“Cô Tô, cô vẫn chưa mang thai. ” Sự mong chờ trong mắt của Tô Cẩm Tinh đột nhiên biến mất, cô cắn môi lên tiếng: “… được. ” Bác sĩ trả lại bản báo cáo kiểm tra sức khỏe cho cô, trong mắt có vài phần thương cảm: “Cô Tô, hay là… từ bỏ đi. Cơ thể cô thực sự không thể chịu đựng được sự hành hạ thế này thêm nữa, mà cho dù có thể thành công mang thai, cũng chưa chắc giữ được đến lúc sinh…” “Không cần đâu, tôi nhất định phải mang thai. ” Cô đứng lên, nói: “Bác sĩ, phiền anh tiêm thêm cho tôi một mũi kích trứng, tôi vẫn muốn thử thêm một lần nữa. ” Bác sĩ vẫn không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi, đây là thuốc kíƈɦ ŧɦíƈɦ nội tiết tố, sẽ đẩy nhanh sự phát triển của tế bào ung thư trong người cô đó!” “… Không sao đâu, anh cứ tiêm cho tôi đi!” “Cô Tô, hà tất phải như vậy?” “Phiền anh…” “Haizz…” Bác sĩ bất đắc dĩ kê đơn, rồi đưa cho cô: “Muốn tiêm thì cô đi lên tầng hai rồi rẽ trái! 24h sau khi tiêm là khoảng thời gian tốt nhất để thụ thai, cô hãy nắm chắc cơ hội. ” Tô Cẩm Tinh nhận lấy…
Chương 44: Tiêu Cáºn Ngôn Anh Là Ä�? Không Có Lương Tâm!
Con Đường Truy Thê Dài Dằng DặcTác giả: Sầu RiêngTruyện Ngôn Tình“Cô Tô, cô vẫn chưa mang thai. ” Sự mong chờ trong mắt của Tô Cẩm Tinh đột nhiên biến mất, cô cắn môi lên tiếng: “… được. ” Bác sĩ trả lại bản báo cáo kiểm tra sức khỏe cho cô, trong mắt có vài phần thương cảm: “Cô Tô, hay là… từ bỏ đi. Cơ thể cô thực sự không thể chịu đựng được sự hành hạ thế này thêm nữa, mà cho dù có thể thành công mang thai, cũng chưa chắc giữ được đến lúc sinh…” “Không cần đâu, tôi nhất định phải mang thai. ” Cô đứng lên, nói: “Bác sĩ, phiền anh tiêm thêm cho tôi một mũi kích trứng, tôi vẫn muốn thử thêm một lần nữa. ” Bác sĩ vẫn không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi, đây là thuốc kíƈɦ ŧɦíƈɦ nội tiết tố, sẽ đẩy nhanh sự phát triển của tế bào ung thư trong người cô đó!” “… Không sao đâu, anh cứ tiêm cho tôi đi!” “Cô Tô, hà tất phải như vậy?” “Phiền anh…” “Haizz…” Bác sĩ bất đắc dĩ kê đơn, rồi đưa cho cô: “Muốn tiêm thì cô đi lên tầng hai rồi rẽ trái! 24h sau khi tiêm là khoảng thời gian tốt nhất để thụ thai, cô hãy nắm chắc cơ hội. ” Tô Cẩm Tinh nhận lấy… Hà Hiá»u Hiá»u lá» má» bá» cô kéo và o lại cá»a hà ng trang sức mà vẫn chưa lấy lại ÄÆ°á»£c tinh thần.âXin chà oâ¦â Tô Cẩm Tinh chá» và o cặp nhẫn trưá»c mặt Tiêu Cáºn Ngôn và Dương Tuyết Duyá»t, nói: âChúng tôi muá»n mua cặp nhẫn nà y.âNhân viên bán hà ng vô cùng kinh ngạc, nói: âThưa cô, không phải các cô vừa má»i⦠Từ bá» rá»i sao?ââTôi Äá»i ý rá»i! Chiếc nhẫn nà y rất Äẹp.Tôi rất thÃch thiết kế trang nhã ÄÆ¡n giản cá»§a nó.Cô mau gói lại giúp tôi! Thanh toán á» Äâu váºy?âNhân viên bán hà ng ngẩn ra và i giây: âQuầy thu ngân bên nà y.Äúng rá»i thưa cô, cặp nhẫn nà y có thá» là m theo yêu cầu, cô có cần Äo kÃch thưá»c cho cô không?âTô Cẩm Tinh há»i: âLà m theo yêu cầu mất bao lâu?ââMất khoảng chừng hai tháng.ââKhông ÄÆ°á»£c! Tôi không Äợi ÄÆ°á»£c, cứ lấy cặp nà y cho tôi Äi.âTô Cẩm Tinh ÄÆ°a thẻ ngân hà ng cá»§a mình cho nhân viên bán hà ng.Nhân viên bán hà ng quẹt thẻ, nhìn máy POS rá»i lấy má»t biên lai nhá» ra má»t cách sảng khoái.Trong lòng Tô Cẩm Tinh cảm thấy rất vui sưá»ng.Không có tiá»n là m gì cÅ©ng bá» bó buá»c, cuá»i cùng hôm nay má»i cảm nháºn ÄÆ°á»£c sá»± sảng khoái cá»§a viá»c tiêu tiá»n.Quẹt thẻ xong, nhân viên bán hà ng Äi Äến trưá»c mặt Tiêu Cáºn Ngôn và Dương Tuyết Duyá»t, cưá»i nói: âTháºt ngại quá thưa mợ chá»§ Tiêu, quý cô Äây Äã mua cặp nhẫn nà y nên tôi phải gói lại rá»i.âDương Tuyết Duyá»t nhìn Tô Cẩm Tinh bằng ánh mắt Äầy dò xét.Tá»ng giá trá» cá»§a cặp nhẫn nà y hÆ¡n bá»n triá»u tá», Tô Cẩm Tinh lấy Äâu ra tiá»n chứ?