Tác giả:

Yêu chính là mê muội mọi nơi mọi lúc, hóa ra em cũng đắm chìm trong đó! ----- Lời tựa ----- Lâm Triệt mơ màng bò dậy khỏi giường. Đầu cô choáng váng giống như không phải của mình, lòng bàn tay chạm vào ga giường sang trọng hoa lệ, không phải đồ cũ mà cô thường dùng, đèn trên đỉnh đầu cũng không phải đèn tiets kiệm năng lượng cô quen nhìn thấy, trên người cô đau đớn giống như mới vừa bị cái gì đó cán qua, nâng cổ tay lên, bên trên toàn là những dấu vết xanh xanh tím tím. Đây không phải là đang mơ chứ! Cô che miệng, không muốn để cho mình kêu lên thành tiếng, vén chăn lên, thấy chính mình nằm bên trong không mảnh vải che thân, gần như muốn thét chói tai. Ánh mắt Lâm Triệt đảo vòng hai cái, quả quyết xốc chăn, xuống giường nhặt lại quần áo đang nằm hỗn độn khắp nơi, tùy tiện mặc vào, muốn chạy thẳng ra ngoài không dám quay đầu lại. Bỗng nhiên sau gáy bị người nào đó túm lấy! "A! Buông ra, buông ra! " Lâm Triệt dùng cả tay và chân phản kháng lại. Tay người đàn ông túm lấy cổ cô, không hề…

