Gió mát từ từ lại, sóng nước lặng lờ.[1] Trong Hách vương phủ, quanh năm luôn có một mùi hương phảng phất, đó là hương hoa, còn có thêm cả hương trái cây dịu nhẹ. Hàng cây ăn trái xanh um, lá trên cành khẽ lay động, không giấu được nét sầu của trái lớn đương mùa kết. Trên cây vẫn còn vương những giọt sương, tựa như những ngôi sao lấp lánh. Tất cả vẽ nên một bức tranh tươi đẹp, đầy màu sắc. Kiều Linh Nhi nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế quý phi [2], nheo nheo đôi mắt nhìn cây nho trên đỉnh đầu, trong lòng chộn rộn. “Ô kìa, chẳng phải là Vương phi đây sao? Sao lại một mình ở đây hóng gió vậy?” Một giọng nói yểu điệu bỗng từ đâu truyền đến tai Kiều Linh Nhi, khiến đôi mày nàng nhíu lại. Người của Hách vương phủ này quá vô vị, biết nàng thích chơi đùa còn kiếm chuyện đến tận cửa. Nếu không nhận tấm thịnh tình này thì chẳng phải thật có lỗi đã khiến người ta bỏ công vô ích, nhưng nếu nhận thì lại cảm thấy như mình bắt nạt người ta, quả thật là khó xử. Kiều Linh Nhi còn đang trầm tư thì…
Chương 31: Thấy Ngân Lượng Vẫy Gọi
Thích Sủng Ái Phúc Hắc Tiểu Nương TửTác giả: Tử Sa HồTruyện Ngôn TìnhGió mát từ từ lại, sóng nước lặng lờ.[1] Trong Hách vương phủ, quanh năm luôn có một mùi hương phảng phất, đó là hương hoa, còn có thêm cả hương trái cây dịu nhẹ. Hàng cây ăn trái xanh um, lá trên cành khẽ lay động, không giấu được nét sầu của trái lớn đương mùa kết. Trên cây vẫn còn vương những giọt sương, tựa như những ngôi sao lấp lánh. Tất cả vẽ nên một bức tranh tươi đẹp, đầy màu sắc. Kiều Linh Nhi nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế quý phi [2], nheo nheo đôi mắt nhìn cây nho trên đỉnh đầu, trong lòng chộn rộn. “Ô kìa, chẳng phải là Vương phi đây sao? Sao lại một mình ở đây hóng gió vậy?” Một giọng nói yểu điệu bỗng từ đâu truyền đến tai Kiều Linh Nhi, khiến đôi mày nàng nhíu lại. Người của Hách vương phủ này quá vô vị, biết nàng thích chơi đùa còn kiếm chuyện đến tận cửa. Nếu không nhận tấm thịnh tình này thì chẳng phải thật có lỗi đã khiến người ta bỏ công vô ích, nhưng nếu nhận thì lại cảm thấy như mình bắt nạt người ta, quả thật là khó xử. Kiều Linh Nhi còn đang trầm tư thì… Tư Đồ Hách là người thế nào, có thể dễ dàng bỏ qua hoài nghi như thế sao.Không, không có khả năng, cho nên sắc mặt anh rất khó chịu, “Nói, chỉ cần nàng nói ra, bổn vương đều có thể đáp ứng nàng.”Đôi mắt Kiều Linh Nhi sáng lên, chẳng khác gì những ngôi sao nhỏ lấp lánh, “Thần thiếp cảm thấy trâm ngọc của Mai trắc phi rất đẹp.”