âKhoan Äãâ¦â Dương Tuyết Duyá»t Äứng lên, nói: âCó phải cô Tô Äây thanh toán bằng chuyá»n khoản hay không? Tôi không có ý gì khác mà chá» muá»n nhắc nhá» các cô thôi.Tà i khoản cô ta Äã bá» Äóng bÄng nên có thá» sẽ không thanh toán ÄÆ°á»£c Äâu.âTô Cẩm Tinh nắm ÄÆ°á»£c Äiá»m chÃnh trong lá»i nói cá»§a cô ta: âSao cô Dương lại biết tà i khoản cá»§a tôi bá» Äóng bÄng rá»i váºy?âDương Tuyết Duyá»t sá»ng sá»t: âTôiâ¦âCô ta Äã sÆ¡ suất rá»i!Tô Cẩm Tinh không Äá»nh bá» qua dá» dà ng như váºy.Cô Äi từng bưá»c má»t Äến gần, ánh mắt nhìn chằm chằm và o mắt Dương Tuyết Duyá»t, lá»i lẽ mạnh mẽ: âLà cáºu tôi nói cho cô biết sao?ââÄúng!â Dương Tuyết Duyá»t láºp tức nháºn: âChÃnh là bá» tôi nói cho tôi biết Äấy.ââBá» cô?ââMẹ tôi cưá»i ông ấy, tôi Äá»i cách xưng hô gá»i ông ấy là bá» thì có gì không Äúng?ââKhông có gì không Äúng cả.â Tô Cẩm Tinh nói: âTôi chá» muá»n há»i cô má»t câu.Cô có trả khoản nợ cá»§a bá» cô ÄÆ°á»£c không?âDương Tuyết Duyá»t nhÃu mà y: âSao bá» tôi có thá» nợ nần ÄÆ°á»£c chứ? Mà cho dù ông ấy có nợ thì tôi là con gái ông ấy nên tất nhiên tôi phải trả giúp ông ấy⦠A!âDương Tuyết Duyá»t không thá» tin ná»i ôm mặt, quay Äầu nhìn cô: âCô là m gì váºy?ââÄây chá» là tiá»n lãi.â Tô Cẩm Tinh lạnh lùng nói: âCô và mẹ cô hại con tôi suýt chết.Tôi nhất Äá»nh phải thay con tôi Äòi lại công bằng!âBá»p - -Tô Cẩm Tinh lại giÆ¡ tay tát cô ta má»t cái là m mặt Dương Tuyết Duyá»t lá»ch hẳn sang má»t bên.Cô ra tay mạnh, Äánh xong tay vẫn còn tê rát nhưng trong lòng lại rất hả hê vui sưá»ng.âCái tát nà y là cô trả thay cho bá» cô.Ãng ta tìm Äá»§ má»i cách Äá» tÃnh kế vá»i nhà há» Thì chúng tôi, hại mẹ tôi phải và o phòng chÄm sóc Äặc biá»t.Cô hãy vá» nói vá»i ông ta rằng sá»m muá»n gì tôi cÅ©ng sẽ khiến ông ta mất hết tất cả và bá» ngưá»i Äá»i phá» nhá»!âKhông khà trong cá»a hà ng vừa rá»i vẫn còn tá»t Äẹp bá»ng trá» nên cÄng thẳng, nhân viên bán hà ng vá»i Äi qua khuyên can: âCó gì từ từ nói, Äừng Äá»ng tay Äá»ng chân mà ⦠Xin cô hãy bình tÄ©nh lại.Cô Äây chÃnh là mợ chá»§ Tiêu tương lai Äấy.Sao cô có thá» Äánh cô ấy như váºy chứ?âHà Hiá»u Hiá»u ÄÆ°a tay ngÄn nhân viên bán hà ng lại, cưá»i nói: âMợ chá»§ Tiêu tương lai? Váºy thì chá» tương lai hãy nói.HÆ¡n nữa, mợ chá»§ Tiêu là danh hiá»u gì ghê gá»m lắm sao mà cần ÄÆ°á»£c quỳ l**m như thế?âNhân viên bán hà ng không biết nên nói thế nà o, gấp Äến mức xoay quanh.Tiêu Cáºn Ngôn bưá»c lên che chá» Dương Tuyết Duyá»t ngay phÃa sau, chá»ng lại Tô Cẩm Tinh: âTô Cẩm Tinh! Có gì không vừa lòng cô cứ nhắm và o tôi! Tuyết Duyá»t còn Äang bá» thương, dá»±a và o Äâu cô dám ra tay vá»i cô ấy?ââDá»±a và o viá»c cô ta hại con trai tôi và viá»c cô ta hại cả nhà chúng tôi!â Tô Cẩm Tinh gần như gà o lên, mạch máu trên cá» ná»i lên, nưá»c mắt bá»ng chá»c trà n mi: âTiêu Cáºn Ngôn, anh Äúng là kẻ mù! Không nhìn ra ÄÆ°á»£c sá»± tháºt mà chá» biết bắt nạt tôi thôi!ââTá»± tôi sẽ Äiá»u tra sá»± tháºt rõ rà ng.Bây giá» má»i cô Äi khá»i Äây cho!ââTôi sẽ Äi, không cần anh Äuá»i!â Tô Cẩm Tinh kiên cưá»ng dùng mu bà n tay lau nưá»c mắt trên mặt, cắn rÄng lạnh lùng nói: âTiêu Cáºn Ngôn, anh là Äá» không có lương tâm!âTiêu Cáºn Ngôn cÅ©ng ná»i giáºn: âÄây là những lá»i cô nên nói vá»i tôi sao? Dù có thế nà o thì cô cÅ©ng không thá» gÏếŧ thÃm Trương!ââThÃm Trươngâ¦â Tô Cẩm Tinh cưá»i khá» má»t tiếng: âThôi, bây giá» tôi có nói gì anh cÅ©ng không tin.Tiêu Cáºn Ngôn, tôi Äã chá»u Äá»±ng Äá»§ rá»i.Tôi không muá»n dÃnh dáng Äến anh má»t chút nà o nữa.Lúc nà o anh rảnh thì mau chóng hoà n thà nh thá»§ tục ly hôn giữa chúng ta Äi!âNói Äến ly hôn, khà thế vừa rá»i cá»§a Tiêu Cáºn Ngôn bá»ng yếu hẳn Äi, nhưng ngoà i miá»ng vẫn ngang ngược nói: âGần Äây tôi báºn rá»n nhiá»u viá»c, không rảnh.