Gió mát từ từ lại, sóng nước lặng lờ.[1] Trong Hách vương phủ, quanh năm luôn có một mùi hương phảng phất, đó là hương hoa, còn có thêm cả hương trái cây dịu nhẹ. Hàng cây ăn trái xanh um, lá trên cành khẽ lay động, không giấu được nét sầu của trái lớn đương mùa kết. Trên cây vẫn còn vương những giọt sương, tựa như những ngôi sao lấp lánh. Tất cả vẽ nên một bức tranh tươi đẹp, đầy màu sắc. Kiều Linh Nhi nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế quý phi [2], nheo nheo đôi mắt nhìn cây nho trên đỉnh đầu, trong lòng chộn rộn. “Ô kìa, chẳng phải là Vương phi đây sao? Sao lại một mình ở đây hóng gió vậy?” Một giọng nói yểu điệu bỗng từ đâu truyền đến tai Kiều Linh Nhi, khiến đôi mày nàng nhíu lại. Người của Hách vương phủ này quá vô vị, biết nàng thích chơi đùa còn kiếm chuyện đến tận cửa. Nếu không nhận tấm thịnh tình này thì chẳng phải thật có lỗi đã khiến người ta bỏ công vô ích, nhưng nếu nhận thì lại cảm thấy như mình bắt nạt người ta, quả thật là khó xử. Kiều Linh Nhi còn đang trầm tư thì…
Chương 50: Ôi! Thiên Tài Diễn Trò!
Thích Sủng Ái Phúc Hắc Tiểu Nương TửTác giả: Tử Sa HồTruyện Ngôn TìnhGió mát từ từ lại, sóng nước lặng lờ.[1] Trong Hách vương phủ, quanh năm luôn có một mùi hương phảng phất, đó là hương hoa, còn có thêm cả hương trái cây dịu nhẹ. Hàng cây ăn trái xanh um, lá trên cành khẽ lay động, không giấu được nét sầu của trái lớn đương mùa kết. Trên cây vẫn còn vương những giọt sương, tựa như những ngôi sao lấp lánh. Tất cả vẽ nên một bức tranh tươi đẹp, đầy màu sắc. Kiều Linh Nhi nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế quý phi [2], nheo nheo đôi mắt nhìn cây nho trên đỉnh đầu, trong lòng chộn rộn. “Ô kìa, chẳng phải là Vương phi đây sao? Sao lại một mình ở đây hóng gió vậy?” Một giọng nói yểu điệu bỗng từ đâu truyền đến tai Kiều Linh Nhi, khiến đôi mày nàng nhíu lại. Người của Hách vương phủ này quá vô vị, biết nàng thích chơi đùa còn kiếm chuyện đến tận cửa. Nếu không nhận tấm thịnh tình này thì chẳng phải thật có lỗi đã khiến người ta bỏ công vô ích, nhưng nếu nhận thì lại cảm thấy như mình bắt nạt người ta, quả thật là khó xử. Kiều Linh Nhi còn đang trầm tư thì… Kiều Linh Nhi vừa bước đến tiền điện đã thấy Phượng Mai ở trong lòng Tư Đồ Hách, dường như đang...khóc?Cô ta cũng thật kì lạ, ra vẻ để làm gì chứ? Vị mỹ nhân này khóc lóc cũng không kiềm chế, bày ra bộ dáng đáng thương khiêu khích d*c v*ng trong lòng nam nhân.“Vương gia tìm thần thiếp không biết có chuyện gì?” Kiều Linh Nhi bước đến với vẻ thản nhiên.Tư Đồ Hách nhíu mày, dịu dàng an ủi nữ nhân trong lòng, khi anh ta nhìn về phía Kiều Linh Nhi, sắc mặt vô cùng không tốt, trong mắt không nhịn được lửa giận, “Giờ mới hồi phủ sao?”Ô kìa, chẳng lẽ Vương gia hiện tại là đang quan tâm nàng?