Chương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này…
Chương 83
Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 83 Diệp Mộc Châu Diệp nghi hoặc.Bà Hoắc cười lạnh: “Diệp Mộc Châu, cô không dọn đi, chắc không phải là vì tiền đấy chứ? Kẻ nghèo hèn như cô chắc chưa từng nhìn thấy khối tài sản của nhà họ Hoắc, cho nên đã bị đồng tiền làm mờ mắt, đến tiểu tam cũng dám làm, tôi có cô mười lăm tỷ, rời khỏi Việt Bách!”Ôi, đang diễn phim truyền hình sao?Chỉ có mười lăm tỷ, bà chủ Hoắc sống ở nhà họ Hoắc hình như cũng không dễ chịu gì.Đột nhiên Diệp Mộc Châu cảm thấy nhàm chán, cô cũng có tiền, tùy ý nhận. một nhiệm vụ cũng đã có mấy trăm tỷ, nhưng bà Hoắc nãy cứ cho rằng mười lăm tỷ có thể làm nhục được cô.Từ trước đến nay Diệp Mộc Châu không phải là người có thể nhịn, bà Hoắc nói như vậy thì dù sao cô cũng phải làm cái gì đó, thế nhưng.Từ trước đến nay Diệp Mộc Châu không phải là người có thể nhịn, bà ta đã nói như vậy thì dù sao cô cũng phải làm gì đó, nhưng.Lại có một người nhanh chân hơn cô.Người đàn ông từ trên lầu đi xuống, giọng nói rất trầm ổn, nhưng lại vô cùng uy nghiêm.Ánh mắt của Hoắc Việt Bách lạnh lùng, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, không có chút cảm tình: “Người thứ ba? Tôi cưới hỏi cô chủ Hoắc đằng hoàng, sao vào miệng cố Giản lại thành người thứ ba thế, rốt cuộc là có ý gì? Giản Ngưng Tuyết, hôm đó tôi đến cục dân chính, không phải để cưới cô, trong lòng cô tự hiểu rõ.”Sắc mặt Giản Ngưng Tuyết trắng bệch ra!Mọi người đều ngẩng đầu, nhìn Hoắc Việt Bách bước từng bước thong thả, đứng bên cạnh Diệp Mộc Châu, không hề để ý tới bất kỳ ai, nắm lấy tay cô.Diệp Mộc Châu Diệp nghi hoặc.Đây là lần thứ hai Hoắc Việt Bách nói, hôm đó đến cục dân chính không phải là vì muốn lấy Giản Ngưng Tuyết.Nhìn sắc mặt của Giản Ngưng Tuyết, quả thực đúng là như vậy. Thế thì… Hôm đó rốt cuộc Hoắc Việt Bách đến cục dân chính làm gì?Sắc mặt Giản Ngưng Tuyết trắng bệch: “Anh Việt Bách, em… Em và dì Tình chỉ nói đùa với cô Diệp, em… em thật sự không muốn ở phòng Vườn Lê..”Hoắc Việt Bách: “Tôi không phải là anh của cô, cô Giản ăn nói cẩn thận.” Diệp Mộc Châu: “…”Tên khổn Hoắc Việt Bách này, không phải rất thích được người khác gọi là “anh Việt Bách” à? Sao Giản Ngưng Tuyết mới gọi một tiếng, anh đã trả lời thẳng thừng “Tôi không phải là anh của cô” vậy.Vẻ mặt Giản Ngưng Tuyết rất khó coi, day cánh môi, nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: “Không sao… Em không ở phòng Vườn Lê cũng không sao, thể em… thế em ở phòng cho giúp việc nhé.”Bà Hoắc nghe thấy vậy, hung hăng chỉ về phía Diệp Mộc Châu: “Thế nào, Việt Bách vừa đến là cô bắt đầu mách lẻo? Ngưng Tuyết là bà chủ tương lai của nhà họ Hoắc, là vợ tương lai của Việt Bách, sao con bé lại ngủ ở phòng người giúp việc được? Loại con gái không đứng đắn như cô ở phòng Vườn Lê, xứng sao?”Diệp Mộc Châu bật cười, câu nào của cô nói để Giản Ngưng Tuyết ở phòng cho người giúp việc?Hai người này không phải là đồ ngốc đấy chứ?
