Tác giả:

Chương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này…

Chương 113

Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 113 Cô Diệp là khách của nhà chúng tôiBọn họ nào có gan ở lại?Giản Ngưng Tuyết c*n m** d***, lần này hầu như một nửa khách mời đều phải rời đi!Cô ta hoảng hốt bước lên phía trước: “Anh Việt Bách, không… Đó chỉ là hiểu lầm mà thôi. Em không có… cũngkhông nói thư mời của cô Diệp là giả, là Hà Tĩnh hiểu sai mà thôi… Cô Diệp à, mời cô vào trong…Diệp Mộc Châu cười híp mắt: “Ý của cô Giản là tôi có thể đi vào sao?”Trái tim của Giản Ngưng Tuyết đều đang rỉ máu, nếu như không để Diệp Mộc Châu đi vào, Hoắc Việt Bách và nhiều người khác cũng sẽ rời đi. Tuy rằng cô ta được yêu thương nhưng chắc chắn ông nội sẽ phạt cô ta!Cô ta chỉ có thể cắn răng nở một nụ cười: “Đương nhiên, cô Diệp là khách của nhà chúng tôi.”Diệp Mộc Châu cười nhạt, đang định đi vào trong thì bỗng nhiên tay cô bị kéo lại.Trong lòng cô lộp bộp một chút, không lẽ bây giờ tên khốn này muốn giở quẻ, định bắt cô về sao?Ánh mắt Hoắc Việt Bách lạnh thấu xương, giọng nói rét lạnh: “Cô Giản, như vậy là xong rồi sao?”Sắc mặt Giản Ngưng Tuyết bỗng nhiên trắng bệch. Hoắc Việt Bách chậm rãi nói: “Xin lỗi”.Giản Ngưng Tuyết muốn điên luôn rồi, lại muốn để cho cô ta xin lỗi con nhỏ mắc dịch này sao? Cả người cô ta phát run: “Anh Việt Bách, em cũng đã để cô ấy vào rồi. Hay là anh nể giao tình giữa hai nhà chúng ta, để em.”“Giao tình giữa hai nhà chúng ta còn chưa tốt đến mức có thể để cô tuỳ tiện huỷ hoại thanh danh của bà chủ Hoắc”Hoắc Việt Bách chỉ thản nhiên liếc nhìn cô ta: “Cô Giản không muốn xin lỗi, vậy Hoắc mỗ chỉ có thể hỏi ông cụ Hoắc một tiếng, đây là cách đối đãi với khách của nhà họ Giản sao?”Hô hấp của Giản Ngưng Tuyết đều đang phát run, nếu như chuyện này thật sự truyền đến tai ông nội, khẳng định là ông nội sẽ lấy đại cục làm trọng, chắc chắn sẽ bắt cô ta nói xin lỗi!Đạo lý này cô ta hiểu, thế nhưng cô ta không cam lòng. Diệp Mộc Châu dựa vào cái gì mà lại có thể làm bà chủ Hoắc, dựa vào cái gì chứ?Tuy nhiên lúc này đây có nhiều người nhìn như vậy, nếu như cô ta không chịu nhận lỗi, nhà họ Giản sẽ xong đời.Giản Ngưng Tuyết chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi nói: “Cô Diệp, xin lỗi”.Diệp Mộc Châu đặc biệt ra vẻ gật gật đầu: “Không sao đầu cô Giản, hy vọng lần sau cô có thể điều tra rõ chân tướng. Gặp người có tính tình tốt như tôi thì sẽ không tính toán, nhưng lỡ như đắc tội với người quyền quý thì sao đây? Cô Giản, tôi cũng chỉ vì muốn tốt cho cô thôi.”

Chương 113 Cô Diệp là khách của nhà chúng tôi

Bọn họ nào có gan ở lại?

Giản Ngưng Tuyết c*n m** d***, lần này hầu như một nửa khách mời đều phải rời đi!

Cô ta hoảng hốt bước lên phía trước: “Anh Việt Bách, không… Đó chỉ là hiểu lầm mà thôi. Em không có… cũng

không nói thư mời của cô Diệp là giả, là Hà Tĩnh hiểu sai mà thôi… Cô Diệp à, mời cô vào trong…

Diệp Mộc Châu cười híp mắt: “Ý của cô Giản là tôi có thể đi vào sao?”

Trái tim của Giản Ngưng Tuyết đều đang rỉ máu, nếu như không để Diệp Mộc Châu đi vào, Hoắc Việt Bách và nhiều người khác cũng sẽ rời đi. Tuy rằng cô ta được yêu thương nhưng chắc chắn ông nội sẽ phạt cô ta!

Cô ta chỉ có thể cắn răng nở một nụ cười: “Đương nhiên, cô Diệp là khách của nhà chúng tôi.”

Diệp Mộc Châu cười nhạt, đang định đi vào trong thì bỗng nhiên tay cô bị kéo lại.

Trong lòng cô lộp bộp một chút, không lẽ bây giờ tên khốn này muốn giở quẻ, định bắt cô về sao?

Ánh mắt Hoắc Việt Bách lạnh thấu xương, giọng nói rét lạnh: “Cô Giản, như vậy là xong rồi sao?”

Sắc mặt Giản Ngưng Tuyết bỗng nhiên trắng bệch. Hoắc Việt Bách chậm rãi nói: “Xin lỗi”.