Ý tứ đã quá rõ ràng, nàng chính là nhìn trúng trâm ngọc trên đầu Phượng Mai.Trâm ngọc này là do lân bang tiến cống, vô cùng quý báu, là bảo vật có một không hai trên đời.Kiều Linh Nhi nhìn trúng thì là nhìn trúng, nàng nói thích thì chính là thích, nếu Tư Đồ Hách không đáp ứng nàng, thì rõ ràng là Bát vương gia không giữ lời; nếu đáp ứng nàng, vậy thì sẽ khiến Phượng Mai tổn thương.Sắc mặt Phượng Mai trắng bệch, không ngờ rằng Kiều Linh Nhi lại vừa ý cây trâm ngọc trên đầu cô?! Hôm nay vì muốn nghênh đón Vương gia, vì muốn được ngài yêu thương cô mới đành lòng mang cây trâm này ra đeo, Kiều Linh Nhi nàng ta lại muốn cướp đi sao?Không, cô không chấp nhận.“Vương gia, cây trâm này là quà sinh nhật mà ngài tặng cho thiếp, thần thiếp rất thích nó, luôn trân quý nó, sao có thể giao cho Vương phi chứ?” Phượng Mai bất mãn, đôi môi mọng cong lên, nũng nịu nói.Kiều Linh Nhi trầm mặc, nàng thật muốn xem rốt cuộc là Phượng Mai ả quan trọng hay lời hứa của Bát vương gia ngài mới quan trọng đây.“Linh Nhi, nàng thấy đó....” Tư Đồ Hách có điều khó xử, dù sao cũng là trang sức mà ái phi yêu thích, nếu phải tặng cho người khác, nhất định nàng sẽ rất đau lòng.Kiều Linh Nhi cười khẽ, “Thần thiếp biết Vương gia không nỡ mà, thế thì....”Kiều Linh Nhi còn chưa nói xong đã bị Tư Đồ Hách lạnh lùng cắt ngang, “Bổn vương có gì phải luyến tiếc? Bổn vương đã đồng ý với nàng thì nhất định sẽ cho nàng.Mai nhi, còn không mau gỡ trâm?”Phượng Mai ngơ ngác, cô không nghĩ tới Vương gia lại thật sự bắt mình tháo trâm để tặng cho nữ nhân kia.“Vương gia, đây là quà ngài tặng thiếp, sao có thể?” Phượng Mai không dám tin hỏi lại.Tâm tình Tư Đồ Hách vô cùng xấu, làm sao còn tâm trí lo lắng cho Phượng Mai, sắc mặt anh ngày một lạnh, “Gỡ xuống.”Hai hàng lệ lăn dài trên mặt Phượng Mai, bất thanh bất sắc rơi xuống, cuối cùng cô vẫn phải cắn môi gỡ trâm ngọc trên đầu, căm hận nắm chặt nó một lúc lâu mới để Chi Giai giao cho Kiều Linh Nhi, ánh mắt oán hận như muốn giết nàng ngay lúc này.Kiều Linh Nhi nhận lấy cây trâm, ánh mắt hiện lên ý cười, ngoài miệng vẫn nhu thuận nói, “Thần thiếp tạ ơn Vương gia, nếu không có việc gì nữa, thần thiếp xin cáo lui.”Tư Đồ Hách còn phải an ủi Phượng Mai, Kiều Linh Nhi nào dám ở lâu.Tư Đồ Hách liền phất tay để nàng lui ra.Kiều Linh Nhi ra đến cửa chính điện, Vân Lam liền nói khẽ, “Vương phi, sao người lại phải nhắm vào vật này của Mai trắc phi a?”Một màn khi nãy thật khiến lòng Vân Lam khẽ run, nếu Vương gia nổi giận, trục xuất Vương phi khỏi phủ thì biết làm sao đây? Mai trắc phi là người Vương gia yêu thương nhất, chọc giận nàng ta, sau này hẳn Vương phi sẽ gặp nhiều phiền toái.Kiều Linh Nhi ngọt ngào nở nụ cười, “Vân Lam à, có đôi khi phải mạo hiểm một chút mới thu được kết quả tốt, không thì làm sao vẫn còn có thương nhân?”Vân Lam ngẩn ngơ, cô không hiểu rõ lắm, Vương phi đâu phải thương nhân, tuy rằng người cũng yêu tiền tài giống họ.Ngày tiếp theo, Kiều Linh Nhi vừa thức giấc, liền nhận được lời mời đến Thất vương phủ.Nàng lập tức cười híp mắt, bởi nàng đã thấy tiền tài ngân phiếu đang vẫy tay mời gọi nàng rồi....
