Tác giả:

Chương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này…

Chương 200

Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 200‘Tiểu Ngũ, anh thăm dò được rồi, vị kia quả nhiên là tai to mặt lớn, nắm trong tay nguyên tố Californium cực kỳ hiếm trên thế giới, trên thế giới này ai muốn buôn bán nguyên tố Californium đều phải qua tay anh ta.“Hơn nữa, tuy ở trong nước anh ta khá kín tiếng, nhưng ở nước ngoài thì là nhân vật có một không hai. Đặc biệt là trong lĩnh vực nghiên cứu khoa học, có thể nắm trong tay nguyên tố Californium thì không thể nào kẻ tầm thường được.Diệp Mộc Châu ngạc nhiên, chẳng trách người đó lại được ông cụ và anh Ba coi là “nhân vật lớn”.Nắm trong tay một loại nguyên tố quý hiếm một gram đáng giá ba mươi triệu đô thì không thể xem là nhân vật lớn được, phải là nhân vật khổng lồ tầm cỡ thế giới.Quốc gia nào cũng muốn tranh nhau loại nguyên tố này, thế màngười đàn ông kia lại có thể một mình khống chế toàn bộ tài nguyên của thế giới, chứng minh thực lực của anh ta đủ để chống lại một bộ phận các quốc gia.“Bà chủ Hoắc đang xem cái gì thế?” Hoắc Việt Bách chậm rãi lên tiếng.Diệp Mộc Châu cuống quít giấu điện thoại ra sau: “Ngài Cửu, nghe nói anh nhốt Bạch Anh lại rồi hả?”Ánh mắt Hoắc Việt Bách hơi rủ xuống, anh khẽ hừ một tiếng, đánh trống lảng cũng gượng gạo quá đi mất.Diệp Mộc Châu không hề biết mình đã lòi đuôi, cô dè dặt thở phào một hơi.Xem ra Hoắc Việt Bách vẫn chưa biết cô với Tần Dật Thanh nói chuyện gì, vậy thì tốt.Dù sao cô cũng không có duyên với nhân vật lớn kia, Diệp Mộc Châu không muốn phí công sức đi tìm hiểu người đó là ai.Hoắc Việt Bách ừ một tiếng: “Bạch Anh nhốt em bao lâu thì tôi sẽ nhốt cô ta bấy lâu”Trong lòng Diệp Mộc Châu dâng lên một cảm giác khác lạ, cô không giỏi cảm ơn người khác. Cô hé miệng ra, nói một cậu cảm ơn cực khẽ.Sau đó cô lại phát hiện ra Hoắc Việt Bách đã quay đầu lại nhìn cô.Diệp Mộc Châu hơi hồi hộp: “Sao, sao vậy?”Nói một câu cảm ơn cũng không được sao?Hoắc Việt Bách dời ánh mắt ra chỗ khác: “Lần này là lỗi của tôimới để cho bọn họ có cơ hội làm hại em, không cần cảm ơn tôi.”Không cần cảm ơn anh? Bởi vì nguyên nhân của mọi chuyện lần này là do anh nên anh không cần cô phải cảm ơn, hay là bởi vì quan hệ vợ chồng của hai người họ?Đầu óc Diệp Mộc Châu rối bời, cô không hiểu bây giờ mình đang có tâm trạng gì.Hình như cô quá ỷ lại vào người đàn ông này rồi…

Chương 200

‘Tiểu Ngũ, anh thăm dò được rồi, vị kia quả nhiên là tai to mặt lớn, nắm trong tay nguyên tố Californium cực kỳ hiếm trên thế giới, trên thế giới này ai muốn buôn bán nguyên tố Californium đều phải qua tay anh ta.

“Hơn nữa, tuy ở trong nước anh ta khá kín tiếng, nhưng ở nước ngoài thì là nhân vật có một không hai. Đặc biệt là trong lĩnh vực nghiên cứu khoa học, có thể nắm trong tay nguyên tố Californium thì không thể nào kẻ tầm thường được.

Diệp Mộc Châu ngạc nhiên, chẳng trách người đó lại được ông cụ và anh Ba coi là “nhân vật lớn”.

Nắm trong tay một loại nguyên tố quý hiếm một gram đáng giá ba mươi triệu đô thì không thể xem là nhân vật lớn được, phải là nhân vật khổng lồ tầm cỡ thế giới.

Quốc gia nào cũng muốn tranh nhau loại nguyên tố này, thế mà

người đàn ông kia lại có thể một mình khống chế toàn bộ tài nguyên của thế giới, chứng minh thực lực của anh ta đủ để chống lại một bộ phận các quốc gia.

“Bà chủ Hoắc đang xem cái gì thế?” Hoắc Việt Bách chậm rãi lên tiếng.

Diệp Mộc Châu cuống quít giấu điện thoại ra sau: “Ngài Cửu, nghe nói anh nhốt Bạch Anh lại rồi hả?”

Ánh mắt Hoắc Việt Bách hơi rủ xuống, anh khẽ hừ một tiếng, đánh trống lảng cũng gượng gạo quá đi mất.

