Tác giả:

Gió mát từ từ lại, sóng nước lặng lờ.[1] Trong Hách vương phủ, quanh năm luôn có một mùi hương phảng phất, đó là hương hoa, còn có thêm cả hương trái cây dịu nhẹ. Hàng cây ăn trái xanh um, lá trên cành khẽ lay động, không giấu được nét sầu của trái lớn đương mùa kết. Trên cây vẫn còn vương những giọt sương, tựa như những ngôi sao lấp lánh. Tất cả vẽ nên một bức tranh tươi đẹp, đầy màu sắc. Kiều Linh Nhi nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế quý phi [2], nheo nheo đôi mắt nhìn cây nho trên đỉnh đầu, trong lòng chộn rộn. “Ô kìa, chẳng phải là Vương phi đây sao? Sao lại một mình ở đây hóng gió vậy?” Một giọng nói yểu điệu bỗng từ đâu truyền đến tai Kiều Linh Nhi, khiến đôi mày nàng nhíu lại. Người của Hách vương phủ này quá vô vị, biết nàng thích chơi đùa còn kiếm chuyện đến tận cửa. Nếu không nhận tấm thịnh tình này thì chẳng phải thật có lỗi đã khiến người ta bỏ công vô ích, nhưng nếu nhận thì lại cảm thấy như mình bắt nạt người ta, quả thật là khó xử. Kiều Linh Nhi còn đang trầm tư thì…

