Chương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này…
Chương 207
Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 207Hoắc Việt Bách nói một cách thờ ơ:“Phấn hoa cũng chỉ là phấn hoa, cho dù đi vào cơ thể người cũng không gây độc. Nhưng nếu đã hít phải phấn hoa trong vòng nửa ngày, lại uống trà chanh hoa hồng thì độc sẽ bộc phát, đúng không?”Diệp Mộc Châu cười gượng gạo: “Ngài Cửu, anh đang nói gì thế? Em nghe không hiểu”Hoắc Việt Bách bình tĩnh cắt lời cô: “Buổi sáng em hỏi quản gia là bà Hoắc thích uống trà gì mà”Diệp Mộc Châu nghẹn lời, mắt của tên này là camera giám sát hả? Cái này mà anh cũng phát hiện ra?Cô câm nín hồi lâu: “Đó là vì bà Hoắc muốn em pha trà, em chỉ làđứa con dâu bơ vơ không nơi nương tựa, nào dám trái ý mẹ chồng chứ? Vì thế nên em mới hỏi quản gia là bà Hoắc thích uống trà g씓Hơn nữa, cho dù em thật sự hạ độc như anh nói thì làm sao em biết được bà Hoắc nhất định sẽ tụ tập với bà Bạch và Bạch Anh để uống trà trong phòng trà ba tiếng trước chứ? Lỡ như bác sĩ có y thuật cao siêu, vạch trần trò vặt vãnh này của em thì sao?”Diệp Mộc Châu than thở: “Vậy chẳng phải là em kiếm củi ba năm thiệu một giờ hay sao? Cho nên ngài Cửu à, anh nghĩ nhiều rồi.”Hoắc Việt Bách khẽ cười.Đúng, Diệp Mộc Châu bày ra màn kịch này, có một yếu tố trí mạng,Là bác sĩ khám cho bà Hoắc cũng giúp cô.Trà hoa rất đơn giản, đó là thứ mà bà Hoắc uống mỗi ngày. Cho dù bà Bạch không uống, chỉ một mình bà Hoắc bị hủy dung thì mục đích trả thù của Diệp Mộc Châu cũng đạt được rồi.Nhưng mà bác sĩ…Lúc bác sĩ nói là thời điểm trúng độc phấn hoa là ba tiếng trước, Hoắc Việt Bách cảm thấy có chút không đúng lắm, đó là hai thứ không độc hợp lại thành độc, chứ không phải là độc phấn hoa.Ba bác sĩ kia lấy việc giúp đỡ Diệp Mộc Châu làm điều kiện tiên quyết, nói vài lời không đúng sự thật.Nhưng người của Liên minh y học trước giờ đều làm việc công chính, sao lại giúp Diệp Mộc Châu?Hoắc Việt Bách gõ ngón tay lên mặt bàn, giọng nói vẫn lạnh lùng như ban đầu: “Cho nên ba vị bác sĩ kia là người của em”“Nói cách khác, em là người của Liên minh y học, địa vị của ba người kia trong liên minh không bằng em, vì thế họ nghe lời em?”Diệp Mộc Châu đang định chuồn đi thì nghe thấy Hoắc Việt Bách nói vậy, chân cô lảo đảo, suýt nữa đã ngã nhào.
Chương 207
Hoắc Việt Bách nói một cách thờ ơ:
“Phấn hoa cũng chỉ là phấn hoa, cho dù đi vào cơ thể người cũng không gây độc. Nhưng nếu đã hít phải phấn hoa trong vòng nửa ngày, lại uống trà chanh hoa hồng thì độc sẽ bộc phát, đúng không?”
Diệp Mộc Châu cười gượng gạo: “Ngài Cửu, anh đang nói gì thế? Em nghe không hiểu”
Hoắc Việt Bách bình tĩnh cắt lời cô: “Buổi sáng em hỏi quản gia là bà Hoắc thích uống trà gì mà”
Diệp Mộc Châu nghẹn lời, mắt của tên này là camera giám sát hả? Cái này mà anh cũng phát hiện ra?
Cô câm nín hồi lâu: “Đó là vì bà Hoắc muốn em pha trà, em chỉ là
đứa con dâu bơ vơ không nơi nương tựa, nào dám trái ý mẹ chồng chứ? Vì thế nên em mới hỏi quản gia là bà Hoắc thích uống trà gì”
“Hơn nữa, cho dù em thật sự hạ độc như anh nói thì làm sao em biết được bà Hoắc nhất định sẽ tụ tập với bà Bạch và Bạch Anh để uống trà trong phòng trà ba tiếng trước chứ? Lỡ như bác sĩ có y thuật cao siêu, vạch trần trò vặt vãnh này của em thì sao?”
Diệp Mộc Châu than thở: “Vậy chẳng phải là em kiếm củi ba năm thiệu một giờ hay sao? Cho nên ngài Cửu à, anh nghĩ nhiều rồi.”
