Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…
Chương 118: Con Xin Lỗi Là Con Không Tốt Mới Đúng
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… "Sao con có thế nói ra lời thiếutrách nhiệm như vậy chứ?"Vân Anh cũng nhân lúc này òa khóc lớn, vô cùng đáng thương."Đủ rồi." - Bà nội không nhịn được nữa lớn tiếng răn dạy."Dòng họ này không bỏ rơi bất kỳ đứa con, đứa cháu nào.Làm đàn ông Lưu gia, có làm thì có chịu.Thanh Tùng, con không được trốn tránh, hôn sự này nhất định phải tiến hành."Thanh Bách nhớ lúc chuyện anh cùng Mỹ An lên giường với nhau bị phát giác, lời bà nội nói với anh khi đó cũng chính là những câu này."Mỹ An, theo bà lên lầu."Mỹ An có chút giật mình, miễn cưỡng theo bà lên lầu, Thanh Bách không hề nhận ra ánh mắt khó xử của cô.Lúc này anh chỉ bận tâm làm sao dạy dỗ đứa em trai này thôi.“Thanh Tùng, bà nội cũng đã nói rồi, em không muốn cưới cũng phải cưới.Mẹ của cậu cũng tiếp lời:!“Con còn không chịu cái gì nữa,Vân Anh tốt như vậy, yêu con như vậy.Không lẽ con còn tơ tưởng đến thứ đàn bà không sạch sẽ kia?".Truyện chính ở * Tг ùмTruyện.o rg *Thanh Bách biết bà ta đang châm chọc Mỹ An, gằn giọng nói:“Dù có tơ tưởng thì em cũng không bao giờ có được đâu, cố mà ra dáng một người đàn ông đi."Thanh Tùng không nhịn nữa lao qua túm lấy cổ áo Thanh Bách, hét lên:“Bây giờ anh nói gì cũng hay ho cả, kết hôn với một người anh không yêu, anh sống có vui vẻ không? Em chỉ yêu một mình Mỹ An mà thôi."Thanh Bách nắm chặt lấy hai tay của cậu, sắc bén đáp lại:“Lúc anh cùng Mỹ An kết hôn, anh có khác em bây giờ không? Lúc đó anh có phủi bỏ trách nhiệm, làm một thằng hèn yếu như em khồng? Em có thểkhông yêu cô ta nhưng con em thì sao?"Vân Anh cắn môi đứng dậy nói:"Em không cần anh lấy em nữa, đứa bé này em thừa khả năng cho nó sống vinh hoa phú quý cả đời.""Con đừng nói vậy mà, đây là cháu nội của mẹ, con là con dâu của mẹ." -Bà Thu Hạnh vội vàng ôm lấy Vân Anh."Con nên nghe lời anh con với mẹ con đi." - Bà Thùy Dung nhàn nhạt nói, trong đầu vẫn tỏ ý ghét bỏ Mỹ An - "Hai anh em vì một người phụ nữ mà loạn tới mức này thật không ra làm sao.""Bà nói ít vài câu đi." - Thanh Báchtrừng mắt nhìn vợ kế của cha mình, trước giờ anh không nói nặng bà ta làđã nê mặt lăm rồi.Thanh Tùng nhìn Vân Anh đáng thương đứng đó, cũng tự thấy bản thân khốn nạn.Cuối cùng bước qua ôm lấy Vân Anh vào lòng, nghiến răng nói:Anh xin lỗi."Vân Anh nhân lúc không ai thấy khẽ nhếch môi cười gian xảo, tất cả đều nằm trong tính toán của cô ta.Mỹ An cùng bà nội lên lầu nói chuyện, không khí vô cùng ngột ngạt.Bà nội chất vấn cô:"Tại sao con vẫn cùng Thanh Báchở bên nhau?"Mỹ An không biết phải trả lời bà như nào nữa, mím môi nói:"Con đã cố gắng rồi, chúng con hiện tại đang cùng nhau làm việc nên không sao tránh va chạm được.""Vậy con suy nghĩ về gợi ý ra nước ngoài đến đâu rồi?" - Bà nội vẫn chưa bỏ ý định."Chắc con sẽ không ra nước ngoài đâu."“Cô với bà nội nói chuyện gì vậy?" -Thanh Bách vẫn tinh ý nhận ra trong mắt của cô có chút đượm buồn.Mỹ An lắc đầu, mắt vẫn nhìn ra khung cảnh bên đường đáp:“Mấy chuyện vớ vấn ấy mà.Thanh Tùng đồng ý kết hôn cùng Vân Anh chưa?"“Đồng ý rồi, nhưng mặt mày cứ như bị ép hôn vậy.Cô không hận cô ta nữa sao?"“Không." - Mỹ An cười nhạt - “Tôi lại thấy mừng cho cô ta vì cuối cùng cũng được ở bên người mình yêu.".
