Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 139: Chỉ Cần Một Mình Tôi Thích Là Đủ Rồi

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Mỹ An cười trừ, có đại gia tộc nào lại không có góc khuất.So sánh giữa gia đình cô và Lưu gia thì Lưu gia cao hơn một bậc.Sản nghiệp đều là thừa kế từ nhiều đời trước, vấn đề thừa kế trở nên vô cùng quan trọng.Đó cũng là lý do bà nội khi biết cô không thể mang thai chỉ có thể cắn răng mà bảo cô hãy rời đi. Ngày hôm sau đi làm Mỹ An thật sự đã đeo chiếc vòng tay anh tặng, Thanh Bách nhìn thấy thì bất giác mỉm cười. “Minh Thái có nói với cô về bữa tiệc rồi đúng không?” “Phải, hình như cậu ấy sẽ không tham gia” “Tôi chỉ cần cô tham gia” - Thanh Bách nhìn thẳng vào mắt cô. Mỹ An muốn trốn tránh nhưng vẫn bị đôi mắt sâu thẩm đó thu hút, ấp úng trả lời: “Tôi...!tôi đến không hay, lần nào cũng có chuyện.Người trong nhà anh cũng không ai thích tôi, anh đừng khiến mọi người khó xử! !“Trong Lưu gia, chỉ cần một mình tôi thích là đủ rồi” - Thanh Bách trầm giọng nói. Mỹ An lại đỏ mặt rồi, cắn môi không nói được lời nào nữa.Thanh Bách biết cô lại xấu hổ nên không trêu cô nữa: “Ngoài tôi thì cô vẫn còn bà nội yêu quý cô mà” Không ngờ nghe đến bà nội sắc mặt Mỹ An lại kém đi một chút, gượng gạo nói: “Đúng vậy”.Thanh Bách không hỏi rõ nhưng anh cũng nhận ra có chỗ không đúng. Cuối cùng Mỹ An vẫn bị Thanh Bách thuyết phục đưa đến bữa tiệc, bữa tiệc được tổ chức tại nhà hàng truyền thống thuộc sở hữu của Lưu gia.Mỹ An nhìn quanh một lượt, cũng không đông đúc như cô tưởng tượng, cô nhìn thấy luật sư Thịnh, Tiến Thành, Tuấn Triết, Thế Quang và cả Phan Kiệt. “Anh mời Phan Kiệt sao?” Thanh Bách cười gật đầu: “Anh biết cậu ấy cũng giúp đỡ không ít.” Phan Kiệt và Tiến Thành cùng nhau tiến đến chào hỏi hai người: “Ở đây chán thật luôn á, chắc em trốn về trước đây” “Tổng giám đốc, nơi này không hợp với tôi” - Tiến Thành cười khổ.Mỹ An có chút buồn cười, nói: “Hai cậu từ bao giờ lại thân nhau rồi?” “Chắc vì chúng em khác biệt với mọi người đi” - Phan Kiệt VỖ vai Tiến Thành, Thanh Bách cũng biết bữa tiệc có phần chính chuyên này không hợp với người trẻ như bọn họ: “Tôi cũng chỉ muốn nói một tiếng cảm ơn với các cậu, không muốn ở thì cứ đi đi.Chính tôi cũng thấy nó nhàm chán mà” Phan Kiệt với Tiến Thành như được ân xá nhanh chóng bước vội ra cửa, Mỹ An còn nghe bọn họ bàn sẽ đi bar nào ngắm các em xinh đẹp. Mỹ An đứng đó một lát cũng thấy mấy người nhà họ Lưu, cô chỉ đành xem.như không quan tâm để tránh xảy ra va chạm.Thanh Tùng đi cùng Vân Anh không nhịn được nhìn cô thêm mấy lần.Mỹ An cảm nhận được ánh mắt đó lại bước gần hơn đến bên cạnh Thạnh Bách. “Đừng lo, cứ đứng cạnh tôi là được” - Thanh Bách VỖ VỖ mu bàn tay cô. Lúc bữa tiệc sắp bắt đầu, anh và cô còn đón tiếp cha của Tuấn Triết cùng một vài vị quan chức cấp cao.Từ đầu đến cuối Thanh Bách vẫn luôn giữ cô ở ngay cạnh mình, những lúc rãnh tay đều ôm lấy eo cô thể hiện mối quan hệ của hai người. Mọi người bắt đầu nhập tiệc, bà nội cũng từ trong bước ra nói vài câu thể hiện vẫn là người đứng đầu của Lưu gia.Chiếc vòng của Mỹ An lúc này lại trở thành tâm điểm của mọi người, ai cũng nhìn nó với ánh mắt vô cùng gay gắt. “Thanh Bách đưa cô ta chiếc vòng là ý gì chứ?” - Bà Thu Hạnh lắc đầu.“Xem ra anh trai của anh nhất quyết muốn cưới cô ta lần nữa rồi” - Vân Anh thấy Thanh Túng không vui nên càng mỉa mai thêm. .

