Tác giả:

Chương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này…

Chương 164

Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 164Dẫu sao năm ngoái chuyện cô đi tham gia cuộc thi phiên dịch là việc ngoài ý muốn, quả thật đã bị rất nhiều người xem thường. Tuy nhiên, cuối cùng cô lại vô tình giành giải nhất, vậy mà từ đó về sau mọi người truyền tai nhau chuyện này, lại còn coi cô thành tài liệu giảng dạy truyền bá khắp nơi.Đúng đúng, chắc ý định của Hoắc Việt Bách là lấy chuyện về quán quân cuộc thi năm đó ra để khích lệ tinh thần cô.Chắc hẳn không phải anh nhận ra cô chính là người năm ngoái giành được hạng nhất đâu!Thứ hai, Diệp Mộc Châu vẫn đi học như bình thường, sau khi nghe được tin Diệp Khánh Thy xin nghỉ, cô cũng không ngạc nhiên chút nào.“Mộc Châu, cậu đã chuẩn bị kĩ bài kiểm tra tiếng Anh vào chiều nay chưa?”Lớp trưởng hỏi cô.Lúc này Diệp Mộc Châu mới nhớ ra, chiều nay cô có bài kiểm tra tiếng Anh.Bài thi tiếng Anh này nhằm mục tiêu kiểm tra trình độ phiên dịch ngoại ngữ của học viên từ các tác phẩm gốc nước ngoài.Dịch các tác phẩm thuộc hàng kinh điển của nước ngoài, kể cả những bản thơ ca tối nghĩa, hàm súc nhiều tầng từ ngữ, ngoài việc cần phải có vốn từ phong phú lưu loát thì còn cần cả kinh nghiệm học tập tìm hiểu ở nước ngoài làm nền tảng. Nếu không dù phiên dịch có ổn thì cũng khó được công nhận.Thanh Kiều là một trong những trường học đứng đầu cả nước, tiến hành thi đấu tranh hạng dĩ nhiên vì chọn nhân tài và cũng vì đề cử người mới đi tham gia cuộc thi phiên dịch quốc tế.Diệp Mộc Châu cũng ngại nói mình đã lấy được tư cách tham gia cuộc thi, chỉ gật đầu: “Hẳn không có vấn đề.”Lớp trưởng thở phào nhẹ nhõm: “Không thành vấn đề là tốt rồi, không thành vấn đề là tốt rồi, dù sao cậu với Tường Linh Lan…”“Yo, chỉ là không thành vấn đề? Cậu nói không thành vấn đề tức là thi hết sức, hay chỉ cố gắng hai mươi phần trăm thế? Suy cho cùng số không lần trước cũng là không thành vấn đề đấy.”Lớp trưởng còn chưa nói hết câu, ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nữ bất hòa.Tường Linh Lan vênh váo đắc ý: “Lần kiểm tra này, tôi chắc chắn có thể đạt điểm tuyệt đối, Diệp Mộc Châu, cậu luôn mồm luôn miệng muốn hơn thua với tôi, à, chỉ cần cậu có thể đạt mức tiêu chuẩn thì tôi sẽ nhận thua, sẵn tiện dập đầu hai đầu với cậu!”Diệp Mộc Châu bỗng nhiên quay đầu.

Chương 164

Dẫu sao năm ngoái chuyện cô đi tham gia cuộc thi phiên dịch là việc ngoài ý muốn, quả thật đã bị rất nhiều người xem thường. Tuy nhiên, cuối cùng cô lại vô tình giành giải nhất, vậy mà từ đó về sau mọi người truyền tai nhau chuyện này, lại còn coi cô thành tài liệu giảng dạy truyền bá khắp nơi.

Đúng đúng, chắc ý định của Hoắc Việt Bách là lấy chuyện về quán quân cuộc thi năm đó ra để khích lệ tinh thần cô.

Chắc hẳn không phải anh nhận ra cô chính là người năm ngoái giành được hạng nhất đâu!

Thứ hai, Diệp Mộc Châu vẫn đi học như bình thường, sau khi nghe được tin Diệp Khánh Thy xin nghỉ, cô cũng không ngạc nhiên chút nào.

“Mộc Châu, cậu đã chuẩn bị kĩ bài kiểm tra tiếng Anh vào chiều nay chưa?”

Lớp trưởng hỏi cô.

Lúc này Diệp Mộc Châu mới nhớ ra, chiều nay cô có bài kiểm tra tiếng Anh.

Bài thi tiếng Anh này nhằm mục tiêu kiểm tra trình độ phiên dịch ngoại ngữ của học viên từ các tác phẩm gốc nước ngoài.