Chương 48: Không Thể Tin

Thích Sủng Ái Phúc Hắc Tiểu Nương TửTác giả: Tử Sa HồTruyện Ngôn TìnhGió mát từ từ lại, sóng nước lặng lờ.[1] Trong Hách vương phủ, quanh năm luôn có một mùi hương phảng phất, đó là hương hoa, còn có thêm cả hương trái cây dịu nhẹ. Hàng cây ăn trái xanh um, lá trên cành khẽ lay động, không giấu được nét sầu của trái lớn đương mùa kết. Trên cây vẫn còn vương những giọt sương, tựa như những ngôi sao lấp lánh. Tất cả vẽ nên một bức tranh tươi đẹp, đầy màu sắc. Kiều Linh Nhi nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế quý phi [2], nheo nheo đôi mắt nhìn cây nho trên đỉnh đầu, trong lòng chộn rộn. “Ô kìa, chẳng phải là Vương phi đây sao? Sao lại một mình ở đây hóng gió vậy?” Một giọng nói yểu điệu bỗng từ đâu truyền đến tai Kiều Linh Nhi, khiến đôi mày nàng nhíu lại. Người của Hách vương phủ này quá vô vị, biết nàng thích chơi đùa còn kiếm chuyện đến tận cửa. Nếu không nhận tấm thịnh tình này thì chẳng phải thật có lỗi đã khiến người ta bỏ công vô ích, nhưng nếu nhận thì lại cảm thấy như mình bắt nạt người ta, quả thật là khó xử. Kiều Linh Nhi còn đang trầm tư thì… Đi đến bên cạnh Thái hậu, Kiều Linh Nhi dẩu cái miệng nhỏ, “Hoàng tổ mẫu, người dậy rồi sao?”Thái hậu sao lại không thấy bộ dáng nhỏ bé kia chứ? Khuôn mặt nhỏ nhắn bầu bĩnh trông thật tiều tụy, đôi mắt trong veo phảng phất nét u sầu, ủy khuất, thật khiến lòng bà đau nhói.Vậy nên bà liền nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, kéo nàng ngồi xuống bên cạnh, rất tinh tế hỏi, “Linh Nhi ngoan, nói cho Hoàng tổ mẫu biết là kẻ nào dám bắt nạt con? Hoàng tổ mẫu tìm kẻ đó tính sổ.”Kiều Linh Nhi lập tức liếc nhìn về phía Tư Đồ Hiên, sau đó cúi đầu nói nhỏ, “Hoàng tổ mẫu, thật ra là tại Linh Nhi quá ngu ngốc.”Những lời này quả không thể xem thường! Một tiểu nha đầu thông minh lanh lợi lại tự nói bản thân mình...ngốc?Thái hậu rõ ràng không vừa ý, hơn nữa nha đầu kia vừa liếc Tư Đồ Hiên, chẳng lẽ là kẻ khi dễ đứa nhỏ này chính là Hiên nhi?“Hiên nhi, nói ai gia biết đã xảy ra chuyện gì?” Thái hậu đều đều cất tiếng, tỏ ý không vui.Tư Đồ Hiên thầm cam chịu, nhìn dáng vẻ ủy khuất của tiểu nữ oa kia, anh bỗng nhiên cảm thấy cay đắng, không nói nên lời.Chẳng lẽ nàng ta luyến tiếc bốn trăm lượng này đến vậy? Thế nên phải dùng đến cách này khiến anh từ bỏ?“Hoàng tổ mẫu, tôn nhi không làm gì cả, cũng không rõ ý tứ của Linh Nhi.”Kiều Linh Nhi trừng mắt, anh ta còn không biết?Phải rồi, là nàng tự mình đa tình.Nghĩ đến đây, lòng nàng chất chứa muộn phiền.Loại muộn phiền này so với nỗi buồn mất đi bốn trăm lượng bạc còn khiến nàng đau lòng hơn.Thái hậu vừa nhìn qua đã biết chuyện này nhất định có liên quan đến Hiên nhi, hơn nữa dường như còn rất nghiêm trọng, trong lòng bà nóng nảy không yên, “Linh Nhi, con cứ nói đi, Hoàng tổ mẫu thay con làm chủ, ta nhất định không để con chịu ủy khuất.”Kiều Linh Nhi khẽ gật đầu, thế nhưng cái miệng nhỏ mấp máy mãi cũng không chịu nói.Lúc này, Lục Nhu liền chen ngang, “Thái hậu nương nương, Vương phi là do bị gạt mất bốn trăm lượng bạc nên mới đau lòng như thế.”Khóe miệng Tư Đồ Hiên hơi nhếch lên, anh rất muốn xem tiểu nữ oa này định làm gì.Nhưng cũng ngay lúc này, trong đầu anh bỗng lóe lên một suy nghĩ: Tiểu nữ oa này trách anh không giúp nàng đối phó Tư Đồ Mâu, vì chuyện này mà ghi hận trong lòng, sau đó...Nếu Kiều Linh Nhi biết rằng Tư Đồ Hiên đã nhìn thấu suy nghĩ của nàng, nàng nhất định sẽ rất cao hứng vỗ tay khen anh ta thông minh.Bởi lẽ để người khác biết được lý do mình bị hãm hại, nhưng vẫn bị hãm hại, loại cảm giác này sảng khoái không gì sánh bằng.Nghe Lục Nhu nói xong, Thái hậu liền cau mày, ý giận càng rõ rệt, “Là kẻ nào to gan dám lừa gạt Linh Nhi? Linh Nhi, con nói ra đi, ai gia làm chủ cho con.Linh Nhi ngoan, không cần sợ hãi.”Kiều Linh Nhi lần thứ hai liếc nhìn Tư Đồ Hiên, rồi lại cúi gầm mặt xuống.Một lần rồi lại một lần, trong mắt Thái hậu chuyện này hẳn không đơn giản chỉ có thế.“Hiên Nhi, có phải là con bắt nạt Linh Nhi?” Thái hậu không vui nhìn Tư Đồ Hiên.Cam chịu lại một lần cam chịu, sớm đã biết theo tiểu nữ oa này quay về cung Trường Thọ chẳng phải chuyện tốt lành gì, quả không sai!“Hoàng tổ mẫu, tôn nhi nào dám.Nàng không phải đã có Thái hậu làm chủ sao?”Nghe những lời này, đầu Kiều Linh Nhi càng cúi thấp, tựa hồ như trong lòng vô cùng ủy khuất, lại còn là dáng vẻ đứa nhỏ nhu thuận bị khi dễ, không dám phản kháng.Thái hậu vốn rất thương yêu Tư Đồ Hiên, thế nhưng nếu đem ra so sánh với Kiều Linh Nhi, địa vị của anh lập tức bị giáng xuống một bậc.