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mỹ An cười trừ, có đại gia tộc nào lại không có góc khuất.

So sánh giữa gia đình cô và Lưu gia thì Lưu gia cao hơn một bậc.

Sản nghiệp đều là thừa kế từ nhiều đời trước, vấn đề thừa kế trở nên vô cùng quan trọng.

Đó cũng là lý do bà nội khi biết cô không thể mang thai chỉ có thể cắn răng mà bảo cô hãy rời đi. 

Ngày hôm sau đi làm Mỹ An thật sự đã đeo chiếc vòng tay anh tặng, Thanh Bách nhìn thấy thì bất giác mỉm cười. 

“Minh Thái có nói với cô về bữa tiệc rồi đúng không?” “Phải, hình như cậu ấy sẽ không tham gia” “Tôi chỉ cần cô tham gia” - Thanh Bách nhìn thẳng vào mắt cô. 

Mỹ An muốn trốn tránh nhưng vẫn bị đôi mắt sâu thẩm đó thu hút, ấp úng trả lời: 

“Tôi...!tôi đến không hay, lần nào cũng có chuyện.

Người trong nhà anh cũng không ai thích tôi, anh đừng khiến mọi người khó xử! !

“Trong Lưu gia, chỉ cần một mình tôi thích là đủ rồi” - Thanh Bách trầm giọng nói. 

Mỹ An lại đỏ mặt rồi, cắn môi không nói được lời nào nữa.

Thanh Bách biết cô lại xấu hổ nên không trêu cô nữa: 

“Ngoài tôi thì cô vẫn còn bà nội yêu quý cô mà” Không ngờ nghe đến bà nội sắc mặt Mỹ An lại kém đi một chút, gượng gạo nói: “Đúng vậy”.

Thanh Bách không hỏi rõ nhưng anh cũng nhận ra có chỗ không đúng. 

Cuối cùng Mỹ An vẫn bị Thanh Bách thuyết phục đưa đến bữa tiệc, bữa tiệc được tổ chức tại nhà hàng truyền thống thuộc sở hữu của Lưu gia.

Mỹ An nhìn quanh một lượt, cũng không đông đúc như cô tưởng tượng, cô nhìn thấy luật sư Thịnh, Tiến Thành, Tuấn Triết, Thế Quang và cả Phan Kiệt. 

“Anh mời Phan Kiệt sao?” Thanh Bách cười gật đầu: “Anh biết cậu ấy cũng giúp đỡ không ít.” Phan Kiệt và Tiến Thành cùng nhau tiến đến chào hỏi hai người: “Ở đây chán thật luôn á, chắc em trốn về trước đây” “Tổng giám đốc, nơi này không hợp với tôi” - Tiến Thành cười khổ.

Mỹ An có chút buồn cười, nói: “Hai cậu từ bao giờ lại thân nhau rồi?” “Chắc vì chúng em khác biệt với mọi người đi” - Phan Kiệt VỖ vai Tiến Thành, 

Thanh Bách cũng biết bữa tiệc có phần chính chuyên này không hợp với người trẻ như bọn họ: 

“Tôi cũng chỉ muốn nói một tiếng cảm ơn với các cậu, không muốn ở thì cứ đi đi.

Chính tôi cũng thấy nó nhàm chán mà” Phan Kiệt với Tiến Thành như được ân xá nhanh chóng bước vội ra cửa, Mỹ An còn nghe bọn họ bàn sẽ đi bar nào ngắm các em xinh đẹp. 

Mỹ An đứng đó một lát cũng thấy mấy người nhà họ Lưu, cô chỉ đành xem.

như không quan tâm để tránh xảy ra va chạm.

Thanh Tùng đi cùng Vân Anh không nhịn được nhìn cô thêm mấy lần.

Mỹ An cảm nhận được ánh mắt đó lại bước gần hơn đến bên cạnh Thạnh Bách. 

“Đừng lo, cứ đứng cạnh tôi là được” - Thanh Bách VỖ VỖ mu bàn tay cô. 

Lúc bữa tiệc sắp bắt đầu, anh và cô còn đón tiếp cha của Tuấn Triết cùng một vài vị quan chức cấp cao.

Từ đầu đến cuối Thanh Bách vẫn luôn giữ cô ở ngay cạnh mình, những lúc rãnh tay đều ôm lấy eo cô thể hiện mối quan hệ của hai người. 

Mọi người bắt đầu nhập tiệc, bà nội cũng từ trong bước ra nói vài câu thể hiện vẫn là người đứng đầu của Lưu gia.

Chiếc vòng của Mỹ An lúc này lại trở thành tâm điểm của mọi người, ai cũng nhìn nó với ánh mắt vô cùng gay gắt. 

“Thanh Bách đưa cô ta chiếc vòng là ý gì chứ?” - Bà Thu Hạnh lắc đầu.

“Xem ra anh trai của anh nhất quyết muốn cưới cô ta lần nữa rồi” - Vân Anh 

thấy Thanh Túng không vui nên càng mỉa mai thêm. 