ââÃi, Tá»ng giám Äá»c Phong Äúng là rất báºn rá»n nhá»? Có thá»i gian ÄÆ°a ngưá»i thứ ba ra ngoà i chá»n nhẫn mà không có thá»i gian Äá» ly hôn? Ly hôn có thá» mất bao lâu chứ? Ná»a tiếng là Äá»§ rá»i? Vừa rá»i á» Äây chá»n nhẫn còn hÆ¡n cả ná»a tiếng ấy chứ.âTiêu Cáºn Ngôn lạnh lùng nói: âCô Thẩm, chuyá»n nà y không liên quan gì Äến cô!ââChuyá»n cá»§a Phá»n Tinh là chuyá»n cá»§a tôi! HÆ¡n nữa, Tá»ng giám Äá»c Phong à , anh thá» quay Äầu lại há»i cái Äóa sen trắng phÃa sau anh xem cô ta Äá»ng ý cho anh bá» ra ná»a tiếng Äá»ng há» Äến chá»n nhẫn hay là Äá» anh Äi ly hôn? Anh thá» há»i má»t chút xem.âTiêu Cáºn Ngôn cắn chặt rÄng, bỠép há»i Äến mức không nói ÄÆ°á»£c gì.Dương Tuyết Duyá»t Äã há»i thúc anh ta ly hôn nhiá»u nÄm, nÄm nay lại cà ng há»i hÆ¡n.Ngay cả Lưu Phấn và Vương Gia Linh cÅ©ng bóng gió há»i anh ta khi nà o thì cho con gái há» vá» nhà chá»ng.Anh ta vẫn luôn qua loa cho xong chuyá»n.Không biết tại sao từ khi biết Tô Cẩm Tinh sinh Viên Nguyá»t cho mình thì tình cảm cá»§a anh ta Äá»i vá»i Dương Tuyết Duyá»t dưá»ng như Äã thay Äá»i rất nhiá»u.Trưá»c kia anh ta cảm thấy cô ta là má»t cô gái hiá»n là nh lương thiá»n, không quan tâm anh ta có tiá»n hay không, chá» luôn bên cạnh lúc anh ta hai bà n tay trắng không má»t lá»i trách than hay há»i háºn.Nhưng những sá»± viá»c gần Äây lại khiến anh ta cảm thấy Dương Tuyết Duyá»t Äã không còn như trưá»c nữa.Nhất là lúc Tô Cẩm Tinh há»i mấy câu kia khiến anh ta cÅ©ng mÆ¡ há» không rõ tại sao Dương Tuyết Duyá»t lại biết tà i khoản cá»§a Tô Cẩm Tinh bá» Äóng bÄng?Nếu cô ta Äã biết Tô Cẩm Tinh không có tiá»n từ trưá»c thì sao vẫn còn vạch trần trưá»c mặt má»i ngưá»i Äá» cô xấu há» như váºy?Má»t cô gái lương thiá»n sẽ là m chuyá»n thế nà y sao?HÆ¡n nữa, Lưu Phấn Äã Äóng bÄng tà i khoản cá»§a Tô Cẩm Tinh, váºy những ngà y qua cô Äã sá»ng như thế nà oâ¦âCáºn Ngônâ¦â Dương Tuyết Duyá»t thấy má»t lúc lâu rá»i mà anh ta vẫn chưa nói chuyá»n.Cô ta gá»i má»t tiếng rá»i lại giả vá» tá»§i thân: âCó phải anh không muá»n ly hôn vá»i cô Tô hay không váºy?ââAnhâ¦ââCáºn Ngôn, anh từng Äá»ng ý sẽ cưá»i em mà !â Dương Tuyết Duyá»t khóc nói: âSao anh có thá» không biết giữ lá»i? Bây giá» cả thà nh phá» H nà y Äá»u biết chúng ta sắp sá»a kết hôn và em là mợ chá»§ Tiêu.Nếu bây giá» anh Äá»i ý thì sau nà y sao em có thá» ngẩng Äầu lên ÄÆ°á»£c á» thà nh phá» H nà y Äây?âTiêu Cáºn Ngôn Äang rất phiá»n lòng, lúc nà y còn bỠép há»i, trong lòng cà ng buá»n chán: âTuyết Duyá»t, em Äừng ầm Ä© nữa.Có gì chúng ta vá» nhà rá»i nói.ââEm không muá»n! Hôm nay em chá» muá»n biết cuá»i cùng anh có cưá»i em hay không thôi?âTiêu Cáºn Ngôn kéo tay cô ta: âÄừng ầm Ä© nữa ÄÆ°á»£c không?ââTôi tÃnh toán bảy nÄm trưá»c, váºy không phải cô vẫn còn là ⦠Vá» thà nh niên sao?â Hà Hiá»u Hiá»u nói: âLúc ấy và o sau cô chÃnh là mẹ tôi, bác sÄ© nhìn thấy tôi còn dạy dá» má»t câu.Bà ấy bảo tôi Äừng có há»c theo cô giao du vá»i Äám con trai không Äứng Äắn, con còn chẳng biết cá»§a ai, phá thai hết lần nà y Äến lần khác sẽ gây tá»n hại cho cÆ¡ thá» mìnhâ¦âDương Tuyết Duyá»t nóng nảy: âCô mà nói báºy nữa tôi sẽ tá» cáo cô tá»i vu khá»ng Äấy!ââTrà nhá» tôi rất tá»t nên chắc chắn sẽ không nháºn nhầm!â Hà Hiá»u Hiá»u kiên Äá»nh nói: âChúng ta và o bá»nh viá»n xem lá»ch sá» bá»nh án là biết ngay có phải cô hay không.Cô Äóa sen trắng, cô có dám Äến bá»nh viá»n vá»i tôi không?â.
Hà Hiá»u Hiá»u lá» má» bá» cô kéo và o lại cá»a hà ng trang sức mà vẫn chưa lấy lại ÄÆ°á»£c tinh thần.
âXin chà oâ¦â Tô Cẩm Tinh chá» và o cặp nhẫn trưá»c mặt Tiêu Cáºn Ngôn và Dương Tuyết Duyá»t, nói: âChúng tôi muá»n mua cặp nhẫn nà y.â
Nhân viên bán hà ng vô cùng kinh ngạc, nói: âThưa cô, không phải các cô vừa má»i⦠Từ bá» rá»i sao?â
âTôi Äá»i ý rá»i! Chiếc nhẫn nà y rất Äẹp.
