Tác giả:

Chương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này…

Chương 128

Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 128 Bà chủ Hoắc có việc muốn nhờ tôi?Diệp Mộc Châu đạt được mục đích gọi điện thoại, nhưng không biết vì sao, trong lòng có một cảm giác bất an…Sai khi Hoắc Bách Việt về đến nhà, mới vừa cởi tây trang, Diệp Mộc Châu đã đi lên chào đón: “Ngài Cửu, tôi giúp anh cất tẩy trang”Anh nhìn thoáng qua cô: “Bà chủ Hoắc đói bụng sao?Diệp Mộc Châu lập tức muốn trả lời đói bụng, nhưng cảm thấy nếu vậy thì thật thiếu rụt rè, vì thế lắc đầu mỉm cười: “Chờ ngài Cửu, không đói bụng”.“Xùy” Người đàn ông ung dung thong thả bước lên lầu: “Nếu không đói bụng, vậy muộn chút rồi ăn”Trực giác phụ nữ nói cho Diệp Mộc Châu biết, tâm trạng của tên khốn này không tốt.Bây giờ mà cưỡng hôn anh ta, có thể sẽ khiến cho anh thẹn quá thành giận thật.Diệp Mộc Châu thấy anh rút ra một điếu thuốc, cô đảotròng mắt, vội bước lên: “Ngài Cửu, tôi giúp anh châm thuốc”Động tác Hoắc Bách Việt hơi ngừng lại, lạnh nhạt nhìn cô: “Bà chủ Hoắc có việc muốn nhờ tôi?”Vẻ mặt Diệp Mộc Châu hơi khựng lại. Tuy rằng có việc nhờ anh, nhưng cô không nói.Diệp Mộc Châu nở nụ cười khéo léo: “Nói cái gì vậy, chỉ là tôi quan tâm đến ngài Cửu thôi mà”.Hoắc Bách Việt cười nhạt một tiếng, nếu anh không đoán sai, là bởi vì cô muốn khôi phục vị giác tạm thời, cho nên mới cố ý lấy lòng anh, vì để muốn anh hôn cô.Người đàn ông thoải mái dựa lên ghế sô pha, thả lỏng tay chân, đầu ngón tay kẹp điếu thuốc, từ từ thở ra một hơi: “Được thôi.”| Diệp Mộc Châu sửng sốt, ngay sau đó mới hiểu ra, anh nói “Được thôi” chính là muốn cô giúp anh châm thuốc.Cô cầm bật lửa kề sát vào, rồi lại phát hiện ra một vấn đề nan giải.Hoắc Bách Việt dựa lên trên sô pha, tay chân duỗi thẳng, điếu thuốc bị anh ngậm trong miệng, Hoắc Bách Việt như vậy khiến cho người ta có một cảm giác khác lạ.Trái tim Diệp Mộc Châu đập thình thịch, tư thế này, nếu như cô đốt thuốc, nhất định phải bước đến trước ngực anh.Nhưng mà người khác chân dài, muốn kề sát vào ngực anh thì có thể nhoài người về phía trước, mà nếu không giữ được thăng bằng thì sẽ có khi nửa quỳ phía trước g*** h** ch*n của anh, sau đó giơ cao tay đốt thuốc cho anh.Diệp Mộc Châu tưởng tượng đến hình ảnh này, vẻ mặt cực kỳ xấu hổ: “..”“Bà chủ Hoắc?” Hoắc Bách Việt lên tiếng đúng lúc.Một tiếng “Bà chủ Hoắc” này đã kéo suy nghĩ của cô quay về, Diệp Mộc Châu cắn răng.Nếu chỉ nhìn qua thì sẽ không cảm thấy động tác này có gì không ổn, mà cô cũng không muốn đổi động tác của đàn ông, vì thế cô ngưỡng cổ, kề sát vào.Vì vị giác, việc nhỏ châm thuốc này tính là gì?Diệp Mộc Châu ấn bật lửa xuống, cẩn thận che chở ngọn lửa, đưa đến trước người Hoắc Bách Việt, sau đó nhắm ngay đầu thuốc.Ánh mắt của cô đầy nghiêm túc, trong mắt chỉ có kia một ngọn lửa nho nhỏ, nhìn không chớp mắt, giống như đây là chuyện quan trọng nhất trên thế giới vậy.Vậy mà Hoắc Bách Việt lại cảm thấy. Trông cô như vậy, rất mê người.Đầu thuốc đỏ lên, một luồng khói bốc lên, Diệp Mộc Châu kinh ngạc vui mừng: “Ngài Cửu, tôi châm xong rồi!”Cô nhìn Hoắc Bách Việt đầy mong đợi, người đàn ông lạnh nhạt liếc nhìn cô một cái, cười như không cười: “Hôm nay bà chủ Hoắc đặc biệt ân cần”

Chương 128 Bà chủ Hoắc có việc muốn nhờ tôi?

