Gió mát từ từ lại, sóng nước lặng lờ.[1] Trong Hách vương phủ, quanh năm luôn có một mùi hương phảng phất, đó là hương hoa, còn có thêm cả hương trái cây dịu nhẹ. Hàng cây ăn trái xanh um, lá trên cành khẽ lay động, không giấu được nét sầu của trái lớn đương mùa kết. Trên cây vẫn còn vương những giọt sương, tựa như những ngôi sao lấp lánh. Tất cả vẽ nên một bức tranh tươi đẹp, đầy màu sắc. Kiều Linh Nhi nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế quý phi [2], nheo nheo đôi mắt nhìn cây nho trên đỉnh đầu, trong lòng chộn rộn. “Ô kìa, chẳng phải là Vương phi đây sao? Sao lại một mình ở đây hóng gió vậy?” Một giọng nói yểu điệu bỗng từ đâu truyền đến tai Kiều Linh Nhi, khiến đôi mày nàng nhíu lại. Người của Hách vương phủ này quá vô vị, biết nàng thích chơi đùa còn kiếm chuyện đến tận cửa. Nếu không nhận tấm thịnh tình này thì chẳng phải thật có lỗi đã khiến người ta bỏ công vô ích, nhưng nếu nhận thì lại cảm thấy như mình bắt nạt người ta, quả thật là khó xử. Kiều Linh Nhi còn đang trầm tư thì…
Chương 34: Cảm Giác Này Quả Không Sai
Thích Sủng Ái Phúc Hắc Tiểu Nương TửTác giả: Tử Sa HồTruyện Ngôn TìnhGió mát từ từ lại, sóng nước lặng lờ.[1] Trong Hách vương phủ, quanh năm luôn có một mùi hương phảng phất, đó là hương hoa, còn có thêm cả hương trái cây dịu nhẹ. Hàng cây ăn trái xanh um, lá trên cành khẽ lay động, không giấu được nét sầu của trái lớn đương mùa kết. Trên cây vẫn còn vương những giọt sương, tựa như những ngôi sao lấp lánh. Tất cả vẽ nên một bức tranh tươi đẹp, đầy màu sắc. Kiều Linh Nhi nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế quý phi [2], nheo nheo đôi mắt nhìn cây nho trên đỉnh đầu, trong lòng chộn rộn. “Ô kìa, chẳng phải là Vương phi đây sao? Sao lại một mình ở đây hóng gió vậy?” Một giọng nói yểu điệu bỗng từ đâu truyền đến tai Kiều Linh Nhi, khiến đôi mày nàng nhíu lại. Người của Hách vương phủ này quá vô vị, biết nàng thích chơi đùa còn kiếm chuyện đến tận cửa. Nếu không nhận tấm thịnh tình này thì chẳng phải thật có lỗi đã khiến người ta bỏ công vô ích, nhưng nếu nhận thì lại cảm thấy như mình bắt nạt người ta, quả thật là khó xử. Kiều Linh Nhi còn đang trầm tư thì… Dáng vẻ của tiểu nữ oa này, không ngờ thật ra rất đáng yêu.Khóe miệng Tư Đồ Hiên khẽ cong lên, “Ý bổn vương là ngân lượng chưa đến tay nàng chẳng qua là vì đang trên đường đưa đến mà thôi, Linh Nhi sao phải gấp thế?”Hai mắt Kiều Linh Nhi nheo lại, ngẫm kĩ lời anh ta nói, tiếp sau mới trừng mắt, hóa ra là nàng bị đùa giỡn!Cái miệng nhỏ dẩu ra, bàn tay nhỏ chỉ vào người Tư Đồ Hiên như tố cáo, “Ngài ức h**p người!”Tư Đồ Hiền vốn không có ý này, nhưng bắt nạt nàng cũng là một loại lạc thú!Đúng lúc này, cách đó không xa, một thị vệ tiến đến bẩm báo, “Vương gia, ngân lượng đã đem đến.”