Tư Đồ Hách là người thế nào, có thể dễ dàng bỏ qua hoài nghi như thế sao.
Không, không có khả năng, cho nên sắc mặt anh rất khó chịu, “Nói, chỉ cần nàng nói ra, bổn vương đều có thể đáp ứng nàng.”
Đôi mắt Kiều Linh Nhi sáng lên, chẳng khác gì những ngôi sao nhỏ lấp lánh, “Thần thiếp cảm thấy trâm ngọc của Mai trắc phi rất đẹp.”
Ý tứ đã quá rõ ràng, nàng chính là nhìn trúng trâm ngọc trên đầu Phượng Mai.
Trâm ngọc này là do lân bang tiến cống, vô cùng quý báu, là bảo vật có một không hai trên đời.
Kiều Linh Nhi nhìn trúng thì là nhìn trúng, nàng nói thích thì chính là thích, nếu Tư Đồ Hách không đáp ứng nàng, thì rõ ràng là Bát vương gia không giữ lời; nếu đáp ứng nàng, vậy thì sẽ khiến Phượng Mai tổn thương.
Sắc mặt Phượng Mai trắng bệch, không ngờ rằng Kiều Linh Nhi lại vừa ý cây trâm ngọc trên đầu cô?! Hôm nay vì muốn nghênh đón Vương gia, vì muốn được ngài yêu thương cô mới đành lòng mang cây trâm này ra đeo, Kiều Linh Nhi nàng ta lại muốn cướp đi sao?
Không, cô không chấp nhận.
“Vương gia, cây trâm này là quà sinh nhật mà ngài tặng cho thiếp, thần thiếp rất thích nó, luôn trân quý nó, sao có thể giao cho Vương phi chứ?” Phượng Mai bất mãn, đôi môi mọng cong lên, nũng nịu nói.
Kiều Linh Nhi trầm mặc, nàng thật muốn xem rốt cuộc là Phượng Mai ả quan trọng hay lời hứa của Bát vương gia ngài mới quan trọng đây.
“Linh Nhi, nàng thấy đó.
.
.
.” Tư Đồ Hách có điều khó xử, dù sao cũng là trang sức mà ái phi yêu thích, nếu phải tặng cho người khác, nhất định nàng sẽ rất đau lòng.
Kiều Linh Nhi cười khẽ, “Thần thiếp biết Vương gia không nỡ mà, thế thì.
.
.
.”
Kiều Linh Nhi còn chưa nói xong đã bị Tư Đồ Hách lạnh lùng cắt ngang, “Bổn vương có gì phải luyến tiếc? Bổn vương đã đồng ý với nàng thì nhất định sẽ cho nàng.
Mai nhi, còn không mau gỡ trâm?”
Phượng Mai ngơ ngác, cô không nghĩ tới Vương gia lại thật sự bắt mình tháo trâm để tặng cho nữ nhân kia.
“Vương gia, đây là quà ngài tặng thiếp, sao có thể?” Phượng Mai không dám tin hỏi lại.
Tâm tình Tư Đồ Hách vô cùng xấu, làm sao còn tâm trí lo lắng cho Phượng Mai, sắc mặt anh ngày một lạnh, “Gỡ xuống.”
Hai hàng lệ lăn dài trên mặt Phượng Mai, bất thanh bất sắc rơi xuống, cuối cùng cô vẫn phải cắn môi gỡ trâm ngọc trên đầu, căm hận nắm chặt nó một lúc lâu mới để Chi Giai giao cho Kiều Linh Nhi, ánh mắt oán hận như muốn giết nàng ngay lúc này.
Kiều Linh Nhi nhận lấy cây trâm, ánh mắt hiện lên ý cười, ngoài miệng vẫn nhu thuận nói, “Thần thiếp tạ ơn Vương gia, nếu không có việc gì nữa, thần thiếp xin cáo lui.”
