Tác giả:

Gió mát từ từ lại, sóng nước lặng lờ.[1] Trong Hách vương phủ, quanh năm luôn có một mùi hương phảng phất, đó là hương hoa, còn có thêm cả hương trái cây dịu nhẹ. Hàng cây ăn trái xanh um, lá trên cành khẽ lay động, không giấu được nét sầu của trái lớn đương mùa kết. Trên cây vẫn còn vương những giọt sương, tựa như những ngôi sao lấp lánh. Tất cả vẽ nên một bức tranh tươi đẹp, đầy màu sắc. Kiều Linh Nhi nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế quý phi [2], nheo nheo đôi mắt nhìn cây nho trên đỉnh đầu, trong lòng chộn rộn. “Ô kìa, chẳng phải là Vương phi đây sao? Sao lại một mình ở đây hóng gió vậy?” Một giọng nói yểu điệu bỗng từ đâu truyền đến tai Kiều Linh Nhi, khiến đôi mày nàng nhíu lại. Người của Hách vương phủ này quá vô vị, biết nàng thích chơi đùa còn kiếm chuyện đến tận cửa. Nếu không nhận tấm thịnh tình này thì chẳng phải thật có lỗi đã khiến người ta bỏ công vô ích, nhưng nếu nhận thì lại cảm thấy như mình bắt nạt người ta, quả thật là khó xử. Kiều Linh Nhi còn đang trầm tư thì…