Chương 83 Diệp Mộc Châu Diệp nghi hoặc.
Bà Hoắc cười lạnh: “Diệp Mộc Châu, cô không dọn đi, chắc không phải là vì tiền đấy chứ? Kẻ nghèo hèn như cô chắc chưa từng nhìn thấy khối tài sản của nhà họ Hoắc, cho nên đã bị đồng tiền làm mờ mắt, đến tiểu tam cũng dám làm, tôi có cô mười lăm tỷ, rời khỏi Việt Bách!”
Ôi, đang diễn phim truyền hình sao?
Chỉ có mười lăm tỷ, bà chủ Hoắc sống ở nhà họ Hoắc hình như cũng không dễ chịu gì.
Đột nhiên Diệp Mộc Châu cảm thấy nhàm chán, cô cũng có tiền, tùy ý nhận. một nhiệm vụ cũng đã có mấy trăm tỷ, nhưng bà Hoắc nãy cứ cho rằng mười lăm tỷ có thể làm nhục được cô.
Từ trước đến nay Diệp Mộc Châu không phải là người có thể nhịn, bà Hoắc nói như vậy thì dù sao cô cũng phải làm cái gì đó, thế nhưng.
Từ trước đến nay Diệp Mộc Châu không phải là người có thể nhịn, bà ta đã nói như vậy thì dù sao cô cũng phải làm gì đó, nhưng.
Lại có một người nhanh chân hơn cô.
Người đàn ông từ trên lầu đi xuống, giọng nói rất trầm ổn, nhưng lại vô cùng uy nghiêm.
Ánh mắt của Hoắc Việt Bách lạnh lùng, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, không có chút cảm tình: “Người thứ ba? Tôi cưới hỏi cô chủ Hoắc đằng hoàng, sao vào miệng cố Giản lại thành người thứ ba thế, rốt cuộc là có ý gì? Giản Ngưng Tuyết, hôm đó tôi đến cục dân chính, không phải để cưới cô, trong lòng cô tự hiểu rõ.”
Sắc mặt Giản Ngưng Tuyết trắng bệch ra!
Mọi người đều ngẩng đầu, nhìn Hoắc Việt Bách bước từng bước thong thả, đứng bên cạnh Diệp Mộc Châu, không hề để ý tới bất kỳ ai, nắm lấy tay cô.
Diệp Mộc Châu Diệp nghi hoặc.
Đây là lần thứ hai Hoắc Việt Bách nói, hôm đó đến cục dân chính không phải là vì muốn lấy Giản Ngưng Tuyết.
Nhìn sắc mặt của Giản Ngưng Tuyết, quả thực đúng là như vậy. Thế thì… Hôm đó rốt cuộc Hoắc Việt Bách đến cục dân chính làm gì?
Sắc mặt Giản Ngưng Tuyết trắng bệch: “Anh Việt Bách, em… Em và dì Tình chỉ nói đùa với cô Diệp, em… em thật sự không muốn ở phòng Vườn Lê..”
Hoắc Việt Bách: “Tôi không phải là anh của cô, cô Giản ăn nói cẩn thận.” Diệp Mộc Châu: “…”
Tên khổn Hoắc Việt Bách này, không phải rất thích được người khác gọi là “anh Việt Bách” à? Sao Giản Ngưng Tuyết mới gọi một tiếng, anh đã trả lời thẳng thừng “Tôi không phải là anh của cô” vậy.
Vẻ mặt Giản Ngưng Tuyết rất khó coi, day cánh môi, nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: “Không sao… Em không ở phòng Vườn Lê cũng không sao, thể em… thế em ở phòng cho giúp việc nhé.”
Bà Hoắc nghe thấy vậy, hung hăng chỉ về phía Diệp Mộc Châu: “Thế nào, Việt Bách vừa đến là cô bắt đầu mách lẻo? Ngưng Tuyết là bà chủ tương lai của nhà họ Hoắc, là vợ tương lai của Việt Bách, sao con bé lại ngủ ở phòng người giúp việc được? Loại con gái không đứng đắn như cô ở phòng Vườn Lê, xứng sao?”
Diệp Mộc Châu bật cười, câu nào của cô nói để Giản Ngưng Tuyết ở phòng cho người giúp việc?