Hoắc Việt Bách khẽ cười.
Đúng, Diệp Mộc Châu bày ra màn kịch này, có một yếu tố trí mạng,
Là bác sĩ khám cho bà Hoắc cũng giúp cô.
Trà hoa rất đơn giản, đó là thứ mà bà Hoắc uống mỗi ngày. Cho dù bà Bạch không uống, chỉ một mình bà Hoắc bị hủy dung thì mục đích trả thù của Diệp Mộc Châu cũng đạt được rồi.
Nhưng mà bác sĩ…
Lúc bác sĩ nói là thời điểm trúng độc phấn hoa là ba tiếng trước, Hoắc Việt Bách cảm thấy có chút không đúng lắm, đó là hai thứ không độc hợp lại thành độc, chứ không phải là độc phấn hoa.
Ba bác sĩ kia lấy việc giúp đỡ Diệp Mộc Châu làm điều kiện tiên quyết, nói vài lời không đúng sự thật.
Nhưng người của Liên minh y học trước giờ đều làm việc công chính, sao lại giúp Diệp Mộc Châu?
Hoắc Việt Bách gõ ngón tay lên mặt bàn, giọng nói vẫn lạnh lùng như ban đầu: “Cho nên ba vị bác sĩ kia là người của em”
“Nói cách khác, em là người của Liên minh y học, địa vị của ba người kia trong liên minh không bằng em, vì thế họ nghe lời em?”
Diệp Mộc Châu đang định chuồn đi thì nghe thấy Hoắc Việt Bách nói vậy, chân cô lảo đảo, suýt nữa đã ngã nhào.
Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 207Hoắc Việt Bách nói một cách thờ ơ:“Phấn hoa cũng chỉ là phấn hoa, cho dù đi vào cơ thể người cũng không gây độc. Nhưng nếu đã hít phải phấn hoa trong vòng nửa ngày, lại uống trà chanh hoa hồng thì độc sẽ bộc phát, đúng không?”Diệp Mộc Châu cười gượng gạo: “Ngài Cửu, anh đang nói gì thế? Em nghe không hiểu”Hoắc Việt Bách bình tĩnh cắt lời cô: “Buổi sáng em hỏi quản gia là bà Hoắc thích uống trà gì mà”Diệp Mộc Châu nghẹn lời, mắt của tên này là camera giám sát hả? Cái này mà anh cũng phát hiện ra?Cô câm nín hồi lâu: “Đó là vì bà Hoắc muốn em pha trà, em chỉ làđứa con dâu bơ vơ không nơi nương tựa, nào dám trái ý mẹ chồng chứ? Vì thế nên em mới hỏi quản gia là bà Hoắc thích uống trà g씓Hơn nữa, cho dù em thật sự hạ độc như anh nói thì làm sao em biết được bà Hoắc nhất định sẽ tụ tập với bà Bạch và Bạch Anh để uống trà trong phòng trà ba tiếng trước chứ? Lỡ như bác sĩ có y thuật cao siêu, vạch trần trò vặt vãnh này của em thì sao?”Diệp Mộc Châu than thở: “Vậy chẳng phải là em kiếm củi ba năm thiệu một giờ hay sao? Cho nên ngài Cửu à, anh nghĩ nhiều rồi.”Hoắc Việt Bách khẽ cười.Đúng, Diệp Mộc Châu bày ra màn kịch này, có một yếu tố trí mạng,Là bác sĩ khám cho bà Hoắc cũng giúp cô.Trà hoa rất đơn giản, đó là thứ mà bà Hoắc uống mỗi ngày. Cho dù bà Bạch không uống, chỉ một mình bà Hoắc bị hủy dung thì mục đích trả thù của Diệp Mộc Châu cũng đạt được rồi.Nhưng mà bác sĩ…Lúc bác sĩ nói là thời điểm trúng độc phấn hoa là ba tiếng trước, Hoắc Việt Bách cảm thấy có chút không đúng lắm, đó là hai thứ không độc hợp lại thành độc, chứ không phải là độc phấn hoa.Ba bác sĩ kia lấy việc giúp đỡ Diệp Mộc Châu làm điều kiện tiên quyết, nói vài lời không đúng sự thật.Nhưng người của Liên minh y học trước giờ đều làm việc công chính, sao lại giúp Diệp Mộc Châu?Hoắc Việt Bách gõ ngón tay lên mặt bàn, giọng nói vẫn lạnh lùng như ban đầu: “Cho nên ba vị bác sĩ kia là người của em”“Nói cách khác, em là người của Liên minh y học, địa vị của ba người kia trong liên minh không bằng em, vì thế họ nghe lời em?”Diệp Mộc Châu đang định chuồn đi thì nghe thấy Hoắc Việt Bách nói vậy, chân cô lảo đảo, suýt nữa đã ngã nhào.