Chương 15: Nằm Trên Pháo

Thích Sủng Ái Phúc Hắc Tiểu Nương TửTác giả: Tử Sa HồTruyện Ngôn TìnhGió mát từ từ lại, sóng nước lặng lờ.[1] Trong Hách vương phủ, quanh năm luôn có một mùi hương phảng phất, đó là hương hoa, còn có thêm cả hương trái cây dịu nhẹ. Hàng cây ăn trái xanh um, lá trên cành khẽ lay động, không giấu được nét sầu của trái lớn đương mùa kết. Trên cây vẫn còn vương những giọt sương, tựa như những ngôi sao lấp lánh. Tất cả vẽ nên một bức tranh tươi đẹp, đầy màu sắc. Kiều Linh Nhi nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế quý phi [2], nheo nheo đôi mắt nhìn cây nho trên đỉnh đầu, trong lòng chộn rộn. “Ô kìa, chẳng phải là Vương phi đây sao? Sao lại một mình ở đây hóng gió vậy?” Một giọng nói yểu điệu bỗng từ đâu truyền đến tai Kiều Linh Nhi, khiến đôi mày nàng nhíu lại. Người của Hách vương phủ này quá vô vị, biết nàng thích chơi đùa còn kiếm chuyện đến tận cửa. Nếu không nhận tấm thịnh tình này thì chẳng phải thật có lỗi đã khiến người ta bỏ công vô ích, nhưng nếu nhận thì lại cảm thấy như mình bắt nạt người ta, quả thật là khó xử. Kiều Linh Nhi còn đang trầm tư thì… Khi Kiều Linh Nhi trở về Trường Thọ cung, ngay lập tức vấp phải ánh mắt dò xét của Thái hậu.“Hoàng tổ mẫu, người nghỉ ngơi đã khỏe lại rồi sao?” Kiều Linh Nhi nheo mắt, đi về phía Thái hậu.Nhìn thấy Kiều Linh Nhi, nháy mắt tăm tối trong lòng Thái hậu đã giảm bớt, còn tươi cười, “Hoàng tổ mẫu nhớ con ngủ không được.Vậy bây giờ Linh Nhi cùng Hoàng tổ mẫu nghỉ ngơi có được không?”Sao cơ?Kiều Linh Nhi kinh ngạc tròn to đôi mắt long lanh nhìn Thái hậu, ngủ cùng Thái hậu sao?Đây...đây...đây là đại sủng ái sao?Đột nhiên sống mũi nàng cay cay, trong lòng thấy rất cảm động, dẩu cái miệng nhỏ, “Hoàng tổ mẫu muốn Linh Nhi sưởi ấm cho người sao?”Thái hậu trợn mắt.Lục Nhu trợn mắt.Vân Lam trợn mắt.Mọi người chẳng ai theo kịp suy nghĩ của Kiều Linh Nhi, cũng may nàng còn giải thích, “Tiết trời sắp chuyển lạnh, Hoàng tổ mẫu nhất định là thấy Linh Nhi mềm mại có thể sưởi ấm, phải không?”Thái hậu dở khóc dở cười nhìn cái miệng nhỏ nhắn kia của đứa nhỏ, cuối cùng bất cười, “Con đó nha.”Nói xong, Thái hậu kéo nàng lại nắm bàn tay nhỏ, khẽ cười, “Thế nào? Ngủ với Hoàng tổ mẫu cũng thấy thiệt thòi?”Lần này là Lục Nhu trợn mắt, lão tổ tông của tôi ơi, ngài đối đãi với Vương phi thực sự quá tốt rồi, so với Hoàng thượng còn có phần hơn.Nếu Hoàng thượng người biết được không biết sẽ cảm thấy thế nào đây.Suy nghĩ của Lục Nhu không phải không có lý.Thái hậu căn dặn ngày mai thiết yến ở ngự hoa viên, nhưng hôm nay chuyện này đã truyền đến tai Hoàng thượng.Vì thế trước bữa tối, Hoàng thượng đến Trường Thọ cung.Kiều Linh Nhi chau mày, chẳng lẽ hôm nay gió bấc đã thổi đến chỗ Hoàng thượng? Thế này xem ra cũng có chút náo nhiệt, chỉ e phiền toái cũng kéo đến.“Hoàng Nhi sao đột nhiên ghé thăm mẫu hậu vào lúc này?” Thái hậu nhìn Hoàng thượng cười dịu dàng.Hoàng thượng chỉ cười nhẹ, “Dạo này bận rộn chính sự, không thể thỉnh an mẫu hậu là lỗi của nhi thần, mẫu hậu thứ tội.”Thái hậu trách tội Hoàng thượng chỗ nào chứ? Người khoát tay, “Được rồi, mẫu hậu chẳng lẽ không hiểu được chính sự trọng đại sao?”Hoàng thượng cũng nở nụ cười.Kiều Linh Nhi lúc này mới cung kính thỉnh an, “Thỉnh an phụ hoàng.”Hoàng thượng hơi nhăn mày liếc nhìn Kiều Linh Nhi, tiểu cô nương này lớn lên hẳn cũng rất xinh xắn.“Miễn lễ.”“Tạ phụ hoàng.”Thái hậu vui vẻ xem một màn, “Linh Nhi vất vả tiến cung một chuyến, ai gia không nỡ để nó về.Hoàng nhi hôm nay cũng nán lại Trường Thọ cung dùng thiện đi.”Kiều Linh Nhi chau mày, chỉ e là Hoàng thượng phải trở về an ủi Vân mỹ nhân nhõng nhẽo kia rồi.Quả nhiên đúng như những gì nàng nghĩ, Hoàng thượng liền lên tiếng, “Mẫu hậu, nhi thần chỉ đến đây thỉnh an mẫu hậu.Bữa tối bên chỗ Vân mỹ nhân đã chuẩn bị, nên nhi thần sẽ đến chỗ nàng.”Thái hậu nghe đến ba chữ Vân mỹ nhân liền lạnh lùng ra mặt, ngữ khí cũng thay đổi, “Vân mỹ nhân kia chẳng phải là chất nữ của Lễ bộ Thượng thư sao?”Hoàng thượng cũng nhíu mày nhưng mặt vẫn duy trì tươi cười, “Dạ phải.”“Vậy sao.” Thái hậu nói không nhiều, chỉ tùy tiện thốt ra một câu thế nhưng lại khiến trong lòng Hoàng thượng thấy bất an.“Mẫu hậu, không biết Vân mỹ nhân đã làm gì sai, đắc tội với mẫu hậu?”Thái hậu hừ lạnh một tiếng, “Tại sao lại đắc tội? Hoàng nhi trước nay vẫn sắp xếp đâu vào đấy, cũng không thể khiến mẫu hậu yên tâm sao?”Trong lòng Hoàng thượng lại dấy lên nỗi bất an, cau mày chuyển hướng về phía Kiều Linh Nhi.....

