Chương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này…
Chương 247
Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 247Không ngờ Diệp Mộc Châu lại chăm chú suy nghĩ, sau đó nói: “Ngài Cửu, anh giỏi quá! Anh nói như vậy làm em thật sự cảm thấy đổi thành “chung sống đến già” sẽ hay hơn”Hoắc Việt Bách: “Ừm, anh biết em muốn chung sống đến già với anh”Lâm Khiếu Phương đang lái xe, suýt chút nữa đã đạp nhầm chân ga.Tôi thua rồi, nói đến chòng ghẹo thì ngài Cửu anh là nhất, anh đây là đang tỏ tình sao?Diệp Mộc Châu không nghe rõ lắm: “Ngài Cửu, anh nói cái gì cơ?”Hoắc Việt Bách hờ hững đưa mắt nhìn ra cửa sổ: “Không có gì”Vừa nãy Diệp Mộc Châu không nghe rõ, tưởng Hoắc Việt Bách thật sự không nói gì nên cũng không hỏi nhiều.Nhìn từ kính chiếu hậu, Lâm Khiếu Phương nhìn thấy hai tại của anh đã đỏ bừng lên: “…”Ngài Cửu, tôi ghét anh thật đấy! Sao anh lại nhút nhát như vậy? Chẳng phải bây giờ nên ôm bà chủ rồi hôn mãnh liệt trong vòng năm phút sao?Hoắc Việt Bách hờ hững ẩn lên màn hình điện thoại, gửi tin nhắn cho Giang Bắc Minh, sau đó anh đặt điện thoại xuống, nhắm mắt nghỉ ngơi.Không lâu sau, điện thoại của Diệp Mộc Châu vang lên.Giang Bắc Minh khẽ nói: “Alo, đàn em à, có muốn đi xem buổi tuyển diễn viên cho kịch bản của em vào ngày kia không?”Diệp Mộc Châu kinh ngạc: “Nhanh như vậy sao? Chẳng phải nói phải xếp hàng à?”Năm ngoái cô tiện tay viết một kịch bản, gửi cho công ty điện ảnh và truyền hình có nhiều tài nguyên nhất. Mặc dù bên phía công ty đã nhận kịch bản của cô, nhưng chỉ mới báo lại cho cô gần đây rằng có rất nhiều kịch bản, kịch bản của cô nhanh nhất cũng phải cuối năm thứ hai mới có thể sắp xếp tuyển diễn viên được.Sao lại nhanh như vậy?Giang Bắc Minh: “…”Đàn anh làm ông chủ của công ty điện ảnh và truyền hình, đích thân gọi điện thoại đến dặn dò có thể chạm được sao?Hơn nữa kịch bản này đúng là rất xuất sắc, được một trong ba đạo diễn lớn để mắt đến. Công ty sao có thể không coi trọng? Nên đã lập tức chiêu mộ nhà đầu tư và tuyển chọn diễn viên sớm.Giang Bắc Minh cũng là nhận được điện thoại của đàn anh nên mới nhớ ra phải để đàn em viết ra kịch bản này đến xem xét.“Đúng rồi, đàn em à, đàn anh cũng sẽ đến buổi tuyển chọn diễn viên. Đến khi đấy anh sắp xếp cho hai người gặp nhau nhé?”Đây là lần thứ n Giang Bắc Minh nhắc đến chuyện muốn đưa cô đến gặp đàn anh.Diệp Mộc Châu do dự hai giây liền đồng ý.
Chương 247
Không ngờ Diệp Mộc Châu lại chăm chú suy nghĩ, sau đó nói: “Ngài Cửu, anh giỏi quá! Anh nói như vậy làm em thật sự cảm thấy đổi thành “chung sống đến già” sẽ hay hơn”
Hoắc Việt Bách: “Ừm, anh biết em muốn chung sống đến già với anh”
Lâm Khiếu Phương đang lái xe, suýt chút nữa đã đạp nhầm chân ga.
