Gió mát từ từ lại, sóng nước lặng lờ.[1] Trong Hách vương phủ, quanh năm luôn có một mùi hương phảng phất, đó là hương hoa, còn có thêm cả hương trái cây dịu nhẹ. Hàng cây ăn trái xanh um, lá trên cành khẽ lay động, không giấu được nét sầu của trái lớn đương mùa kết. Trên cây vẫn còn vương những giọt sương, tựa như những ngôi sao lấp lánh. Tất cả vẽ nên một bức tranh tươi đẹp, đầy màu sắc. Kiều Linh Nhi nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế quý phi [2], nheo nheo đôi mắt nhìn cây nho trên đỉnh đầu, trong lòng chộn rộn. “Ô kìa, chẳng phải là Vương phi đây sao? Sao lại một mình ở đây hóng gió vậy?” Một giọng nói yểu điệu bỗng từ đâu truyền đến tai Kiều Linh Nhi, khiến đôi mày nàng nhíu lại. Người của Hách vương phủ này quá vô vị, biết nàng thích chơi đùa còn kiếm chuyện đến tận cửa. Nếu không nhận tấm thịnh tình này thì chẳng phải thật có lỗi đã khiến người ta bỏ công vô ích, nhưng nếu nhận thì lại cảm thấy như mình bắt nạt người ta, quả thật là khó xử. Kiều Linh Nhi còn đang trầm tư thì…
Chương 55: Điềm Không Tốt
Thích Sủng Ái Phúc Hắc Tiểu Nương TửTác giả: Tử Sa HồTruyện Ngôn TìnhGió mát từ từ lại, sóng nước lặng lờ.[1] Trong Hách vương phủ, quanh năm luôn có một mùi hương phảng phất, đó là hương hoa, còn có thêm cả hương trái cây dịu nhẹ. Hàng cây ăn trái xanh um, lá trên cành khẽ lay động, không giấu được nét sầu của trái lớn đương mùa kết. Trên cây vẫn còn vương những giọt sương, tựa như những ngôi sao lấp lánh. Tất cả vẽ nên một bức tranh tươi đẹp, đầy màu sắc. Kiều Linh Nhi nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế quý phi [2], nheo nheo đôi mắt nhìn cây nho trên đỉnh đầu, trong lòng chộn rộn. “Ô kìa, chẳng phải là Vương phi đây sao? Sao lại một mình ở đây hóng gió vậy?” Một giọng nói yểu điệu bỗng từ đâu truyền đến tai Kiều Linh Nhi, khiến đôi mày nàng nhíu lại. Người của Hách vương phủ này quá vô vị, biết nàng thích chơi đùa còn kiếm chuyện đến tận cửa. Nếu không nhận tấm thịnh tình này thì chẳng phải thật có lỗi đã khiến người ta bỏ công vô ích, nhưng nếu nhận thì lại cảm thấy như mình bắt nạt người ta, quả thật là khó xử. Kiều Linh Nhi còn đang trầm tư thì… Mọi người đều nhìn Thập tam gia đang cười ha hả bằng ánh mắt kì dị.Vân Lam vô cùng khó chịu nhìn vị vương gia này, những lời cô nói đáng cười lắm sao? Xem ra Thập tam gia này ít được giáo huấn, nếu để Vương phi biết được chỉ e người lại bị khiến cho tức chết.Thấy mọi người đều dùng thái độ kia nhìn anh, Tư Đồ Dật cũng tự biết kiềm chế lại.Thế nhưng anh vừa thu lại nụ cười trên mặt liền phát hiện có đứa nhỏ đứng trước cửa, đôi mắt trong veo long lanh nhìn anh chăm chú, đôi mắt thuần lương khiến anh xấu hổ không thôi.