Khi Kiều Linh Nhi trở về Trường Thọ cung, ngay lập tức vấp phải ánh mắt dò xét của Thái hậu.

“Hoàng tổ mẫu, người nghỉ ngơi đã khỏe lại rồi sao?” Kiều Linh Nhi nheo mắt, đi về phía Thái hậu.

Nhìn thấy Kiều Linh Nhi, nháy mắt tăm tối trong lòng Thái hậu đã giảm bớt, còn tươi cười, “Hoàng tổ mẫu nhớ con ngủ không được.

Vậy bây giờ Linh Nhi cùng Hoàng tổ mẫu nghỉ ngơi có được không?”

Sao cơ?

Kiều Linh Nhi kinh ngạc tròn to đôi mắt long lanh nhìn Thái hậu, ngủ cùng Thái hậu sao?

Đây.

.

.

đây.

.

.

đây là đại sủng ái sao?

Đột nhiên sống mũi nàng cay cay, trong lòng thấy rất cảm động, dẩu cái miệng nhỏ, “Hoàng tổ mẫu muốn Linh Nhi sưởi ấm cho người sao?”

Thái hậu trợn mắt.

Lục Nhu trợn mắt.

Vân Lam trợn mắt.

Mọi người chẳng ai theo kịp suy nghĩ của Kiều Linh Nhi, cũng may nàng còn giải thích, “Tiết trời sắp chuyển lạnh, Hoàng tổ mẫu nhất định là thấy Linh Nhi mềm mại có thể sưởi ấm, phải không?”

Thái hậu dở khóc dở cười nhìn cái miệng nhỏ nhắn kia của đứa nhỏ, cuối cùng bất cười, “Con đó nha.”

Nói xong, Thái hậu kéo nàng lại nắm bàn tay nhỏ, khẽ cười, “Thế nào? Ngủ với Hoàng tổ mẫu cũng thấy thiệt thòi?”

Lần này là Lục Nhu trợn mắt, lão tổ tông của tôi ơi, ngài đối đãi với Vương phi thực sự quá tốt rồi, so với Hoàng thượng còn có phần hơn.

Nếu Hoàng thượng người biết được không biết sẽ cảm thấy thế nào đây.

Suy nghĩ của Lục Nhu không phải không có lý.

Thái hậu căn dặn ngày mai thiết yến ở ngự hoa viên, nhưng hôm nay chuyện này đã truyền đến tai Hoàng thượng.

Vì thế trước bữa tối, Hoàng thượng đến Trường Thọ cung.

Kiều Linh Nhi chau mày, chẳng lẽ hôm nay gió bấc đã thổi đến chỗ Hoàng thượng? Thế này xem ra cũng có chút náo nhiệt, chỉ e phiền toái cũng kéo đến.

“Hoàng Nhi sao đột nhiên ghé thăm mẫu hậu vào lúc này?” Thái hậu nhìn Hoàng thượng cười dịu dàng.

Hoàng thượng chỉ cười nhẹ, “Dạo này bận rộn chính sự, không thể thỉnh an mẫu hậu là lỗi của nhi thần, mẫu hậu thứ tội.”

Thái hậu trách tội Hoàng thượng chỗ nào chứ? Người khoát tay, “Được rồi, mẫu hậu chẳng lẽ không hiểu được chính sự trọng đại sao?”

Hoàng thượng cũng nở nụ cười.

Kiều Linh Nhi lúc này mới cung kính thỉnh an, “Thỉnh an phụ hoàng.”

Hoàng thượng hơi nhăn mày liếc nhìn Kiều Linh Nhi, tiểu cô nương này lớn lên hẳn cũng rất xinh xắn.

“Miễn lễ.”

“Tạ phụ hoàng.”

Thái hậu vui vẻ xem một màn, “Linh Nhi vất vả tiến cung một chuyến, ai gia không nỡ để nó về.

Hoàng nhi hôm nay cũng nán lại Trường Thọ cung dùng thiện đi.”

Kiều Linh Nhi chau mày, chỉ e là Hoàng thượng phải trở về an ủi Vân mỹ nhân nhõng nhẽo kia rồi.

