Chương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này…
Chương 173
Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 173Bà cụ Diệp tới trường học, ánh mắt quét qua: “Mấy người vây quanh Khánh Thy nhà tôi để làm gì?”Diệp Khánh Thy tủi thân khóc òa lên, cô ta run rẩy cả người, nước mắt lã chã rơi xuống: “Bà nội… Hu hu…”Bà cụ Diệp lập tức đau lòng: “Đừng khóc mà, Khánh Thy đừng khóc”Bà ta đảo mắt một vòng rồi nhìn chằm chằm Diệp Mộc Châu, biểu cảm lập tức trở nên chán ghét, ánh mắt hùng hổ dọa người.“Diệp Mộc Châu, tôi đã cảnh cáo cô bao nhiêu lần rằng không được ăn h**p em gái cô! Bình thường ở nhà cô ăn h**p con bé tôi cũng không nói gì. Bây giờ đang ở trường học, trước mặt nhiều người như vậy mà cô lại ăn h**p con bé, khiến con bé bật khóc như vậy! Cái đồ sao chổi, thứ lỗ vốn!”Diệp Mộc Châu đảo mắt ra xa xa.Bạn học xung quanh đều trợn mắt há mồm.Đây là bà nội của Diệp Khánh Thy, bà chủ nhà họ Diệp sao?Sao lại như một người đàn bà đanh đá thế này!Diệp Khánh Thy tủi thân khóc: “Bà nội, bà đừng tức giận, là lỗi của cháu. Chị ấy và Linh Lan có cá cược với nhau, chị ấy thẳng. Cháu muốn bảo chị ấy đừng gây khó dễ cho Linh Lan nhưng chị ấy lại tức giận…”Vừa nghe đến đây, bà cụ Diệp lại càng cảm thấy Diệp Mộc Châu quả thật kém hơn Diệp Khánh Thy quá nhiều. Bà ta tức giận tới mức đỏ cả mặt, cơn giận dữ lại bùng phát.“Diệp Mộc Châu, qua đây xin lỗi Khánh Thy ngay! Khánh Thy lương thiện như thế, lúc nào cũng muốn nói tốt cho cô! Thế mà cô lại không nghe con bé, còn khiến con bé khóc. Bây giờ cô qua đây ngay, nếu không thì coi như tôi không có đứa cháu gái như cô!”Học bá Âu Dương của lớp sáu mở miệng theo bản năng: “Bà đừng nghĩ như vậy, là Diệp Khánh Thy ức h**p Diệp Mộc Châu, chúng tôi nhiều người như vậy đều trông thấy…”“Cậu trông thấy? Cậu thì tính là gì? Cái đồ nhà quê như cậu mà dám nói Khánh Thy của chúng tôi không đúng sao?”Bà cụ Diệp vốn xuất thân là một người phụ nữ nông thôn, nhiều năm trôi qua vẫn không sửa được thói quen mắng chửi người khác.Nghe thấy người khác nói Diệp Khánh Thy không đúng, bà ta lập tức bất chấp tất cả mà mắng một chập.Sắc mặt Âu Dương đỏ lên, nhưng dù sao vẫn là học sinh nên cô ta không thể nói lời khó nghe hơn: “Thành tích thi cử của Diệp Mộc Châu tốt như vậy, Diệp Khánh Thy không tin mà còn mắng cô ấy gian lận…”“Cái con điểm này chính là gian lận! Nó chắc chắn là gian lận! Nếu không thì sao nó có thể thi tốt như vậy được? Cô đúng là sao chổi làm mất mặt nhà họ Diệp. Sao cô không chết đi chứ!”.“Bà nội!” Diệp Khánh Thy giật nảy mình.Mắng Diệp Mộc Châu trước mặt nhiều bạn học như vậy có thể bị phản tác dụng…Quả nhiên đã có người đen mặt lại: “Cho dù Diệp Mộc Châu là con nuôi thì bà cũng không thể đối xử với cậu ấy như vậy được. Thành tích của cậu ấy là thật!”“Diệp Khánh Thy nhìn lương thiện như vậy, không ngờ lại âm thầm giật dây bà cụ Diệp, khiến bà ta gọi Diệp Mộc Châu là con đ**m sao?”“Biết người biết mặt không biết lòng…”
Chương 173
Bà cụ Diệp tới trường học, ánh mắt quét qua: “Mấy người vây quanh Khánh Thy nhà tôi để làm gì?”