Đi đến bên cạnh Thái hậu, Kiều Linh Nhi dẩu cái miệng nhỏ, “Hoàng tổ mẫu, người dậy rồi sao?”

Thái hậu sao lại không thấy bộ dáng nhỏ bé kia chứ? Khuôn mặt nhỏ nhắn bầu bĩnh trông thật tiều tụy, đôi mắt trong veo phảng phất nét u sầu, ủy khuất, thật khiến lòng bà đau nhói.

Vậy nên bà liền nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, kéo nàng ngồi xuống bên cạnh, rất tinh tế hỏi, “Linh Nhi ngoan, nói cho Hoàng tổ mẫu biết là kẻ nào dám bắt nạt con? Hoàng tổ mẫu tìm kẻ đó tính sổ.”

Kiều Linh Nhi lập tức liếc nhìn về phía Tư Đồ Hiên, sau đó cúi đầu nói nhỏ, “Hoàng tổ mẫu, thật ra là tại Linh Nhi quá ngu ngốc.”

Những lời này quả không thể xem thường! Một tiểu nha đầu thông minh lanh lợi lại tự nói bản thân mình.

.

.

ngốc?

Thái hậu rõ ràng không vừa ý, hơn nữa nha đầu kia vừa liếc Tư Đồ Hiên, chẳng lẽ là kẻ khi dễ đứa nhỏ này chính là Hiên nhi?

“Hiên nhi, nói ai gia biết đã xảy ra chuyện gì?” Thái hậu đều đều cất tiếng, tỏ ý không vui.

Tư Đồ Hiên thầm cam chịu, nhìn dáng vẻ ủy khuất của tiểu nữ oa kia, anh bỗng nhiên cảm thấy cay đắng, không nói nên lời.

Chẳng lẽ nàng ta luyến tiếc bốn trăm lượng này đến vậy? Thế nên phải dùng đến cách này khiến anh từ bỏ?

“Hoàng tổ mẫu, tôn nhi không làm gì cả, cũng không rõ ý tứ của Linh Nhi.”

Kiều Linh Nhi trừng mắt, anh ta còn không biết?

Phải rồi, là nàng tự mình đa tình.

Nghĩ đến đây, lòng nàng chất chứa muộn phiền.

Loại muộn phiền này so với nỗi buồn mất đi bốn trăm lượng bạc còn khiến nàng đau lòng hơn.

Thái hậu vừa nhìn qua đã biết chuyện này nhất định có liên quan đến Hiên nhi, hơn nữa dường như còn rất nghiêm trọng, trong lòng bà nóng nảy không yên, “Linh Nhi, con cứ nói đi, Hoàng tổ mẫu thay con làm chủ, ta nhất định không để con chịu ủy khuất.”

Kiều Linh Nhi khẽ gật đầu, thế nhưng cái miệng nhỏ mấp máy mãi cũng không chịu nói.

Lúc này, Lục Nhu liền chen ngang, “Thái hậu nương nương, Vương phi là do bị gạt mất bốn trăm lượng bạc nên mới đau lòng như thế.”

Khóe miệng Tư Đồ Hiên hơi nhếch lên, anh rất muốn xem tiểu nữ oa này định làm gì.

Nhưng cũng ngay lúc này, trong đầu anh bỗng lóe lên một suy nghĩ: Tiểu nữ oa này trách anh không giúp nàng đối phó Tư Đồ Mâu, vì chuyện này mà ghi hận trong lòng, sau đó.

.

.

Nếu Kiều Linh Nhi biết rằng Tư Đồ Hiên đã nhìn thấu suy nghĩ của nàng, nàng nhất định sẽ rất cao hứng vỗ tay khen anh ta thông minh.

Bởi lẽ để người khác biết được lý do mình bị hãm hại, nhưng vẫn bị hãm hại, loại cảm giác này sảng khoái không gì sánh bằng.

Nghe Lục Nhu nói xong, Thái hậu liền cau mày, ý giận càng rõ rệt, “Là kẻ nào to gan dám lừa gạt Linh Nhi? Linh Nhi, con nói ra đi, ai gia làm chủ cho con.

