt Ân Sủng Khí Phi Chỉ Muốn Nàng!Tác giả: Lam Tiểu ÚcTruyện Ngôn TìnhĐau Đang lúc vô tri vô giác Chân Linh chỉ cảm thấy hai chân đau như có mũi khoan vào tim. Nàng suy sụp lập tức mở mí mắt nặng trĩu. Lọt vào trong tầm mắt là đồ vật bày biện thêu hoa tinh xảo, màn gỗ lim khắc hoa, giường tơ lụa thêu hoa mát lạnh, tất cả đều xa lạ. Nhưng mà đúng lúc này một thân ảnh xanh lục nhào tới. "Tiểu thư, thật tốt quá người rốt cục tỉnh, người hù chết Bích Ba." Vừa nói vừa rơi nước mắt bộ dáng rất đáng thương. Chân Linh ngẩng đầu nhìn về phía nữ tử đang nói chuyện. Chỉ thấy nàng mặt mày thanh tú tóc búi nhẹ, quần áo xanh biếc, trang phục váy dài thoạt nhìn phá lệ khác người. Chân Linh thấy vậy không khỏi lên tiếng lạnh nhạt hỏi: "Ngươi là ai? Đây là nơi nào?" Đầu óc nàng lúc này vẫn không thể phục hồi trở lại. Ở hiện đại nàng là sát thủ lạnh lùng kiều diễm số một, nàng nhớ rõ trước kia ở nhà Dạ tổng, khi phát hiện mục tiêu, ngay lại thời điểm nàng phải ra tay vậy mà bị chính người mình yêu thân thiết nhất dùng súng cản nàng, để một khắc kia nàng cảm thấy thiên… Nam Cung Cẩm đi đến trước mặt cao đường, ngồi trên đó là hoàng thượng Nam Cung Thần, hắn một thân long bào sáng chói, dáng người xinh đẹp, tóc dài chỉ dùng một cây trâm ngọc tùy ý cài lên tóc, vài sợi tóc còn rũ xuống lộ ra khuôn mặt tuấn tú có phần lười nhác, ngũ quan như được chạm trổ thành cùng với Nam Cung Cẩm rất giống nhau, chỉ là Nam Cung Cẩm lạnh lùng quá mức còn hắn lại quá xinh đẹp, mày kiếm trên đôi mắt đen như mực, giống ngôi sao trong suốt trên bầu trời đêm, ánh mắt khí phách sắc bén.Toàn thân cao thấp tuy lười nhác đến cực điểm nhưng lại có một cỗ khí phách vương giả biểu lộ toàn vẹn làm cho người ta lâm vào khiếp sợ không dám nhìn gần.Hắn tựa tiếu phi tiếu (cười như không cười) nhìn Nam Cung Cẩm, môi mỏng hơi cong lên tựa hồ như đang chờ một trò hay. "Cẩm, chúc mừng!"Quan hệ giữa Nam Cung Thần và Nam Cung Cẩm không giống bình thường, ngay cả trước mặt chúng đại thần hai người cũng có thể xưng hô thân thiết như vậy.Nam Cung Cẩm ánh mắt vẫn lạnh lùng như cũ, hắn thản nhiên trả lời. "Tạ ơn hoàng huynh."Lúc này giọng nói người chủ trì lần thứ hai vang lên. "Cho mời tân nương lên sân khấu."Giọng nói vừa hạ xuống Cố Thủy Nhu một thân hỉ phục đỏ thẫm, đầu đội mũ phượng, khăn quàng vai, được hỉ bà đỡ chậm rãi bước vào, thân ảnh nàng nhỏ bé yếu ớt làm cho những người trong sân chưa nhìn thấy hình dáng nàng đã gợi lên một cỗ thương tiếc.Cố Thủy Nhu đi đến bên cạnh Nam Cung Cẩm, váy dài của nàng lưu lại một độ cung xinh đẹp như một đóa hoa hồng đang nở rộ, vô cùng xinh đẹp.Mọi người trong sân bị động tác cố ý của Cố Thủy Nhu câu mất hồn, trong lòng mỗi người ai cũng nghĩ chắc tân vương phi này nhất định là xinh đẹp vô song.Nam Cung Cẩm bước nhanh tới đỡ Cố Thủy Nhu, ánh mắt nhìn quét toàn bộ một vòng cũng không thấy thân