Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…
Chương 109: Anh Nhanh Qua Đây Đi Mất Chỗ Bây Giờ
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Lúc Mỹ An tỉnh lại thì sắc trời đã tối, cô thấy trên người đang đắp áo vest của anh còn Thanh Bách hình như đang ra cửa hàng ven đường mua nước.“Sao anh không gọi tôi dậy? Chúng ta đến nơi chưa?" - Mỹ An thấy anh quay về xe liền nói.“Tôi vừa hỏi được chạy khoảng năm kilomet nữa sẽ bắt đầu vào trung tâm, chắc lúc đó cũng tìm được khách san." - Thanh Bách đưa cho cô môt ít bánh mì ngọt lót dạ.Thật ra tôi từng sống ở đây hơn một năm, đường xá có lẽ tôi thông thuộc hơn anh đó.Đế tôi chỉ đường cho." - Mỹ An bây giờ mới nói ra điều này.Thanh Bách gật đầu, nghe thôi chỉ dẫn của cô, một lát thật sự đã vào đến trung tâm, còn rất nhanh tìm được một khách sạn vừa ý anh."Tại sao lúc trước lại sống ở đây?"Mỹ An nghĩ nghĩ rồi nhún vai:!"Cứ lưu lạc từ chỗ này qua chỗ khác thôi, lúc tôi đển đây thì làm ăn cũng khá tốt nên mới ở lại hơn mộtnăm.""Cô làm ăn gì?" - Thanh Bách nhướn mày hỏi.Mỹ An ra sức lắc đầu tỏ ý không muốn nhắc đến, Mỹ An chỉ đường cho Thanh Bách đi đến một siêu thị gần đó.Cả hai đi vội đi vàng, trên người một thứ vật dụng cá nhân cũng không mang theo."Anh nghĩ chúng ta sẽ ở đây bao lâu?""Tùy vào chuyện chiếc vòng, nhanh nhất cũng ba ngày." - Thanh Bách nhàn nhạt đáp.Mỹ An nghe vật gật gù mấy cái,tính toán một lát gọi báo cho chị hai, sợ rằng sẽ nghe Mỹ Tâm cằn nhằn một hồi."Bây giờ không mua được loại thượng hạng, anh dùng tạm mấy hàng này nha." - Mỹ An bỏ vào xe đấy vài cái khăn và bàn chải.Mỹ An biết anh rất kỹ tính, đồ dùng luôn là hàng xách tay từ nước ngoài nhưng lúc này rồi biết đi đâu tìm mấy thứ đó cho anh.Thành phố này cũng không quá sầm uất, trời vừa tối là hàng quán không thấy đâu nữa."Sao cũng được." - Thanh Bách gật đầu, thông thả đẩy xe đi bên cạnh MỹAn.Nếu không biết bọn họ vì công việc mà đến có lẽ người khác sẽ nghĩ đây là một cặp tình nhân đang mua sắm cho chuyến du lịch bất ngờ."Anh có muốn ăn lẩu mắm không?"- Mỹ An đang đứng đợi anh tính tiền thìchợt nhớ ra."Lẩu mắm?" - Thanh Bách bày ra vẻ mặt ghét bỏ - "Nghe tên đã thấy không ngon.""Mỹ An, là con sao? Lâu quá mới thấy con về thăm ông già này." - Chú Năm cười nói."Quán vẫn đông đúc như xưa bác nhỡ? Dạo này bác còn đau lưngkhông?""Bệnh người già, không khỏi được.Đây là..." - Bác Năm nhìn sang anh đặt nghi vấn."Là ông chủ của con, bọn con có công việc ở đây tiện đường ghé qua thăm chú.""Thăm món lấu mắm của chú mới là chính đúng không?" - Bác Năm cười thêm mấy tiếng rồi quay vào trong bếp..
Lúc Mỹ An tỉnh lại thì sắc trời đã tối, cô thấy trên người đang đắp áo vest của anh còn Thanh Bách hình như đang ra cửa hàng ven đường mua nước.
“Sao anh không gọi tôi dậy? Chúng ta đến nơi chưa?" - Mỹ An thấy anh quay về xe liền nói.
“Tôi vừa hỏi được chạy khoảng năm kilomet nữa sẽ bắt đầu vào trung tâm, chắc lúc đó cũng tìm được khách san." - Thanh Bách đưa cho cô môt ít bánh mì ngọt lót dạ.
Thật ra tôi từng sống ở đây hơn một năm, đường xá có lẽ tôi thông thuộc hơn anh đó.
Đế tôi chỉ đường cho." - Mỹ An bây giờ mới nói ra điều này.
Thanh Bách gật đầu, nghe thôi chỉ dẫn của cô, một lát thật sự đã vào đến trung tâm, còn rất nhanh tìm được một khách sạn vừa ý anh.
"Tại sao lúc trước lại sống ở đây?"
Mỹ An nghĩ nghĩ rồi nhún vai:!"Cứ lưu lạc từ chỗ này qua chỗ khác thôi, lúc tôi đển đây thì làm ăn cũng khá tốt nên mới ở lại hơn một
năm."
"Cô làm ăn gì?" - Thanh Bách nhướn mày hỏi.
Mỹ An ra sức lắc đầu tỏ ý không muốn nhắc đến, Mỹ An chỉ đường cho Thanh Bách đi đến một siêu thị gần đó.
Cả hai đi vội đi vàng, trên người một thứ vật dụng cá nhân cũng không mang theo.
"Anh nghĩ chúng ta sẽ ở đây bao lâu?"
"Tùy vào chuyện chiếc vòng, nhanh nhất cũng ba ngày." - Thanh Bách nhàn nhạt đáp.