“Bát tẩu, ha ha, tẩu dậy rồi sao? Mặt trời đã muốn thiêu cháy mông rồi, tẩu....” Tư Đồ Dật không ngờ tới nàng ta cứ thế mà xuất hiện, dần dần phát hiện đôi mắt kia càng lúc càng sáng rỡ.Thôi xong, anh đã biết, cũng đã hiểu, tất cả đã quá muộn!Kiều Linh Nhi dịu dàng mỉm cười gật đầu, “Mặt trời đứng bóng, nhưng đối với người thấy không khỏe trong người, nghỉ ngơi một chút cũng không phải chuyện gì sai trái.Xem ra Thập tam đệ cũng hăng hái quá nhỉ, thế nào lại chạy đến Bát vương phủ phiền ta nghỉ ngơi?”Khóe miệng Tư Đồ Dật khẽ run, dường như anh đã nhìn thấy trước tương lai sau này, lập tức cấm khẩu.Kiều Linh Nhi hừ nhẹ một tiếng, lúc này nàng mới nhìn đến Phượng Mai đang quỳ trên đất, sắc mặt có chút lạnh lùng, “Mai trắc phi làm vậy là có ý gì? Quy củ trong Hách vương phủ lẽ nào Mai trắc phi không rõ? Không cần sáng sớm đến tẩm cung chính thất thỉnh an, quy định này hẳn Vương gia đã nói với Mai trắc phi từ ngày đầu tiên nhập phủ.”Lê trắc phi nghe thấy vậy bèn nhìn Kiều Linh Nhi với vẻ không vui.Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ta vẫn khỏe mạnh ửng hồng, không nhìn ra được có chỗ nào không khỏe.“Vương phi bây giờ mới dậy sao? Vương gia hiện tại đã ra ngoài thành tuần tra, ngài sẽ sớm trở lại.”Những lời này phải chăng muốn bảo với Kiều Linh Nhi rằng nàng nhất định phải thức dậy sớm hơn Vương gia? Hay là trước khi Vương gia rời giường lên triều, nàng còn phải...hầu hạ?Thật ra bất kể trước đây hay lúc này, Kiều Linh Nhi đều nghĩ đây không phải là việc của nàng, hơn nữa nàng cũng không có khả năng đảm đương.“Đây là Lê trắc phi đang trách cứ ta?” Giọng Kiều Linh Nhi vẫn như trước dịu dàng.Trong lòng Lê trắc phi cả kinh, dường như hạ nhân trong phủ đã từng bàn tán về việc Kiều Linh Nhi rốt cuộc vì sao chiếm được sự sủng ái của Thái hậu, ngay cả Mai trắc phi rất được Vương gia thương yêu cũng đại bại dưới tay nàng.Nếu như cô thực sự đắc tội tiểu nữ oa này chỉ e sau này không thể sống yên ổn.“Vương phi, muội van cầu tỷ, xin tỷ hãy thả Chi Giai ra có được không?” Mai trắc phi mạnh miệng lên tiếng.Kiều Linh Nhi nhìn sang, phát hiện sắc mặt cô ta tái nhợt, là rất nhợt nhạt giống như không khỏe, nhợt nhạt đến độ khiến người ta không khỏi lo sợ.Chẳng lẽ sức khỏe cô ta không tốt?Cố ma ma cũng hơi lo lắng, từ khi Mai trắc phi quỳ ở đây thì cô ta đã như vậy, giống như là đã xảy ra chuyện gì đó.Còn Tư Đồ Dật vẫn giữ gương mặt tươi cười lưu manh nhìn Kiều Linh Nhi, “Bát hoàng tẩu, Hoàng tổ mẫu rất nhớ tẩu, còn nói phải đến Bát vương phủ gặp tẩu mới được.”Những lời này vừa nói ra khiến sắc mặt bao người đại biến.Kiều Linh Nhi nghi ngờ nhìn Tư Đồ Dật, “Đệ sao lại đến Hách vương phủ ta? Chẳng lẽ không cần đi hầu hạ Thất ca của đệ sao?”Hai chữ “hầu hạ” này Kiều Linh Nhi còn nhấn mạnh, khiến người nghe cũng cảm thấy được nàng là đang cố ý.Mặt Tư Đồ Dật biến sắc.
