Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 142: Có Thoải Mái Không

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Mỹ An, có thích không? - Không đợi cô trả lời, anh đã bắt đầu từng đợt luân  động ở thắt lưng, vào ra có nhịp độ liên tục khiến cô không kìm được tiếng r*n r*. “Ưm...!a...!Thanh Bách...!chậm lại.” - Mỹ An vô thức cong người, cô căn bản không chịu nổi loại k*ch th*ch lớn như này.Những lần trước đều có phần khiến cưỡng, còn bây giờ bọn họ hoàn toàn tự nguyện, anh còn thừa nhận tình cảm dành cho cô. kh*** c*m và tình yêu chân thành đan xen vào nhau, khiến cô không thể nào kìm lòng được, ngẩng cao đầu muốn dâng đôi môi lên cho anh.Thanh Bách nhìn cô tóc đen loạn xạ, đôi mắt ngấn nước, lại bày ra dáng vẻ gọi mời như thế tất nhiên không buông tha mà cúi xuống ngấu nghiến lấy đôi môi cô. !Tiếng hôn m*t hòa lẫn và tiếng r*n r* tạo thành một khung cảnh hết sức ái muội.Không biết qua bao lâu Thanh Bách nhếch lên một nụ cười thỏa mãn, hài lòng nhìn bộ dạng mất hồn của cô: “Có thoải mái không?”. “Anh...!anh...!vẫn chưa xong a..” - Mỹ An cảm thấy bản thân không còn chút sức lực nào, bên dưới cũng sắp bị xé rách luôn rồi.Nhưng Thanh Bách và người bạn bên dưới của anh hình như vẫn chưa có dấu hiệu muốn ngừng lại. Thanh Bách v**t v* bắp đùi cô, tà mị nói: “Không phải em sợ sẽ không thể có thai nữa sao, vậy chúng ta làm đến khi có thai thì thôi.” "A...!không được..” - Mỹ An chưa kịp lên tiếng phản đối đã thấy Thanh Bách một lần nữa bắt đầu luân động. Mỹ An ôm lấy thắt lưng của anh, cố gắng nương theo động tác của anh.Đôi mắt xinh đẹp của cô giờ không còn tiêu cự nhìn lên trần nhà, trong miệng phát ra những tham âm r*n r* ngọt ngào. “Thanh Bách...!ưm.” “Mỹ An, em chỉ có thể ở bên tôi...!a.” Thanh Bạch cau mày, đúng là bọn họ nhất định phải cãi nhau ngay buổi sáng sau khi ân ái mà. “Anh không biết nhưng anh không còn chắc chắn như trước nữa.Nếu em muốn làm rõ, anh sẽ cho người điều tra lại” Mỹ An rũ mắt, xem ra anh vẫn còn ý nghĩ là có hại chết con của bọn họ.Thanh Bách thấy sắc mặt cô thay đổi vội vàng ôm cô vào lòng dỗ dành: “Đừng như thế, dù gì cũng chỉ là một vụ tai nạn”.“Không phải tai nạn, là Linh Chi cố tình hại em và con” - Mỹ An gạt tay anh ra. “Được, nếu em quan trọng nó như vậy thì anh sẽ điều tra lại.Anh quan tâm.hơn hết vẫn là chúng ta của hiện tại” - Thanh Bách nhẹ giọng. Thanh Bách không muốn đào lại chuyện xưa chính là sự phát hiện càng nhiều sai lầm của bản thân.Nếu hung thủ thật sự không phải Mỹ An thì sao, anh làm sao thoát khỏi sự dằn vặt.Thanh Bạch chỉ muốn ích kỷ một chút, để mọi chuyện cứ như này mà tiếp diễn..

“Mỹ An, có thích không? - Không đợi cô trả lời, anh đã bắt đầu từng đợt luân  động ở thắt lưng, vào ra có nhịp độ liên tục khiến cô không kìm được tiếng r*n r*. 

“Ưm...!a...!Thanh Bách...!chậm lại.” - Mỹ An vô thức cong người, cô căn bản không chịu nổi loại k*ch th*ch lớn như này.

Những lần trước đều có phần khiến cưỡng, còn bây giờ bọn họ hoàn toàn tự nguyện, anh còn thừa nhận tình cảm dành cho cô. 

kh*** c*m và tình yêu chân thành đan xen vào nhau, khiến cô không thể nào kìm lòng được, ngẩng cao đầu muốn dâng đôi môi lên cho anh.

Thanh Bách nhìn cô tóc đen loạn xạ, đôi mắt ngấn nước, lại bày ra dáng vẻ gọi mời như thế tất nhiên không buông tha mà cúi xuống ngấu nghiến lấy đôi môi cô. !Tiếng hôn m*t hòa lẫn và tiếng r*n r* tạo thành một khung cảnh hết sức ái muội.

Không biết qua bao lâu Thanh Bách nhếch lên một nụ cười thỏa mãn, hài lòng nhìn bộ dạng mất hồn của cô: 

“Có thoải mái không?”. 

“Anh...!anh...!vẫn chưa xong a..” - Mỹ An cảm thấy bản thân không còn chút sức lực nào, bên dưới cũng sắp bị xé rách luôn rồi.

Nhưng Thanh Bách và người bạn bên dưới của anh hình như vẫn chưa có dấu hiệu muốn ngừng lại. 

Thanh Bách v**t v* bắp đùi cô, tà mị nói: 

“Không phải em sợ sẽ không thể có thai nữa sao, vậy chúng ta làm đến khi có thai thì thôi.” 