Quả nhiên đúng như những gì nàng nghĩ, Hoàng thượng liền lên tiếng, “Mẫu hậu, nhi thần chỉ đến đây thỉnh an mẫu hậu.

Bữa tối bên chỗ Vân mỹ nhân đã chuẩn bị, nên nhi thần sẽ đến chỗ nàng.”

Thái hậu nghe đến ba chữ Vân mỹ nhân liền lạnh lùng ra mặt, ngữ khí cũng thay đổi, “Vân mỹ nhân kia chẳng phải là chất nữ của Lễ bộ Thượng thư sao?”

Hoàng thượng cũng nhíu mày nhưng mặt vẫn duy trì tươi cười, “Dạ phải.”

“Vậy sao.” Thái hậu nói không nhiều, chỉ tùy tiện thốt ra một câu thế nhưng lại khiến trong lòng Hoàng thượng thấy bất an.

“Mẫu hậu, không biết Vân mỹ nhân đã làm gì sai, đắc tội với mẫu hậu?”

Thái hậu hừ lạnh một tiếng, “Tại sao lại đắc tội? Hoàng nhi trước nay vẫn sắp xếp đâu vào đấy, cũng không thể khiến mẫu hậu yên tâm sao?”

Trong lòng Hoàng thượng lại dấy lên nỗi bất an, cau mày chuyển hướng về phía Kiều Linh Nhi.

.

.

.

.