ảnh nàng, hai hàng lông mày hắn không khỏi nhíu lại, thần sắc lạnh hơn vài phần.Hắn đối với tổng quản đang im lặng chờ đợi hỏi: "Vương Hoa, sao lại thế này? Không phải bảo ngươi đi mời vương phi đến đây sao? Người đâu?" Thanh âm lạnh lẽo dọa người.Nhưng lời nói của Nam Cung Cẩm lại làm cho tất cả mọi người giữa sân sửng sốt. Vương phi? Không phải đã hưu rồi sao? Vì sao vương gia vẫn còn gọi nàng là vương phi?Mỗi người sắc mặt khác nhau, chỉ có Chân Hậu Đôn vẻ mặt bình tĩnh. Một đôi mắt thâm trầm giống như đang tính toán gì đó lại như không phải, hai mắt quá mức thâm trầm làm cho không ai có thể nhìn thấu được suy nghĩ của hắn.Vương Hoa sửng sốt khẽ run người. "Vương... vương gia, Chân cô nương nàng nói rất nhanh sẽ ra đến, nàng còn muốn tiểu nhân tiện thể nhắn với vương gia, nàng nhất định sẽ không làm vương gia thất vọng."Nam Cung Cẩm nghe vậy sắc mặt càng thêm lạnh, hắn hét lớn một tiếng với Vương Hoa. "Ngươi lập tức đem nàng mang đến cho bổn vương!""Không cần! Ta đến đây!" Lời nói lạnh lùng của Nam Cung Cẩm vừa dứt, một giọng nữ trong trẻo lạnh lùng chậm rãi truyền đến, giọng nói như làn gió mát khoan thai mang theo vẻ xa cách làm cho tất cả mọi người giữa sân trong lòng chấn động.Ánh mắt tất cả mọi người đều hướng về nơi phát ra tiếng nói.....Vừa nhìn, tất cả mọi người đều kinh diễm.
Nam Cung Cẩm đi đến trước mặt cao đường, ngồi trên đó là hoàng thượng Nam Cung Thần, hắn một thân long bào sáng chói, dáng người xinh đẹp, tóc dài chỉ dùng một cây trâm ngọc tùy ý cài lên tóc, vài sợi tóc còn rũ xuống lộ ra khuôn mặt tuấn tú có phần lười nhác, ngũ quan như được chạm trổ thành cùng với Nam Cung Cẩm rất giống nhau, chỉ là Nam Cung Cẩm lạnh lùng quá mức còn hắn lại quá xinh đẹp, mày kiếm trên đôi mắt đen như mực, giống ngôi sao trong suốt trên bầu trời đêm, ánh mắt khí phách sắc bén.
Toàn thân cao thấp tuy lười nhác đến cực điểm nhưng lại có một cỗ khí phách vương giả biểu lộ toàn vẹn làm cho người ta lâm vào khiếp sợ không dám nhìn gần.
Hắn tựa tiếu phi tiếu (cười như không cười) nhìn Nam Cung Cẩm, môi mỏng hơi cong lên tựa hồ như đang chờ một trò hay. "Cẩm, chúc mừng!"
Quan hệ giữa Nam Cung Thần và Nam Cung Cẩm không giống bình thường, ngay cả trước mặt chúng đại thần hai người cũng có thể xưng hô thân thiết như vậy.
Nam Cung Cẩm ánh mắt vẫn lạnh lùng như cũ, hắn thản nhiên trả lời. "Tạ ơn hoàng huynh."
Lúc này giọng nói người chủ trì lần thứ hai vang lên. "Cho mời tân nương lên sân khấu."
Giọng nói vừa hạ xuống Cố Thủy Nhu một thân hỉ phục đỏ thẫm, đầu đội mũ phượng, khăn quàng vai, được hỉ bà đỡ chậm rãi bước vào, thân ảnh nàng nhỏ bé yếu ớt làm cho những người trong sân chưa nhìn thấy hình dáng nàng đã gợi lên một cỗ thương tiếc.
Cố Thủy Nhu đi đến bên cạnh Nam Cung Cẩm, váy dài của nàng lưu lại một độ cung xinh đẹp như một đóa hoa hồng đang nở rộ, vô cùng xinh đẹp.