Chương 41: Tôi Sẽ Làm Được Những Gì Đã Đồng Ý Với Cô

Kết Hôn Nhanh Chóng - Ông Xã Yêu Hết LòngTác giả: Mộc Y YTruyện Ngôn TìnhYêu chính là mê muội mọi nơi mọi lúc, hóa ra em cũng đắm chìm trong đó! ----- Lời tựa ----- Lâm Triệt mơ màng bò dậy khỏi giường. Đầu cô choáng váng giống như không phải của mình, lòng bàn tay chạm vào ga giường sang trọng hoa lệ, không phải đồ cũ mà cô thường dùng, đèn trên đỉnh đầu cũng không phải đèn tiets kiệm năng lượng cô quen nhìn thấy, trên người cô đau đớn giống như mới vừa bị cái gì đó cán qua, nâng cổ tay lên, bên trên toàn là những dấu vết xanh xanh tím tím. Đây không phải là đang mơ chứ! Cô che miệng, không muốn để cho mình kêu lên thành tiếng, vén chăn lên, thấy chính mình nằm bên trong không mảnh vải che thân, gần như muốn thét chói tai. Ánh mắt Lâm Triệt đảo vòng hai cái, quả quyết xốc chăn, xuống giường nhặt lại quần áo đang nằm hỗn độn khắp nơi, tùy tiện mặc vào, muốn chạy thẳng ra ngoài không dám quay đầu lại. Bỗng nhiên sau gáy bị người nào đó túm lấy! "A! Buông ra, buông ra! " Lâm Triệt dùng cả tay và chân phản kháng lại. Tay người đàn ông túm lấy cổ cô, không hề… "Này bác, tôi đã nói rồi, tôi sẽ không trở về, bà dẹp ý định này đi." Lâm Triệt nói.Trong điện thoại, bởi vì Hàn Thái Anh không thấy được người, cuối cùng không dám phách lối như vậy, giọng điệu còn mang theo mấy phần khuyên giải an ủi nói: “Lâm Triệt, bác cũng là vì muốn tốt cho cháu, Trình gia cũng không có gì không tốt, mặc dù thằng ngốc kia đầu óc có vấn đề, nhưng dù sao thì gia cảnh cũng tốt, cháu gả sang đó, một bước lên trời, lập tức làm bà chủ nhỏ ngay, muốn mua cái gì, nhà bọn họ cũng sẽ không quản cháu, ông xã cháu bị bệnh, cũng không có cách nào quản cháu, đến lúc đó, cả Trình gia đấy còn không phải đều là thiên hạ của cháu sao."Lâm Triệt cười nhạt: “Nếu tốt như vậy, tại sao bà không để cho Lâm Dư gả qua nhà đó?""Còn không phải là vì người ta không chọn trúng Lâm Dư sao." Trong lòng Hàn Thái Anh nghĩ, để cho Lâm Dư gả sang đó? Lâm Dư từ nay về sau là mợ chủ nhà đấy, làm sao có thể gả đến một nhà như vậy được.Lâm Triệt lạnh lùng nói: “Bà bác, tôi không hiếm lạ gì cái chức mợ chủ nhé, tôi đã cho người trở về lấy đồ của tôi đi, sau này tôi sẽ không về Lâm gia nữa."Nghe Lâm Triệt đoạn tuyệt như vậy, giọng nói Hàn Thái Anh mới lập tức bén nhọn: “Lâm Triệt, cô thật muốn cắt đứt quan hệ với gia đình này? Được lắm, cô trước khi đi thì cô trả lại chi phí nuôi cô từ nhỏ đến lớn cho tôi, tôi tốn sức nuôi cô lớn lên, bây giờ cô đủ lông đủ cánh rồi lại muốn bay đi hả?"Lâm Triệt im lặng: “Được, không nói tới việc tôi ở nhà như kẻ hầu người hạ phục vụ các người, thì nên cho tôi bao nhiêu tiền, dù sao thì các người cũng cho tôi một chỗ ở, tôi sẽ kiếm tiền từ từ trả lại cho các người.""Cô! Lâm Triệt, cô sao vậy hả, đừng tưởng rằng tôi không biết chút tâm tư này của cô, cô chạy tới đoàn làm phim của Lâm Lị để làm gì, cô còn muốn so với Lâm Lị à, hay muốn nhân cơ hội khiến cho Tần Khanh chú ý tới cô, có đúng hay không.""Bác này, trí tưởng tượng của bác cũng phong phú quá rồi đấy." Lâm Triệt lười giải thích với bà ta.Hàn Thái Anh mắng: “Không nhìn xem cô có chỗ nào có thể so với một đầu ngón tay út của Lâm Lị, vẫn còn trông mong Tần Khanh có thể để cô vào mắt, nếu như cô thật sự không có ý định này, thì cô lập tức rút khỏi đoàn làm phim đi."Lâm Triệt cau mày nói: “Bà nghĩ cho rõ ràng nhé, đó là công việc của tôi, tôi sẽ không nghe lời bà, bà nói tôi ra là tôi nhất định phải ra chắc.""Cô! "Lâm Triệt nói: “Hơn nữa, nếu như sợ tôi chiếm mất Tần Khanh như vậy, tôi sẽ khiến cho con gái bà phải mở to mắt nhìn cho thật kỹ, đến uy h**p tôi coi là bản lãnh gì!"Lâm Triệt nói xong, cúp điện thoại.Ngẩng đầu lên, bất ngờ khi thấy gương mặt Cố Tĩnh Trạch.Đáy mắt anh đen nhánh, thật giống như nước biển sâu thẳm, mê người và thần bí.Mặt Lâm Triệt đầy lúng túng, nhìn anh: “Anh làm gì đi lại đều không phát ra tiếng động thế.""Đi lại không phát ra tiếng động, là dạy dỗ cơ bản, chẳng lẽ ai cũng đều phải giống như cô sao, ầm ầm ĩ ĩ khắp nơi à?" Cố Tĩnh Trạch tiếp tục đi tới, tư thái ưu nhã.Lâm Triệt im lặng nói: “Dạ dạ dạ, anh có giáo dục nhất, tôi không có giáo dục nhất, thật may là sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ ly hôn, nếu không, cả đời bị anh khinh bỉ phẩm chất của mình, tôi thật sự sẽ bị ép điên mất."Cố Tĩnh Trạch chắp tay sau lưng: “Quả thật như vậy.""Cái gì?""Tôi có giáo dục nhất, cô thiếu giáo dục nhất, quả thật như vậy." Cố Tĩnh Trạch nói."Anh! " Lâm Triệt trợn mắt nhìn anh, hừ một tiếng, học theo điệu bộ thục nữ nhỏ bước đi vào.Cố Tĩnh Trạch nhìn mà thiếu chút nữa phá hỏng hình tượng bật cười.