Diệp Mộc Châu đạt được mục đích gọi điện thoại, nhưng không biết vì sao, trong lòng có một cảm giác bất an…

Sai khi Hoắc Bách Việt về đến nhà, mới vừa cởi tây trang, Diệp Mộc Châu đã đi lên chào đón: “Ngài Cửu, tôi giúp anh cất tẩy trang”

Anh nhìn thoáng qua cô: “Bà chủ Hoắc đói bụng sao?

Diệp Mộc Châu lập tức muốn trả lời đói bụng, nhưng cảm thấy nếu vậy thì thật thiếu rụt rè, vì thế lắc đầu mỉm cười: “Chờ ngài Cửu, không đói bụng”.

“Xùy” Người đàn ông ung dung thong thả bước lên lầu: “Nếu không đói bụng, vậy muộn chút rồi ăn”

Trực giác phụ nữ nói cho Diệp Mộc Châu biết, tâm trạng của tên khốn này không tốt.

Bây giờ mà cưỡng hôn anh ta, có thể sẽ khiến cho anh thẹn quá thành giận thật.

Diệp Mộc Châu thấy anh rút ra một điếu thuốc, cô đảo

tròng mắt, vội bước lên: “Ngài Cửu, tôi giúp anh châm thuốc”

Động tác Hoắc Bách Việt hơi ngừng lại, lạnh nhạt nhìn cô: “Bà chủ Hoắc có việc muốn nhờ tôi?”

Vẻ mặt Diệp Mộc Châu hơi khựng lại. Tuy rằng có việc nhờ anh, nhưng cô không nói.

Diệp Mộc Châu nở nụ cười khéo léo: “Nói cái gì vậy, chỉ là tôi quan tâm đến ngài Cửu thôi mà”.

Hoắc Bách Việt cười nhạt một tiếng, nếu anh không đoán sai, là bởi vì cô muốn khôi phục vị giác tạm thời, cho nên mới cố ý lấy lòng anh, vì để muốn anh hôn cô.

Người đàn ông thoải mái dựa lên ghế sô pha, thả lỏng tay chân, đầu ngón tay kẹp điếu thuốc, từ từ thở ra một hơi: “Được thôi.”

| Diệp Mộc Châu sửng sốt, ngay sau đó mới hiểu ra, anh nói “Được thôi” chính là muốn cô giúp anh châm thuốc.

Cô cầm bật lửa kề sát vào, rồi lại phát hiện ra một vấn đề nan giải.

Hoắc Bách Việt dựa lên trên sô pha, tay chân duỗi thẳng, điếu thuốc bị anh ngậm trong miệng, Hoắc Bách Việt như vậy khiến cho người ta có một cảm giác khác lạ.

Trái tim Diệp Mộc Châu đập thình thịch, tư thế này, nếu như cô đốt thuốc, nhất định phải bước đến trước ngực anh.

Nhưng mà người khác chân dài, muốn kề sát vào ngực anh thì có thể nhoài người về phía trước, mà nếu không giữ được thăng bằng thì sẽ có khi nửa quỳ phía trước g*** h** ch*n của anh, sau đó giơ cao tay đốt thuốc cho anh.

Diệp Mộc Châu tưởng tượng đến hình ảnh này, vẻ mặt cực kỳ xấu hổ: “..”

“Bà chủ Hoắc?” Hoắc Bách Việt lên tiếng đúng lúc.

Một tiếng “Bà chủ Hoắc” này đã kéo suy nghĩ của cô quay về, Diệp Mộc Châu cắn răng.

Nếu chỉ nhìn qua thì sẽ không cảm thấy động tác này có gì không ổn, mà cô cũng không muốn đổi động tác của đàn ông, vì thế cô ngưỡng cổ, kề sát vào.

Vì vị giác, việc nhỏ châm thuốc này tính là gì?

Diệp Mộc Châu ấn bật lửa xuống, cẩn thận che chở ngọn lửa, đưa đến trước người Hoắc Bách Việt, sau đó nhắm ngay đầu thuốc.

Ánh mắt của cô đầy nghiêm túc, trong mắt chỉ có kia một ngọn lửa nho nhỏ, nhìn không chớp mắt, giống như đây là chuyện quan trọng nhất trên thế giới vậy.

Vậy mà Hoắc Bách Việt lại cảm thấy. Trông cô như vậy, rất mê người.

Đầu thuốc đỏ lên, một luồng khói bốc lên, Diệp Mộc Châu kinh ngạc vui mừng: “Ngài Cửu, tôi châm xong rồi!”