“Trình lên đây.” Sắc mặt Tư Đồ Hiên trở về vẻ băng lãnh cố hữu.Kiều Linh Nhi thầm nói trong lòng, nam nhân này chắc còn tài tình hơn cả tắc kè hoa, khả năng biến hóa nét mặt đã đạt tới cảnh giới thượng thừa!Nhưng khi vừa thấy hạ nhân đưa bạc đến, lòng nàng lập tức nở hoa.Tư Đồ Hiên liếc mắt nhìn bộ dáng hưng phấn của tiểu hài kia liền phất tay ý bảo thị vệ lui xuống, sau mới lên tiếng, “Đây là hai vạn lượng của nàng.”Mắt Kiều Linh Nhi lấp lánh như sao, gật gật đầu, “Thất ca, huynh thật tốt.”Nghe được giọng nói êm ái này thật khiến lòng anh khoan khoái.Nhìn nàng cẩn thận cất đi ngân phiếu hai vạn lượng, khóe miệng Tư Đồ Hiên lại khẽ cong lên.Kiều Linh Nhi vừa định trò chuyện cùng Tư Đồ Hiên thì thoáng thấy Vân Lam ở bên ngoài đang lo lắng nhìn xung quanh.Nàng nhướng mày, gọi Vân Lam vào, “Có chuyện gì sao?”Vân Lam bước đến, cô còn chưa thỉnh an Tư Đồ Hiên đã vội vàng thưa, “Vương phi, Hoàng thượng triệu người lập tức tiến cung.”Người trong cung chẳng khác gì ác thần hung hãn, có lẽ Vương phi đã làm sai chuyện không nhỏ, không biết vào cung chuyến này sẽ ra sao.Kiều Linh Nhi hừ lạnh một tiếng, bọn họ cũng quá chậm chạp rồi, sao mãi đến lúc này mới tìm nàng, xem ra hôm nay còn có thể kiếm thêm một mớ.“Chuyện gì?”Giọng Tư Đồ Hiên lại vang lên, không chút cảm xúc.Vân Lam lúc này mới sực nhớ cô còn chưa thỉnh an thì đã bị ánh mắt kia của Tư Đồ Hiên dọa sợ, lắp bắp trả lời, “Là Vân mỹ nhân đã xảy ra chuyện, nên Vương phi bị triệu vào cung.”“Vừa hay bổn vương cũng phải vào cung một chuyến.Linh Nhi, theo bổn vương tiến cung.” Tư Đồ Hiên bá đạo nói thẳng.Kiều Linh Nhi vốn muốn cự tuyệt, nhưng ngẫm lại nếu Thất vương gia người ta có lòng, nàng cũng không nên từ chối, đành chịu ủy khuất một chút vậy.Vốn dĩ Thất vương gia nên hào phóng một chút cho nàng ngồi xe ngựa riêng, dù gì một người là Thất vương gia, một người là Bát vương phi, cũng nên kiêng dè một chút tránh cho người đời đàm tiếu.Nào ngờ cuối cùng hai người lại ngồi cùng một xe.Dọc đường đi, Kiều Linh Nhi luôn thầm phỉ báng sự keo kiệt của Tư Đồ Hiên, tuy khuôn mặt tròn trĩnh không tỏ vẻ gì, nhưng suy nghĩ trong lòng tất thảy đều hiện lên đôi mắt.Chỉ cần liếc một cái cũng có thể nhìn thấu, làm sao Tư Đồ Hiên có thể không nhìn ra chứ?“Nếu thấy ủy khuất có thể xuống xe.”Kiều Linh Nhi đang rủa thầm thì bên tai nàng vang lên một câu lạnh băng như thế.Nhất thời không kịp phản ứng, nàng chỉ biết tròn mắt nhìn nam nhân kia, làm sao anh ta biết được nàng đang nghĩ gì nhỉ?Đôi mắt lém lỉnh lộ vẻ kinh ngạc, cứ thế phối hợp với khuôn mặt nhỏ tròn trịa nhìn rất đáng yêu, thật khiến lòng người thoải mái.“Ngài muốn ta xuống xe?”Kiều Linh Nhi nàng không thể tin được, đường đến hoàng cung còn xa, nam nhân này sao có thể nhẫn tâm như thế?Kết quả là nàng đáp lại một cách rất quái dị, “Vì lo lắng cho an nguy của ngài, dù ta không muốn cũng phải cùng ngài tiến cung.”
