Tác giả:

Chương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này…

Chương 74

Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 74: Xem ra Diệp Mộc Châu thật sự chịu oan uổngCòn chưa nói đến cả khoa máy tính và cả đại học Thanh Kiều.Cho nên từ trước đến nay khoa chín của bọn họ đều là đối tượng bị khinh bỉ.Lớp trưởng và uỷ ban thể thao lần lượt ngăn cản Tường Linh Lan: “Bạn học Tưởng à, cậu biết chuyện cố vấn Trương bị đuổi không?”Bây giờ sắp đến giờ ăn trưa nên có rất nhiều người đi qua nơi này đều dừng bước chân, vây lại xem.Vẻ mặt Tường Linh Lan lúc đó lúc tải: “Các cậu làm gì vậy? Lớp chín. khoa máy tính vô lại như vậy sao?”Lớp trưởng cười hi hi: “Thế nào mới gọi là vô lại? Cậu phát bài post và cùng với cố vấn Trương tố cáo bạn của chúng tôi. Bây giờ cố vấn Trương đã bị đuổi rồi, chẳng phải tiếp theo sẽ đến lượt cậu sao?”Uỷ ban thể thao cũng lớn tiếng nói: “Đúng vậy, cố vấn Trương vụ tội cho sinh viên bị đuổi, đây là bằng chứng tốt nhất chứng minh Mộc Châu trong sạch.”Vẻ mặt Tường Linh Lan tái nhợt.Cố vấn Trương bị đuổi rồi? Sao có thể được? Chẳng phải cô ta là cháu gái của hiệu trưởng sao?Bởi vì cô ta là cháu gái của hiệu trưởng cho nên lúc này tất cả sinh viên đứng vây quanh xem đều kinh ngạc.“Cố vấn Trường là cái người vu khống Diệp Mộc Châu là tiểu tam? Cháu gái của hiệu trưởng mà nói đuổi là đuổi, xem ra chuyện khá nghiêm trọng đấy.”“Cố vấn Trương vu khống sinh viên là tiểu tam, đương nhiên chuyện này rất nghiêm trọng rồi. Nếu như chuyện này truyền đến bộ giáo dục thì có lẽ trường không thể chịu nổi đầu, chắc chắn phải nhận lúc trước khi chuyện này ồn ào phải xử lý cố vấn trường.”“A… Đuổi nhanh chóng như vậy thì xem ra Diệp Mộc Châu đúng là chịu oan uổng, nếu không bên nhà trường chột dạ cái gì?”“Vậy Tường Linh Lan còn phát bài poster là cố ý sao? Lẽ nào cô ta ghen tỵ Diệp Mộc Châu xinh đẹp hơn mình?”Từng câu từng chữ mà sinh viên ở xung quanh nói giống như con dao đâm lên người Tường Linh Lan.Rõ ràng cô ta là cô chủ giàu có, Diệp Mộc Châu dựa vào cái gì mà so với cô ta.Con hèn đó chỉ là con gái nuôi của nhà họ Diệp mà thôi, nói dễ nghe là con nuôi, nói khó nghe thì là một người hầu.Một kẻ hầu hạ mà lại trèo lên đầu mình!Tường Linh Lan tức phát điên, cô ta tức giận nghiến răng nghiến lợi: “Các cậu thì biết cái gì? Chẳng phải mấy đám con nhà giàu các cậu bị bố mẹ vứt đến cái mác trường đại học Thanh Kiều để phung phí cuộc đời sao? Đám rác rưới các cậu có quyền thừa kế cũng không có tác dụng gì cả, thành tích còn kém cỏi, dựa vào đâu mà khinh bỉ tôi.”

Chương 74: Xem ra Diệp Mộc Châu thật sự chịu oan uổng

Còn chưa nói đến cả khoa máy tính và cả đại học Thanh Kiều.

Cho nên từ trước đến nay khoa chín của bọn họ đều là đối tượng bị khinh bỉ.

Lớp trưởng và uỷ ban thể thao lần lượt ngăn cản Tường Linh Lan: “Bạn học Tưởng à, cậu biết chuyện cố vấn Trương bị đuổi không?”

Bây giờ sắp đến giờ ăn trưa nên có rất nhiều người đi qua nơi này đều dừng bước chân, vây lại xem.

Vẻ mặt Tường Linh Lan lúc đó lúc tải: “Các cậu làm gì vậy? Lớp chín. khoa máy tính vô lại như vậy sao?”

Lớp trưởng cười hi hi: “Thế nào mới gọi là vô lại? Cậu phát bài post và cùng với cố vấn Trương tố cáo bạn của chúng tôi. Bây giờ cố vấn Trương đã bị đuổi rồi, chẳng phải tiếp theo sẽ đến lượt cậu sao?”

Uỷ ban thể thao cũng lớn tiếng nói: “Đúng vậy, cố vấn Trương vụ tội cho sinh viên bị đuổi, đây là bằng chứng tốt nhất chứng minh Mộc Châu trong sạch.”

Vẻ mặt Tường Linh Lan tái nhợt.

Cố vấn Trương bị đuổi rồi? Sao có thể được? Chẳng phải cô ta là cháu gái của hiệu trưởng sao?

Bởi vì cô ta là cháu gái của hiệu trưởng cho nên lúc này tất cả sinh viên đứng vây quanh xem đều kinh ngạc.

