Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…
Chương 147: Anh Không Sợ Làm Vậy Sẽ Mất Lòng Thanh Bách Sao
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Thế Quang nói muốn ngỏ ý bán lại dự án cảng biển cho Tấn Khang, thành công hẹn gặp được hắn ta.Tấn Khang cũng không dễ lừa, thái độ bàn việc với Thế Quang luôn đầy cảnh giác.“Theo tôi biết thì anh và Lưu Thanh Bách là bạn bè, anh mua được dự án này rồi còn muốn bán lại cho tôi sao? Tôi nghĩ anh biết rõ tôi và anh ta đối địch nhau."“Chắc anh cũng nghe nhiều về tôi, chủ tịch Quang trên thương trường làngười chỉ nhận lợi ích làm bạn.Dự án này đúng là k*ch th*ch tôi thật nhưng rủi ro không nhỏ.Tôi mua nó lúc Bách Niên đang thất thế cũng đã lời được một khoản, giờ tôi lại bán cho anh, kiếm thêm một khoản.Tôi lại chẳng tốn công sức gì nhiều, tôi sao lại không làm?" - Thế Quang nói mấy lời này có nửa thật nửa giả."Anh không sợ làm vậy sẽ mất lòng Thanh Bách sao?" - Tấn Khang nheo mắt.Thế Quang cười nhạt:!"Tôi không thiếu bạn, thứ tôi coi trọng luôn là lợi ích.""Tôi thật sự thấy khó tin, chủ tịch Quang ngoài nổi tiếng là người xem trọng lợi ích còn nổi tiếng về chữ tín nữa." - Hẳn ta là cáo giá sao có thể bị mấy lời của Thế Quang thuyết phục."Anh đã nói tới mức này thì tôi cũng thẳng thắn, tôi đã sớm có dự án khác.Lúc Mỹ An tìm đến nể tình quen biết tôi không lẽ thấy chết không cứu,nên mới mua lại.Tôi vẫn luồn muốn tìm người để bán ra, tôi tìm anh là vì biết tập đoàn Gia Linh có thế ra cái giá cao nhất.Còn nếu anh không tin, tôi hoàn toàn có thế đi tìm người khác."Tấn Khang bắt đầu lung lay nhưng hắn vẫn không vội đồng ý.Thế Quangthấy thế cũng không sốt ruột, thong thả nói tiếp:“Anh cứ nghĩ thêm, tôi cũng đã liên hệ một vài công ty khác rồi.Bằng không tôi đợi thêm một thời gian, có lẽ Bách Niên sẽ có đủ năng lực mua lại."Tấn Khang nghe đến đây thì có hơi không giữ được bình tĩnh, hắn có thế hoàn toàn tấy trắng hay không chính là nhờ vào dự án này.Dự án này của chính phủ, sau khi hắn làm xong từ nayvề sau có thể tránh được ánh nhìn dòxét của cảnh sát.ủa, sao anh chắc chắn Gia Linh sẽ đưa ra cái giá cao nhất?"“Không phải bên anh đưa ra mà là tôi yêu cầu.Dù sao cũng sẽ mất lòng với Thanh Bách, tôi phải kiếm một khoảng tiền cho thật xứng đáng chứ." -Thế Quang nói cứ như thật khiến cho Tấn Khang cũng dần tin tưởng.Thanh Bách sau khi nhận được tin Tấn Khang đã đồng ý với Thế Quang mua lại dự án thì vô cùng vui mừng.Bọn họ tất nhiên sẽ không giao dự án cho hắn, chỉ là đòi hẳn một số tiền lớn, ép hắn phải động đến phần tiền dơ bấn kia thôi.“Mấy nay anh cứ hay đi ra một góc nói chuyện điện thoại, rốt cuộc là có gì giấu em vậy?" - Mỹ An cau mày hỏi.Thanh Bách lắc đầu, nhéo mũi cô:Thanh Bách cúi xuống hôn nhẹ vào tóc cô rồi mới trá lời:"Xem như công ty được một lần thanh lọc chất lượng, anh đã muốn cải tổ lại lâu rồi.""Năng lực có thể đào tạo được, quan trọng là tâm của họ có đặt ở công ty hay không.""Ha ha, nghe phó giám đốc của chúng ta nói kìa." - Thanh Bách bật cười trêu cô.Mỹ An bĩu môi:"Em nói đúng sao anh lại cười?".
Thế Quang nói muốn ngỏ ý bán lại dự án cảng biển cho Tấn Khang, thành công hẹn gặp được hắn ta.
Tấn Khang cũng không dễ lừa, thái độ bàn việc với Thế Quang luôn đầy cảnh giác.
“Theo tôi biết thì anh và Lưu Thanh Bách là bạn bè, anh mua được dự án này rồi còn muốn bán lại cho tôi sao? Tôi nghĩ anh biết rõ tôi và anh ta đối địch nhau."
“Chắc anh cũng nghe nhiều về tôi, chủ tịch Quang trên thương trường là
người chỉ nhận lợi ích làm bạn.