Linh Nhi ngoan, không cần sợ hãi.”

Kiều Linh Nhi lần thứ hai liếc nhìn Tư Đồ Hiên, rồi lại cúi gầm mặt xuống.

Một lần rồi lại một lần, trong mắt Thái hậu chuyện này hẳn không đơn giản chỉ có thế.

“Hiên Nhi, có phải là con bắt nạt Linh Nhi?” Thái hậu không vui nhìn Tư Đồ Hiên.

Cam chịu lại một lần cam chịu, sớm đã biết theo tiểu nữ oa này quay về cung Trường Thọ chẳng phải chuyện tốt lành gì, quả không sai!

“Hoàng tổ mẫu, tôn nhi nào dám.

Nàng không phải đã có Thái hậu làm chủ sao?”

Nghe những lời này, đầu Kiều Linh Nhi càng cúi thấp, tựa hồ như trong lòng vô cùng ủy khuất, lại còn là dáng vẻ đứa nhỏ nhu thuận bị khi dễ, không dám phản kháng.

Thái hậu vốn rất thương yêu Tư Đồ Hiên, thế nhưng nếu đem ra so sánh với Kiều Linh Nhi, địa vị của anh lập tức bị giáng xuống một bậc.

Thích Sủng Ái Phúc Hắc Tiểu Nương TửTác giả: Tử Sa HồTruyện Ngôn TìnhGió mát từ từ lại, sóng nước lặng lờ.[1] Trong Hách vương phủ, quanh năm luôn có một mùi hương phảng phất, đó là hương hoa, còn có thêm cả hương trái cây dịu nhẹ. Hàng cây ăn trái xanh um, lá trên cành khẽ lay động, không giấu được nét sầu của trái lớn đương mùa kết. Trên cây vẫn còn vương những giọt sương, tựa như những ngôi sao lấp lánh. Tất cả vẽ nên một bức tranh tươi đẹp, đầy màu sắc. Kiều Linh Nhi nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế quý phi [2], nheo nheo đôi mắt nhìn cây nho trên đỉnh đầu, trong lòng chộn rộn. “Ô kìa, chẳng phải là Vương phi đây sao? Sao lại một mình ở đây hóng gió vậy?” Một giọng nói yểu điệu bỗng từ đâu truyền đến tai Kiều Linh Nhi, khiến đôi mày nàng nhíu lại. Người của Hách vương phủ này quá vô vị, biết nàng thích chơi đùa còn kiếm chuyện đến tận cửa. Nếu không nhận tấm thịnh tình này thì chẳng phải thật có lỗi đã khiến người ta bỏ công vô ích, nhưng nếu nhận thì lại cảm thấy như mình bắt nạt người ta, quả thật là khó xử. Kiều Linh Nhi còn đang trầm tư thì… Đi đến bên cạnh Thái hậu, Kiều Linh Nhi dẩu cái miệng nhỏ, “Hoàng tổ mẫu, người dậy rồi sao?”Thái hậu sao lại không thấy bộ dáng nhỏ bé kia chứ? Khuôn mặt nhỏ nhắn bầu bĩnh trông thật tiều tụy, đôi mắt trong veo phảng phất nét u sầu, ủy khuất, thật khiến lòng bà đau nhói.Vậy nên bà liền nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, kéo nàng ngồi xuống bên cạnh, rất tinh tế hỏi, “Linh Nhi ngoan, nói cho Hoàng tổ mẫu biết là kẻ nào dám bắt nạt con? Hoàng tổ mẫu tìm kẻ đó tính sổ.”Kiều Linh Nhi lập tức liếc nhìn về phía Tư Đồ Hiên, sau đó cúi đầu nói nhỏ, “Hoàng tổ mẫu, thật ra là tại Linh Nhi quá ngu ngốc.”Những lời này quả không thể xem thường! Một tiểu nha đầu thông minh lanh lợi lại tự nói bản thân mình...ngốc?Thái hậu rõ ràng không vừa ý, hơn nữa nha đầu kia vừa liếc Tư Đồ Hiên, chẳng lẽ là kẻ khi dễ đứa nhỏ này chính là Hiên nhi?