Mọi người đều nhìn Thập tam gia đang cười ha hả bằng ánh mắt kì dị.
Vân Lam vô cùng khó chịu nhìn vị vương gia này, những lời cô nói đáng cười lắm sao? Xem ra Thập tam gia này ít được giáo huấn, nếu để Vương phi biết được chỉ e người lại bị khiến cho tức chết.
Thấy mọi người đều dùng thái độ kia nhìn anh, Tư Đồ Dật cũng tự biết kiềm chế lại.
Thế nhưng anh vừa thu lại nụ cười trên mặt liền phát hiện có đứa nhỏ đứng trước cửa, đôi mắt trong veo long lanh nhìn anh chăm chú, đôi mắt thuần lương khiến anh xấu hổ không thôi.
“Bát tẩu, ha ha, tẩu dậy rồi sao? Mặt trời đã muốn thiêu cháy mông rồi, tẩu.
.
.
.” Tư Đồ Dật không ngờ tới nàng ta cứ thế mà xuất hiện, dần dần phát hiện đôi mắt kia càng lúc càng sáng rỡ.
Thôi xong, anh đã biết, cũng đã hiểu, tất cả đã quá muộn!
Kiều Linh Nhi dịu dàng mỉm cười gật đầu, “Mặt trời đứng bóng, nhưng đối với người thấy không khỏe trong người, nghỉ ngơi một chút cũng không phải chuyện gì sai trái.
Xem ra Thập tam đệ cũng hăng hái quá nhỉ, thế nào lại chạy đến Bát vương phủ phiền ta nghỉ ngơi?”
Khóe miệng Tư Đồ Dật khẽ run, dường như anh đã nhìn thấy trước tương lai sau này, lập tức cấm khẩu.
Kiều Linh Nhi hừ nhẹ một tiếng, lúc này nàng mới nhìn đến Phượng Mai đang quỳ trên đất, sắc mặt có chút lạnh lùng, “Mai trắc phi làm vậy là có ý gì? Quy củ trong Hách vương phủ lẽ nào Mai trắc phi không rõ? Không cần sáng sớm đến tẩm cung chính thất thỉnh an, quy định này hẳn Vương gia đã nói với Mai trắc phi từ ngày đầu tiên nhập phủ.”
Lê trắc phi nghe thấy vậy bèn nhìn Kiều Linh Nhi với vẻ không vui.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ta vẫn khỏe mạnh ửng hồng, không nhìn ra được có chỗ nào không khỏe.
“Vương phi bây giờ mới dậy sao? Vương gia hiện tại đã ra ngoài thành tuần tra, ngài sẽ sớm trở lại.”
Những lời này phải chăng muốn bảo với Kiều Linh Nhi rằng nàng nhất định phải thức dậy sớm hơn Vương gia? Hay là trước khi Vương gia rời giường lên triều, nàng còn phải.
.
.
hầu hạ?
Thật ra bất kể trước đây hay lúc này, Kiều Linh Nhi đều nghĩ đây không phải là việc của nàng, hơn nữa nàng cũng không có khả năng đảm đương.
“Đây là Lê trắc phi đang trách cứ ta?” Giọng Kiều Linh Nhi vẫn như trước dịu dàng.
Trong lòng Lê trắc phi cả kinh, dường như hạ nhân trong phủ đã từng bàn tán về việc Kiều Linh Nhi rốt cuộc vì sao chiếm được sự sủng ái của Thái hậu, ngay cả Mai trắc phi rất được Vương gia thương yêu cũng đại bại dưới tay nàng.
Nếu như cô thực sự đắc tội tiểu nữ oa này chỉ e sau này không thể sống yên ổn.
“Vương phi, muội van cầu tỷ, xin tỷ hãy thả Chi Giai ra có được không?” Mai trắc phi mạnh miệng lên tiếng.