“Hồi Vương gia, thần thiếp có chút việc nên phải ở lại Trường Thọ cung bồi Hoàng tổ mẫu một lát.” Kiều Linh Nhi nhu thuận trả lời.Phượng Mai nghe thấy giọng Kiều Linh Nhi, trong lòng cô lửa giận bốc lên ngùn ngụt, nhưng trên khuôn mặt nàng vẫn đẫm lệ, ủy khuất nhìn Tư Đồ Hách, bộ dáng yếu đuối khiến người ta thương tiếc.Khi nhìn đến Kiều Linh Nhi, trong lòng Tư Đồ Hách khẽ xao động, “Hoàng tổ mẫu để nàng dẫn Cố ma ma hồi phủ để giáo huấn quy củ cho hạ nhân trong phủ.Thế nhưng bản thân nàng, ngay cả hạ nhân trong điện của mình cũng không quản được, là Vương phi nàng thất trách.”Đôi lông mày nhỏ khẽ nhăn lại, Cố ma ma trước nay làm việc cảm thận, không thể nào biết sai còn phạm, Hoàng tổ mẫu để Cố ma ma theo nàng cũng vì thế.Nếu nói Cố ma ma bất cẩn gây chuyện, nàng đương nhiên không tin!“Chẳng hay đã phát sinh chuyện gì khiến Vương gia tức giận?”Giọng nói bình thản như không của nàng khiến Tư Đồ Hách bốc hỏa, lửa giận tăng cao đến độ Phượng Mai ở trong lòng cũng cảm nhận được rất rõ ràng.Tuy trong lòng có chút sợ hãi, nhưng cô thấy vui vẻ nhiều hơn, chỉ cần Vương gia tức giận, Kiều Linh Nhi kia cũng đừng hòng được yên ổn.Đối với Phượng Mai cô mà nói, đây thật là một cơ hội tốt!Vẻ đắc ý hiện lên trong ánh mắt của Phượng Mai không trốn thoát khỏi pháp nhãn của Kiều Linh Nhi.Cô ta thật quá ác độc, nhất định phải tìm mọi biện pháp ép nàng vào chỗ chết?Hừ, dễ dàng cho cô ta vậy sao.Dù nàng không thích vị trí Bát vương phi, nhưng cũng không thể để một nữ nhân như vậy ngồi lên, thế chẳng khác nào chà đạp ngôi vị này!“Người trong điện của nàng khiến Mai nhi bị thương.Chuyện này có phải Vương phi nên cho bổn vương một lời giải thích?”Ha ha, hóa ra là có ẩn tình sao?Không loại người nào khiến nàng khinh bỉ như kiểu nam nhân này, chưa rõ trắng đen đã muốn ép người ta vào chỗ chết!Tuy sâu thẳm trong lòng nàng cũng muốn có một người nam nhân chờ đợi mình, nhưng không phải vô năng đến mức này chứ?“Không biết là người nào đã làm Mai trắc phi bị thương?” Nếu người ta đều muốn bắt nạt nàng, nàng cũng không thể yếu đuối, không phải, thật ra là bị người ta cưỡi lên đầu.“Là Tác Liên ra tay.” Giọng Phượng Mai có hơi giận dữ.Kiều Linh Nhi chau mày, Tác Liên là người bên cạnh Cố ma ma, sao có thể không hiểu chuyện như thế? Mai trắc phi này xem ra không được dạy dỗ tốt, nhưng hôm nay sao lại thành ra thế này? Cả Vương gia lẫn cô ta, hai người chung tay kiếm chuyện với nàng, một mình nàng chịu nổi sao?“Vương phi, thiếp biết ngày thường thiếp có nhiều điều không phải, nhưng tỷ để một hạ nhân làm như thế, cũng là không nể mặt Vương gia.Thiếp...” Nói rồi Phượng Mai lại che mặt khóc.Ôi, đúng là thiên tài diễn trò a! Ngay lúc này, Kiều Linh Nhi không nhịn được thầm than thở!
