Chương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này…
Chương 196
Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 196Chỉ một câu ngắn ngủi lại mơ hồ nói cho anh biết là do Diệp Mộc Châu đánh Bạch Anh, cô ta vì phản kháng lại nên mới ngã đập đầu rách trán, nếu không thì cô ta sẽ không nói câu “Em không nên phản kháng.”Quả nhiên nói chuyện cũng là một môn nghệ thuật.Bà Hoắc tức nổ phổi: “Việt Bách, khuôn mặt Bạch Anh ra nông nỗi này rồi, con không an ủi con bé thì thôi, chẳng lẽ còn muốn nói gúp cho Diệp Mộc Châu sao? Con hồ ly tinh kia đã cho con uống bùa mê thuốc lá gì mà con lại bảo vệ cô ta như thế? Khiến con không thèm để ý đến cả tình cảm thanh mai trúc mã hơn hai mươi năm với Anh Anh!”Bà Bạch lau nước mắt: “Chị dâu, bỏ đi, là Anh Anh của chúng ta không có phúc. Bao năm nay Anh Anh vẫn luôn giấu tình cảm của mình ở trong lòng, nếu có thể giữ mãi mãi thì tốt rồi, ai biết lại bị cô Diệp phát hiện ra. Hu Hu… Chị dâu, chị mau thả cô Diệp ra đi, để Anh Anh nói lời xin lỗi với cô ấy, Anh Anh không nên thích ngài Cửu, Anh Anh không xứng với cậu ấy.”Bạch Anh cắn môi: “Là lỗi của con, con không nên nói rằng mình thích ngài Cửu, con không biết cô Diệp lại để ý đến vậy, con…”Hoắc Việt Bách lạnh lùng cắt ngang lời cô ta: “Cô ấy nói gì với cô?”Đáy mắt Bạch Anh xẹt qua vẻ kích động, sao ngài Cửu lại hỏi như vậy?Anh ấy cũng cảm thấy Diệp Mộc Châu rất quả đáng đúng không?Bạch Anh lặng lẽ rơi lệ: “Cô Diệp cảnh cáo em, bảo em tránh xa anh ra… Nhưng em và anh là thanh mai trúc mã, em chỉ ăn ngay nói thật thôi… Em không biết vì sao cô Diệp lại tức giận, cô ấy mắng em không biết xấu hổ. Việt Bách, em không hiểu tại sao cô Diệp lại có ác ý với em như thế, tuy em thấy cô ấy nói sai rồi, nhưng em không hề muốn dì Hoắc phạt cô ấy…”“Cô ấy nói sai?” Hoắc Việt Bách lại lạnh lùng lên tiếng: “Cô ấy nói không sai.”Vẻ mặt của Bạch Anh thoắt cái đã cứng đờ.Trong mắt Hoắc Việt Bách tràn đầy sát khí: “Cô Bạch, cô thích tôi rất lâu rồi sao?”Bạch Anh lắp bắp trả lời: “Phải, đúng vậy.”“Nếu như đã thầm thích tôi nhiều năm, sớm không nói muộn không nói, sao cứ phải nói sau khi tôi kết hôn thể? Còn nói ngay trước mặt vợ tôi.”Giọng điệu của Hoắc Việt Bách không nhanh không chậm, mang theo sự uy nghiêm khiến người ta không thể nào phớt lờ.“Cô Bạch, tôi và cố không phải thanh mai trúc mã. Cô cố tình chia rẽ tình cảm của tôi và vợ tôi, vợ tôi nếu có cảnh cáo cô mấy câu, trái lại tôi còn cảm thấy mừng đấy. Điều đó chứng mình cô ấy không ngốc, bị người khác bắt nạt cũng biết nói vài câu để bảo vệ mình”Trong phòng yên lặng mấy giây, nước mắt của Bạch Anh tuôn trào, lã chã rơi xuống. Cô ta thút tha thút thít đáp: “Đúng vậy… Xin lỗi, hu hu… Em thật sự không biết mình làm ảnh hưởng đến anh như vậy, hu hu… Em không nên nói ra, xin lỗi anh, cho dù cô Diệp muốn em biến mất mãi mãi em cũng phải chịu, em… Hu hu…”Bà Bạch cũng che mặt khóc lóc.