Tư Đồ Hách còn phải an ủi Phượng Mai, Kiều Linh Nhi nào dám ở lâu.
Tư Đồ Hách liền phất tay để nàng lui ra.
Kiều Linh Nhi ra đến cửa chính điện, Vân Lam liền nói khẽ, “Vương phi, sao người lại phải nhắm vào vật này của Mai trắc phi a?”
Một màn khi nãy thật khiến lòng Vân Lam khẽ run, nếu Vương gia nổi giận, trục xuất Vương phi khỏi phủ thì biết làm sao đây? Mai trắc phi là người Vương gia yêu thương nhất, chọc giận nàng ta, sau này hẳn Vương phi sẽ gặp nhiều phiền toái.
Kiều Linh Nhi ngọt ngào nở nụ cười, “Vân Lam à, có đôi khi phải mạo hiểm một chút mới thu được kết quả tốt, không thì làm sao vẫn còn có thương nhân?”
Vân Lam ngẩn ngơ, cô không hiểu rõ lắm, Vương phi đâu phải thương nhân, tuy rằng người cũng yêu tiền tài giống họ.
Ngày tiếp theo, Kiều Linh Nhi vừa thức giấc, liền nhận được lời mời đến Thất vương phủ.
Nàng lập tức cười híp mắt, bởi nàng đã thấy tiền tài ngân phiếu đang vẫy tay mời gọi nàng rồi.
.
.
.
Thích Sủng Ái Phúc Hắc Tiểu Nương TửTác giả: Tử Sa HồTruyện Ngôn TìnhGió mát từ từ lại, sóng nước lặng lờ.[1] Trong Hách vương phủ, quanh năm luôn có một mùi hương phảng phất, đó là hương hoa, còn có thêm cả hương trái cây dịu nhẹ. Hàng cây ăn trái xanh um, lá trên cành khẽ lay động, không giấu được nét sầu của trái lớn đương mùa kết. Trên cây vẫn còn vương những giọt sương, tựa như những ngôi sao lấp lánh. Tất cả vẽ nên một bức tranh tươi đẹp, đầy màu sắc. Kiều Linh Nhi nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế quý phi [2], nheo nheo đôi mắt nhìn cây nho trên đỉnh đầu, trong lòng chộn rộn. “Ô kìa, chẳng phải là Vương phi đây sao? Sao lại một mình ở đây hóng gió vậy?” Một giọng nói yểu điệu bỗng từ đâu truyền đến tai Kiều Linh Nhi, khiến đôi mày nàng nhíu lại. Người của Hách vương phủ này quá vô vị, biết nàng thích chơi đùa còn kiếm chuyện đến tận cửa. Nếu không nhận tấm thịnh tình này thì chẳng phải thật có lỗi đã khiến người ta bỏ công vô ích, nhưng nếu nhận thì lại cảm thấy như mình bắt nạt người ta, quả thật là khó xử. Kiều Linh Nhi còn đang trầm tư thì… Tư Đồ Hách là người thế nào, có thể dễ dàng bỏ qua hoài nghi như thế sao.Không, không có khả năng, cho nên sắc mặt anh rất khó chịu, “Nói, chỉ cần nàng nói ra, bổn vương đều có thể đáp ứng nàng.”Đôi mắt Kiều Linh Nhi sáng lên, chẳng khác gì những ngôi sao nhỏ lấp lánh, “Thần thiếp cảm thấy trâm ngọc của Mai trắc phi rất đẹp.”Ý tứ đã quá rõ ràng, nàng chính là nhìn trúng trâm ngọc trên đầu Phượng Mai.Trâm ngọc này là do lân bang tiến cống, vô cùng quý báu, là bảo vật có một không hai trên đời.Kiều Linh Nhi nhìn trúng thì là nhìn trúng, nàng nói thích thì chính là thích, nếu Tư Đồ Hách không đáp ứng nàng, thì rõ ràng là Bát vương gia không giữ lời; nếu đáp ứng nàng, vậy thì sẽ khiến Phượng Mai tổn thương.Sắc mặt Phượng Mai trắng bệch, không ngờ rằng Kiều Linh Nhi lại vừa ý cây trâm ngọc trên đầu cô?! Hôm nay vì muốn nghênh đón Vương gia, vì muốn được ngài yêu thương cô mới đành lòng mang cây trâm này ra đeo, Kiều Linh Nhi nàng ta lại muốn cướp đi sao?Không, cô không chấp nhận.