Kiều Linh Nhi vừa bước đến tiền điện đã thấy Phượng Mai ở trong lòng Tư Đồ Hách, dường như đang.
.
.
khóc?
Cô ta cũng thật kì lạ, ra vẻ để làm gì chứ? Vị mỹ nhân này khóc lóc cũng không kiềm chế, bày ra bộ dáng đáng thương khiêu khích d*c v*ng trong lòng nam nhân.
“Vương gia tìm thần thiếp không biết có chuyện gì?” Kiều Linh Nhi bước đến với vẻ thản nhiên.
Tư Đồ Hách nhíu mày, dịu dàng an ủi nữ nhân trong lòng, khi anh ta nhìn về phía Kiều Linh Nhi, sắc mặt vô cùng không tốt, trong mắt không nhịn được lửa giận, “Giờ mới hồi phủ sao?”
Ô kìa, chẳng lẽ Vương gia hiện tại là đang quan tâm nàng?
“Hồi Vương gia, thần thiếp có chút việc nên phải ở lại Trường Thọ cung bồi Hoàng tổ mẫu một lát.” Kiều Linh Nhi nhu thuận trả lời.
Phượng Mai nghe thấy giọng Kiều Linh Nhi, trong lòng cô lửa giận bốc lên ngùn ngụt, nhưng trên khuôn mặt nàng vẫn đẫm lệ, ủy khuất nhìn Tư Đồ Hách, bộ dáng yếu đuối khiến người ta thương tiếc.
Khi nhìn đến Kiều Linh Nhi, trong lòng Tư Đồ Hách khẽ xao động, “Hoàng tổ mẫu để nàng dẫn Cố ma ma hồi phủ để giáo huấn quy củ cho hạ nhân trong phủ.
Thế nhưng bản thân nàng, ngay cả hạ nhân trong điện của mình cũng không quản được, là Vương phi nàng thất trách.”
Đôi lông mày nhỏ khẽ nhăn lại, Cố ma ma trước nay làm việc cảm thận, không thể nào biết sai còn phạm, Hoàng tổ mẫu để Cố ma ma theo nàng cũng vì thế.
Nếu nói Cố ma ma bất cẩn gây chuyện, nàng đương nhiên không tin!
“Chẳng hay đã phát sinh chuyện gì khiến Vương gia tức giận?”
Giọng nói bình thản như không của nàng khiến Tư Đồ Hách bốc hỏa, lửa giận tăng cao đến độ Phượng Mai ở trong lòng cũng cảm nhận được rất rõ ràng.
Tuy trong lòng có chút sợ hãi, nhưng cô thấy vui vẻ nhiều hơn, chỉ cần Vương gia tức giận, Kiều Linh Nhi kia cũng đừng hòng được yên ổn.
Đối với Phượng Mai cô mà nói, đây thật là một cơ hội tốt!
Vẻ đắc ý hiện lên trong ánh mắt của Phượng Mai không trốn thoát khỏi pháp nhãn của Kiều Linh Nhi.
Cô ta thật quá ác độc, nhất định phải tìm mọi biện pháp ép nàng vào chỗ chết?
Hừ, dễ dàng cho cô ta vậy sao.
Dù nàng không thích vị trí Bát vương phi, nhưng cũng không thể để một nữ nhân như vậy ngồi lên, thế chẳng khác nào chà đạp ngôi vị này!
“Người trong điện của nàng khiến Mai nhi bị thương.
Chuyện này có phải Vương phi nên cho bổn vương một lời giải thích?”
Ha ha, hóa ra là có ẩn tình sao?
Không loại người nào khiến nàng khinh bỉ như kiểu nam nhân này, chưa rõ trắng đen đã muốn ép người ta vào chỗ chết!
