Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…
Chương 132: Tại Sao Lại Chạy Đến Đây”
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Tôi là luật sư, tôi tự có chừng mực.Cô nghĩ đây là vụ án gì, là vụ án hình sự với một đường dây buôn m* t** có quy mô đó.Không đổ máu thì không cứu được người ra đâu.Chuyện này cô không cần nhúng tay vào, cứ xử lý mấy chuyện ở công ty đi.Thanh Bách đúng là rất cần người có dáng vẻ lương thiện như cô bên cạnh”Luật sư Thịnh nói xong cũng gấp gáp rời đi, chỉ để lại Mỹ An đứng đó chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra.Cô cứ tưởng mình đã hiểu thế giới này lắm nhưng thật ra cô không hiểu gì cả.Mỹ An ngồi ở một góc trong sở cảnh sát, nhìn rất nhiều người chạy qua chạy lại.Cô không biết Thanh Bách đang bị giam ở đâu, không biết anh có thấy khó chịu không.Một lát lại lo sợ anh kiêu ngạo, lời này lạnh lùng chọc giận người lấy lời khai, có bị người ta gây khó dễ hay không?“Mỹ An, Mỹ An." - Luật sư Thịnh sáng sớm quay lại sở cảnh sát không thể ngờ nhìn thấy cô đang ngủ thiếp đi ngay bên ngoài - “Cô ở đây cả đêm sao?Mỹ An dụi dụi hai mắt, cười khổ nói: “Tôi trở về thì lòng không yên, ở đây lại thấy dễ chịu hơn” !“Tôi chịu thua cô rồi, chả trách Thanh Bách không thoát khỏi tay cô” - Luật sư Thịnh lắc đầu, mấy kẻ sinh tình trong thiên hạ này đúng là điện hết cả rồi.Luật sư vào trong làm việc với cảnh sát, Mỹ An ngồi ở ngoài đợi.Một nữ cảnh sát đã chú ý cô từ hôm qua, bước tới đưa cho cô một ly cà phê sữa nóng:“Sắc mặt cô kém như vậy để người bên trong nhìn thấy cũng sẽ không vui vẻ nổi”.Mỹ An gật đầu cảm ơn nhận lấy ly nước: “Tôi hy vọng có thể mau cùng anh ấy rời khỏi đây? “Đừng lo, người vô tội sẽ được minh oan”.Luật sư Thịnh cuối cùng vẫn không thể thương lượng bảo lãnh Thanh Bách nhưng bên phía cảnh sát đồng ý sắp xếp một cuộc nói chuyện riêng tư.“Tôi sẽ vào đó trước, còn năm phút cuối cô hãy vào, nhiệm vụ của cô là làm cho Thanh Bách thấy an tâm”Mỹ An mừng rỡ gật đầu, có trời mới biết cô muốn được nhìn thấy anh đến mức nào.Canh đúng thời gian, Mỹ An bước vào phòng, luật sư Thịnh cũng đứng dậy nhường ghế cho cô:“Mỹ An ở bên ngoài sở cảnh sát cả đêm qua, tôi cũng phục cô ấy“Cô cũng phải giữ gìn sức khỏe, không cần vì tôi mà lao lực.Cô đã nói muốn rời khỏi tôi, còn vì tôi nhọc lòng làm gì hả?"Mỹ An cúi mặt cắn môi:“Ra ngoài rồi nói tiếp chuyện này, tôi sẽ không buông anh ra lúc này”.Thanh Bách nghe.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Tôi là luật sư, tôi tự có chừng mực.
Cô nghĩ đây là vụ án gì, là vụ án hình sự với một đường dây buôn m* t** có quy mô đó.
Không đổ máu thì không cứu được người ra đâu.
Chuyện này cô không cần nhúng tay vào, cứ xử lý mấy chuyện ở công ty đi.
Thanh Bách đúng là rất cần người có dáng vẻ lương thiện như cô bên cạnh”
Luật sư Thịnh nói xong cũng gấp gáp rời đi, chỉ để lại Mỹ An đứng đó chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Cô cứ tưởng mình đã hiểu thế giới này lắm nhưng thật ra cô không hiểu gì cả.
Mỹ An ngồi ở một góc trong sở cảnh sát, nhìn rất nhiều người chạy qua chạy lại.
Cô không biết Thanh Bách đang bị giam ở đâu, không biết anh có thấy khó chịu không.
Một lát lại lo sợ anh kiêu ngạo, lời này lạnh lùng chọc giận người lấy lời khai, có bị người ta gây khó dễ hay không?
“Mỹ An, Mỹ An." - Luật sư Thịnh sáng sớm quay lại sở cảnh sát không thể ngờ nhìn thấy cô đang ngủ thiếp đi ngay bên ngoài - “Cô ở đây cả đêm sao?
Mỹ An dụi dụi hai mắt, cười khổ nói: “Tôi trở về thì lòng không yên, ở đây lại thấy dễ chịu hơn” !“Tôi chịu thua cô rồi, chả trách Thanh Bách không thoát khỏi tay cô” - Luật sư Thịnh lắc đầu, mấy kẻ sinh tình trong thiên hạ này đúng là điện hết cả rồi.