Diệp Khánh Thy tủi thân khóc òa lên, cô ta run rẩy cả người, nước mắt lã chã rơi xuống: “Bà nội… Hu hu…”
Bà cụ Diệp lập tức đau lòng: “Đừng khóc mà, Khánh Thy đừng khóc”
Bà ta đảo mắt một vòng rồi nhìn chằm chằm Diệp Mộc Châu, biểu cảm lập tức trở nên chán ghét, ánh mắt hùng hổ dọa người.
“Diệp Mộc Châu, tôi đã cảnh cáo cô bao nhiêu lần rằng không được ăn h**p em gái cô! Bình thường ở nhà cô ăn h**p con bé tôi cũng không nói gì. Bây giờ đang ở trường học, trước mặt nhiều người như vậy mà cô lại ăn h**p con bé, khiến con bé bật khóc như vậy! Cái đồ sao chổi, thứ lỗ vốn!”
Diệp Mộc Châu đảo mắt ra xa xa.
Bạn học xung quanh đều trợn mắt há mồm.
Đây là bà nội của Diệp Khánh Thy, bà chủ nhà họ Diệp sao?
Sao lại như một người đàn bà đanh đá thế này!
Diệp Khánh Thy tủi thân khóc: “Bà nội, bà đừng tức giận, là lỗi của cháu. Chị ấy và Linh Lan có cá cược với nhau, chị ấy thẳng. Cháu muốn bảo chị ấy đừng gây khó dễ cho Linh Lan nhưng chị ấy lại tức giận…”
Vừa nghe đến đây, bà cụ Diệp lại càng cảm thấy Diệp Mộc Châu quả thật kém hơn Diệp Khánh Thy quá nhiều. Bà ta tức giận tới mức đỏ cả mặt, cơn giận dữ lại bùng phát.
“Diệp Mộc Châu, qua đây xin lỗi Khánh Thy ngay! Khánh Thy lương thiện như thế, lúc nào cũng muốn nói tốt cho cô! Thế mà cô lại không nghe con bé, còn khiến con bé khóc. Bây giờ cô qua đây ngay, nếu không thì coi như tôi không có đứa cháu gái như cô!”
Học bá Âu Dương của lớp sáu mở miệng theo bản năng: “Bà đừng nghĩ như vậy, là Diệp Khánh Thy ức h**p Diệp Mộc Châu, chúng tôi nhiều người như vậy đều trông thấy…”
“Cậu trông thấy? Cậu thì tính là gì? Cái đồ nhà quê như cậu mà dám nói Khánh Thy của chúng tôi không đúng sao?”
Bà cụ Diệp vốn xuất thân là một người phụ nữ nông thôn, nhiều năm trôi qua vẫn không sửa được thói quen mắng chửi người khác.
Nghe thấy người khác nói Diệp Khánh Thy không đúng, bà ta lập tức bất chấp tất cả mà mắng một chập.
Sắc mặt Âu Dương đỏ lên, nhưng dù sao vẫn là học sinh nên cô ta không thể nói lời khó nghe hơn: “Thành tích thi cử của Diệp Mộc Châu tốt như vậy, Diệp Khánh Thy không tin mà còn mắng cô ấy gian lận…”
“Cái con điểm này chính là gian lận! Nó chắc chắn là gian lận! Nếu không thì sao nó có thể thi tốt như vậy được? Cô đúng là sao chổi làm mất mặt nhà họ Diệp. Sao cô không chết đi chứ!”.
“Bà nội!” Diệp Khánh Thy giật nảy mình.
Mắng Diệp Mộc Châu trước mặt nhiều bạn học như vậy có thể bị phản tác dụng…
Quả nhiên đã có người đen mặt lại: “Cho dù Diệp Mộc Châu là con nuôi thì bà cũng không thể đối xử với cậu ấy như vậy được. Thành tích của cậu ấy là thật!”
“Diệp Khánh Thy nhìn lương thiện như vậy, không ngờ lại âm thầm giật dây bà cụ Diệp, khiến bà ta gọi Diệp Mộc Châu là con đ**m sao?”