"A...!không được..” - Mỹ An chưa kịp lên tiếng phản đối đã thấy Thanh Bách một lần nữa bắt đầu luân động. 

Mỹ An ôm lấy thắt lưng của anh, cố gắng nương theo động tác của anh.

Đôi mắt xinh đẹp của cô giờ không còn tiêu cự nhìn lên trần nhà, trong miệng phát ra những tham âm r*n r* ngọt ngào. 

“Thanh Bách...!ưm.” “Mỹ An, em chỉ có thể ở bên tôi...!a.” 

Thanh Bạch cau mày, đúng là bọn họ nhất định phải cãi nhau ngay buổi sáng sau khi ân ái mà. 

“Anh không biết nhưng anh không còn chắc chắn như trước nữa.

Nếu em muốn làm rõ, anh sẽ cho người điều tra lại” 

Mỹ An rũ mắt, xem ra anh vẫn còn ý nghĩ là có hại chết con của bọn họ.

Thanh Bách thấy sắc mặt cô thay đổi vội vàng ôm cô vào lòng dỗ dành: 

“Đừng như thế, dù gì cũng chỉ là một vụ tai nạn”.

“Không phải tai nạn, là Linh Chi cố tình hại em và con” - Mỹ An gạt tay anh ra. 

“Được, nếu em quan trọng nó như vậy thì anh sẽ điều tra lại.

Anh quan tâm.

hơn hết vẫn là chúng ta của hiện tại” - Thanh Bách nhẹ giọng. 

Thanh Bách không muốn đào lại chuyện xưa chính là sự phát hiện càng nhiều sai lầm của bản thân.

Nếu hung thủ thật sự không phải Mỹ An thì sao, anh làm sao thoát khỏi sự dằn vặt.

Thanh Bạch chỉ muốn ích kỷ một chút, để mọi chuyện cứ như này mà tiếp diễn..

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Mỹ An, có thích không? - Không đợi cô trả lời, anh đã bắt đầu từng đợt luân  động ở thắt lưng, vào ra có nhịp độ liên tục khiến cô không kìm được tiếng r*n r*. “Ưm...!a...!Thanh Bách...!chậm lại.” - Mỹ An vô thức cong người, cô căn bản không chịu nổi loại k*ch th*ch lớn như này.Những lần trước đều có phần khiến cưỡng, còn bây giờ bọn họ hoàn toàn tự nguyện, anh còn thừa nhận tình cảm dành cho cô. kh*** c*m và tình yêu chân thành đan xen vào nhau, khiến cô không thể nào kìm lòng được, ngẩng cao đầu muốn dâng đôi môi lên cho anh.Thanh Bách nhìn cô tóc đen loạn xạ, đôi mắt ngấn nước, lại bày ra dáng vẻ gọi mời như thế tất nhiên không buông tha mà cúi xuống ngấu nghiến lấy đôi môi cô. !Tiếng hôn m*t hòa lẫn và tiếng r*n r* tạo thành một khung cảnh hết sức ái muội.Không biết qua bao lâu Thanh Bách nhếch lên một nụ cười thỏa mãn, hài lòng nhìn bộ dạng mất hồn của cô: “Có thoải mái không?”. “Anh...!anh...!vẫn chưa xong a..” - Mỹ An cảm thấy bản thân không còn chút sức lực nào, bên dưới cũng sắp bị xé rách luôn rồi.Nhưng Thanh Bách và người bạn bên dưới của anh hình như vẫn chưa có dấu hiệu muốn ngừng lại. Thanh Bách v**t v* bắp đùi cô, tà mị nói: “Không phải em sợ sẽ không thể có thai nữa sao, vậy chúng ta làm đến khi có thai thì thôi.” "A...!không được..” - Mỹ An chưa kịp lên tiếng phản đối đã thấy Thanh Bách một lần nữa bắt đầu luân động. Mỹ An ôm lấy thắt lưng của anh, cố gắng nương theo động tác của anh.Đôi mắt xinh đẹp của cô giờ không còn tiêu cự nhìn lên trần nhà, trong miệng phát ra những tham âm r*n r* ngọt ngào. “Thanh Bách...!ưm.” “Mỹ An, em chỉ có thể ở bên tôi...!a.” Thanh Bạch cau mày, đúng là bọn họ nhất định phải cãi nhau ngay buổi sáng sau khi ân ái mà. “Anh không biết nhưng anh không còn chắc chắn như trước nữa.Nếu em muốn làm rõ, anh sẽ cho người điều tra lại” Mỹ An rũ mắt, xem ra anh vẫn còn ý nghĩ là có hại chết con của bọn họ.Thanh Bách thấy sắc mặt cô thay đổi vội vàng ôm cô vào lòng dỗ dành: “Đừng như thế, dù gì cũng chỉ là một vụ tai nạn”.“Không phải tai nạn, là Linh Chi cố tình hại em và con” - Mỹ An gạt tay anh ra. “Được, nếu em quan trọng nó như vậy thì anh sẽ điều tra lại.Anh quan tâm.hơn hết vẫn là chúng ta của hiện tại” - Thanh Bách nhẹ giọng. Thanh Bách không muốn đào lại chuyện xưa chính là sự phát hiện càng nhiều sai lầm của bản thân.Nếu hung thủ thật sự không phải Mỹ An thì sao, anh làm sao thoát khỏi sự dằn vặt.Thanh Bạch chỉ muốn ích kỷ một chút, để mọi chuyện cứ như này mà tiếp diễn..

Chương 142: Có Thoải Mái Không