Dáng vẻ của tiểu nữ oa này, không ngờ thật ra rất đáng yêu.
Khóe miệng Tư Đồ Hiên khẽ cong lên, “Ý bổn vương là ngân lượng chưa đến tay nàng chẳng qua là vì đang trên đường đưa đến mà thôi, Linh Nhi sao phải gấp thế?”
Hai mắt Kiều Linh Nhi nheo lại, ngẫm kĩ lời anh ta nói, tiếp sau mới trừng mắt, hóa ra là nàng bị đùa giỡn!
Cái miệng nhỏ dẩu ra, bàn tay nhỏ chỉ vào người Tư Đồ Hiên như tố cáo, “Ngài ức h**p người!”
Tư Đồ Hiền vốn không có ý này, nhưng bắt nạt nàng cũng là một loại lạc thú!
Đúng lúc này, cách đó không xa, một thị vệ tiến đến bẩm báo, “Vương gia, ngân lượng đã đem đến.
”
“Trình lên đây.
” Sắc mặt Tư Đồ Hiên trở về vẻ băng lãnh cố hữu.
Kiều Linh Nhi thầm nói trong lòng, nam nhân này chắc còn tài tình hơn cả tắc kè hoa, khả năng biến hóa nét mặt đã đạt tới cảnh giới thượng thừa!
Nhưng khi vừa thấy hạ nhân đưa bạc đến, lòng nàng lập tức nở hoa.
Tư Đồ Hiên liếc mắt nhìn bộ dáng hưng phấn của tiểu hài kia liền phất tay ý bảo thị vệ lui xuống, sau mới lên tiếng, “Đây là hai vạn lượng của nàng.
”
Mắt Kiều Linh Nhi lấp lánh như sao, gật gật đầu, “Thất ca, huynh thật tốt.
”
Nghe được giọng nói êm ái này thật khiến lòng anh khoan khoái.
Nhìn nàng cẩn thận cất đi ngân phiếu hai vạn lượng, khóe miệng Tư Đồ Hiên lại khẽ cong lên.
Kiều Linh Nhi vừa định trò chuyện cùng Tư Đồ Hiên thì thoáng thấy Vân Lam ở bên ngoài đang lo lắng nhìn xung quanh.
Nàng nhướng mày, gọi Vân Lam vào, “Có chuyện gì sao?”
Vân Lam bước đến, cô còn chưa thỉnh an Tư Đồ Hiên đã vội vàng thưa, “Vương phi, Hoàng thượng triệu người lập tức tiến cung.
”
Người trong cung chẳng khác gì ác thần hung hãn, có lẽ Vương phi đã làm sai chuyện không nhỏ, không biết vào cung chuyến này sẽ ra sao.
Kiều Linh Nhi hừ lạnh một tiếng, bọn họ cũng quá chậm chạp rồi, sao mãi đến lúc này mới tìm nàng, xem ra hôm nay còn có thể kiếm thêm một mớ.
“Chuyện gì?”
Giọng Tư Đồ Hiên lại vang lên, không chút cảm xúc.
Vân Lam lúc này mới sực nhớ cô còn chưa thỉnh an thì đã bị ánh mắt kia của Tư Đồ Hiên dọa sợ, lắp bắp trả lời, “Là Vân mỹ nhân đã xảy ra chuyện, nên Vương phi bị triệu vào cung.
”
“Vừa hay bổn vương cũng phải vào cung một chuyến.
Linh Nhi, theo bổn vương tiến cung.
” Tư Đồ Hiên bá đạo nói thẳng.
Kiều Linh Nhi vốn muốn cự tuyệt, nhưng ngẫm lại nếu Thất vương gia người ta có lòng, nàng cũng không nên từ chối, đành chịu ủy khuất một chút vậy.
Vốn dĩ Thất vương gia nên hào phóng một chút cho nàng ngồi xe ngựa riêng, dù gì một người là Thất vương gia, một người là Bát vương phi, cũng nên kiêng dè một chút tránh cho người đời đàm tiếu.
Nào ngờ cuối cùng hai người lại ngồi cùng một xe.
