Chương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này…
Chương 205
Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 205Bà Hoắc gần như đã nghiền nát cả hàm răng.Bà ta xin lỗi? Bảo bà ta xin lỗi ư?Hoắc Việt Bách là con trai của bà ta, cho dù bà ta cố tình hãm hại thì đã sao chứ?Là con trai bà ta, chẳng lẽ Hoắc Việt Bách còn muốn ra tay với mẹ mình?Nhưng bà Hoắc đã ở vị trí này nhiều năm như vậy cũng không phải uổng công, bà ta biết bây giờ cách tốt nhất chỉ có xin lỗi, nói mình nhất thời kích động mà nghĩ nhầm.Bà ta là bậc bề trên, chịu xin lỗi đã là cho một bậc thang rồi. Cho dù Hoắc Việt Bách không chấp nhận, thì Diệp Mộc Châu cũng sẽ phải nói một câu “Không sao”.Thế là bà Hoắc hít một hơi thật sâu: “Cô Diệp, hôm nay là tôi nghĩ sai.”Diệp Mộc Châu cực kỳ hiền lành độ lượng vẫy tay một cái: “Không sao ạ, tôi biết là tôi không xứng với ngài Cửu, tôi không trách bà, những lời xin lỗi của bà tôi sẽ nhận, chúng ta coi như chuyện này chưa từng xảy ra đi.”Người bên ngoài đều xì xào bàn tán, khen ngợi Diệp Mộc Châu có lòng dạ lương thiện.Bạch Anh nghiến răng nghiến lợi, Diệp Mộc Châu hiền lành? Cô ta mà hiền lành ư?Bạch Anh không thể tin được, rõ ràng cô ta mới là người bị hủydung, cô ta mới là người bị hại cơ mà.Sao sự việc xoay tới xoay lui thì cô ta lại biến thành kẻ hãm hại Diệp Mộc Châu thế? Còn phải xin lỗi Diệp Mộc Châu?Trên đời làm gì có đạo lý như vậy?“Chắc là cô Bạch đang nghĩ trên đời này làm gì có đạo lý như vậy nhỉ?” Diệp Mộc Châu nhân lúc mọi người không chú ý, ghé sát vào bên tại cô ta rồi nhỏ giọng nói.“Các người nhốt tôi vào phòng tối, nếu không phải Hoắc Việt Bách trở về đúng lúc thì ba roi này cho dù không lấy mạng tôi cũng có thể biến tôi thành người tàn tật”“Các người muốn giết tôi đấy, cô nói xem, tôi trả thù các người thì có tính là vô lý không?”Bạch Anh sắp ngất đến nơi rồi. A a a a!Một màn khôi hài, cuối cùng cũng đặt một dấu chấm bằng việc bà Hoắc và Bạch Anh tự biên tự diễn hãm hại Diệp Mộc Châu.Diệp Mộc Châu lộ ra nụ cười thỏa mãn, đi theo Hoắc Việt Bách rời khỏi phòng y tế.
Chương 205
Bà Hoắc gần như đã nghiền nát cả hàm răng.
Bà ta xin lỗi? Bảo bà ta xin lỗi ư?
Hoắc Việt Bách là con trai của bà ta, cho dù bà ta cố tình hãm hại thì đã sao chứ?
Là con trai bà ta, chẳng lẽ Hoắc Việt Bách còn muốn ra tay với mẹ mình?
Nhưng bà Hoắc đã ở vị trí này nhiều năm như vậy cũng không phải uổng công, bà ta biết bây giờ cách tốt nhất chỉ có xin lỗi, nói mình nhất thời kích động mà nghĩ nhầm.
Bà ta là bậc bề trên, chịu xin lỗi đã là cho một bậc thang rồi. Cho dù Hoắc Việt Bách không chấp nhận, thì Diệp Mộc Châu cũng sẽ phải nói một câu “Không sao”.
Thế là bà Hoắc hít một hơi thật sâu: “Cô Diệp, hôm nay là tôi nghĩ sai.”
Diệp Mộc Châu cực kỳ hiền lành độ lượng vẫy tay một cái: “Không sao ạ, tôi biết là tôi không xứng với ngài Cửu, tôi không trách bà, những lời xin lỗi của bà tôi sẽ nhận, chúng ta coi như chuyện này chưa từng xảy ra đi.”
Người bên ngoài đều xì xào bàn tán, khen ngợi Diệp Mộc Châu có lòng dạ lương thiện.