“Biết người biết mặt không biết lòng…”
Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 173Bà cụ Diệp tới trường học, ánh mắt quét qua: “Mấy người vây quanh Khánh Thy nhà tôi để làm gì?”Diệp Khánh Thy tủi thân khóc òa lên, cô ta run rẩy cả người, nước mắt lã chã rơi xuống: “Bà nội… Hu hu…”Bà cụ Diệp lập tức đau lòng: “Đừng khóc mà, Khánh Thy đừng khóc”Bà ta đảo mắt một vòng rồi nhìn chằm chằm Diệp Mộc Châu, biểu cảm lập tức trở nên chán ghét, ánh mắt hùng hổ dọa người.“Diệp Mộc Châu, tôi đã cảnh cáo cô bao nhiêu lần rằng không được ăn h**p em gái cô! Bình thường ở nhà cô ăn h**p con bé tôi cũng không nói gì. Bây giờ đang ở trường học, trước mặt nhiều người như vậy mà cô lại ăn h**p con bé, khiến con bé bật khóc như vậy! Cái đồ sao chổi, thứ lỗ vốn!”Diệp Mộc Châu đảo mắt ra xa xa.Bạn học xung quanh đều trợn mắt há mồm.Đây là bà nội của Diệp Khánh Thy, bà chủ nhà họ Diệp sao?Sao lại như một người đàn bà đanh đá thế này!Diệp Khánh Thy tủi thân khóc: “Bà nội, bà đừng tức giận, là lỗi của cháu. Chị ấy và Linh Lan có cá cược với nhau, chị ấy thẳng. Cháu muốn bảo chị ấy đừng gây khó dễ cho Linh Lan nhưng chị ấy lại tức giận…”Vừa nghe đến đây, bà cụ Diệp lại càng cảm thấy Diệp Mộc Châu quả thật kém hơn Diệp Khánh Thy quá nhiều. Bà ta tức giận tới mức đỏ cả mặt, cơn giận dữ lại bùng phát.“Diệp Mộc Châu, qua đây xin lỗi Khánh Thy ngay! Khánh Thy lương thiện như thế, lúc nào cũng muốn nói tốt cho cô! Thế mà cô lại không nghe con bé, còn khiến con bé khóc. Bây giờ cô qua đây ngay, nếu không thì coi như tôi không có đứa cháu gái như cô!”Học bá Âu Dương của lớp sáu mở miệng theo bản năng: “Bà đừng nghĩ như vậy, là Diệp Khánh Thy ức h**p Diệp Mộc Châu, chúng tôi nhiều người như vậy đều trông thấy…”“Cậu trông thấy? Cậu thì tính là gì? Cái đồ nhà quê như cậu mà dám nói Khánh Thy của chúng tôi không đúng sao?”Bà cụ Diệp vốn xuất thân là một người phụ nữ nông thôn, nhiều năm trôi qua vẫn không sửa được thói quen mắng chửi người khác.Nghe thấy người khác nói Diệp Khánh Thy không đúng, bà ta lập tức bất chấp tất cả mà mắng một chập.Sắc mặt Âu Dương đỏ lên, nhưng dù sao vẫn là học sinh nên cô ta không thể nói lời khó nghe hơn: “Thành tích thi cử của Diệp Mộc Châu tốt như vậy, Diệp Khánh Thy không tin mà còn mắng cô ấy gian lận…”“Cái con điểm này chính là gian lận! Nó chắc chắn là gian lận! Nếu không thì sao nó có thể thi tốt như vậy được? Cô đúng là sao chổi làm mất mặt nhà họ Diệp. Sao cô không chết đi chứ!”.“Bà nội!” Diệp Khánh Thy giật nảy mình.Mắng Diệp Mộc Châu trước mặt nhiều bạn học như vậy có thể bị phản tác dụng…Quả nhiên đã có người đen mặt lại: “Cho dù Diệp Mộc Châu là con nuôi thì bà cũng không thể đối xử với cậu ấy như vậy được. Thành tích của cậu ấy là thật!”“Diệp Khánh Thy nhìn lương thiện như vậy, không ngờ lại âm thầm giật dây bà cụ Diệp, khiến bà ta gọi Diệp Mộc Châu là con đ**m sao?”“Biết người biết mặt không biết lòng…”