Dọc đường đi, Kiều Linh Nhi luôn thầm phỉ báng sự keo kiệt của Tư Đồ Hiên, tuy khuôn mặt tròn trĩnh không tỏ vẻ gì, nhưng suy nghĩ trong lòng tất thảy đều hiện lên đôi mắt.
Chỉ cần liếc một cái cũng có thể nhìn thấu, làm sao Tư Đồ Hiên có thể không nhìn ra chứ?
“Nếu thấy ủy khuất có thể xuống xe.
”
Kiều Linh Nhi đang rủa thầm thì bên tai nàng vang lên một câu lạnh băng như thế.
Nhất thời không kịp phản ứng, nàng chỉ biết tròn mắt nhìn nam nhân kia, làm sao anh ta biết được nàng đang nghĩ gì nhỉ?
Đôi mắt lém lỉnh lộ vẻ kinh ngạc, cứ thế phối hợp với khuôn mặt nhỏ tròn trịa nhìn rất đáng yêu, thật khiến lòng người thoải mái.
“Ngài muốn ta xuống xe?”
Kiều Linh Nhi nàng không thể tin được, đường đến hoàng cung còn xa, nam nhân này sao có thể nhẫn tâm như thế?
Kết quả là nàng đáp lại một cách rất quái dị, “Vì lo lắng cho an nguy của ngài, dù ta không muốn cũng phải cùng ngài tiến cung.
”
Thích Sủng Ái Phúc Hắc Tiểu Nương TửTác giả: Tử Sa HồTruyện Ngôn TìnhGió mát từ từ lại, sóng nước lặng lờ.[1] Trong Hách vương phủ, quanh năm luôn có một mùi hương phảng phất, đó là hương hoa, còn có thêm cả hương trái cây dịu nhẹ. Hàng cây ăn trái xanh um, lá trên cành khẽ lay động, không giấu được nét sầu của trái lớn đương mùa kết. Trên cây vẫn còn vương những giọt sương, tựa như những ngôi sao lấp lánh. Tất cả vẽ nên một bức tranh tươi đẹp, đầy màu sắc. Kiều Linh Nhi nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế quý phi [2], nheo nheo đôi mắt nhìn cây nho trên đỉnh đầu, trong lòng chộn rộn. “Ô kìa, chẳng phải là Vương phi đây sao? Sao lại một mình ở đây hóng gió vậy?” Một giọng nói yểu điệu bỗng từ đâu truyền đến tai Kiều Linh Nhi, khiến đôi mày nàng nhíu lại. Người của Hách vương phủ này quá vô vị, biết nàng thích chơi đùa còn kiếm chuyện đến tận cửa. Nếu không nhận tấm thịnh tình này thì chẳng phải thật có lỗi đã khiến người ta bỏ công vô ích, nhưng nếu nhận thì lại cảm thấy như mình bắt nạt người ta, quả thật là khó xử. Kiều Linh Nhi còn đang trầm tư thì… Dáng vẻ của tiểu nữ oa này, không ngờ thật ra rất đáng yêu.Khóe miệng Tư Đồ Hiên khẽ cong lên, “Ý bổn vương là ngân lượng chưa đến tay nàng chẳng qua là vì đang trên đường đưa đến mà thôi, Linh Nhi sao phải gấp thế?”Hai mắt Kiều Linh Nhi nheo lại, ngẫm kĩ lời anh ta nói, tiếp sau mới trừng mắt, hóa ra là nàng bị đùa giỡn!Cái miệng nhỏ dẩu ra, bàn tay nhỏ chỉ vào người Tư Đồ Hiên như tố cáo, “Ngài ức h**p người!”Tư Đồ Hiền vốn không có ý này, nhưng bắt nạt nàng cũng là một loại lạc thú!Đúng lúc này, cách đó không xa, một thị vệ tiến đến bẩm báo, “Vương gia, ngân lượng đã đem đến.”