"Này bác, tôi đã nói rồi, tôi sẽ không trở về, bà dẹp ý định này đi.

" Lâm Triệt nói.

Trong điện thoại, bởi vì Hàn Thái Anh không thấy được người, cuối cùng không dám phách lối như vậy, giọng điệu còn mang theo mấy phần khuyên giải an ủi nói: “Lâm Triệt, bác cũng là vì muốn tốt cho cháu, Trình gia cũng không có gì không tốt, mặc dù thằng ngốc kia đầu óc có vấn đề, nhưng dù sao thì gia cảnh cũng tốt, cháu gả sang đó, một bước lên trời, lập tức làm bà chủ nhỏ ngay, muốn mua cái gì, nhà bọn họ cũng sẽ không quản cháu, ông xã cháu bị bệnh, cũng không có cách nào quản cháu, đến lúc đó, cả Trình gia đấy còn không phải đều là thiên hạ của cháu sao.

"

Lâm Triệt cười nhạt: “Nếu tốt như vậy, tại sao bà không để cho Lâm Dư gả qua nhà đó?"

"Còn không phải là vì người ta không chọn trúng Lâm Dư sao.

" Trong lòng Hàn Thái Anh nghĩ, để cho Lâm Dư gả sang đó? Lâm Dư từ nay về sau là mợ chủ nhà đấy, làm sao có thể gả đến một nhà như vậy được.

Lâm Triệt lạnh lùng nói: “Bà bác, tôi không hiếm lạ gì cái chức mợ chủ nhé, tôi đã cho người trở về lấy đồ của tôi đi, sau này tôi sẽ không về Lâm gia nữa.

"

Nghe Lâm Triệt đoạn tuyệt như vậy, giọng nói Hàn Thái Anh mới lập tức bén nhọn: “Lâm Triệt, cô thật muốn cắt đứt quan hệ với gia đình này? Được lắm, cô trước khi đi thì cô trả lại chi phí nuôi cô từ nhỏ đến lớn cho tôi, tôi tốn sức nuôi cô lớn lên, bây giờ cô đủ lông đủ cánh rồi lại muốn bay đi hả?"

Lâm Triệt im lặng: “Được, không nói tới việc tôi ở nhà như kẻ hầu người hạ phục vụ các người, thì nên cho tôi bao nhiêu tiền, dù sao thì các người cũng cho tôi một chỗ ở, tôi sẽ kiếm tiền từ từ trả lại cho các người.

"

"Cô! Lâm Triệt, cô sao vậy hả, đừng tưởng rằng tôi không biết chút tâm tư này của cô, cô chạy tới đoàn làm phim của Lâm Lị để làm gì, cô còn muốn so với Lâm Lị à, hay muốn nhân cơ hội khiến cho Tần Khanh chú ý tới cô, có đúng hay không.

"

"Bác này, trí tưởng tượng của bác cũng phong phú quá rồi đấy.

" Lâm Triệt lười giải thích với bà ta.

Hàn Thái Anh mắng: “Không nhìn xem cô có chỗ nào có thể so với một đầu ngón tay út của Lâm Lị, vẫn còn trông mong Tần Khanh có thể để cô vào mắt, nếu như cô thật sự không có ý định này, thì cô lập tức rút khỏi đoàn làm phim đi.

"

Lâm Triệt cau mày nói: “Bà nghĩ cho rõ ràng nhé, đó là công việc của tôi, tôi sẽ không nghe lời bà, bà nói tôi ra là tôi nhất định phải ra chắc.

"

"Cô! "

Lâm Triệt nói: “Hơn nữa, nếu như sợ tôi chiếm mất Tần Khanh như vậy, tôi sẽ khiến cho con gái bà phải mở to mắt nhìn cho thật kỹ, đến uy h**p tôi coi là bản lãnh gì!"

Lâm Triệt nói xong, cúp điện thoại.

Ngẩng đầu lên, bất ngờ khi thấy gương mặt Cố Tĩnh Trạch.