Tôi rất thÃch thiết kế trang nhã ÄÆ¡n giản cá»§a nó.
Cô mau gói lại giúp tôi! Thanh toán á» Äâu váºy?â
Nhân viên bán hà ng ngẩn ra và i giây: âQuầy thu ngân bên nà y.
Äúng rá»i thưa cô, cặp nhẫn nà y có thá» là m theo yêu cầu, cô có cần Äo kÃch thưá»c cho cô không?â
Tô Cẩm Tinh há»i: âLà m theo yêu cầu mất bao lâu?â
âMất khoảng chừng hai tháng.â
âKhông ÄÆ°á»£c! Tôi không Äợi ÄÆ°á»£c, cứ lấy cặp nà y cho tôi Äi.â
Tô Cẩm Tinh ÄÆ°a thẻ ngân hà ng cá»§a mình cho nhân viên bán hà ng.
Nhân viên bán hà ng quẹt thẻ, nhìn máy POS rá»i lấy má»t biên lai nhá» ra má»t cách sảng khoái.
Trong lòng Tô Cẩm Tinh cảm thấy rất vui sưá»ng.
Không có tiá»n là m gì cÅ©ng bá» bó buá»c, cuá»i cùng hôm nay má»i cảm nháºn ÄÆ°á»£c sá»± sảng khoái cá»§a viá»c tiêu tiá»n.
Quẹt thẻ xong, nhân viên bán hà ng Äi Äến trưá»c mặt Tiêu Cáºn Ngôn và Dương Tuyết Duyá»t, cưá»i nói: âTháºt ngại quá thưa mợ chá»§ Tiêu, quý cô Äây Äã mua cặp nhẫn nà y nên tôi phải gói lại rá»i.â
Dương Tuyết Duyá»t nhìn Tô Cẩm Tinh bằng ánh mắt Äầy dò xét.
Tá»ng giá trá» cá»§a cặp nhẫn nà y hÆ¡n bá»n triá»u tá», Tô Cẩm Tinh lấy Äâu ra tiá»n chứ?
âKhoan Äãâ¦â Dương Tuyết Duyá»t Äứng lên, nói: âCó phải cô Tô Äây thanh toán bằng chuyá»n khoản hay không? Tôi không có ý gì khác mà chá» muá»n nhắc nhá» các cô thôi.
Tà i khoản cô ta Äã bá» Äóng bÄng nên có thá» sẽ không thanh toán ÄÆ°á»£c Äâu.â
Tô Cẩm Tinh nắm ÄÆ°á»£c Äiá»m chÃnh trong lá»i nói cá»§a cô ta: âSao cô Dương lại biết tà i khoản cá»§a tôi bá» Äóng bÄng rá»i váºy?â
Dương Tuyết Duyá»t sá»ng sá»t: âTôiâ¦â
Cô ta Äã sÆ¡ suất rá»i!
Tô Cẩm Tinh không Äá»nh bá» qua dá» dà ng như váºy.
Cô Äi từng bưá»c má»t Äến gần, ánh mắt nhìn chằm chằm và o mắt Dương Tuyết Duyá»t, lá»i lẽ mạnh mẽ: âLà cáºu tôi nói cho cô biết sao?â
âÄúng!â Dương Tuyết Duyá»t láºp tức nháºn: âChÃnh là bá» tôi nói cho tôi biết Äấy.â
âBá» cô?â
âMẹ tôi cưá»i ông ấy, tôi Äá»i cách xưng hô gá»i ông ấy là bá» thì có gì không Äúng?â
âKhông có gì không Äúng cả.â Tô Cẩm Tinh nói: âTôi chá» muá»n há»i cô má»t câu.
Cô có trả khoản nợ cá»§a bá» cô ÄÆ°á»£c không?â
Dương Tuyết Duyá»t nhÃu mà y: âSao bá» tôi có thá» nợ nần ÄÆ°á»£c chứ? Mà cho dù ông ấy có nợ thì tôi là con gái ông ấy nên tất nhiên tôi phải trả giúp ông ấy⦠A!â
Dương Tuyết Duyá»t không thá» tin ná»i ôm mặt, quay Äầu nhìn cô: âCô là m gì váºy?â
âÄây chá» là tiá»n lãi.â Tô Cẩm Tinh lạnh lùng nói: âCô và mẹ cô hại con tôi suýt chết.
Tôi nhất Äá»nh phải thay con tôi Äòi lại công bằng!â
Bá»p - -
Tô Cẩm Tinh lại giÆ¡ tay tát cô ta má»t cái là m mặt Dương Tuyết Duyá»t lá»ch hẳn sang má»t bên.
Cô ra tay mạnh, Äánh xong tay vẫn còn tê rát nhưng trong lòng lại rất hả hê vui sưá»ng.
âCái tát nà y là cô trả thay cho bá» cô.
Ãng ta tìm Äá»§ má»i cách Äá» tÃnh kế vá»i nhà há» Thì chúng tôi, hại mẹ tôi phải và o phòng chÄm sóc Äặc biá»t.
Cô hãy vá» nói vá»i ông ta rằng sá»m muá»n gì tôi cÅ©ng sẽ khiến ông ta mất hết tất cả và bá» ngưá»i Äá»i phá» nhá»!â
Không khà trong cá»a hà ng vừa rá»i vẫn còn tá»t Äẹp bá»ng trá» nên cÄng thẳng, nhân viên bán hà ng vá»i Äi qua khuyên can: âCó gì từ từ nói, Äừng Äá»ng tay Äá»ng chân mà ⦠Xin cô hãy bình tÄ©nh lại.
Cô Äây chÃnh là mợ chá»§ Tiêu tương lai Äấy.
Sao cô có thá» Äánh cô ấy như váºy chứ?â
Hà Hiá»u Hiá»u ÄÆ°a tay ngÄn nhân viên bán hà ng lại, cưá»i nói: âMợ chá»§ Tiêu tương lai? Váºy thì chá» tương lai hãy nói.