“Hiên nhi, nói ai gia biết đã xảy ra chuyện gì?” Thái hậu đều đều cất tiếng, tỏ ý không vui.Tư Đồ Hiên thầm cam chịu, nhìn dáng vẻ ủy khuất của tiểu nữ oa kia, anh bỗng nhiên cảm thấy cay đắng, không nói nên lời.Chẳng lẽ nàng ta luyến tiếc bốn trăm lượng này đến vậy? Thế nên phải dùng đến cách này khiến anh từ bỏ?“Hoàng tổ mẫu, tôn nhi không làm gì cả, cũng không rõ ý tứ của Linh Nhi.”Kiều Linh Nhi trừng mắt, anh ta còn không biết?Phải rồi, là nàng tự mình đa tình.Nghĩ đến đây, lòng nàng chất chứa muộn phiền.Loại muộn phiền này so với nỗi buồn mất đi bốn trăm lượng bạc còn khiến nàng đau lòng hơn.Thái hậu vừa nhìn qua đã biết chuyện này nhất định có liên quan đến Hiên nhi, hơn nữa dường như còn rất nghiêm trọng, trong lòng bà nóng nảy không yên, “Linh Nhi, con cứ nói đi, Hoàng tổ mẫu thay con làm chủ, ta nhất định không để con chịu ủy khuất.”Kiều Linh Nhi khẽ gật đầu, thế nhưng cái miệng nhỏ mấp máy mãi cũng không chịu nói.Lúc này, Lục Nhu liền chen ngang, “Thái hậu nương nương, Vương phi là do bị gạt mất bốn trăm lượng bạc nên mới đau lòng như thế.”Khóe miệng Tư Đồ Hiên hơi nhếch lên, anh rất muốn xem tiểu nữ oa này định làm gì.Nhưng cũng ngay lúc này, trong đầu anh bỗng lóe lên một suy nghĩ: Tiểu nữ oa này trách anh không giúp nàng đối phó Tư Đồ Mâu, vì chuyện này mà ghi hận trong lòng, sau đó...Nếu Kiều Linh Nhi biết rằng Tư Đồ Hiên đã nhìn thấu suy nghĩ của nàng, nàng nhất định sẽ rất cao hứng vỗ tay khen anh ta thông minh.Bởi lẽ để người khác biết được lý do mình bị hãm hại, nhưng vẫn bị hãm hại, loại cảm giác này sảng khoái không gì sánh bằng.Nghe Lục Nhu nói xong, Thái hậu liền cau mày, ý giận càng rõ rệt, “Là kẻ nào to gan dám lừa gạt Linh Nhi? Linh Nhi, con nói ra đi, ai gia làm chủ cho con.Linh Nhi ngoan, không cần sợ hãi.”Kiều Linh Nhi lần thứ hai liếc nhìn Tư Đồ Hiên, rồi lại cúi gầm mặt xuống.Một lần rồi lại một lần, trong mắt Thái hậu chuyện này hẳn không đơn giản chỉ có thế.“Hiên Nhi, có phải là con bắt nạt Linh Nhi?” Thái hậu không vui nhìn Tư Đồ Hiên.Cam chịu lại một lần cam chịu, sớm đã biết theo tiểu nữ oa này quay về cung Trường Thọ chẳng phải chuyện tốt lành gì, quả không sai!“Hoàng tổ mẫu, tôn nhi nào dám.Nàng không phải đã có Thái hậu làm chủ sao?”Nghe những lời này, đầu Kiều Linh Nhi càng cúi thấp, tựa hồ như trong lòng vô cùng ủy khuất, lại còn là dáng vẻ đứa nhỏ nhu thuận bị khi dễ, không dám phản kháng.Thái hậu vốn rất thương yêu Tư Đồ Hiên, thế nhưng nếu đem ra so sánh với Kiều Linh Nhi, địa vị của anh lập tức bị giáng xuống một bậc.

Chương 48: Không Thể Tin