Đáy mắt anh đen nhánh, thật giống như nước biển sâu thẳm, mê người và thần bí.

Mặt Lâm Triệt đầy lúng túng, nhìn anh: “Anh làm gì đi lại đều không phát ra tiếng động thế.

"

"Đi lại không phát ra tiếng động, là dạy dỗ cơ bản, chẳng lẽ ai cũng đều phải giống như cô sao, ầm ầm ĩ ĩ khắp nơi à?" Cố Tĩnh Trạch tiếp tục đi tới, tư thái ưu nhã.

Lâm Triệt im lặng nói: “Dạ dạ dạ, anh có giáo dục nhất, tôi không có giáo dục nhất, thật may là sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ ly hôn, nếu không, cả đời bị anh khinh bỉ phẩm chất của mình, tôi thật sự sẽ bị ép điên mất.

"

Cố Tĩnh Trạch chắp tay sau lưng: “Quả thật như vậy.

"

"Cái gì?"

"Tôi có giáo dục nhất, cô thiếu giáo dục nhất, quả thật như vậy.

" Cố Tĩnh Trạch nói.

"Anh! " Lâm Triệt trợn mắt nhìn anh, hừ một tiếng, học theo điệu bộ thục nữ nhỏ bước đi vào.

Cố Tĩnh Trạch nhìn mà thiếu chút nữa phá hỏng hình tượng bật cười.