HÆ¡n nữa, mợ chá»§ Tiêu là danh hiá»u gì ghê gá»m lắm sao mà cần ÄÆ°á»£c quỳ l**m như thế?â
Nhân viên bán hà ng không biết nên nói thế nà o, gấp Äến mức xoay quanh.
Tiêu Cáºn Ngôn bưá»c lên che chá» Dương Tuyết Duyá»t ngay phÃa sau, chá»ng lại Tô Cẩm Tinh: âTô Cẩm Tinh! Có gì không vừa lòng cô cứ nhắm và o tôi! Tuyết Duyá»t còn Äang bá» thương, dá»±a và o Äâu cô dám ra tay vá»i cô ấy?â
âDá»±a và o viá»c cô ta hại con trai tôi và viá»c cô ta hại cả nhà chúng tôi!â Tô Cẩm Tinh gần như gà o lên, mạch máu trên cá» ná»i lên, nưá»c mắt bá»ng chá»c trà n mi: âTiêu Cáºn Ngôn, anh Äúng là kẻ mù! Không nhìn ra ÄÆ°á»£c sá»± tháºt mà chá» biết bắt nạt tôi thôi!â
âTá»± tôi sẽ Äiá»u tra sá»± tháºt rõ rà ng.
Bây giá» má»i cô Äi khá»i Äây cho!â
âTôi sẽ Äi, không cần anh Äuá»i!â Tô Cẩm Tinh kiên cưá»ng dùng mu bà n tay lau nưá»c mắt trên mặt, cắn rÄng lạnh lùng nói: âTiêu Cáºn Ngôn, anh là Äá» không có lương tâm!â
Tiêu Cáºn Ngôn cÅ©ng ná»i giáºn: âÄây là những lá»i cô nên nói vá»i tôi sao? Dù có thế nà o thì cô cÅ©ng không thá» gÏếŧ thÃm Trương!â
âThÃm Trươngâ¦â Tô Cẩm Tinh cưá»i khá» má»t tiếng: âThôi, bây giá» tôi có nói gì anh cÅ©ng không tin.
Tiêu Cáºn Ngôn, tôi Äã chá»u Äá»±ng Äá»§ rá»i.
Tôi không muá»n dÃnh dáng Äến anh má»t chút nà o nữa.
Lúc nà o anh rảnh thì mau chóng hoà n thà nh thá»§ tục ly hôn giữa chúng ta Äi!â
Nói Äến ly hôn, khà thế vừa rá»i cá»§a Tiêu Cáºn Ngôn bá»ng yếu hẳn Äi, nhưng ngoà i miá»ng vẫn ngang ngược nói: âGần Äây tôi báºn rá»n nhiá»u viá»c, không rảnh.â
âÃi, Tá»ng giám Äá»c Phong Äúng là rất báºn rá»n nhá»? Có thá»i gian ÄÆ°a ngưá»i thứ ba ra ngoà i chá»n nhẫn mà không có thá»i gian Äá» ly hôn? Ly hôn có thá» mất bao lâu chứ? Ná»a tiếng là Äá»§ rá»i? Vừa rá»i á» Äây chá»n nhẫn còn hÆ¡n cả ná»a tiếng ấy chứ.â
Tiêu Cáºn Ngôn lạnh lùng nói: âCô Thẩm, chuyá»n nà y không liên quan gì Äến cô!â
âChuyá»n cá»§a Phá»n Tinh là chuyá»n cá»§a tôi! HÆ¡n nữa, Tá»ng giám Äá»c Phong à , anh thá» quay Äầu lại há»i cái Äóa sen trắng phÃa sau anh xem cô ta Äá»ng ý cho anh bá» ra ná»a tiếng Äá»ng há» Äến chá»n nhẫn hay là Äá» anh Äi ly hôn? Anh thá» há»i má»t chút xem.â
Tiêu Cáºn Ngôn cắn chặt rÄng, bỠép há»i Äến mức không nói ÄÆ°á»£c gì.
Dương Tuyết Duyá»t Äã há»i thúc anh ta ly hôn nhiá»u nÄm, nÄm nay lại cà ng há»i hÆ¡n.
Ngay cả Lưu Phấn và Vương Gia Linh cÅ©ng bóng gió há»i anh ta khi nà o thì cho con gái há» vá» nhà chá»ng.
Anh ta vẫn luôn qua loa cho xong chuyá»n.
Không biết tại sao từ khi biết Tô Cẩm Tinh sinh Viên Nguyá»t cho mình thì tình cảm cá»§a anh ta Äá»i vá»i Dương Tuyết Duyá»t dưá»ng như Äã thay Äá»i rất nhiá»u.
Trưá»c kia anh ta cảm thấy cô ta là má»t cô gái hiá»n là nh lương thiá»n, không quan tâm anh ta có tiá»n hay không, chá» luôn bên cạnh lúc anh ta hai bà n tay trắng không má»t lá»i trách than hay há»i háºn.
Nhưng những sá»± viá»c gần Äây lại khiến anh ta cảm thấy Dương Tuyết Duyá»t Äã không còn như trưá»c nữa.
Nhất là lúc Tô Cẩm Tinh há»i mấy câu kia khiến anh ta cÅ©ng mÆ¡ há» không rõ tại sao Dương Tuyết Duyá»t lại biết tà i khoản cá»§a Tô Cẩm Tinh bá» Äóng bÄng?
Nếu cô ta Äã biết Tô Cẩm Tinh không có tiá»n từ trưá»c thì sao vẫn còn vạch trần trưá»c mặt má»i ngưá»i Äá» cô xấu há» như váºy?
Má»t cô gái lương thiá»n sẽ là m chuyá»n thế nà y sao?
HÆ¡n nữa, Lưu Phấn Äã Äóng bÄng tà i khoản cá»§a Tô Cẩm Tinh, váºy những ngà y qua cô Äã sá»ng như thế nà oâ¦
âCáºn Ngônâ¦â Dương Tuyết Duyá»t thấy má»t lúc lâu rá»i mà anh ta vẫn chưa nói chuyá»n.
Cô ta gá»i má»t tiếng rá»i lại giả vá» tá»§i thân: âCó phải anh không muá»n ly hôn vá»i cô Tô hay không váºy?â
âAnhâ¦â
âCáºn Ngôn, anh từng Äá»ng ý sẽ cưá»i em mà !â Dương Tuyết Duyá»t khóc nói: âSao anh có thá» không biết giữ lá»i? Bây giá» cả thà nh phá» H nà y Äá»u biết chúng ta sắp sá»a kết hôn và em là mợ chá»§ Tiêu.