Luật sư vào trong làm việc với cảnh sát, Mỹ An ngồi ở ngoài đợi.
Một nữ cảnh sát đã chú ý cô từ hôm qua, bước tới đưa cho cô một ly cà phê sữa nóng:
“Sắc mặt cô kém như vậy để người bên trong nhìn thấy cũng sẽ không vui vẻ nổi”.
Mỹ An gật đầu cảm ơn nhận lấy ly nước: “Tôi hy vọng có thể mau cùng anh ấy rời khỏi đây? “Đừng lo, người vô tội sẽ được minh oan”.
Luật sư Thịnh cuối cùng vẫn không thể thương lượng bảo lãnh Thanh Bách nhưng bên phía cảnh sát đồng ý sắp xếp một cuộc nói chuyện riêng tư.
“Tôi sẽ vào đó trước, còn năm phút cuối cô hãy vào, nhiệm vụ của cô là làm cho Thanh Bách thấy an tâm”
Mỹ An mừng rỡ gật đầu, có trời mới biết cô muốn được nhìn thấy anh đến mức nào.
Canh đúng thời gian, Mỹ An bước vào phòng, luật sư Thịnh cũng đứng dậy nhường ghế cho cô:
“Mỹ An ở bên ngoài sở cảnh sát cả đêm qua, tôi cũng phục cô ấy
“Cô cũng phải giữ gìn sức khỏe, không cần vì tôi mà lao lực.
Cô đã nói muốn rời khỏi tôi, còn vì tôi nhọc lòng làm gì hả?"
Mỹ An cúi mặt cắn môi:
“Ra ngoài rồi nói tiếp chuyện này, tôi sẽ không buông anh ra lúc này”.
Thanh Bách nghe
.
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Tôi là luật sư, tôi tự có chừng mực.Cô nghĩ đây là vụ án gì, là vụ án hình sự với một đường dây buôn m* t** có quy mô đó.Không đổ máu thì không cứu được người ra đâu.Chuyện này cô không cần nhúng tay vào, cứ xử lý mấy chuyện ở công ty đi.Thanh Bách đúng là rất cần người có dáng vẻ lương thiện như cô bên cạnh”Luật sư Thịnh nói xong cũng gấp gáp rời đi, chỉ để lại Mỹ An đứng đó chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra.Cô cứ tưởng mình đã hiểu thế giới này lắm nhưng thật ra cô không hiểu gì cả.Mỹ An ngồi ở một góc trong sở cảnh sát, nhìn rất nhiều người chạy qua chạy lại.Cô không biết Thanh Bách đang bị giam ở đâu, không biết anh có thấy khó chịu không.Một lát lại lo sợ anh kiêu ngạo, lời này lạnh lùng chọc giận người lấy lời khai, có bị người ta gây khó dễ hay không?“Mỹ An, Mỹ An." - Luật sư Thịnh sáng sớm quay lại sở cảnh sát không thể ngờ nhìn thấy cô đang ngủ thiếp đi ngay bên ngoài - “Cô ở đây cả đêm sao?Mỹ An dụi dụi hai mắt, cười khổ nói: “Tôi trở về thì lòng không yên, ở đây lại thấy dễ chịu hơn” !“Tôi chịu thua cô rồi, chả trách Thanh Bách không thoát khỏi tay cô” - Luật sư Thịnh lắc đầu, mấy kẻ sinh tình trong thiên hạ này đúng là điện hết cả rồi.Luật sư vào trong làm việc với cảnh sát, Mỹ An ngồi ở ngoài đợi.Một nữ cảnh sát đã chú ý cô từ hôm qua, bước tới đưa cho cô một ly cà phê sữa nóng:“Sắc mặt cô kém như vậy để người bên trong nhìn thấy cũng sẽ không vui vẻ nổi”.Mỹ An gật đầu cảm ơn nhận lấy ly nước: “Tôi hy vọng có thể mau cùng anh ấy rời khỏi đây? “Đừng lo, người vô tội sẽ được minh oan”.Luật sư Thịnh cuối cùng vẫn không thể thương lượng bảo lãnh Thanh Bách nhưng bên phía cảnh sát đồng ý sắp xếp một cuộc nói chuyện riêng tư.“Tôi sẽ vào đó trước, còn năm phút cuối cô hãy vào, nhiệm vụ của cô là làm cho Thanh Bách thấy an tâm”Mỹ An mừng rỡ gật đầu, có trời mới biết cô muốn được nhìn thấy anh đến mức nào.Canh đúng thời gian, Mỹ An bước vào phòng, luật sư Thịnh cũng đứng dậy nhường ghế cho cô:“Mỹ An ở bên ngoài sở cảnh sát cả đêm qua, tôi cũng phục cô ấy“Cô cũng phải giữ gìn sức khỏe, không cần vì tôi mà lao lực.Cô đã nói muốn rời khỏi tôi, còn vì tôi nhọc lòng làm gì hả?"Mỹ An cúi mặt cắn môi:“Ra ngoài rồi nói tiếp chuyện này, tôi sẽ không buông anh ra lúc này”.Thanh Bách nghe.