Mọi người trong sân bị động tác cố ý của Cố Thủy Nhu câu mất hồn, trong lòng mỗi người ai cũng nghĩ chắc tân vương phi này nhất định là xinh đẹp vô song.
Nam Cung Cẩm bước nhanh tới đỡ Cố Thủy Nhu, ánh mắt nhìn quét toàn bộ một vòng cũng không thấy thân ảnh nàng, hai hàng lông mày hắn không khỏi nhíu lại, thần sắc lạnh hơn vài phần.
Hắn đối với tổng quản đang im lặng chờ đợi hỏi: "Vương Hoa, sao lại thế này? Không phải bảo ngươi đi mời vương phi đến đây sao? Người đâu?" Thanh âm lạnh lẽo dọa người.
Nhưng lời nói của Nam Cung Cẩm lại làm cho tất cả mọi người giữa sân sửng sốt. Vương phi? Không phải đã hưu rồi sao? Vì sao vương gia vẫn còn gọi nàng là vương phi?
Mỗi người sắc mặt khác nhau, chỉ có Chân Hậu Đôn vẻ mặt bình tĩnh. Một đôi mắt thâm trầm giống như đang tính toán gì đó lại như không phải, hai mắt quá mức thâm trầm làm cho không ai có thể nhìn thấu được suy nghĩ của hắn.
Vương Hoa sửng sốt khẽ run người. "Vương... vương gia, Chân cô nương nàng nói rất nhanh sẽ ra đến, nàng còn muốn tiểu nhân tiện thể nhắn với vương gia, nàng nhất định sẽ không làm vương gia thất vọng."
Nam Cung Cẩm nghe vậy sắc mặt càng thêm lạnh, hắn hét lớn một tiếng với Vương Hoa. "Ngươi lập tức đem nàng mang đến cho bổn vương!"
"Không cần! Ta đến đây!" Lời nói lạnh lùng của Nam Cung Cẩm vừa dứt, một giọng nữ trong trẻo lạnh lùng chậm rãi truyền đến, giọng nói như làn gió mát khoan thai mang theo vẻ xa cách làm cho tất cả mọi người giữa sân trong lòng chấn động.
Ánh mắt tất cả mọi người đều hướng về nơi phát ra tiếng nói.....
Vừa nhìn, tất cả mọi người đều kinh diễm.
Thực Cốt Ân Sủng Khí Phi Chỉ Muốn Nàng!Tác giả: Lam Tiểu ÚcTruyện Ngôn TìnhĐau Đang lúc vô tri vô giác Chân Linh chỉ cảm thấy hai chân đau như có mũi khoan vào tim. Nàng suy sụp lập tức mở mí mắt nặng trĩu. Lọt vào trong tầm mắt là đồ vật bày biện thêu hoa tinh xảo, màn gỗ lim khắc hoa, giường tơ lụa thêu hoa mát lạnh, tất cả đều xa lạ. Nhưng mà đúng lúc này một thân ảnh xanh lục nhào tới. "Tiểu thư, thật tốt quá người rốt cục tỉnh, người hù chết Bích Ba." Vừa nói vừa rơi nước mắt bộ dáng rất đáng thương. Chân Linh ngẩng đầu nhìn về phía nữ tử đang nói chuyện. Chỉ thấy nàng mặt mày thanh tú tóc búi nhẹ, quần áo xanh biếc, trang phục váy dài thoạt nhìn phá lệ khác người. Chân Linh thấy vậy không khỏi lên tiếng lạnh nhạt hỏi: "Ngươi là ai? Đây là nơi nào?" Đầu óc nàng lúc này vẫn không thể phục hồi trở lại. Ở hiện đại nàng là sát thủ lạnh lùng kiều diễm số một, nàng nhớ rõ trước kia ở nhà Dạ tổng, khi phát hiện mục tiêu, ngay lại thời điểm nàng phải ra tay vậy mà bị chính người mình yêu thân thiết nhất dùng súng cản nàng, để một khắc kia nàng cảm thấy thiên… Nam Cung Cẩm đi đến trước mặt cao đường, ngồi trên đó là hoàng thượng Nam Cung Thần, hắn một thân long bào sáng chói, dáng người xinh đẹp, tóc dài chỉ dùng một cây trâm ngọc tùy ý cài lên tóc, vài sợi tóc còn