Kiều Linh Nhi nhìn sang, phát hiện sắc mặt cô ta tái nhợt, là rất nhợt nhạt giống như không khỏe, nhợt nhạt đến độ khiến người ta không khỏi lo sợ.
Chẳng lẽ sức khỏe cô ta không tốt?
Cố ma ma cũng hơi lo lắng, từ khi Mai trắc phi quỳ ở đây thì cô ta đã như vậy, giống như là đã xảy ra chuyện gì đó.
Còn Tư Đồ Dật vẫn giữ gương mặt tươi cười lưu manh nhìn Kiều Linh Nhi, “Bát hoàng tẩu, Hoàng tổ mẫu rất nhớ tẩu, còn nói phải đến Bát vương phủ gặp tẩu mới được.”
Những lời này vừa nói ra khiến sắc mặt bao người đại biến.
Kiều Linh Nhi nghi ngờ nhìn Tư Đồ Dật, “Đệ sao lại đến Hách vương phủ ta? Chẳng lẽ không cần đi hầu hạ Thất ca của đệ sao?”
Hai chữ “hầu hạ” này Kiều Linh Nhi còn nhấn mạnh, khiến người nghe cũng cảm thấy được nàng là đang cố ý.
Mặt Tư Đồ Dật biến sắc.
Thích Sủng Ái Phúc Hắc Tiểu Nương TửTác giả: Tử Sa HồTruyện Ngôn TìnhGió mát từ từ lại, sóng nước lặng lờ.[1] Trong Hách vương phủ, quanh năm luôn có một mùi hương phảng phất, đó là hương hoa, còn có thêm cả hương trái cây dịu nhẹ. Hàng cây ăn trái xanh um, lá trên cành khẽ lay động, không giấu được nét sầu của trái lớn đương mùa kết. Trên cây vẫn còn vương những giọt sương, tựa như những ngôi sao lấp lánh. Tất cả vẽ nên một bức tranh tươi đẹp, đầy màu sắc. Kiều Linh Nhi nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế quý phi [2], nheo nheo đôi mắt nhìn cây nho trên đỉnh đầu, trong lòng chộn rộn. “Ô kìa, chẳng phải là Vương phi đây sao? Sao lại một mình ở đây hóng gió vậy?” Một giọng nói yểu điệu bỗng từ đâu truyền đến tai Kiều Linh Nhi, khiến đôi mày nàng nhíu lại. Người của Hách vương phủ này quá vô vị, biết nàng thích chơi đùa còn kiếm chuyện đến tận cửa. Nếu không nhận tấm thịnh tình này thì chẳng phải thật có lỗi đã khiến người ta bỏ công vô ích, nhưng nếu nhận thì lại cảm thấy như mình bắt nạt người ta, quả thật là khó xử. Kiều Linh Nhi còn đang trầm tư thì… Mọi người đều nhìn Thập tam gia đang cười ha hả bằng ánh mắt kì dị.Vân Lam vô cùng khó chịu nhìn vị vương gia này, những lời cô nói đáng cười lắm sao? Xem ra Thập tam gia này ít được giáo huấn, nếu để Vương phi biết được chỉ e người lại bị khiến cho tức chết.Thấy mọi người đều dùng thái độ kia nhìn anh, Tư Đồ Dật cũng tự biết kiềm chế lại.Thế nhưng anh vừa thu lại nụ cười trên mặt liền phát hiện có đứa nhỏ đứng trước cửa, đôi mắt trong veo long lanh nhìn anh chăm chú, đôi mắt thuần lương khiến anh xấu hổ không thôi.