Image removed.

.

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Mỹ An cười trừ, có đại gia tộc nào lại không có góc khuất.So sánh giữa gia đình cô và Lưu gia thì Lưu gia cao hơn một bậc.Sản nghiệp đều là thừa kế từ nhiều đời trước, vấn đề thừa kế trở nên vô cùng quan trọng.Đó cũng là lý do bà nội khi biết cô không thể mang thai chỉ có thể cắn răng mà bảo cô hãy rời đi. Ngày hôm sau đi làm Mỹ An thật sự đã đeo chiếc vòng tay anh tặng, Thanh Bách nhìn thấy thì bất giác mỉm cười. “Minh Thái có nói với cô về bữa tiệc rồi đúng không?” “Phải, hình như cậu ấy sẽ không tham gia” “Tôi chỉ cần cô tham gia” - Thanh Bách nhìn thẳng vào mắt cô. Mỹ An muốn trốn tránh nhưng vẫn bị đôi mắt sâu thẩm đó thu hút, ấp úng trả lời: “Tôi...!tôi đến không hay, lần nào cũng có chuyện.Người trong nhà anh cũng không ai thích tôi, anh đừng khiến mọi người khó xử! !“Trong Lưu gia, chỉ cần một mình tôi thích là đủ rồi” - Thanh Bách trầm giọng nói. Mỹ An lại đỏ mặt rồi, cắn môi không nói được lời nào nữa.Thanh Bách biết cô lại xấu hổ nên không trêu cô nữa: “Ngoài tôi thì cô vẫn còn bà nội yêu quý cô mà” Không ngờ nghe đến bà nội sắc mặt Mỹ An lại kém đi một chút, gượng gạo nói: “Đúng vậy”.Thanh Bách không hỏi rõ nhưng anh cũng nhận ra có chỗ không đúng. Cuối cùng Mỹ An vẫn bị Thanh Bách thuyết phục đưa đến bữa tiệc, bữa tiệc được tổ chức tại nhà hàng truyền thống thuộc sở hữu của Lưu gia.Mỹ An nhìn quanh một lượt, cũng không đông đúc như cô tưởng tượng, cô nhìn thấy luật sư Thịnh, Tiến Thành, Tuấn Triết, Thế Quang và cả Phan Kiệt. “Anh mời Phan Kiệt sao?” Thanh Bách cười gật đầu: “Anh biết cậu ấy cũng giúp đỡ không ít.” Phan Kiệt và Tiến Thành cùng nhau tiến đến chào hỏi hai người: “Ở đây chán thật luôn á, chắc em trốn về trước đây” “Tổng giám đốc, nơi này không hợp với tôi” - Tiến Thành cười khổ.Mỹ An có chút buồn cười, nói: “Hai cậu từ bao giờ lại thân nhau rồi?” “Chắc vì chúng em khác biệt với mọi người đi” - Phan Kiệt VỖ vai Tiến Thành, Thanh Bách cũng biết bữa tiệc có phần chính chuyên này không hợp với người trẻ như bọn họ: “Tôi cũng chỉ muốn nói một tiếng cảm ơn với các cậu, không muốn ở thì cứ đi đi.Chính tôi cũng thấy nó nhàm chán mà” Phan Kiệt với Tiến Thành như được ân xá nhanh chóng bước vội ra cửa, Mỹ An còn nghe bọn họ bàn sẽ đi bar nào ngắm các em xinh đẹp. Mỹ An đứng đó một lát cũng thấy mấy người nhà họ Lưu, cô chỉ đành xem.như không quan tâm để tránh xảy ra va chạm.Thanh Tùng đi cùng Vân Anh không nhịn được nhìn cô thêm mấy lần.Mỹ An cảm nhận được ánh mắt đó lại bước gần hơn đến bên cạnh Thạnh Bách. “Đừng lo, cứ đứng cạnh tôi là được” - Thanh Bách VỖ VỖ mu bàn tay cô. Lúc bữa tiệc sắp bắt đầu, anh và cô còn đón tiếp cha của Tuấn Triết cùng một vài vị quan chức cấp cao.Từ đầu đến cuối Thanh Bách vẫn luôn giữ cô ở ngay cạnh mình, những lúc rãnh tay đều ôm lấy eo cô thể hiện mối quan hệ của hai người. Mọi người bắt đầu nhập tiệc, bà nội cũng từ trong bước ra nói vài câu thể hiện vẫn là người đứng đầu của Lưu gia.Chiếc vòng của Mỹ An lúc này lại trở thành tâm điểm của mọi người, ai cũng nhìn nó với ánh mắt vô cùng gay gắt. “Thanh Bách đưa cô ta chiếc vòng là ý gì chứ?” - Bà Thu Hạnh lắc đầu.“Xem ra anh trai của anh nhất quyết muốn cưới cô ta lần nữa rồi” - Vân Anh thấy Thanh Túng không vui nên càng mỉa mai thêm. .

Chương 139: Chỉ Cần Một Mình Tôi Thích Là Đủ Rồi