Tôi thua rồi, nói đến chòng ghẹo thì ngài Cửu anh là nhất, anh đây là đang tỏ tình sao?
Diệp Mộc Châu không nghe rõ lắm: “Ngài Cửu, anh nói cái gì cơ?”
Hoắc Việt Bách hờ hững đưa mắt nhìn ra cửa sổ: “Không có gì”
Vừa nãy Diệp Mộc Châu không nghe rõ, tưởng Hoắc Việt Bách thật sự không nói gì nên cũng không hỏi nhiều.
Nhìn từ kính chiếu hậu, Lâm Khiếu Phương nhìn thấy hai tại của anh đã đỏ bừng lên: “…”
Ngài Cửu, tôi ghét anh thật đấy! Sao anh lại nhút nhát như vậy? Chẳng phải bây giờ nên ôm bà chủ rồi hôn mãnh liệt trong vòng năm phút sao?
Hoắc Việt Bách hờ hững ẩn lên màn hình điện thoại, gửi tin nhắn cho Giang Bắc Minh, sau đó anh đặt điện thoại xuống, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Không lâu sau, điện thoại của Diệp Mộc Châu vang lên.
Giang Bắc Minh khẽ nói: “Alo, đàn em à, có muốn đi xem buổi tuyển diễn viên cho kịch bản của em vào ngày kia không?”
Diệp Mộc Châu kinh ngạc: “Nhanh như vậy sao? Chẳng phải nói phải xếp hàng à?”
Năm ngoái cô tiện tay viết một kịch bản, gửi cho công ty điện ảnh và truyền hình có nhiều tài nguyên nhất. Mặc dù bên phía công ty đã nhận kịch bản của cô, nhưng chỉ mới báo lại cho cô gần đây rằng có rất nhiều kịch bản, kịch bản của cô nhanh nhất cũng phải cuối năm thứ hai mới có thể sắp xếp tuyển diễn viên được.
Sao lại nhanh như vậy?
Giang Bắc Minh: “…”
Đàn anh làm ông chủ của công ty điện ảnh và truyền hình, đích thân gọi điện thoại đến dặn dò có thể chạm được sao?
Hơn nữa kịch bản này đúng là rất xuất sắc, được một trong ba đạo diễn lớn để mắt đến. Công ty sao có thể không coi trọng? Nên đã lập tức chiêu mộ nhà đầu tư và tuyển chọn diễn viên sớm.
Giang Bắc Minh cũng là nhận được điện thoại của đàn anh nên mới nhớ ra phải để đàn em viết ra kịch bản này đến xem xét.
“Đúng rồi, đàn em à, đàn anh cũng sẽ đến buổi tuyển chọn diễn viên. Đến khi đấy anh sắp xếp cho hai người gặp nhau nhé?”
Đây là lần thứ n Giang Bắc Minh nhắc đến chuyện muốn đưa cô đến gặp đàn anh.
Diệp Mộc Châu do dự hai giây liền đồng ý.