Bạch Anh nghiến răng nghiến lợi, Diệp Mộc Châu hiền lành? Cô ta mà hiền lành ư?
Bạch Anh không thể tin được, rõ ràng cô ta mới là người bị hủy
dung, cô ta mới là người bị hại cơ mà.
Sao sự việc xoay tới xoay lui thì cô ta lại biến thành kẻ hãm hại Diệp Mộc Châu thế? Còn phải xin lỗi Diệp Mộc Châu?
Trên đời làm gì có đạo lý như vậy?
“Chắc là cô Bạch đang nghĩ trên đời này làm gì có đạo lý như vậy nhỉ?” Diệp Mộc Châu nhân lúc mọi người không chú ý, ghé sát vào bên tại cô ta rồi nhỏ giọng nói.
“Các người nhốt tôi vào phòng tối, nếu không phải Hoắc Việt Bách trở về đúng lúc thì ba roi này cho dù không lấy mạng tôi cũng có thể biến tôi thành người tàn tật”
“Các người muốn giết tôi đấy, cô nói xem, tôi trả thù các người thì có tính là vô lý không?”
Bạch Anh sắp ngất đến nơi rồi. A a a a!
Một màn khôi hài, cuối cùng cũng đặt một dấu chấm bằng việc bà Hoắc và Bạch Anh tự biên tự diễn hãm hại Diệp Mộc Châu.
Diệp Mộc Châu lộ ra nụ cười thỏa mãn, đi theo Hoắc Việt Bách rời khỏi phòng y tế.
Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 205Bà Hoắc gần như đã nghiền nát cả hàm răng.Bà ta xin lỗi? Bảo bà ta xin lỗi ư?Hoắc Việt Bách là con trai của bà ta, cho dù bà ta cố tình hãm hại thì đã sao chứ?Là con trai bà ta, chẳng lẽ Hoắc Việt Bách còn muốn ra tay với mẹ mình?Nhưng bà Hoắc đã ở vị trí này nhiều năm như vậy cũng không phải uổng công, bà ta biết bây giờ cách tốt nhất chỉ có xin lỗi, nói mình nhất thời kích động mà nghĩ nhầm.Bà ta là bậc bề trên, chịu xin lỗi đã là cho một bậc thang rồi. Cho dù Hoắc Việt Bách không chấp nhận, thì Diệp Mộc Châu cũng sẽ phải nói một câu “Không sao”.Thế là bà Hoắc hít một hơi thật sâu: “Cô Diệp, hôm nay là tôi nghĩ sai.”Diệp Mộc Châu cực kỳ hiền lành độ lượng vẫy tay một cái: “Không sao ạ, tôi biết là tôi không xứng với ngài Cửu, tôi không trách bà, những lời xin lỗi của bà tôi sẽ nhận, chúng ta coi như chuyện này chưa từng xảy ra đi.”Người bên ngoài đều xì xào bàn tán, khen ngợi Diệp Mộc Châu có lòng dạ lương thiện.Bạch Anh nghiến răng nghiến lợi, Diệp Mộc Châu hiền lành? Cô ta mà hiền lành ư?Bạch Anh không thể tin được, rõ ràng cô ta mới là người bị hủydung, cô ta mới là người bị hại cơ mà.Sao sự việc xoay tới xoay lui thì cô ta lại biến thành kẻ hãm hại Diệp Mộc Châu thế? Còn phải xin lỗi Diệp Mộc Châu?Trên đời làm gì có đạo lý như vậy?“Chắc là cô Bạch đang nghĩ trên đời này làm gì có đạo lý như vậy nhỉ?” Diệp Mộc Châu nhân lúc mọi người không chú ý, ghé sát vào bên tại cô ta rồi nhỏ giọng nói.“Các người nhốt tôi vào phòng tối, nếu không phải Hoắc Việt Bách trở về đúng lúc thì ba roi này cho dù không lấy mạng tôi cũng có thể biến tôi thành người tàn tật”“Các người muốn giết tôi đấy, cô nói xem, tôi trả thù các người thì có tính là vô lý không?”Bạch Anh sắp ngất đến nơi rồi. A a a a!Một màn khôi hài, cuối cùng cũng đặt một dấu chấm bằng việc bà Hoắc và Bạch Anh tự biên tự diễn hãm hại Diệp Mộc Châu.Diệp Mộc Châu lộ ra nụ cười thỏa mãn, đi theo Hoắc Việt Bách rời khỏi phòng y tế.