“Trình lên đây.” Sắc mặt Tư Đồ Hiên trở về vẻ băng lãnh cố hữu.Kiều Linh Nhi thầm nói trong lòng, nam nhân này chắc còn tài tình hơn cả tắc kè hoa, khả năng biến hóa nét mặt đã đạt tới cảnh giới thượng thừa!Nhưng khi vừa thấy hạ nhân đưa bạc đến, lòng nàng lập tức nở hoa.Tư Đồ Hiên liếc mắt nhìn bộ dáng hưng phấn của tiểu hài kia liền phất tay ý bảo thị vệ lui xuống, sau mới lên tiếng, “Đây là hai vạn lượng của nàng.”Mắt Kiều Linh Nhi lấp lánh như sao, gật gật đầu, “Thất ca, huynh thật tốt.”Nghe được giọng nói êm ái này thật khiến lòng anh khoan khoái.Nhìn nàng cẩn thận cất đi ngân phiếu hai vạn lượng, khóe miệng Tư Đồ Hiên lại khẽ cong lên.Kiều Linh Nhi vừa định trò chuyện cùng Tư Đồ Hiên thì thoáng thấy Vân Lam ở bên ngoài đang lo lắng nhìn xung quanh.Nàng nhướng mày, gọi Vân Lam vào, “Có chuyện gì sao?”Vân Lam bước đến, cô còn chưa thỉnh an Tư Đồ Hiên đã vội vàng thưa, “Vương phi, Hoàng thượng triệu người lập tức tiến cung.”Người trong cung chẳng khác gì ác thần hung hãn, có lẽ Vương phi đã làm sai chuyện không nhỏ, không biết vào cung chuyến này sẽ ra sao.Kiều Linh Nhi hừ lạnh một tiếng, bọn họ cũng quá chậm chạp rồi, sao mãi đến lúc này mới tìm nàng, xem ra hôm nay còn có thể kiếm thêm một mớ.“Chuyện gì?”Giọng Tư Đồ Hiên lại vang lên, không chút cảm xúc.Vân Lam lúc này mới sực nhớ cô còn chưa thỉnh an thì đã bị ánh mắt kia của Tư Đồ Hiên dọa sợ, lắp bắp trả lời, “Là Vân mỹ nhân đã xảy ra chuyện, nên Vương phi bị triệu vào cung.”“Vừa hay bổn vương cũng phải vào cung một chuyến.Linh Nhi, theo bổn vương tiến cung.” Tư Đồ Hiên bá đạo nói thẳng.Kiều Linh Nhi vốn muốn cự tuyệt, nhưng ngẫm lại nếu Thất vương gia người ta có lòng, nàng cũng không nên từ chối, đành chịu ủy khuất một chút vậy.Vốn dĩ Thất vương gia nên hào phóng một chút cho nàng ngồi xe ngựa riêng, dù gì một người là Thất vương gia, một người là Bát vương phi, cũng nên kiêng dè một chút tránh cho người đời đàm tiếu.Nào ngờ cuối cùng hai người lại ngồi cùng một xe.Dọc đường đi, Kiều Linh Nhi luôn thầm phỉ báng sự keo kiệt của Tư Đồ Hiên, tuy khuôn mặt tròn trĩnh không tỏ vẻ gì, nhưng suy nghĩ trong lòng tất thảy đều hiện lên đôi mắt.Chỉ cần liếc một cái cũng có thể nhìn thấu, làm sao Tư Đồ Hiên có thể không nhìn ra chứ?“Nếu thấy ủy khuất có thể xuống xe.”Kiều Linh Nhi đang rủa thầm thì bên tai nàng vang lên một câu lạnh băng như thế.Nhất thời không kịp phản ứng, nàng chỉ biết tròn mắt nhìn nam nhân kia, làm sao anh ta biết được nàng đang nghĩ gì nhỉ?Đôi mắt lém lỉnh lộ vẻ kinh ngạc, cứ thế phối hợp với khuôn mặt nhỏ tròn trịa nhìn rất đáng yêu, thật khiến lòng người thoải mái.“Ngài muốn ta xuống xe?”Kiều Linh Nhi nàng không thể tin được, đường đến hoàng cung còn xa, nam nhân này sao có thể nhẫn tâm như thế?Kết quả là nàng đáp lại một cách rất quái dị, “Vì lo lắng cho an nguy của ngài, dù ta không muốn cũng phải cùng ngài tiến cung.”