"Sao con có thế nói ra lời thiếu
trách nhiệm như vậy chứ?"
Vân Anh cũng nhân lúc này òa khóc lớn, vô cùng đáng thương.
"Đủ rồi." - Bà nội không nhịn được nữa lớn tiếng răn dạy.
"Dòng họ này không bỏ rơi bất kỳ đứa con, đứa cháu nào.
Làm đàn ông Lưu gia, có làm thì có chịu.
Thanh Tùng, con không được trốn tránh, hôn sự này nhất định phải tiến hành."
Thanh Bách nhớ lúc chuyện anh cùng Mỹ An lên giường với nhau bị phát giác, lời bà nội nói với anh khi đó cũng chính là những câu này.
"Mỹ An, theo bà lên lầu."
Mỹ An có chút giật mình, miễn cưỡng theo bà lên lầu, Thanh Bách không hề nhận ra ánh mắt khó xử của cô.
Lúc này anh chỉ bận tâm làm sao dạy dỗ đứa em trai này thôi.
“Thanh Tùng, bà nội cũng đã nói rồi, em không muốn cưới cũng phải cưới.
Mẹ của cậu cũng tiếp lời:!“Con còn không chịu cái gì nữa,
Vân Anh tốt như vậy, yêu con như vậy.
Không lẽ con còn tơ tưởng đến thứ đàn bà không sạch sẽ kia?".
Truyện chính ở * Tг ùмTruyện.o rg *
Thanh Bách biết bà ta đang châm chọc Mỹ An, gằn giọng nói:
“Dù có tơ tưởng thì em cũng không bao giờ có được đâu, cố mà ra dáng một người đàn ông đi."
Thanh Tùng không nhịn nữa lao qua túm lấy cổ áo Thanh Bách, hét lên:
“Bây giờ anh nói gì cũng hay ho cả, kết hôn với một người anh không yêu, anh sống có vui vẻ không? Em chỉ yêu một mình Mỹ An mà thôi."
Thanh Bách nắm chặt lấy hai tay của cậu, sắc bén đáp lại:
“Lúc anh cùng Mỹ An kết hôn, anh có khác em bây giờ không? Lúc đó anh có phủi bỏ trách nhiệm, làm một thằng hèn yếu như em khồng? Em có thể
không yêu cô ta nhưng con em thì sao?"
Vân Anh cắn môi đứng dậy nói:
"Em không cần anh lấy em nữa, đứa bé này em thừa khả năng cho nó sống vinh hoa phú quý cả đời."
"Con đừng nói vậy mà, đây là cháu nội của mẹ, con là con dâu của mẹ." -Bà Thu Hạnh vội vàng ôm lấy Vân Anh.
"Con nên nghe lời anh con với mẹ con đi." - Bà Thùy Dung nhàn nhạt nói, trong đầu vẫn tỏ ý ghét bỏ Mỹ An - "Hai anh em vì một người phụ nữ mà loạn tới mức này thật không ra làm sao."
"Bà nói ít vài câu đi." - Thanh Bách
trừng mắt nhìn vợ kế của cha mình, trước giờ anh không nói nặng bà ta là
đã nê mặt lăm rồi.
Thanh Tùng nhìn Vân Anh đáng thương đứng đó, cũng tự thấy bản thân khốn nạn.
Cuối cùng bước qua ôm lấy Vân Anh vào lòng, nghiến răng nói:
Anh xin lỗi."
Vân Anh nhân lúc không ai thấy khẽ nhếch môi cười gian xảo, tất cả đều nằm trong tính toán của cô ta.
Mỹ An cùng bà nội lên lầu nói chuyện, không khí vô cùng ngột ngạt.
Bà nội chất vấn cô:
"Tại sao con vẫn cùng Thanh Bách
ở bên nhau?"
Mỹ An không biết phải trả lời bà như nào nữa, mím môi nói:
"Con đã cố gắng rồi, chúng con hiện tại đang cùng nhau làm việc nên không sao tránh va chạm được."
"Vậy con suy nghĩ về gợi ý ra nước ngoài đến đâu rồi?" - Bà nội vẫn chưa bỏ ý định.
"Chắc con sẽ không ra nước ngoài đâu."
“Cô với bà nội nói chuyện gì vậy?" -
Thanh Bách vẫn tinh ý nhận ra trong mắt của cô có chút đượm buồn.
Mỹ An lắc đầu, mắt vẫn nhìn ra khung cảnh bên đường đáp:
“Mấy chuyện vớ vấn ấy mà.
Thanh Tùng đồng ý kết hôn cùng Vân Anh chưa?"
“Đồng ý rồi, nhưng mặt mày cứ như bị ép hôn vậy.
Cô không hận cô ta nữa sao?"
“Không." - Mỹ An cười nhạt - “Tôi lại thấy mừng cho cô ta vì cuối cùng cũng được ở bên người mình yêu.".