Diệp Mộc Châu không hề biết mình đã lòi đuôi, cô dè dặt thở phào một hơi.

Xem ra Hoắc Việt Bách vẫn chưa biết cô với Tần Dật Thanh nói chuyện gì, vậy thì tốt.

Dù sao cô cũng không có duyên với nhân vật lớn kia, Diệp Mộc Châu không muốn phí công sức đi tìm hiểu người đó là ai.

Hoắc Việt Bách ừ một tiếng: “Bạch Anh nhốt em bao lâu thì tôi sẽ nhốt cô ta bấy lâu”

Trong lòng Diệp Mộc Châu dâng lên một cảm giác khác lạ, cô không giỏi cảm ơn người khác. Cô hé miệng ra, nói một cậu cảm ơn cực khẽ.

Sau đó cô lại phát hiện ra Hoắc Việt Bách đã quay đầu lại nhìn cô.

Diệp Mộc Châu hơi hồi hộp: “Sao, sao vậy?”

Nói một câu cảm ơn cũng không được sao?

Hoắc Việt Bách dời ánh mắt ra chỗ khác: “Lần này là lỗi của tôi

mới để cho bọn họ có cơ hội làm hại em, không cần cảm ơn tôi.”

Không cần cảm ơn anh? Bởi vì nguyên nhân của mọi chuyện lần này là do anh nên anh không cần cô phải cảm ơn, hay là bởi vì quan hệ vợ chồng của hai người họ?

Đầu óc Diệp Mộc Châu rối bời, cô không hiểu bây giờ mình đang có tâm trạng gì.

Hình như cô quá ỷ lại vào người đàn ông này rồi…

Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 200‘Tiểu Ngũ, anh thăm dò được rồi, vị kia quả nhiên là tai to mặt lớn, nắm trong tay nguyên tố Californium cực kỳ hiếm trên thế giới, trên thế giới này ai muốn buôn bán nguyên tố Californium đều phải qua tay anh ta.“Hơn nữa, tuy ở trong nước anh ta khá kín tiếng, nhưng ở nước ngoài thì là nhân vật có một không hai. Đặc biệt là trong lĩnh vực nghiên cứu khoa học, có thể nắm trong tay nguyên tố Californium thì không thể nào kẻ tầm thường được.Diệp Mộc Châu ngạc nhiên, chẳng trách người đó lại được ông cụ và anh Ba coi là “nhân vật lớn”.Nắm trong tay một loại nguyên tố quý hiếm một gram đáng giá ba mươi triệu đô thì không thể xem là nhân vật lớn được, phải là nhân vật khổng lồ tầm cỡ thế giới.Quốc gia nào cũng muốn tranh nhau loại nguyên tố này, thế màngười đàn ông kia lại có thể một mình khống chế toàn bộ tài nguyên của thế giới, chứng minh thực lực của anh ta đủ để chống lại một bộ phận các quốc gia.“Bà chủ Hoắc đang xem cái gì thế?” Hoắc Việt Bách chậm rãi lên tiếng.Diệp Mộc Châu cuống quít giấu điện thoại ra sau: “Ngài Cửu, nghe nói anh nhốt Bạch Anh lại rồi hả?”Ánh mắt Hoắc Việt Bách hơi rủ xuống, anh khẽ hừ một tiếng, đánh trống lảng cũng gượng gạo quá đi mất.Diệp Mộc Châu không hề biết mình đã lòi đuôi, cô dè dặt thở phào một hơi.Xem ra Hoắc Việt Bách vẫn chưa biết cô với Tần Dật Thanh nói chuyện gì, vậy thì tốt.Dù sao cô cũng không có duyên với nhân vật lớn kia, Diệp Mộc Châu không muốn phí công sức đi tìm hiểu người đó là ai.Hoắc Việt Bách ừ một tiếng: “Bạch Anh nhốt em bao lâu thì tôi sẽ nhốt cô ta bấy lâu”Trong lòng Diệp Mộc Châu dâng lên một cảm giác khác lạ, cô không giỏi cảm ơn người khác. Cô hé miệng ra, nói một cậu cảm ơn cực khẽ.Sau đó cô lại phát hiện ra Hoắc Việt Bách đã quay đầu lại nhìn cô.Diệp Mộc Châu hơi hồi hộp: “Sao, sao vậy?”Nói một câu cảm ơn cũng không được sao?Hoắc Việt Bách dời ánh mắt ra chỗ khác: “Lần này là lỗi của tôimới để cho bọn họ có cơ hội làm hại em, không cần cảm ơn tôi.”Không cần cảm ơn anh? Bởi vì nguyên nhân của mọi chuyện lần này là do anh nên anh không cần cô phải cảm ơn, hay là bởi vì quan hệ vợ chồng của hai người họ?Đầu óc Diệp Mộc Châu rối bời, cô không hiểu bây giờ mình đang có tâm trạng gì.Hình như cô quá ỷ lại vào người đàn ông này rồi…

Chương 200