Nếu bây giá» anh Äá»i ý thì sau nà y sao em có thá» ngẩng Äầu lên ÄÆ°á»£c á» thà nh phá» H nà y Äây?â
Tiêu Cáºn Ngôn Äang rất phiá»n lòng, lúc nà y còn bỠép há»i, trong lòng cà ng buá»n chán: âTuyết Duyá»t, em Äừng ầm Ä© nữa.
Có gì chúng ta vá» nhà rá»i nói.â
âEm không muá»n! Hôm nay em chá» muá»n biết cuá»i cùng anh có cưá»i em hay không thôi?â
Tiêu Cáºn Ngôn kéo tay cô ta: âÄừng ầm Ä© nữa ÄÆ°á»£c không?â
âTôi tÃnh toán bảy nÄm trưá»c, váºy không phải cô vẫn còn là ⦠Vá» thà nh niên sao?â Hà Hiá»u Hiá»u nói: âLúc ấy và o sau cô chÃnh là mẹ tôi, bác sÄ© nhìn thấy tôi còn dạy dá» má»t câu.
Bà ấy bảo tôi Äừng có há»c theo cô giao du vá»i Äám con trai không Äứng Äắn, con còn chẳng biết cá»§a ai, phá thai hết lần nà y Äến lần khác sẽ gây tá»n hại cho cÆ¡ thá» mìnhâ¦â
Dương Tuyết Duyá»t nóng nảy: âCô mà nói báºy nữa tôi sẽ tá» cáo cô tá»i vu khá»ng Äấy!â
âTrà nhá» tôi rất tá»t nên chắc chắn sẽ không nháºn nhầm!â Hà Hiá»u Hiá»u kiên Äá»nh nói: âChúng ta và o bá»nh viá»n xem lá»ch sá» bá»nh án là biết ngay có phải cô hay không.
Cô Äóa sen trắng, cô có dám Äến bá»nh viá»n vá»i tôi không?â.
Con Đường Truy Thê Dài Dằng DặcTác giả: Sầu RiêngTruyện Ngôn Tình“Cô Tô, cô vẫn chưa mang thai. ” Sự mong chờ trong mắt của Tô Cẩm Tinh đột nhiên biến mất, cô cắn môi lên tiếng: “… được. ” Bác sĩ trả lại bản báo cáo kiểm tra sức khỏe cho cô, trong mắt có vài phần thương cảm: “Cô Tô, hay là… từ bỏ đi. Cơ thể cô thực sự không thể chịu đựng được sự hành hạ thế này thêm nữa, mà cho dù có thể thành công mang thai, cũng chưa chắc giữ được đến lúc sinh…” “Không cần đâu, tôi nhất định phải mang thai. ” Cô đứng lên, nói: “Bác sĩ, phiền anh tiêm thêm cho tôi một mũi kích trứng, tôi vẫn muốn thử thêm một lần nữa. ” Bác sĩ vẫn không đồng ý: “Cô đã tiêm thuốc này nửa năm rồi, đây là thuốc kíƈɦ ŧɦíƈɦ nội tiết tố, sẽ đẩy nhanh sự phát triển của tế bào ung thư trong người cô đó!” “… Không sao đâu, anh cứ tiêm cho tôi đi!” “Cô Tô, hà tất phải như vậy?” “Phiền anh…” “Haizz…” Bác sĩ bất đắc dĩ kê đơn, rồi đưa cho cô: “Muốn tiêm thì cô đi lên tầng hai rồi rẽ trái! 24h sau khi tiêm là khoảng thời gian tốt nhất để thụ thai, cô hãy nắm chắc cơ hội. ” Tô Cẩm Tinh nhận lấy… Hà Hiá»u Hiá»u lá» má» bá» cô kéo và o lại cá»a hà ng trang sức mà vẫn chưa lấy lại ÄÆ°á»£c tinh thần.âXin chà oâ¦â Tô Cẩm Tinh chá» và o cặp nhẫn trưá»c mặt Tiêu Cáºn Ngôn và Dương Tuyết Duyá»t, nói: âChúng tôi muá»n mua cặp nhẫn nà y.âNhân viên bán hà ng vô cùng kinh ngạc, nói: âThưa cô, không phải các cô vừa má»i⦠Từ bá» rá»i sao?ââTôi Äá»i ý rá»i! Chiếc nhẫn nà y rất Äẹp.Tôi rất thÃch thiết kế trang nhã ÄÆ¡n giản cá»§a nó.Cô mau gói lại giúp tôi! Thanh toán á» Äâu váºy?âNhân viên bán hà ng ngẩn ra và i giây: âQuầy thu ngân bên nà y.Äúng rá»i thưa cô, cặp nhẫn nà y có thá» là m theo yêu cầu, cô có cần Äo kÃch thưá»c cho cô không?âTô Cẩm Tinh há»i: âLà m theo yêu cầu mất bao lâu?ââMất khoảng chừng hai tháng.ââKhông ÄÆ°á»£c! Tôi không Äợi ÄÆ°á»£c, cứ lấy cặp nà y cho tôi Äi.âTô Cẩm Tinh ÄÆ°a thẻ ngân hà ng cá»§a mình cho nhân viên bán hà ng.Nhân viên bán hà ng quẹt thẻ, nhìn máy POS rá»i lấy má»t biên lai nhá» ra má»t cách sảng khoái.Trong lòng Tô Cẩm Tinh cảm thấy rất vui sưá»ng.Không có tiá»n là m gì cÅ©ng bá» bó buá»c, cuá»i cùng hôm nay má»i cảm nháºn ÄÆ°á»£c sá»± sảng khoái cá»§a viá»c tiêu tiá»n.Quẹt thẻ xong, nhân viên bán hà ng Äi Äến trưá»c mặt Tiêu Cáºn Ngôn và Dương Tuyết Duyá»t, cưá»i nói: âTháºt ngại quá thưa mợ chá»§ Tiêu, quý cô Äây Äã mua cặp nhẫn nà y nên tôi phải gói lại rá»i.