Tuy sâu thẳm trong lòng nàng cũng muốn có một người nam nhân chờ đợi mình, nhưng không phải vô năng đến mức này chứ?
“Không biết là người nào đã làm Mai trắc phi bị thương?” Nếu người ta đều muốn bắt nạt nàng, nàng cũng không thể yếu đuối, không phải, thật ra là bị người ta cưỡi lên đầu.
“Là Tác Liên ra tay.” Giọng Phượng Mai có hơi giận dữ.
Kiều Linh Nhi chau mày, Tác Liên là người bên cạnh Cố ma ma, sao có thể không hiểu chuyện như thế? Mai trắc phi này xem ra không được dạy dỗ tốt, nhưng hôm nay sao lại thành ra thế này? Cả Vương gia lẫn cô ta, hai người chung tay kiếm chuyện với nàng, một mình nàng chịu nổi sao?
“Vương phi, thiếp biết ngày thường thiếp có nhiều điều không phải, nhưng tỷ để một hạ nhân làm như thế, cũng là không nể mặt Vương gia.
Thiếp.
.
.” Nói rồi Phượng Mai lại che mặt khóc.
Ôi, đúng là thiên tài diễn trò a! Ngay lúc này, Kiều Linh Nhi không nhịn được thầm than thở!
Thích Sủng Ái Phúc Hắc Tiểu Nương TửTác giả: Tử Sa HồTruyện Ngôn TìnhGió mát từ từ lại, sóng nước lặng lờ.[1] Trong Hách vương phủ, quanh năm luôn có một mùi hương phảng phất, đó là hương hoa, còn có thêm cả hương trái cây dịu nhẹ. Hàng cây ăn trái xanh um, lá trên cành khẽ lay động, không giấu được nét sầu của trái lớn đương mùa kết. Trên cây vẫn còn vương những giọt sương, tựa như những ngôi sao lấp lánh. Tất cả vẽ nên một bức tranh tươi đẹp, đầy màu sắc. Kiều Linh Nhi nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế quý phi [2], nheo nheo đôi mắt nhìn cây nho trên đỉnh đầu, trong lòng chộn rộn. “Ô kìa, chẳng phải là Vương phi đây sao? Sao lại một mình ở đây hóng gió vậy?” Một giọng nói yểu điệu bỗng từ đâu truyền đến tai Kiều Linh Nhi, khiến đôi mày nàng nhíu lại. Người của Hách vương phủ này quá vô vị, biết nàng thích chơi đùa còn kiếm chuyện đến tận cửa. Nếu không nhận tấm thịnh tình này thì chẳng phải thật có lỗi đã khiến người ta bỏ công vô ích, nhưng nếu nhận thì lại cảm thấy như mình bắt nạt người ta, quả thật là khó xử. Kiều Linh Nhi còn đang trầm tư thì… Kiều Linh Nhi vừa bước đến tiền điện đã thấy Phượng Mai ở trong lòng Tư Đồ Hách, dường như đang...khóc?Cô ta cũng thật kì lạ, ra vẻ để làm gì chứ? Vị mỹ nhân này khóc lóc cũng không kiềm chế, bày ra bộ dáng đáng thương khiêu khích d*c v*ng trong lòng nam nhân.“Vương gia tìm thần thiếp không biết có chuyện gì?” Kiều Linh Nhi bước đến với vẻ thản nhiên.Tư Đồ Hách nhíu mày, dịu dàng an ủi nữ nhân trong lòng, khi anh ta nhìn về phía Kiều Linh Nhi, sắc mặt vô cùng không tốt, trong mắt không nhịn được lửa giận, “Giờ mới hồi phủ sao?”Ô kìa, chẳng lẽ Vương gia hiện tại là đang quan tâm nàng?