Giản Ngưng Tuyết muốn điên luôn rồi, lại muốn để cho cô ta xin lỗi con nhỏ mắc dịch này sao? Cả người cô ta phát run: “Anh Việt Bách, em cũng đã để cô ấy vào rồi. Hay là anh nể giao tình giữa hai nhà chúng ta, để em.”

“Giao tình giữa hai nhà chúng ta còn chưa tốt đến mức có thể để cô tuỳ tiện huỷ hoại thanh danh của bà chủ Hoắc”

Hoắc Việt Bách chỉ thản nhiên liếc nhìn cô ta: “Cô Giản không muốn xin lỗi, vậy Hoắc mỗ chỉ có thể hỏi ông cụ Hoắc một tiếng, đây là cách đối đãi với khách của nhà họ Giản sao?”

Hô hấp của Giản Ngưng Tuyết đều đang phát run, nếu như chuyện này thật sự truyền đến tai ông nội, khẳng định là ông nội sẽ lấy đại cục làm trọng, chắc chắn sẽ bắt cô ta nói xin lỗi!

Đạo lý này cô ta hiểu, thế nhưng cô ta không cam lòng. Diệp Mộc Châu dựa vào cái gì mà lại có thể làm bà chủ Hoắc, dựa vào cái gì chứ?

Tuy nhiên lúc này đây có nhiều người nhìn như vậy, nếu như cô ta không chịu nhận lỗi, nhà họ Giản sẽ xong đời.

Giản Ngưng Tuyết chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi nói: “Cô Diệp, xin lỗi”.

Diệp Mộc Châu đặc biệt ra vẻ gật gật đầu: “Không sao đầu cô Giản, hy vọng lần sau cô có thể điều tra rõ chân tướng. Gặp người có tính tình tốt như tôi thì sẽ không tính toán, nhưng lỡ như đắc tội với người quyền quý thì sao đây? Cô Giản, tôi cũng chỉ vì muốn tốt cho cô thôi.”

Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 113 Cô Diệp là khách của nhà chúng tôiBọn họ nào có gan ở lại?Giản Ngưng Tuyết c*n m** d***, lần này hầu như một nửa khách mời đều phải rời đi!Cô ta hoảng hốt bước lên phía trước: “Anh Việt Bách, không… Đó chỉ là hiểu lầm mà thôi. Em không có… cũngkhông nói thư mời của cô Diệp là giả, là Hà Tĩnh hiểu sai mà thôi… Cô Diệp à, mời cô vào trong…Diệp Mộc Châu cười híp mắt: “Ý của cô Giản là tôi có thể đi vào sao?”Trái tim của Giản Ngưng Tuyết đều đang rỉ máu, nếu như không để Diệp Mộc Châu đi vào, Hoắc Việt Bách và nhiều người khác cũng sẽ rời đi. Tuy rằng cô ta được yêu thương nhưng chắc chắn ông nội sẽ phạt cô ta!Cô ta chỉ có thể cắn răng nở một nụ cười: “Đương nhiên, cô Diệp là khách của nhà chúng tôi.”Diệp Mộc Châu cười nhạt, đang định đi vào trong thì bỗng nhiên tay cô bị kéo lại.Trong lòng cô lộp bộp một chút, không lẽ bây giờ tên khốn này muốn giở quẻ, định bắt cô về sao?Ánh mắt Hoắc Việt Bách lạnh thấu xương, giọng nói rét lạnh: “Cô Giản, như vậy là xong rồi sao?”Sắc mặt Giản Ngưng Tuyết bỗng nhiên trắng bệch. Hoắc Việt Bách chậm rãi nói: “Xin lỗi”.Giản Ngưng Tuyết muốn điên luôn rồi, lại muốn để cho cô ta xin lỗi con nhỏ mắc dịch này sao? Cả người cô ta phát run: “Anh Việt Bách, em cũng đã để cô ấy vào rồi. Hay là anh nể giao tình giữa hai nhà chúng ta, để em.”“Giao tình giữa hai nhà chúng ta còn chưa tốt đến mức có thể để cô tuỳ tiện huỷ hoại thanh danh của bà chủ Hoắc”Hoắc Việt Bách chỉ thản nhiên liếc nhìn cô ta: “Cô Giản không muốn xin lỗi, vậy Hoắc mỗ chỉ có thể hỏi ông cụ Hoắc một tiếng, đây là cách đối đãi với khách của nhà họ Giản sao?”Hô hấp của Giản Ngưng Tuyết đều đang phát run, nếu như chuyện này thật sự truyền đến tai ông nội, khẳng định là ông nội sẽ lấy đại cục làm trọng, chắc chắn sẽ bắt cô ta nói xin lỗi!Đạo lý này cô ta hiểu, thế nhưng cô ta không cam lòng. Diệp Mộc Châu dựa vào cái gì mà lại có thể làm bà chủ Hoắc, dựa vào cái gì chứ?Tuy nhiên lúc này đây có nhiều người nhìn như vậy, nếu như cô ta không chịu nhận lỗi, nhà họ Giản sẽ xong đời.Giản Ngưng Tuyết chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi nói: “Cô Diệp, xin lỗi”.Diệp Mộc Châu đặc biệt ra vẻ gật gật đầu: “Không sao đầu cô Giản, hy vọng lần sau cô có thể điều tra rõ chân tướng. Gặp người có tính tình tốt như tôi thì sẽ không tính toán, nhưng lỡ như đắc tội với người quyền quý thì sao đây? Cô Giản, tôi cũng chỉ vì muốn tốt cho cô thôi.”

Chương 113