Mỹ An nghe vật gật gù mấy cái,
tính toán một lát gọi báo cho chị hai, sợ rằng sẽ nghe Mỹ Tâm cằn nhằn một hồi.
"Bây giờ không mua được loại thượng hạng, anh dùng tạm mấy hàng này nha." - Mỹ An bỏ vào xe đấy vài cái khăn và bàn chải.
Mỹ An biết anh rất kỹ tính, đồ dùng luôn là hàng xách tay từ nước ngoài nhưng lúc này rồi biết đi đâu tìm mấy thứ đó cho anh.
Thành phố này cũng không quá sầm uất, trời vừa tối là hàng quán không thấy đâu nữa.
"Sao cũng được." - Thanh Bách gật đầu, thông thả đẩy xe đi bên cạnh Mỹ
An.
Nếu không biết bọn họ vì công việc mà đến có lẽ người khác sẽ nghĩ đây là một cặp tình nhân đang mua sắm cho chuyến du lịch bất ngờ.
"Anh có muốn ăn lẩu mắm không?"
- Mỹ An đang đứng đợi anh tính tiền thì
chợt nhớ ra.
"Lẩu mắm?" - Thanh Bách bày ra vẻ mặt ghét bỏ - "Nghe tên đã thấy không ngon."
"Mỹ An, là con sao? Lâu quá mới thấy con về thăm ông già này." - Chú Năm cười nói.
"Quán vẫn đông đúc như xưa bác nhỡ? Dạo này bác còn đau lưng
không?"
"Bệnh người già, không khỏi được.
Đây là..." - Bác Năm nhìn sang anh đặt nghi vấn.
"Là ông chủ của con, bọn con có công việc ở đây tiện đường ghé qua thăm chú."
"Thăm món lấu mắm của chú mới là chính đúng không?" - Bác Năm cười thêm mấy tiếng rồi quay vào trong bếp..
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Lúc Mỹ An tỉnh lại thì sắc trời đã tối, cô thấy trên người đang đắp áo vest của anh còn Thanh Bách hình như đang ra cửa hàng ven đường mua nước.“Sao anh không gọi tôi dậy? Chúng ta đến nơi chưa?" - Mỹ An thấy anh quay về xe liền nói.“Tôi vừa hỏi được chạy khoảng năm kilomet nữa sẽ bắt đầu vào trung tâm, chắc lúc đó cũng tìm được khách san." - Thanh Bách đưa cho cô môt ít bánh mì ngọt lót dạ.Thật ra tôi từng sống ở đây hơn một năm, đường xá có lẽ tôi thông thuộc hơn anh đó.Đế tôi chỉ đường cho." - Mỹ An bây giờ mới nói ra điều này.Thanh Bách gật đầu, nghe thôi chỉ dẫn của cô, một lát thật sự đã vào đến trung tâm, còn rất nhanh tìm được một khách sạn vừa ý anh."Tại sao lúc trước lại sống ở đây?"Mỹ An nghĩ nghĩ rồi nhún vai:!"Cứ lưu lạc từ chỗ này qua chỗ khác thôi, lúc tôi đển đây thì làm ăn cũng khá tốt nên mới ở lại hơn mộtnăm.""Cô làm ăn gì?" - Thanh Bách nhướn mày hỏi.Mỹ An ra sức lắc đầu tỏ ý không muốn nhắc đến, Mỹ An chỉ đường cho Thanh Bách đi đến một siêu thị gần đó.Cả hai đi vội đi vàng, trên người một thứ vật dụng cá nhân cũng không mang theo."Anh nghĩ chúng ta sẽ ở đây bao lâu?""Tùy vào chuyện chiếc vòng, nhanh nhất cũng ba ngày." - Thanh Bách nhàn nhạt đáp.Mỹ An nghe vật gật gù mấy cái,tính toán một lát gọi báo cho chị hai, sợ rằng sẽ nghe Mỹ Tâm cằn nhằn một hồi."Bây giờ không mua được loại thượng hạng, anh dùng tạm mấy hàng này nha." - Mỹ An bỏ vào xe đấy vài cái khăn và bàn chải.Mỹ An biết anh rất kỹ tính, đồ dùng luôn là hàng xách tay từ nước ngoài nhưng lúc này rồi biết đi đâu tìm mấy thứ đó cho anh.Thành phố này cũng không quá sầm uất, trời vừa tối là hàng quán không thấy đâu nữa."Sao cũng được." - Thanh Bách gật đầu, thông thả đẩy xe đi bên cạnh MỹAn.Nếu không biết bọn họ vì công việc mà đến có lẽ người khác sẽ nghĩ đây là một cặp tình nhân đang mua sắm cho chuyến du lịch bất ngờ."Anh có muốn ăn lẩu mắm không?"- Mỹ An đang đứng đợi anh tính tiền thìchợt nhớ ra."Lẩu mắm?" - Thanh Bách bày ra vẻ mặt ghét bỏ - "Nghe tên đã thấy không ngon.""Mỹ An, là con sao? Lâu quá mới thấy con về thăm ông già này." - Chú Năm cười nói."Quán vẫn đông đúc như xưa bác nhỡ? Dạo này bác còn đau lưngkhông?""Bệnh người già, không khỏi được.Đây là..." - Bác Năm nhìn sang anh đặt nghi vấn."Là ông chủ của con, bọn con có công việc ở đây tiện đường ghé qua thăm chú.""Thăm món lấu mắm của chú mới là chính đúng không?" - Bác Năm cười thêm mấy tiếng rồi quay vào trong bếp..