Dịch các tác phẩm thuộc hàng kinh điển của nước ngoài, kể cả những bản thơ ca tối nghĩa, hàm súc nhiều tầng từ ngữ, ngoài việc cần phải có vốn từ phong phú lưu loát thì còn cần cả kinh nghiệm học tập tìm hiểu ở nước ngoài làm nền tảng. Nếu không dù phiên dịch có ổn thì cũng khó được công nhận.

Thanh Kiều là một trong những trường học đứng đầu cả nước, tiến hành thi đấu tranh hạng dĩ nhiên vì chọn nhân tài và cũng vì đề cử người mới đi tham gia cuộc thi phiên dịch quốc tế.

Diệp Mộc Châu cũng ngại nói mình đã lấy được tư cách tham gia cuộc thi, chỉ gật đầu: “Hẳn không có vấn đề.”

Lớp trưởng thở phào nhẹ nhõm: “Không thành vấn đề là tốt rồi, không thành vấn đề là tốt rồi, dù sao cậu với Tường Linh Lan…”

“Yo, chỉ là không thành vấn đề? Cậu nói không thành vấn đề tức là thi hết sức, hay chỉ cố gắng hai mươi phần trăm thế? Suy cho cùng số không lần trước cũng là không thành vấn đề đấy.”

Lớp trưởng còn chưa nói hết câu, ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nữ bất hòa.

Tường Linh Lan vênh váo đắc ý: “Lần kiểm tra này, tôi chắc chắn có thể đạt điểm tuyệt đối, Diệp Mộc Châu, cậu luôn mồm luôn miệng muốn hơn thua với tôi, à, chỉ cần cậu có thể đạt mức tiêu chuẩn thì tôi sẽ nhận thua, sẵn tiện dập đầu hai đầu với cậu!”

Diệp Mộc Châu bỗng nhiên quay đầu.

Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 164Dẫu sao năm ngoái chuyện cô đi tham gia cuộc thi phiên dịch là việc ngoài ý muốn, quả thật đã bị rất nhiều người xem thường. Tuy nhiên, cuối cùng cô lại vô tình giành giải nhất, vậy mà từ đó về sau mọi người truyền tai nhau chuyện này, lại còn coi cô thành tài liệu giảng dạy truyền bá khắp nơi.Đúng đúng, chắc ý định của Hoắc Việt Bách là lấy chuyện về quán quân cuộc thi năm đó ra để khích lệ tinh thần cô.Chắc hẳn không phải anh nhận ra cô chính là người năm ngoái giành được hạng nhất đâu!Thứ hai, Diệp Mộc Châu vẫn đi học như bình thường, sau khi nghe được tin Diệp Khánh Thy xin nghỉ, cô cũng không ngạc nhiên chút nào.“Mộc Châu, cậu đã chuẩn bị kĩ bài kiểm tra tiếng Anh vào chiều nay chưa?”Lớp trưởng hỏi cô.Lúc này Diệp Mộc Châu mới nhớ ra, chiều nay cô có bài kiểm tra tiếng Anh.Bài thi tiếng Anh này nhằm mục tiêu kiểm tra trình độ phiên dịch ngoại ngữ của học viên từ các tác phẩm gốc nước ngoài.Dịch các tác phẩm thuộc hàng kinh điển của nước ngoài, kể cả những bản thơ ca tối nghĩa, hàm súc nhiều tầng từ ngữ, ngoài việc cần phải có vốn từ phong phú lưu loát thì còn cần cả kinh nghiệm học tập tìm hiểu ở nước ngoài làm nền tảng. Nếu không dù phiên dịch có ổn thì cũng khó được công nhận.Thanh Kiều là một trong những trường học đứng đầu cả nước, tiến hành thi đấu tranh hạng dĩ nhiên vì chọn nhân tài và cũng vì đề cử người mới đi tham gia cuộc thi phiên dịch quốc tế.Diệp Mộc Châu cũng ngại nói mình đã lấy được tư cách tham gia cuộc thi, chỉ gật đầu: “Hẳn không có vấn đề.”Lớp trưởng thở phào nhẹ nhõm: “Không thành vấn đề là tốt rồi, không thành vấn đề là tốt rồi, dù sao cậu với Tường Linh Lan…”“Yo, chỉ là không thành vấn đề? Cậu nói không thành vấn đề tức là thi hết sức, hay chỉ cố gắng hai mươi phần trăm thế? Suy cho cùng số không lần trước cũng là không thành vấn đề đấy.”Lớp trưởng còn chưa nói hết câu, ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nữ bất hòa.Tường Linh Lan vênh váo đắc ý: “Lần kiểm tra này, tôi chắc chắn có thể đạt điểm tuyệt đối, Diệp Mộc Châu, cậu luôn mồm luôn miệng muốn hơn thua với tôi, à, chỉ cần cậu có thể đạt mức tiêu chuẩn thì tôi sẽ nhận thua, sẵn tiện dập đầu hai đầu với cậu!”Diệp Mộc Châu bỗng nhiên quay đầu.

Chương 164