Kết Hôn Nhanh Chóng - Ông Xã Yêu Hết LòngTác giả: Mộc Y YTruyện Ngôn TìnhYêu chính là mê muội mọi nơi mọi lúc, hóa ra em cũng đắm chìm trong đó! ----- Lời tựa ----- Lâm Triệt mơ màng bò dậy khỏi giường. Đầu cô choáng váng giống như không phải của mình, lòng bàn tay chạm vào ga giường sang trọng hoa lệ, không phải đồ cũ mà cô thường dùng, đèn trên đỉnh đầu cũng không phải đèn tiets kiệm năng lượng cô quen nhìn thấy, trên người cô đau đớn giống như mới vừa bị cái gì đó cán qua, nâng cổ tay lên, bên trên toàn là những dấu vết xanh xanh tím tím. Đây không phải là đang mơ chứ! Cô che miệng, không muốn để cho mình kêu lên thành tiếng, vén chăn lên, thấy chính mình nằm bên trong không mảnh vải che thân, gần như muốn thét chói tai. Ánh mắt Lâm Triệt đảo vòng hai cái, quả quyết xốc chăn, xuống giường nhặt lại quần áo đang nằm hỗn độn khắp nơi, tùy tiện mặc vào, muốn chạy thẳng ra ngoài không dám quay đầu lại. Bỗng nhiên sau gáy bị người nào đó túm lấy! "A! Buông ra, buông ra! " Lâm Triệt dùng cả tay và chân phản kháng lại. Tay người đàn ông túm lấy cổ cô, không hề… "Này bác, tôi đã nói rồi, tôi sẽ không trở về, bà dẹp ý định này đi." Lâm Triệt nói.Trong điện thoại, bởi vì Hàn Thái Anh không thấy được người, cuối cùng không dám phách lối như vậy, giọng điệu còn mang theo mấy phần khuyên giải an ủi nói: “Lâm Triệt, bác cũng là vì muốn tốt cho cháu, Trình gia cũng không có gì không tốt, mặc dù thằng ngốc kia đầu óc có vấn đề, nhưng dù sao thì gia cảnh cũng tốt, cháu gả sang đó, một bước lên trời, lập tức làm bà chủ nhỏ ngay, muốn mua cái gì, nhà bọn họ cũng sẽ không quản cháu, ông xã cháu bị bệnh, cũng không có cách nào quản cháu, đến lúc đó, cả Trình gia đấy còn không phải đều là thiên hạ của cháu sao."Lâm Triệt cười nhạt: “Nếu tốt như vậy, tại sao bà không để cho Lâm Dư gả qua nhà đó?""Còn không phải là vì người ta không chọn trúng Lâm Dư sao." Trong lòng Hàn Thái Anh nghĩ, để cho Lâm Dư gả sang đó? Lâm Dư từ nay về sau là mợ chủ nhà đấy, làm sao có thể gả đến một nhà như vậy được.Lâm Triệt lạnh lùng nói: “Bà bác, tôi không hiếm lạ gì cái chức mợ chủ nhé, tôi đã cho người trở về lấy đồ của tôi đi, sau này tôi sẽ không về Lâm gia nữa."Nghe Lâm Triệt đoạn tuyệt như vậy, giọng nói Hàn Thái Anh mới lập tức bén nhọn: “Lâm Triệt, cô thật muốn cắt đứt quan hệ với gia đình này? Được lắm, cô trước khi đi thì cô trả lại chi phí nuôi cô từ nhỏ đến lớn cho tôi, tôi tốn sức nuôi cô lớn lên, bây giờ cô đủ lông đủ cánh rồi lại muốn bay đi hả?"Lâm Triệt im lặng: “Được, không nói tới việc tôi ở nhà như kẻ hầu người hạ phục vụ các người, thì nên cho tôi bao nhiêu tiền, dù sao thì các người cũng cho tôi một chỗ ở, tôi sẽ kiếm tiền từ từ trả lại cho các người.""Cô! Lâm Triệt, cô sao vậy hả, đừng tưởng rằng tôi không biết chút tâm tư này của cô, cô chạy tới đoàn làm phim của Lâm Lị để làm gì, cô còn muốn so với Lâm Lị à, hay muốn nhân cơ hội khiến cho Tần Khanh chú ý tới cô, có đúng hay không.""Bác này, trí tưởng tượng của bác cũng phong phú quá rồi đấy." Lâm Triệt lười giải thích với bà ta.Hàn Thái Anh mắng: “Không nhìn xem cô có chỗ nào có thể so với một đầu ngón tay út của Lâm Lị, vẫn còn trông mong Tần Khanh có thể để cô vào mắt, nếu như cô thật sự không có ý định này, thì cô lập tức rút khỏi đoàn làm phim đi."Lâm Triệt cau mày nói: “Bà nghĩ cho rõ ràng nhé, đó là công việc của tôi, tôi sẽ không nghe lời bà, bà nói tôi ra là tôi nhất định phải ra chắc.""Cô! "Lâm Triệt nói: “Hơn nữa, nếu như sợ tôi chiếm mất Tần Khanh như vậy, tôi sẽ khiến cho con gái bà phải mở to mắt nhìn cho thật kỹ, đến uy h**p tôi coi là bản lãnh gì!"Lâm Triệt nói xong, cúp điện thoại.Ngẩng đầu lên, bất ngờ khi thấy gương mặt Cố Tĩnh Trạch.Đáy mắt anh đen nhánh, thật giống như nước biển sâu thẳm, mê người và thần bí.Mặt Lâm Triệt đầy lúng túng, nhìn anh: “Anh làm gì đi lại đều không phát ra tiếng động thế.""Đi lại không phát ra tiếng động, là dạy dỗ cơ bản, chẳng lẽ ai cũng đều phải giống như cô sao, ầm ầm ĩ ĩ khắp nơi à?" Cố Tĩnh Trạch tiếp tục đi tới, tư thái ưu nhã.Lâm Triệt im lặng nói: “Dạ dạ dạ, anh có giáo dục nhất, tôi không có giáo dục nhất, thật may là sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ ly hôn, nếu không, cả đời bị anh khinh bỉ phẩm chất của mình, tôi thật sự sẽ bị ép điên mất."Cố Tĩnh Trạch chắp tay sau lưng: “Quả thật như vậy.""Cái gì?""Tôi có giáo dục nhất, cô thiếu giáo dục nhất, quả thật như vậy." Cố Tĩnh Trạch nói."Anh! " Lâm Triệt trợn mắt nhìn anh, hừ một tiếng, học theo điệu bộ thục nữ nhỏ bước đi vào.Cố Tĩnh Trạch nhìn mà thiếu chút nữa phá hỏng hình tượng bật cười.

Chương 41: Tôi Sẽ Làm Được Những Gì Đã Đồng Ý Với Cô