“Vương gia, cây trâm này là quà sinh nhật mà ngài tặng cho thiếp, thần thiếp rất thích nó, luôn trân quý nó, sao có thể giao cho Vương phi chứ?” Phượng Mai bất mãn, đôi môi mọng cong lên, nũng nịu nói.Kiều Linh Nhi trầm mặc, nàng thật muốn xem rốt cuộc là Phượng Mai ả quan trọng hay lời hứa của Bát vương gia ngài mới quan trọng đây.“Linh Nhi, nàng thấy đó....” Tư Đồ Hách có điều khó xử, dù sao cũng là trang sức mà ái phi yêu thích, nếu phải tặng cho người khác, nhất định nàng sẽ rất đau lòng.Kiều Linh Nhi cười khẽ, “Thần thiếp biết Vương gia không nỡ mà, thế thì....”Kiều Linh Nhi còn chưa nói xong đã bị Tư Đồ Hách lạnh lùng cắt ngang, “Bổn vương có gì phải luyến tiếc? Bổn vương đã đồng ý với nàng thì nhất định sẽ cho nàng.Mai nhi, còn không mau gỡ trâm?”Phượng Mai ngơ ngác, cô không nghĩ tới Vương gia lại thật sự bắt mình tháo trâm để tặng cho nữ nhân kia.“Vương gia, đây là quà ngài tặng thiếp, sao có thể?” Phượng Mai không dám tin hỏi lại.Tâm tình Tư Đồ Hách vô cùng xấu, làm sao còn tâm trí lo lắng cho Phượng Mai, sắc mặt anh ngày một lạnh, “Gỡ xuống.”Hai hàng lệ lăn dài trên mặt Phượng Mai, bất thanh bất sắc rơi xuống, cuối cùng cô vẫn phải cắn môi gỡ trâm ngọc trên đầu, căm hận nắm chặt nó một lúc lâu mới để Chi Giai giao cho Kiều Linh Nhi, ánh mắt oán hận như muốn giết nàng ngay lúc này.Kiều Linh Nhi nhận lấy cây trâm, ánh mắt hiện lên ý cười, ngoài miệng vẫn nhu thuận nói, “Thần thiếp tạ ơn Vương gia, nếu không có việc gì nữa, thần thiếp xin cáo lui.”Tư Đồ Hách còn phải an ủi Phượng Mai, Kiều Linh Nhi nào dám ở lâu.Tư Đồ Hách liền phất tay để nàng lui ra.Kiều Linh Nhi ra đến cửa chính điện, Vân Lam liền nói khẽ, “Vương phi, sao người lại phải nhắm vào vật này của Mai trắc phi a?”Một màn khi nãy thật khiến lòng Vân Lam khẽ run, nếu Vương gia nổi giận, trục xuất Vương phi khỏi phủ thì biết làm sao đây? Mai trắc phi là người Vương gia yêu thương nhất, chọc giận nàng ta, sau này hẳn Vương phi sẽ gặp nhiều phiền toái.Kiều Linh Nhi ngọt ngào nở nụ cười, “Vân Lam à, có đôi khi phải mạo hiểm một chút mới thu được kết quả tốt, không thì làm sao vẫn còn có thương nhân?”Vân Lam ngẩn ngơ, cô không hiểu rõ lắm, Vương phi đâu phải thương nhân, tuy rằng người cũng yêu tiền tài giống họ.Ngày tiếp theo, Kiều Linh Nhi vừa thức giấc, liền nhận được lời mời đến Thất vương phủ.Nàng lập tức cười híp mắt, bởi nàng đã thấy tiền tài ngân phiếu đang vẫy tay mời gọi nàng rồi....