âDương Tuyết Duyá»t nhìn Tô Cẩm Tinh bằng ánh mắt Äầy dò xét.Tá»ng giá trá» cá»§a cặp nhẫn nà y hÆ¡n bá»n triá»u tá», Tô Cẩm Tinh lấy Äâu ra tiá»n chứ?âKhoan Äãâ¦â Dương Tuyết Duyá»t Äứng lên, nói: âCó phải cô Tô Äây thanh toán bằng chuyá»n khoản hay không? Tôi không có ý gì khác mà chá» muá»n nhắc nhá» các cô thôi.Tà i khoản cô ta Äã bá» Äóng bÄng nên có thá» sẽ không thanh toán ÄÆ°á»£c Äâu.âTô Cẩm Tinh nắm ÄÆ°á»£c Äiá»m chÃnh trong lá»i nói cá»§a cô ta: âSao cô Dương lại biết tà i khoản cá»§a tôi bá» Äóng bÄng rá»i váºy?âDương Tuyết Duyá»t sá»ng sá»t: âTôiâ¦âCô ta Äã sÆ¡ suất rá»i!Tô Cẩm Tinh không Äá»nh bá» qua dá» dà ng như váºy.Cô Äi từng bưá»c má»t Äến gần, ánh mắt nhìn chằm chằm và o mắt Dương Tuyết Duyá»t, lá»i lẽ mạnh mẽ: âLà cáºu tôi nói cho cô biết sao?ââÄúng!â Dương Tuyết Duyá»t láºp tức nháºn: âChÃnh là bá» tôi nói cho tôi biết Äấy.ââBá» cô?ââMẹ tôi cưá»i ông ấy, tôi Äá»i cách xưng hô gá»i ông ấy là bá» thì có gì không Äúng?ââKhông có gì không Äúng cả.â Tô Cẩm Tinh nói: âTôi chá» muá»n há»i cô má»t câu.Cô có trả khoản nợ cá»§a bá» cô ÄÆ°á»£c không?âDương Tuyết Duyá»t nhÃu mà y: âSao bá» tôi có thá» nợ nần ÄÆ°á»£c chứ? Mà cho dù ông ấy có nợ thì tôi là con gái ông ấy nên tất nhiên tôi phải trả giúp ông ấy⦠A!âDương Tuyết Duyá»t không thá» tin ná»i ôm mặt, quay Äầu nhìn cô: âCô là m gì váºy?ââÄây chá» là tiá»n lãi.â Tô Cẩm Tinh lạnh lùng nói: âCô và mẹ cô hại con tôi suýt chết.Tôi nhất Äá»nh phải thay con tôi Äòi lại công bằng!âBá»p - -Tô Cẩm Tinh lại giÆ¡ tay tát cô ta má»t cái là m mặt Dương Tuyết Duyá»t lá»ch hẳn sang má»t bên.Cô ra tay mạnh, Äánh xong tay vẫn còn tê rát nhưng trong lòng lại rất hả hê vui sưá»ng.âCái tát nà y là cô trả thay cho bá» cô.Ãng ta tìm Äá»§ má»i cách Äá» tÃnh kế vá»i nhà há» Thì chúng tôi, hại mẹ tôi phải và o phòng chÄm sóc Äặc biá»t.Cô hãy vá» nói vá»i ông ta rằng sá»m muá»n gì tôi cÅ©ng sẽ khiến ông ta mất hết tất cả và bá» ngưá»i Äá»i phá» nhá»!âKhông khà trong cá»a hà ng vừa rá»i vẫn còn tá»t Äẹp bá»ng trá» nên cÄng thẳng, nhân viên bán hà ng vá»i Äi qua khuyên can: âCó gì từ từ nói, Äừng Äá»ng tay Äá»ng chân mà ⦠Xin cô hãy bình tÄ©nh lại.Cô Äây chÃnh là mợ chá»§ Tiêu tương lai Äấy.Sao cô có thá» Äánh cô ấy như váºy chứ?âHà Hiá»u Hiá»u ÄÆ°a tay ngÄn nhân viên bán hà ng lại, cưá»i nói: âMợ chá»§ Tiêu tương lai? Váºy thì chá» tương lai hãy nói.HÆ¡n nữa, mợ chá»§ Tiêu là danh hiá»u gì ghê gá»m lắm sao mà cần ÄÆ°á»£c quỳ l**m như thế?âNhân viên bán hà ng không biết nên nói thế nà o, gấp Äến mức xoay quanh.Tiêu Cáºn Ngôn bưá»c lên che chá» Dương Tuyết Duyá»t ngay phÃa sau, chá»ng lại Tô Cẩm Tinh: âTô Cẩm Tinh! Có gì không vừa lòng cô cứ nhắm và o tôi! Tuyết Duyá»t còn Äang bá» thương, dá»±a và o Äâu cô dám ra tay vá»i cô ấy?ââDá»±a và o viá»c cô ta hại con trai tôi và viá»c cô ta hại cả nhà chúng tôi!â Tô Cẩm Tinh gần như gà o lên, mạch máu trên cá» ná»i lên, nưá»c mắt bá»ng chá»c trà n mi: âTiêu Cáºn Ngôn, anh Äúng là kẻ mù! Không nhìn ra ÄÆ°á»£c sá»± tháºt mà chá» biết bắt nạt tôi thôi!ââTá»± tôi sẽ Äiá»u tra sá»± tháºt rõ rà ng.Bây giá» má»i cô Äi khá»i Äây cho!ââTôi sẽ Äi, không cần anh Äuá»i!â Tô Cẩm Tinh kiên cưá»ng dùng mu bà n tay lau nưá»c mắt trên mặt, cắn rÄng lạnh lùng nói: âTiêu Cáºn Ngôn, anh là Äá» không có lương tâm!âTiêu Cáºn Ngôn cÅ©ng ná»i giáºn: âÄây là những lá»i cô nên nói vá»i tôi sao? Dù có thế nà o thì cô cÅ©ng không thá» gÏếŧ thÃm Trương!ââThÃm Trươngâ¦â Tô Cẩm Tinh cưá»i khá» má»t tiếng: âThôi, bây giá» tôi có nói gì anh cÅ©ng không tin.Tiêu Cáºn Ngôn, tôi Äã chá»u Äá»±ng Äá»§ rá»i.Tôi không muá»n dÃnh dáng Äến anh má»t chút nà o nữa.Lúc nà o anh rảnh thì mau chóng hoà n thà nh thá»§ tục ly hôn giữa chúng ta Äi!