Thích Sủng Ái Phúc Hắc Tiểu Nương TửTác giả: Tử Sa HồTruyện Ngôn TìnhGió mát từ từ lại, sóng nước lặng lờ.[1] Trong Hách vương phủ, quanh năm luôn có một mùi hương phảng phất, đó là hương hoa, còn có thêm cả hương trái cây dịu nhẹ. Hàng cây ăn trái xanh um, lá trên cành khẽ lay động, không giấu được nét sầu của trái lớn đương mùa kết. Trên cây vẫn còn vương những giọt sương, tựa như những ngôi sao lấp lánh. Tất cả vẽ nên một bức tranh tươi đẹp, đầy màu sắc. Kiều Linh Nhi nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế quý phi [2], nheo nheo đôi mắt nhìn cây nho trên đỉnh đầu, trong lòng chộn rộn. “Ô kìa, chẳng phải là Vương phi đây sao? Sao lại một mình ở đây hóng gió vậy?” Một giọng nói yểu điệu bỗng từ đâu truyền đến tai Kiều Linh Nhi, khiến đôi mày nàng nhíu lại. Người của Hách vương phủ này quá vô vị, biết nàng thích chơi đùa còn kiếm chuyện đến tận cửa. Nếu không nhận tấm thịnh tình này thì chẳng phải thật có lỗi đã khiến người ta bỏ công vô ích, nhưng nếu nhận thì lại cảm thấy như mình bắt nạt người ta, quả thật là khó xử. Kiều Linh Nhi còn đang trầm tư thì… Khi Kiều Linh Nhi trở về Trường Thọ cung, ngay lập tức vấp phải ánh mắt dò xét của Thái hậu.“Hoàng tổ mẫu, người nghỉ ngơi đã khỏe lại rồi sao?” Kiều Linh Nhi nheo mắt, đi về phía Thái hậu.Nhìn thấy Kiều Linh Nhi, nháy mắt tăm tối trong lòng Thái hậu đã giảm bớt, còn tươi cười, “Hoàng tổ mẫu nhớ con ngủ không được.Vậy bây giờ Linh Nhi cùng Hoàng tổ mẫu nghỉ ngơi có được không?”Sao cơ?Kiều Linh Nhi kinh ngạc tròn to đôi mắt long lanh nhìn Thái hậu, ngủ cùng Thái hậu sao?Đây...đây...đây là đại sủng ái sao?Đột nhiên sống mũi nàng cay cay, trong lòng thấy rất cảm động, dẩu cái miệng nhỏ, “Hoàng tổ mẫu muốn Linh Nhi sưởi ấm cho người sao?”Thái hậu trợn mắt.Lục Nhu trợn mắt.Vân Lam trợn mắt.Mọi người chẳng ai theo kịp suy nghĩ của Kiều Linh Nhi, cũng may nàng còn giải thích, “Tiết trời sắp chuyển lạnh, Hoàng tổ mẫu nhất định là thấy Linh Nhi mềm mại có thể sưởi ấm, phải không?”Thái hậu dở khóc dở cười nhìn cái miệng nhỏ nhắn kia của đứa nhỏ, cuối cùng bất cười, “Con đó nha.”Nói xong, Thái hậu kéo nàng lại nắm bàn tay nhỏ, khẽ cười, “Thế nào? Ngủ với Hoàng tổ mẫu cũng thấy thiệt thòi?”Lần này là Lục Nhu trợn mắt, lão tổ tông của tôi ơi, ngài đối đãi với Vương phi thực sự quá tốt rồi, so với Hoàng thượng còn có phần hơn.Nếu Hoàng thượng người biết được không biết sẽ cảm thấy thế nào đây.Suy nghĩ của Lục Nhu không phải không có lý.Thái hậu căn dặn ngày mai thiết yến ở ngự hoa viên, nhưng hôm nay chuyện này đã truyền đến tai Hoàng thượng.Vì thế trước bữa tối, Hoàng thượng đến Trường Thọ cung.Kiều Linh Nhi chau mày, chẳng lẽ hôm nay gió bấc đã thổi đến chỗ Hoàng thượng? Thế này xem ra cũng có chút náo nhiệt, chỉ e phiền toái cũng kéo đến.“Hoàng Nhi sao đột nhiên ghé thăm mẫu hậu vào lúc này?” Thái hậu nhìn Hoàng thượng cười dịu dàng.Hoàng thượng chỉ cười nhẹ, “Dạo này bận rộn chính sự, không thể thỉnh an mẫu hậu là lỗi của nhi thần, mẫu hậu thứ tội.”Thái hậu trách tội Hoàng thượng chỗ nào chứ? Người khoát tay, “Được rồi, mẫu hậu chẳng lẽ không hiểu được chính sự trọng đại sao?”Hoàng thượng cũng nở nụ cười.Kiều Linh Nhi lúc này mới cung kính thỉnh an, “Thỉnh an phụ hoàng.”Hoàng thượng hơi nhăn mày liếc nhìn Kiều Linh Nhi, tiểu cô nương này lớn lên hẳn cũng rất xinh xắn.“Miễn lễ.”“Tạ phụ hoàng.”Thái hậu vui vẻ xem một màn, “Linh Nhi vất vả tiến cung một chuyến, ai gia không nỡ để nó về.Hoàng nhi hôm nay cũng nán lại Trường Thọ cung dùng thiện đi.”Kiều Linh Nhi chau mày, chỉ e là Hoàng thượng phải trở về an ủi Vân mỹ nhân nhõng nhẽo kia rồi.Quả nhiên đúng như những gì nàng nghĩ, Hoàng thượng liền lên tiếng, “Mẫu hậu, nhi thần chỉ đến đây thỉnh an mẫu hậu.Bữa tối bên chỗ Vân mỹ nhân đã chuẩn bị, nên nhi thần sẽ đến chỗ nàng.”Thái hậu nghe đến ba chữ Vân mỹ nhân liền lạnh lùng ra mặt, ngữ khí cũng thay đổi, “Vân mỹ nhân kia chẳng phải là chất nữ của Lễ bộ Thượng thư sao?”Hoàng thượng cũng nhíu mày nhưng mặt vẫn duy trì tươi cười, “Dạ phải.”“Vậy sao.” Thái hậu nói không nhiều, chỉ tùy tiện thốt ra một câu thế nhưng lại khiến trong lòng Hoàng thượng thấy bất an.“Mẫu hậu, không biết Vân mỹ nhân đã làm gì sai, đắc tội với mẫu hậu?”Thái hậu hừ lạnh một tiếng, “Tại sao lại đắc tội? Hoàng nhi trước nay vẫn sắp xếp đâu vào đấy, cũng không thể khiến mẫu hậu yên tâm sao?”Trong lòng Hoàng thượng lại dấy lên nỗi bất an, cau mày chuyển hướng về phía Kiều Linh Nhi.....

Chương 15: Nằm Trên Pháo