Cô nhìn Hoắc Bách Việt đầy mong đợi, người đàn ông lạnh nhạt liếc nhìn cô một cái, cười như không cười: “Hôm nay bà chủ Hoắc đặc biệt ân cần”

Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 128 Bà chủ Hoắc có việc muốn nhờ tôi?Diệp Mộc Châu đạt được mục đích gọi điện thoại, nhưng không biết vì sao, trong lòng có một cảm giác bất an…Sai khi Hoắc Bách Việt về đến nhà, mới vừa cởi tây trang, Diệp Mộc Châu đã đi lên chào đón: “Ngài Cửu, tôi giúp anh cất tẩy trang”Anh nhìn thoáng qua cô: “Bà chủ Hoắc đói bụng sao?Diệp Mộc Châu lập tức muốn trả lời đói bụng, nhưng cảm thấy nếu vậy thì thật thiếu rụt rè, vì thế lắc đầu mỉm cười: “Chờ ngài Cửu, không đói bụng”.“Xùy” Người đàn ông ung dung thong thả bước lên lầu: “Nếu không đói bụng, vậy muộn chút rồi ăn”Trực giác phụ nữ nói cho Diệp Mộc Châu biết, tâm trạng của tên khốn này không tốt.Bây giờ mà cưỡng hôn anh ta, có thể sẽ khiến cho anh thẹn quá thành giận thật.Diệp Mộc Châu thấy anh rút ra một điếu thuốc, cô đảotròng mắt, vội bước lên: “Ngài Cửu, tôi giúp anh châm thuốc”Động tác Hoắc Bách Việt hơi ngừng lại, lạnh nhạt nhìn cô: “Bà chủ Hoắc có việc muốn nhờ tôi?”Vẻ mặt Diệp Mộc Châu hơi khựng lại. Tuy rằng có việc nhờ anh, nhưng cô không nói.Diệp Mộc Châu nở nụ cười khéo léo: “Nói cái gì vậy, chỉ là tôi quan tâm đến ngài Cửu thôi mà”.Hoắc Bách Việt cười nhạt một tiếng, nếu anh không đoán sai, là bởi vì cô muốn khôi phục vị giác tạm thời, cho nên mới cố ý lấy lòng anh, vì để muốn anh hôn cô.Người đàn ông thoải mái dựa lên ghế sô pha, thả lỏng tay chân, đầu ngón tay kẹp điếu thuốc, từ từ thở ra một hơi: “Được thôi.”| Diệp Mộc Châu sửng sốt, ngay sau đó mới hiểu ra, anh nói “Được thôi” chính là muốn cô giúp anh châm thuốc.Cô cầm bật lửa kề sát vào, rồi lại phát hiện ra một vấn đề nan giải.Hoắc Bách Việt dựa lên trên sô pha, tay chân duỗi thẳng, điếu thuốc bị anh ngậm trong miệng, Hoắc Bách Việt như vậy khiến cho người ta có một cảm giác khác lạ.Trái tim Diệp Mộc Châu đập thình thịch, tư thế này, nếu như cô đốt thuốc, nhất định phải bước đến trước ngực anh.Nhưng mà người khác chân dài, muốn kề sát vào ngực anh thì có thể nhoài người về phía trước, mà nếu không giữ được thăng bằng thì sẽ có khi nửa quỳ phía trước g*** h** ch*n của anh, sau đó giơ cao tay đốt thuốc cho anh.Diệp Mộc Châu tưởng tượng đến hình ảnh này, vẻ mặt cực kỳ xấu hổ: “..”“Bà chủ Hoắc?” Hoắc Bách Việt lên tiếng đúng lúc.Một tiếng “Bà chủ Hoắc” này đã kéo suy nghĩ của cô quay về, Diệp Mộc Châu cắn răng.Nếu chỉ nhìn qua thì sẽ không cảm thấy động tác này có gì không ổn, mà cô cũng không muốn đổi động tác của đàn ông, vì thế cô ngưỡng cổ, kề sát vào.Vì vị giác, việc nhỏ châm thuốc này tính là gì?Diệp Mộc Châu ấn bật lửa xuống, cẩn thận che chở ngọn lửa, đưa đến trước người Hoắc Bách Việt, sau đó nhắm ngay đầu thuốc.Ánh mắt của cô đầy nghiêm túc, trong mắt chỉ có kia một ngọn lửa nho nhỏ, nhìn không chớp mắt, giống như đây là chuyện quan trọng nhất trên thế giới vậy.Vậy mà Hoắc Bách Việt lại cảm thấy. Trông cô như vậy, rất mê người.Đầu thuốc đỏ lên, một luồng khói bốc lên, Diệp Mộc Châu kinh ngạc vui mừng: “Ngài Cửu, tôi châm xong rồi!”Cô nhìn Hoắc Bách Việt đầy mong đợi, người đàn ông lạnh nhạt liếc nhìn cô một cái, cười như không cười: “Hôm nay bà chủ Hoắc đặc biệt ân cần”

Chương 128