âNói Äến ly hôn, khà thế vừa rá»i cá»§a Tiêu Cáºn Ngôn bá»ng yếu hẳn Äi, nhưng ngoà i miá»ng vẫn ngang ngược nói: âGần Äây tôi báºn rá»n nhiá»u viá»c, không rảnh.ââÃi, Tá»ng giám Äá»c Phong Äúng là rất báºn rá»n nhá»? Có thá»i gian ÄÆ°a ngưá»i thứ ba ra ngoà i chá»n nhẫn mà không có thá»i gian Äá» ly hôn? Ly hôn có thá» mất bao lâu chứ? Ná»a tiếng là Äá»§ rá»i? Vừa rá»i á» Äây chá»n nhẫn còn hÆ¡n cả ná»a tiếng ấy chứ.âTiêu Cáºn Ngôn lạnh lùng nói: âCô Thẩm, chuyá»n nà y không liên quan gì Äến cô!ââChuyá»n cá»§a Phá»n Tinh là chuyá»n cá»§a tôi! HÆ¡n nữa, Tá»ng giám Äá»c Phong à , anh thá» quay Äầu lại há»i cái Äóa sen trắng phÃa sau anh xem cô ta Äá»ng ý cho anh bá» ra ná»a tiếng Äá»ng há» Äến chá»n nhẫn hay là Äá» anh Äi ly hôn? Anh thá» há»i má»t chút xem.âTiêu Cáºn Ngôn cắn chặt rÄng, bỠép há»i Äến mức không nói ÄÆ°á»£c gì.Dương Tuyết Duyá»t Äã há»i thúc anh ta ly hôn nhiá»u nÄm, nÄm nay lại cà ng há»i hÆ¡n.Ngay cả Lưu Phấn và Vương Gia Linh cÅ©ng bóng gió há»i anh ta khi nà o thì cho con gái há» vá» nhà chá»ng.Anh ta vẫn luôn qua loa cho xong chuyá»n.Không biết tại sao từ khi biết Tô Cẩm Tinh sinh Viên Nguyá»t cho mình thì tình cảm cá»§a anh ta Äá»i vá»i Dương Tuyết Duyá»t dưá»ng như Äã thay Äá»i rất nhiá»u.Trưá»c kia anh ta cảm thấy cô ta là má»t cô gái hiá»n là nh lương thiá»n, không quan tâm anh ta có tiá»n hay không, chá» luôn bên cạnh lúc anh ta hai bà n tay trắng không má»t lá»i trách than hay há»i háºn.Nhưng những sá»± viá»c gần Äây lại khiến anh ta cảm thấy Dương Tuyết Duyá»t Äã không còn như trưá»c nữa.Nhất là lúc Tô Cẩm Tinh há»i mấy câu kia khiến anh ta cÅ©ng mÆ¡ há» không rõ tại sao Dương Tuyết Duyá»t lại biết tà i khoản cá»§a Tô Cẩm Tinh bá» Äóng bÄng?Nếu cô ta Äã biết Tô Cẩm Tinh không có tiá»n từ trưá»c thì sao vẫn còn vạch trần trưá»c mặt má»i ngưá»i Äá» cô xấu há» như váºy?Má»t cô gái lương thiá»n sẽ là m chuyá»n thế nà y sao?HÆ¡n nữa, Lưu Phấn Äã Äóng bÄng tà i khoản cá»§a Tô Cẩm Tinh, váºy những ngà y qua cô Äã sá»ng như thế nà oâ¦âCáºn Ngônâ¦â Dương Tuyết Duyá»t thấy má»t lúc lâu rá»i mà anh ta vẫn chưa nói chuyá»n.Cô ta gá»i má»t tiếng rá»i lại giả vá» tá»§i thân: âCó phải anh không muá»n ly hôn vá»i cô Tô hay không váºy?ââAnhâ¦ââCáºn Ngôn, anh từng Äá»ng ý sẽ cưá»i em mà !â Dương Tuyết Duyá»t khóc nói: âSao anh có thá» không biết giữ lá»i? Bây giá» cả thà nh phá» H nà y Äá»u biết chúng ta sắp sá»a kết hôn và em là mợ chá»§ Tiêu.Nếu bây giá» anh Äá»i ý thì sau nà y sao em có thá» ngẩng Äầu lên ÄÆ°á»£c á» thà nh phá» H nà y Äây?âTiêu Cáºn Ngôn Äang rất phiá»n lòng, lúc nà y còn bỠép há»i, trong lòng cà ng buá»n chán: âTuyết Duyá»t, em Äừng ầm Ä© nữa.Có gì chúng ta vá» nhà rá»i nói.ââEm không muá»n! Hôm nay em chá» muá»n biết cuá»i cùng anh có cưá»i em hay không thôi?âTiêu Cáºn Ngôn kéo tay cô ta: âÄừng ầm Ä© nữa ÄÆ°á»£c không?ââTôi tÃnh toán bảy nÄm trưá»c, váºy không phải cô vẫn còn là ⦠Vá» thà nh niên sao?â Hà Hiá»u Hiá»u nói: âLúc ấy và o sau cô chÃnh là mẹ tôi, bác sÄ© nhìn thấy tôi còn dạy dá» má»t câu.Bà ấy bảo tôi Äừng có há»c theo cô giao du vá»i Äám con trai không Äứng Äắn, con còn chẳng biết cá»§a ai, phá thai hết lần nà y Äến lần khác sẽ gây tá»n hại cho cÆ¡ thá» mìnhâ¦âDương Tuyết Duyá»t nóng nảy: âCô mà nói báºy nữa tôi sẽ tá» cáo cô tá»i vu khá»ng Äấy!ââTrà nhá» tôi rất tá»t nên chắc chắn sẽ không nháºn nhầm!â Hà Hiá»u Hiá»u kiên Äá»nh nói: âChúng ta và o bá»nh viá»n xem lá»ch sá» bá»nh án là biết ngay có phải cô hay không.Cô Äóa sen trắng, cô có dám Äến bá»nh viá»n vá»i tôi không?â.