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… "Sao con có thế nói ra lời thiếutrách nhiệm như vậy chứ?"Vân Anh cũng nhân lúc này òa khóc lớn, vô cùng đáng thương."Đủ rồi." - Bà nội không nhịn được nữa lớn tiếng răn dạy."Dòng họ này không bỏ rơi bất kỳ đứa con, đứa cháu nào.Làm đàn ông Lưu gia, có làm thì có chịu.Thanh Tùng, con không được trốn tránh, hôn sự này nhất định phải tiến hành."Thanh Bách nhớ lúc chuyện anh cùng Mỹ An lên giường với nhau bị phát giác, lời bà nội nói với anh khi đó cũng chính là những câu này."Mỹ An, theo bà lên lầu."Mỹ An có chút giật mình, miễn cưỡng theo bà lên lầu, Thanh Bách không hề nhận ra ánh mắt khó xử của cô.Lúc này anh chỉ bận tâm làm sao dạy dỗ đứa em trai này thôi.“Thanh Tùng, bà nội cũng đã nói rồi, em không muốn cưới cũng phải cưới.Mẹ của cậu cũng tiếp lời:!“Con còn không chịu cái gì nữa,Vân Anh tốt như vậy, yêu con như vậy.Không lẽ con còn tơ tưởng đến thứ đàn bà không sạch sẽ kia?".Truyện chính ở * Tг ùмTruyện.o rg *Thanh Bách biết bà ta đang châm chọc Mỹ An, gằn giọng nói:“Dù có tơ tưởng thì em cũng không bao giờ có được đâu, cố mà ra dáng một người đàn ông đi."Thanh Tùng không nhịn nữa lao qua túm lấy cổ áo Thanh Bách, hét lên:“Bây giờ anh nói gì cũng hay ho cả, kết hôn với một người anh không yêu, anh sống có vui vẻ không? Em chỉ yêu một mình Mỹ An mà thôi."Thanh Bách nắm chặt lấy hai tay của cậu, sắc bén đáp lại:“Lúc anh cùng Mỹ An kết hôn, anh có khác em bây giờ không? Lúc đó anh có phủi bỏ trách nhiệm, làm một thằng hèn yếu như em khồng? Em có thểkhông yêu cô ta nhưng con em thì sao?"Vân Anh cắn môi đứng dậy nói:"Em không cần anh lấy em nữa, đứa bé này em thừa khả năng cho nó sống vinh hoa phú quý cả đời.""Con đừng nói vậy mà, đây là cháu nội của mẹ, con là con dâu của mẹ." -Bà Thu Hạnh vội vàng ôm lấy Vân Anh."Con nên nghe lời anh con với mẹ con đi." - Bà Thùy Dung nhàn nhạt nói, trong đầu vẫn tỏ ý ghét bỏ Mỹ An - "Hai anh em vì một người phụ nữ mà loạn tới mức này thật không ra làm sao.""Bà nói ít vài câu đi." - Thanh Báchtrừng mắt nhìn vợ kế của cha mình, trước giờ anh không nói nặng bà ta làđã nê mặt lăm rồi.Thanh Tùng nhìn Vân Anh đáng thương đứng đó, cũng tự thấy bản thân khốn nạn.Cuối cùng bước qua ôm lấy Vân Anh vào lòng, nghiến răng nói:Anh xin lỗi."Vân Anh nhân lúc không ai thấy khẽ nhếch môi cười gian xảo, tất cả đều nằm trong tính toán của cô ta.Mỹ An cùng bà nội lên lầu nói chuyện, không khí vô cùng ngột ngạt.Bà nội chất vấn cô:"Tại sao con vẫn cùng Thanh Báchở bên nhau?"Mỹ An không biết phải trả lời bà như nào nữa, mím môi nói:"Con đã cố gắng rồi, chúng con hiện tại đang cùng nhau làm việc nên không sao tránh va chạm được.""Vậy con suy nghĩ về gợi ý ra nước ngoài đến đâu rồi?" - Bà nội vẫn chưa bỏ ý định."Chắc con sẽ không ra nước ngoài đâu."“Cô với bà nội nói chuyện gì vậy?" -Thanh Bách vẫn tinh ý nhận ra trong mắt của cô có chút đượm buồn.Mỹ An lắc đầu, mắt vẫn nhìn ra khung cảnh bên đường đáp:“Mấy chuyện vớ vấn ấy mà.Thanh Tùng đồng ý kết hôn cùng Vân Anh chưa?"“Đồng ý rồi, nhưng mặt mày cứ như bị ép hôn vậy.Cô không hận cô ta nữa sao?"“Không." - Mỹ An cười nhạt - “Tôi lại thấy mừng cho cô ta vì cuối cùng cũng được ở bên người mình yêu.".