Hai người này không phải là đồ ngốc đấy chứ?
Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 83 Diệp Mộc Châu Diệp nghi hoặc.Bà Hoắc cười lạnh: “Diệp Mộc Châu, cô không dọn đi, chắc không phải là vì tiền đấy chứ? Kẻ nghèo hèn như cô chắc chưa từng nhìn thấy khối tài sản của nhà họ Hoắc, cho nên đã bị đồng tiền làm mờ mắt, đến tiểu tam cũng dám làm, tôi có cô mười lăm tỷ, rời khỏi Việt Bách!”Ôi, đang diễn phim truyền hình sao?Chỉ có mười lăm tỷ, bà chủ Hoắc sống ở nhà họ Hoắc hình như cũng không dễ chịu gì.Đột nhiên Diệp Mộc Châu cảm thấy nhàm chán, cô cũng có tiền, tùy ý nhận. một nhiệm vụ cũng đã có mấy trăm tỷ, nhưng bà Hoắc nãy cứ cho rằng mười lăm tỷ có thể làm nhục được cô.Từ trước đến nay Diệp Mộc Châu không phải là người có thể nhịn, bà Hoắc nói như vậy thì dù sao cô cũng phải làm cái gì đó, thế nhưng.Từ trước đến nay Diệp Mộc Châu không phải là người có thể nhịn, bà ta đã nói như vậy thì dù sao cô cũng phải làm gì đó, nhưng.Lại có một người nhanh chân hơn cô.Người đàn ông từ trên lầu đi xuống, giọng nói rất trầm ổn, nhưng lại vô cùng uy nghiêm.Ánh mắt của Hoắc Việt Bách lạnh lùng, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, không có chút cảm tình: “Người thứ ba? Tôi cưới hỏi cô chủ Hoắc đằng hoàng, sao vào miệng cố Giản lại thành người thứ ba thế, rốt cuộc là có ý gì? Giản Ngưng Tuyết, hôm đó tôi đến cục dân chính, không phải để cưới cô, trong lòng cô tự hiểu rõ.”Sắc mặt Giản Ngưng Tuyết trắng bệch ra!Mọi người đều ngẩng đầu, nhìn Hoắc Việt Bách bước từng bước thong thả, đứng bên cạnh Diệp Mộc Châu, không hề để ý tới bất kỳ ai, nắm lấy tay cô.Diệp Mộc Châu Diệp nghi hoặc.Đây là lần thứ hai Hoắc Việt Bách nói, hôm đó đến cục dân chính không phải là vì muốn lấy Giản Ngưng Tuyết.Nhìn sắc mặt của Giản Ngưng Tuyết, quả thực đúng là như vậy. Thế thì… Hôm đó rốt cuộc Hoắc Việt Bách đến cục dân chính làm gì?Sắc mặt Giản Ngưng Tuyết trắng bệch: “Anh Việt Bách, em… Em và dì Tình chỉ nói đùa với cô Diệp, em… em thật sự không muốn ở phòng Vườn Lê..”Hoắc Việt Bách: “Tôi không phải là anh của cô, cô Giản ăn nói cẩn thận.” Diệp Mộc Châu: “…”Tên khổn Hoắc Việt Bách này, không phải rất thích được người khác gọi là “anh Việt Bách” à? Sao Giản Ngưng Tuyết mới gọi một tiếng, anh đã trả lời thẳng thừng “Tôi không phải là anh của cô” vậy.Vẻ mặt Giản Ngưng Tuyết rất khó coi, day cánh môi, nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: “Không sao… Em không ở phòng Vườn Lê cũng không sao, thể em… thế em ở phòng cho giúp việc nhé.”Bà Hoắc nghe thấy vậy, hung hăng chỉ về phía Diệp Mộc Châu: “Thế nào, Việt Bách vừa đến là cô bắt đầu mách lẻo? Ngưng Tuyết là bà chủ tương lai của nhà họ Hoắc, là vợ tương lai của Việt Bách, sao con bé lại ngủ ở phòng người giúp việc được? Loại con gái không đứng đắn như cô ở phòng Vườn Lê, xứng sao?”Diệp Mộc Châu bật cười, câu nào của cô nói để Giản Ngưng Tuyết ở phòng cho người giúp việc?Hai người này không phải là đồ ngốc đấy chứ?