“Bát tẩu, ha ha, tẩu dậy rồi sao? Mặt trời đã muốn thiêu cháy mông rồi, tẩu....” Tư Đồ Dật không ngờ tới nàng ta cứ thế mà xuất hiện, dần dần phát hiện đôi mắt kia càng lúc càng sáng rỡ.Thôi xong, anh đã biết, cũng đã hiểu, tất cả đã quá muộn!Kiều Linh Nhi dịu dàng mỉm cười gật đầu, “Mặt trời đứng bóng, nhưng đối với người thấy không khỏe trong người, nghỉ ngơi một chút cũng không phải chuyện gì sai trái.Xem ra Thập tam đệ cũng hăng hái quá nhỉ, thế nào lại chạy đến Bát vương phủ phiền ta nghỉ ngơi?”Khóe miệng Tư Đồ Dật khẽ run, dường như anh đã nhìn thấy trước tương lai sau này, lập tức cấm khẩu.Kiều Linh Nhi hừ nhẹ một tiếng, lúc này nàng mới nhìn đến Phượng Mai đang quỳ trên đất, sắc mặt có chút lạnh lùng, “Mai trắc phi làm vậy là có ý gì? Quy củ trong Hách vương phủ lẽ nào Mai trắc phi không rõ? Không cần sáng sớm đến tẩm cung chính thất thỉnh an, quy định này hẳn Vương gia đã nói với Mai trắc phi từ ngày đầu tiên nhập phủ.”Lê trắc phi nghe thấy vậy bèn nhìn Kiều Linh Nhi với vẻ không vui.Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ta vẫn khỏe mạnh ửng hồng, không nhìn ra được có chỗ nào không khỏe.“Vương phi bây giờ mới dậy sao? Vương gia hiện tại đã ra ngoài thành tuần tra, ngài sẽ sớm trở lại.”Những lời này phải chăng muốn bảo với Kiều Linh Nhi rằng nàng nhất định phải thức dậy sớm hơn Vương gia? Hay là trước khi Vương gia rời giường lên triều, nàng còn phải...hầu hạ?Thật ra bất kể trước đây hay lúc này, Kiều Linh Nhi đều nghĩ đây không phải là việc của nàng, hơn nữa nàng cũng không có khả năng đảm đương.“Đây là Lê trắc phi đang trách cứ ta?” Giọng Kiều Linh Nhi vẫn như trước dịu dàng.Trong lòng Lê trắc phi cả kinh, dường như hạ nhân trong phủ đã từng bàn tán về việc Kiều Linh Nhi rốt cuộc vì sao chiếm được sự sủng ái của Thái hậu, ngay cả Mai trắc phi rất được Vương gia thương yêu cũng đại bại dưới tay nàng.Nếu như cô thực sự đắc tội tiểu nữ oa này chỉ e sau này không thể sống yên ổn.“Vương phi, muội van cầu tỷ, xin tỷ hãy thả Chi Giai ra có được không?” Mai trắc phi mạnh miệng lên tiếng.Kiều Linh Nhi nhìn sang, phát hiện sắc mặt cô ta tái nhợt, là rất nhợt nhạt giống như không khỏe, nhợt nhạt đến độ khiến người ta không khỏi lo sợ.Chẳng lẽ sức khỏe cô ta không tốt?Cố ma ma cũng hơi lo lắng, từ khi Mai trắc phi quỳ ở đây thì cô ta đã như vậy, giống như là đã xảy ra chuyện gì đó.Còn Tư Đồ Dật vẫn giữ gương mặt tươi cười lưu manh nhìn Kiều Linh Nhi, “Bát hoàng tẩu, Hoàng tổ mẫu rất nhớ tẩu, còn nói phải đến Bát vương phủ gặp tẩu mới được.”Những lời này vừa nói ra khiến sắc mặt bao người đại biến.Kiều Linh Nhi nghi ngờ nhìn Tư Đồ Dật, “Đệ sao lại đến Hách vương phủ ta? Chẳng lẽ không cần đi hầu hạ Thất ca của đệ sao?”Hai chữ “hầu hạ” này Kiều Linh Nhi còn nhấn mạnh, khiến người nghe cũng cảm thấy được nàng là đang cố ý.Mặt Tư Đồ Dật biến sắc.