rũ xuống lộ ra khuôn mặt tuấn tú có phần lười nhác, ngũ quan như được chạm trổ thành cùng với Nam Cung Cẩm rất giống nhau, chỉ là Nam Cung Cẩm lạnh lùng quá mức còn hắn lại quá xinh đẹp, mày kiếm trên đôi mắt đen như mực, giống ngôi sao trong suốt trên bầu trời đêm, ánh mắt khí phách sắc bén.Toàn thân cao thấp tuy lười nhác đến cực điểm nhưng lại có một cỗ khí phách vương giả biểu lộ toàn vẹn làm cho người ta lâm vào khiếp sợ không dám nhìn gần.Hắn tựa tiếu phi tiếu (cười như không cười) nhìn Nam Cung Cẩm, môi mỏng hơi cong lên tựa hồ như đang chờ một trò hay. "Cẩm, chúc mừng!"Quan hệ giữa Nam Cung Thần và Nam Cung Cẩm không giống bình thường, ngay cả trước mặt chúng đại thần hai người cũng có thể xưng hô thân thiết như vậy.Nam Cung Cẩm ánh mắt vẫn lạnh lùng như cũ, hắn thản nhiên trả lời. "Tạ ơn hoàng huynh."Lúc này giọng nói người chủ trì lần thứ hai vang lên. "Cho mời tân nương lên sân khấu."Giọng nói vừa hạ xuống Cố Thủy Nhu một thân hỉ phục đỏ thẫm, đầu đội mũ phượng, khăn quàng vai, được hỉ bà đỡ chậm rãi bước vào, thân ảnh nàng nhỏ bé yếu ớt làm cho những người trong sân chưa nhìn thấy hình dáng nàng đã gợi lên một cỗ thương tiếc.Cố Thủy Nhu đi đến bên cạnh Nam Cung Cẩm, váy dài của nàng lưu lại một độ cung xinh đẹp như một đóa hoa hồng đang nở rộ, vô cùng xinh đẹp.Mọi người trong sân bị động tác cố ý của Cố Thủy Nhu câu mất hồn, trong lòng mỗi người ai cũng nghĩ chắc tân vương phi này nhất định là xinh đẹp vô song.Nam Cung Cẩm bước nhanh tới đỡ Cố Thủy Nhu, ánh mắt nhìn quét toàn bộ một vòng cũng không thấy thân ảnh nàng, hai hàng lông mày hắn không khỏi nhíu lại, thần sắc lạnh hơn vài phần.Hắn đối với tổng quản đang im lặng chờ đợi hỏi: "Vương Hoa, sao lại thế này? Không phải bảo ngươi đi mời vương phi đến đây sao? Người đâu?" Thanh âm lạnh lẽo dọa người.Nhưng lời nói của Nam Cung Cẩm lại làm cho tất cả mọi người giữa sân sửng sốt. Vương phi? Không phải đã hưu rồi sao? Vì sao vương gia vẫn còn gọi nàng là vương phi?Mỗi người sắc mặt khác nhau, chỉ có Chân Hậu Đôn vẻ mặt bình tĩnh. Một đôi mắt thâm trầm giống như đang tính toán gì đó lại như không phải, hai mắt quá mức thâm trầm làm cho không ai có thể nhìn thấu được suy nghĩ của hắn.Vương Hoa sửng sốt khẽ run người. "Vương... vương gia, Chân cô nương nàng nói rất nhanh sẽ ra đến, nàng còn muốn tiểu nhân tiện thể nhắn với vương gia, nàng nhất định sẽ không làm vương gia thất vọng."Nam Cung Cẩm nghe vậy sắc mặt càng thêm lạnh, hắn hét lớn một tiếng với Vương Hoa. "Ngươi lập tức đem nàng mang đến cho bổn vương!""Không cần! Ta đến đây!" Lời nói lạnh lùng của Nam Cung Cẩm vừa dứt, một giọng nữ trong trẻo lạnh lùng chậm rãi truyền đến, giọng nói như làn gió mát khoan thai mang theo vẻ xa cách làm cho tất cả mọi người giữa sân trong lòng chấn động.Ánh mắt tất cả mọi người đều hướng về nơi phát ra tiếng nói.....Vừa nhìn, tất cả mọi người đều kinh diễm.