“Hồi Vương gia, thần thiếp có chút việc nên phải ở lại Trường Thọ cung bồi Hoàng tổ mẫu một lát.” Kiều Linh Nhi nhu thuận trả lời.Phượng Mai nghe thấy giọng Kiều Linh Nhi, trong lòng cô lửa giận bốc lên ngùn ngụt, nhưng trên khuôn mặt nàng vẫn đẫm lệ, ủy khuất nhìn Tư Đồ Hách, bộ dáng yếu đuối khiến người ta thương tiếc.Khi nhìn đến Kiều Linh Nhi, trong lòng Tư Đồ Hách khẽ xao động, “Hoàng tổ mẫu để nàng dẫn Cố ma ma hồi phủ để giáo huấn quy củ cho hạ nhân trong phủ.Thế nhưng bản thân nàng, ngay cả hạ nhân trong điện của mình cũng không quản được, là Vương phi nàng thất trách.”Đôi lông mày nhỏ khẽ nhăn lại, Cố ma ma trước nay làm việc cảm thận, không thể nào biết sai còn phạm, Hoàng tổ mẫu để Cố ma ma theo nàng cũng vì thế.Nếu nói Cố ma ma bất cẩn gây chuyện, nàng đương nhiên không tin!“Chẳng hay đã phát sinh chuyện gì khiến Vương gia tức giận?”Giọng nói bình thản như không của nàng khiến Tư Đồ Hách bốc hỏa, lửa giận tăng cao đến độ Phượng Mai ở trong lòng cũng cảm nhận được rất rõ ràng.Tuy trong lòng có chút sợ hãi, nhưng cô thấy vui vẻ nhiều hơn, chỉ cần Vương gia tức giận, Kiều Linh Nhi kia cũng đừng hòng được yên ổn.Đối với Phượng Mai cô mà nói, đây thật là một cơ hội tốt!Vẻ đắc ý hiện lên trong ánh mắt của Phượng Mai không trốn thoát khỏi pháp nhãn của Kiều Linh Nhi.Cô ta thật quá ác độc, nhất định phải tìm mọi biện pháp ép nàng vào chỗ chết?Hừ, dễ dàng cho cô ta vậy sao.Dù nàng không thích vị trí Bát vương phi, nhưng cũng không thể để một nữ nhân như vậy ngồi lên, thế chẳng khác nào chà đạp ngôi vị này!“Người trong điện của nàng khiến Mai nhi bị thương.Chuyện này có phải Vương phi nên cho bổn vương một lời giải thích?”Ha ha, hóa ra là có ẩn tình sao?Không loại người nào khiến nàng khinh bỉ như kiểu nam nhân này, chưa rõ trắng đen đã muốn ép người ta vào chỗ chết!Tuy sâu thẳm trong lòng nàng cũng muốn có một người nam nhân chờ đợi mình, nhưng không phải vô năng đến mức này chứ?“Không biết là người nào đã làm Mai trắc phi bị thương?” Nếu người ta đều muốn bắt nạt nàng, nàng cũng không thể yếu đuối, không phải, thật ra là bị người ta cưỡi lên đầu.“Là Tác Liên ra tay.” Giọng Phượng Mai có hơi giận dữ.Kiều Linh Nhi chau mày, Tác Liên là người bên cạnh Cố ma ma, sao có thể không hiểu chuyện như thế? Mai trắc phi này xem ra không được dạy dỗ tốt, nhưng hôm nay sao lại thành ra thế này? Cả Vương gia lẫn cô ta, hai người chung tay kiếm chuyện với nàng, một mình nàng chịu nổi sao?“Vương phi, thiếp biết ngày thường thiếp có nhiều điều không phải, nhưng tỷ để một hạ nhân làm như thế, cũng là không nể mặt Vương gia.Thiếp...” Nói rồi Phượng Mai lại che mặt khóc.Ôi, đúng là thiên tài diễn trò a! Ngay lúc này, Kiều Linh Nhi không nhịn được thầm than thở!