Chương 196
Chỉ một câu ngắn ngủi lại mơ hồ nói cho anh biết là do Diệp Mộc Châu đánh Bạch Anh, cô ta vì phản kháng lại nên mới ngã đập đầu rách trán, nếu không thì cô ta sẽ không nói câu “Em không nên phản kháng.”
Quả nhiên nói chuyện cũng là một môn nghệ thuật.
Bà Hoắc tức nổ phổi: “Việt Bách, khuôn mặt Bạch Anh ra nông nỗi này rồi, con không an ủi con bé thì thôi, chẳng lẽ còn muốn nói gúp cho Diệp Mộc Châu sao? Con hồ ly tinh kia đã cho con uống bùa mê thuốc lá gì mà con lại bảo vệ cô ta như thế? Khiến con không thèm để ý đến cả tình cảm thanh mai trúc mã hơn hai mươi năm với Anh Anh!”
Bà Bạch lau nước mắt: “Chị dâu, bỏ đi, là Anh Anh của chúng ta không có phúc. Bao năm nay Anh Anh vẫn luôn giấu tình cảm của mình ở trong lòng, nếu có thể giữ mãi mãi thì tốt rồi, ai biết lại bị cô Diệp phát hiện ra. Hu Hu… Chị dâu, chị mau thả cô Diệp ra đi, để Anh Anh nói lời xin lỗi với cô ấy, Anh Anh không nên thích ngài Cửu, Anh Anh không xứng với cậu ấy.”
Bạch Anh cắn môi: “Là lỗi của con, con không nên nói rằng mình thích ngài Cửu, con không biết cô Diệp lại để ý đến vậy, con…”
Hoắc Việt Bách lạnh lùng cắt ngang lời cô ta: “Cô ấy nói gì với cô?”
Đáy mắt Bạch Anh xẹt qua vẻ kích động, sao ngài Cửu lại hỏi như vậy?
Anh ấy cũng cảm thấy Diệp Mộc Châu rất quả đáng đúng không?
Bạch Anh lặng lẽ rơi lệ: “Cô Diệp cảnh cáo em, bảo em tránh xa anh ra… Nhưng em và anh là thanh mai trúc mã, em chỉ ăn ngay nói thật thôi… Em không biết vì sao cô Diệp lại tức giận, cô ấy mắng em không biết xấu hổ. Việt Bách, em không hiểu tại sao cô Diệp lại có ác ý với em như thế, tuy em thấy cô ấy nói sai rồi, nhưng em không hề muốn dì Hoắc phạt cô ấy…”
“Cô ấy nói sai?” Hoắc Việt Bách lại lạnh lùng lên tiếng: “Cô ấy nói không sai.”
Vẻ mặt của Bạch Anh thoắt cái đã cứng đờ.
Trong mắt Hoắc Việt Bách tràn đầy sát khí: “Cô Bạch, cô thích tôi rất lâu rồi sao?”
Bạch Anh lắp bắp trả lời: “Phải, đúng vậy.”
“Nếu như đã thầm thích tôi nhiều năm, sớm không nói muộn không nói, sao cứ phải nói sau khi tôi kết hôn thể? Còn nói ngay trước mặt vợ tôi.”
Giọng điệu của Hoắc Việt Bách không nhanh không chậm, mang theo sự uy nghiêm khiến người ta không thể nào phớt lờ.
“Cô Bạch, tôi và cố không phải thanh mai trúc mã. Cô cố tình chia rẽ tình cảm của tôi và vợ tôi, vợ tôi nếu có cảnh cáo cô mấy câu, trái lại tôi còn cảm thấy mừng đấy. Điều đó chứng mình cô ấy không ngốc, bị người khác bắt nạt cũng biết nói vài câu để bảo vệ mình”
Trong phòng yên lặng mấy giây, nước mắt của Bạch Anh tuôn trào, lã chã rơi xuống. Cô ta thút tha thút thít đáp: “Đúng vậy… Xin lỗi, hu hu… Em thật sự không biết mình làm ảnh hưởng đến anh như vậy, hu hu… Em không nên nói ra, xin lỗi anh, cho dù cô Diệp muốn em biến mất mãi mãi em cũng phải chịu, em… Hu hu…”
Bà Bạch cũng che mặt khóc lóc.
Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 196Chỉ một câu ngắn ngủi lại mơ hồ nói cho anh biết là do Diệp Mộc Châu đánh Bạch Anh, cô ta vì phản kháng lại nên mới ngã đập đầu rách trán, nếu không thì cô ta sẽ không nói câu “Em không nên phản kháng.”Quả nhiên nói chuyện cũng là một môn nghệ thuật.Bà Hoắc tức nổ phổi: “Việt Bách, khuôn mặt Bạch Anh ra nông nỗi này rồi, con không an ủi con bé thì thôi, chẳng lẽ còn muốn nói gúp cho Diệp Mộc Châu sao? Con hồ ly tinh kia đã cho con uống bùa mê thuốc lá gì mà con lại bảo vệ cô ta như thế? Khiến con không thèm để ý đến cả tình cảm thanh mai trúc mã hơn hai mươi năm với Anh Anh!”Bà Bạch lau nước mắt: “Chị dâu, bỏ đi, là Anh Anh của chúng ta không có phúc. Bao năm nay Anh Anh vẫn luôn giấu tình cảm của mình ở trong lòng, nếu có thể giữ mãi mãi thì tốt rồi, ai biết lại bị cô Diệp phát hiện ra. Hu Hu… Chị dâu, chị mau thả cô Diệp ra đi, để Anh Anh nói lời xin lỗi với cô ấy, Anh Anh không nên thích ngài Cửu, Anh Anh không xứng với cậu ấy.”Bạch Anh cắn môi: “Là lỗi của con, con không nên nói rằng mình thích ngài Cửu, con không biết cô Diệp lại để ý đến vậy, con…”Hoắc Việt Bách lạnh lùng cắt ngang lời cô ta: “Cô ấy nói gì với cô?”Đáy mắt Bạch Anh xẹt qua vẻ kích động, sao ngài Cửu lại hỏi như vậy?Anh ấy cũng cảm thấy Diệp Mộc Châu rất quả đáng đúng không?Bạch Anh lặng lẽ rơi lệ: “Cô Diệp cảnh cáo em, bảo em tránh xa anh ra… Nhưng em và anh là thanh mai trúc mã, em chỉ ăn ngay nói thật thôi… Em không biết vì sao cô Diệp lại tức giận, cô ấy mắng em không biết xấu hổ. Việt Bách, em không hiểu tại sao cô Diệp lại có ác ý với em như thế, tuy em thấy cô ấy nói sai rồi, nhưng em không hề muốn dì Hoắc phạt cô ấy…”“Cô ấy nói sai?” Hoắc Việt Bách lại lạnh lùng lên tiếng: “Cô ấy nói không sai.”Vẻ mặt của Bạch Anh thoắt cái đã cứng đờ.Trong mắt Hoắc Việt Bách tràn đầy sát khí: “Cô Bạch, cô thích tôi rất lâu rồi sao?”Bạch Anh lắp bắp trả lời: “Phải, đúng vậy.”“Nếu như đã thầm thích tôi nhiều năm, sớm không nói muộn không nói, sao cứ phải nói sau khi tôi kết hôn thể? Còn nói ngay trước mặt vợ tôi.”Giọng điệu của Hoắc Việt Bách không nhanh không chậm, mang theo sự uy nghiêm khiến người ta không thể nào phớt lờ.“Cô Bạch, tôi và cố không phải thanh mai trúc mã. Cô cố tình chia rẽ tình cảm của tôi và vợ tôi, vợ tôi nếu có cảnh cáo cô mấy câu, trái lại tôi còn cảm thấy mừng đấy. Điều đó chứng mình cô ấy không ngốc, bị người khác bắt nạt cũng biết nói vài câu để bảo vệ mình”Trong phòng yên lặng mấy giây, nước mắt của Bạch Anh tuôn trào, lã chã rơi xuống. Cô ta thút tha thút thít đáp: “Đúng vậy… Xin lỗi, hu hu… Em thật sự không biết mình làm ảnh hưởng đến anh như vậy, hu hu… Em không nên nói ra, xin lỗi anh, cho dù cô Diệp muốn em biến mất mãi mãi em cũng phải chịu, em… Hu hu…”Bà Bạch cũng che mặt khóc lóc.