Bà Xã Giả Vờ Yếu ĐuốiTác giả: 333Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Diệp mộc Châu, Khánh Thy đang mang thai con của tôi đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy xuống cầu thang?” Bốp một tiếng, Diệp mộc Châu thậm chí vẫn chưa kịp phản ứng lại thì một cái tát đau điếng đánh lên mặt cô. Sắc mặt Diệp Khánh Thy trắng bệch, thái dương sứt lõm như một cái lỗ, toàn thân yếu ớt run rẩy: “Đừng trách chị gái, là em không tốt, chị gái ghét em cũng là điều đương nhiên.” Diệp mộc Châu vô thức ngẩng đầu. Vì để hoàn thành tâm nguyện của ông nội nên cô mới phải đính ước và kết hôn với Hoắc Ngạn Lâm, không ngờ vừa mới đến cửa cục dân chính thì nhìn thấy Hoắc Ngạn Lâm với đứa em gái cùng cha khác mẹ của cô, Diệp Khánh Thy đang ôm lấy nhau. Diệp Khánh Thy cố ý vu oan cho cô để cô phải nhận lấy cái tát này. Mọi người xung quanh cục dân chính lần lượt đến xem rồi chỉ trỏ vào cô: “Chị gái muốn hại chết con của em gái ruột, sao lại ác độc như vậy?” “Đúng là người lớn lên ở quê, không có chút giáo dưỡng nào! Không giống cô Khánh Thy, từ nhỏ đã được dạy dỗ tử tế, hai người này… Chương 247Không ngờ Diệp Mộc Châu lại chăm chú suy nghĩ, sau đó nói: “Ngài Cửu, anh giỏi quá! Anh nói như vậy làm em thật sự cảm thấy đổi thành “chung sống đến già” sẽ hay hơn”Hoắc Việt Bách: “Ừm, anh biết em muốn chung sống đến già với anh”Lâm Khiếu Phương đang lái xe, suýt chút nữa đã đạp nhầm chân ga.Tôi thua rồi, nói đến chòng ghẹo thì ngài Cửu anh là nhất, anh đây là đang tỏ tình sao?Diệp Mộc Châu không nghe rõ lắm: “Ngài Cửu, anh nói cái gì cơ?”Hoắc Việt Bách hờ hững đưa mắt nhìn ra cửa sổ: “Không có gì”Vừa nãy Diệp Mộc Châu không nghe rõ, tưởng Hoắc Việt Bách thật sự không nói gì nên cũng không hỏi nhiều.Nhìn từ kính chiếu hậu, Lâm Khiếu Phương nhìn thấy hai tại của anh đã đỏ bừng lên: “…”Ngài Cửu, tôi ghét anh thật đấy! Sao anh lại nhút nhát như vậy? Chẳng phải bây giờ nên ôm bà chủ rồi hôn mãnh liệt trong vòng năm phút sao?Hoắc Việt Bách hờ hững ẩn lên màn hình điện thoại, gửi tin nhắn cho Giang Bắc Minh, sau đó anh đặt điện thoại xuống, nhắm mắt nghỉ ngơi.Không lâu sau, điện thoại của Diệp Mộc Châu vang lên.Giang Bắc Minh khẽ nói: “Alo, đàn em à, có muốn đi xem buổi tuyển diễn viên cho kịch bản của em vào ngày kia không?”Diệp Mộc Châu kinh ngạc: “Nhanh như vậy sao? Chẳng phải nói phải xếp hàng à?”Năm ngoái cô tiện tay viết một kịch bản, gửi cho công ty điện ảnh và truyền hình có nhiều tài nguyên nhất. Mặc dù bên phía công ty đã nhận kịch bản của cô, nhưng chỉ mới báo lại cho cô gần đây rằng có rất nhiều kịch bản, kịch bản của cô nhanh nhất cũng phải cuối năm thứ hai mới có thể sắp xếp tuyển diễn viên được.Sao lại nhanh như vậy?Giang Bắc Minh: “…”Đàn anh làm ông chủ của công ty điện ảnh và truyền hình, đích thân gọi điện thoại đến dặn dò có thể chạm được sao?Hơn nữa kịch bản này đúng là rất xuất sắc, được một trong ba đạo diễn lớn để mắt đến. Công ty sao có thể không coi trọng? Nên đã lập tức chiêu mộ nhà đầu tư và tuyển chọn diễn viên sớm.Giang Bắc Minh cũng là nhận được điện thoại của đàn anh nên mới nhớ ra phải để đàn em viết ra kịch bản này đến xem xét.“Đúng rồi, đàn em à, đàn anh cũng sẽ đến buổi tuyển chọn diễn viên. Đến khi đấy anh sắp xếp cho hai người gặp nhau nhé?”Đây là lần thứ n Giang Bắc Minh nhắc đến chuyện muốn đưa cô đến gặp đàn anh.Diệp Mộc Châu do dự hai giây liền đồng ý.