“Cố vấn Trường là cái người vu khống Diệp Mộc Châu là tiểu tam? Cháu gái của hiệu trưởng mà nói đuổi là đuổi, xem ra chuyện khá nghiêm trọng đấy.”

“Cố vấn Trương vu khống sinh viên là tiểu tam, đương nhiên chuyện này rất nghiêm trọng rồi. Nếu như chuyện này truyền đến bộ giáo dục thì có lẽ trường không thể chịu nổi đầu, chắc chắn phải nhận lúc trước khi chuyện này ồn ào phải xử lý cố vấn trường.”

“A… Đuổi nhanh chóng như vậy thì xem ra Diệp Mộc Châu đúng là chịu oan uổng, nếu không bên nhà trường chột dạ cái gì?”

“Vậy Tường Linh Lan còn phát bài poster là cố ý sao? Lẽ nào cô ta ghen tỵ Diệp Mộc Châu xinh đẹp hơn mình?”

Từng câu từng chữ mà sinh viên ở xung quanh nói giống như con dao đâm lên người Tường Linh Lan.

Rõ ràng cô ta là cô chủ giàu có, Diệp Mộc Châu dựa vào cái gì mà so với cô ta.

Con hèn đó chỉ là con gái nuôi của nhà họ Diệp mà thôi, nói dễ nghe là con nuôi, nói khó nghe thì là một người hầu.

Một kẻ hầu hạ mà lại trèo lên đầu mình!

Tường Linh Lan tức phát điên, cô ta tức giận nghiến răng nghiến lợi: “Các cậu thì biết cái gì? Chẳng phải mấy đám con nhà giàu các cậu bị bố mẹ vứt đến cái mác trường đại học Thanh Kiều để phung phí cuộc đời sao? Đám rác rưới các cậu có quyền thừa kế cũng không có tác dụng gì cả, thành tích còn kém cỏi, dựa vào đâu mà khinh bỉ tôi.”

Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 74: Xem ra Diệp Mộc Châu thật sự chịu oan uổngCòn chưa nói đến cả khoa máy tính và cả đại học Thanh Kiều.Cho nên từ trước đến nay khoa chín của bọn họ đều là đối tượng bị khinh bỉ.Lớp trưởng và uỷ ban thể thao lần lượt ngăn cản Tường Linh Lan: “Bạn học Tưởng à, cậu biết chuyện cố vấn Trương bị đuổi không?”Bây giờ sắp đến giờ ăn trưa nên có rất nhiều người đi qua nơi này đều dừng bước chân, vây lại xem.Vẻ mặt Tường Linh Lan lúc đó lúc tải: “Các cậu làm gì vậy? Lớp chín. khoa máy tính vô lại như vậy sao?”Lớp trưởng cười hi hi: “Thế nào mới gọi là vô lại? Cậu phát bài post và cùng với cố vấn Trương tố cáo bạn của chúng tôi. Bây giờ cố vấn Trương đã bị đuổi rồi, chẳng phải tiếp theo sẽ đến lượt cậu sao?”Uỷ ban thể thao cũng lớn tiếng nói: “Đúng vậy, cố vấn Trương vụ tội cho sinh viên bị đuổi, đây là bằng chứng tốt nhất chứng minh Mộc Châu trong sạch.”Vẻ mặt Tường Linh Lan tái nhợt.Cố vấn Trương bị đuổi rồi? Sao có thể được? Chẳng phải cô ta là cháu gái của hiệu trưởng sao?Bởi vì cô ta là cháu gái của hiệu trưởng cho nên lúc này tất cả sinh viên đứng vây quanh xem đều kinh ngạc.“Cố vấn Trường là cái người vu khống Diệp Mộc Châu là tiểu tam? Cháu gái của hiệu trưởng mà nói đuổi là đuổi, xem ra chuyện khá nghiêm trọng đấy.”“Cố vấn Trương vu khống sinh viên là tiểu tam, đương nhiên chuyện này rất nghiêm trọng rồi. Nếu như chuyện này truyền đến bộ giáo dục thì có lẽ trường không thể chịu nổi đầu, chắc chắn phải nhận lúc trước khi chuyện này ồn ào phải xử lý cố vấn trường.”“A… Đuổi nhanh chóng như vậy thì xem ra Diệp Mộc Châu đúng là chịu oan uổng, nếu không bên nhà trường chột dạ cái gì?”“Vậy Tường Linh Lan còn phát bài poster là cố ý sao? Lẽ nào cô ta ghen tỵ Diệp Mộc Châu xinh đẹp hơn mình?”Từng câu từng chữ mà sinh viên ở xung quanh nói giống như con dao đâm lên người Tường Linh Lan.Rõ ràng cô ta là cô chủ giàu có, Diệp Mộc Châu dựa vào cái gì mà so với cô ta.Con hèn đó chỉ là con gái nuôi của nhà họ Diệp mà thôi, nói dễ nghe là con nuôi, nói khó nghe thì là một người hầu.Một kẻ hầu hạ mà lại trèo lên đầu mình!Tường Linh Lan tức phát điên, cô ta tức giận nghiến răng nghiến lợi: “Các cậu thì biết cái gì? Chẳng phải mấy đám con nhà giàu các cậu bị bố mẹ vứt đến cái mác trường đại học Thanh Kiều để phung phí cuộc đời sao? Đám rác rưới các cậu có quyền thừa kế cũng không có tác dụng gì cả, thành tích còn kém cỏi, dựa vào đâu mà khinh bỉ tôi.”

Chương 74