Dự án này đúng là k*ch th*ch tôi thật nhưng rủi ro không nhỏ.
Tôi mua nó lúc Bách Niên đang thất thế cũng đã lời được một khoản, giờ tôi lại bán cho anh, kiếm thêm một khoản.
Tôi lại chẳng tốn công sức gì nhiều, tôi sao lại không làm?" - Thế Quang nói mấy lời này có nửa thật nửa giả.
"Anh không sợ làm vậy sẽ mất lòng Thanh Bách sao?" - Tấn Khang nheo mắt.
Thế Quang cười nhạt:!"Tôi không thiếu bạn, thứ tôi coi trọng luôn là lợi ích."
"Tôi thật sự thấy khó tin, chủ tịch Quang ngoài nổi tiếng là người xem trọng lợi ích còn nổi tiếng về chữ tín nữa." - Hẳn ta là cáo giá sao có thể bị mấy lời của Thế Quang thuyết phục.
"Anh đã nói tới mức này thì tôi cũng thẳng thắn, tôi đã sớm có dự án khác.
Lúc Mỹ An tìm đến nể tình quen biết tôi không lẽ thấy chết không cứu,
nên mới mua lại.
Tôi vẫn luồn muốn tìm người để bán ra, tôi tìm anh là vì biết tập đoàn Gia Linh có thế ra cái giá cao nhất.
Còn nếu anh không tin, tôi hoàn toàn có thế đi tìm người khác."
Tấn Khang bắt đầu lung lay nhưng hắn vẫn không vội đồng ý.
Thế Quang
thấy thế cũng không sốt ruột, thong thả nói tiếp:
“Anh cứ nghĩ thêm, tôi cũng đã liên hệ một vài công ty khác rồi.
Bằng không tôi đợi thêm một thời gian, có lẽ Bách Niên sẽ có đủ năng lực mua lại."
Tấn Khang nghe đến đây thì có hơi không giữ được bình tĩnh, hắn có thế hoàn toàn tấy trắng hay không chính là nhờ vào dự án này.
Dự án này của chính phủ, sau khi hắn làm xong từ nay
về sau có thể tránh được ánh nhìn dò
xét của cảnh sát.
ủa, sao anh chắc chắn Gia Linh sẽ đưa ra cái giá cao nhất?"
“Không phải bên anh đưa ra mà là tôi yêu cầu.
Dù sao cũng sẽ mất lòng với Thanh Bách, tôi phải kiếm một khoảng tiền cho thật xứng đáng chứ." -Thế Quang nói cứ như thật khiến cho Tấn Khang cũng dần tin tưởng.
Thanh Bách sau khi nhận được tin Tấn Khang đã đồng ý với Thế Quang mua lại dự án thì vô cùng vui mừng.
Bọn họ tất nhiên sẽ không giao dự án cho hắn, chỉ là đòi hẳn một số tiền lớn, ép hắn phải động đến phần tiền dơ bấn kia thôi.
“Mấy nay anh cứ hay đi ra một góc nói chuyện điện thoại, rốt cuộc là có gì giấu em vậy?" - Mỹ An cau mày hỏi.
Thanh Bách lắc đầu, nhéo mũi cô:
Thanh Bách cúi xuống hôn nhẹ vào tóc cô rồi mới trá lời:
"Xem như công ty được một lần thanh lọc chất lượng, anh đã muốn cải tổ lại lâu rồi."
"Năng lực có thể đào tạo được, quan trọng là tâm của họ có đặt ở công ty hay không."
"Ha ha, nghe phó giám đốc của chúng ta nói kìa." - Thanh Bách bật cười trêu cô.
Mỹ An bĩu môi:
"Em nói đúng sao anh lại cười?".
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Thế Quang nói muốn ngỏ ý bán lại dự án cảng biển cho Tấn Khang, thành công hẹn gặp được hắn ta.Tấn Khang cũng không dễ lừa, thái độ bàn việc với Thế Quang luôn đầy cảnh giác.“Theo tôi biết thì anh và Lưu Thanh Bách là bạn bè, anh mua được dự án này rồi còn muốn bán lại cho tôi sao? Tôi nghĩ anh biết rõ tôi và anh ta đối địch nhau."“Chắc anh cũng nghe nhiều về tôi, chủ tịch Quang trên thương trường làngười chỉ nhận lợi ích làm bạn.Dự án này đúng là k*ch th*ch tôi thật nhưng rủi ro không nhỏ.Tôi mua nó lúc Bách Niên đang thất thế cũng đã lời được một khoản, giờ tôi lại bán cho anh, kiếm thêm một khoản.Tôi lại chẳng tốn công sức gì nhiều, tôi sao lại không làm?" - Thế Quang nói mấy lời này có nửa thật nửa giả."Anh không sợ làm vậy sẽ mất lòng Thanh Bách sao?" - Tấn Khang nheo mắt.Thế Quang cười nhạt:!"Tôi không thiếu bạn, thứ tôi coi trọng luôn là lợi ích.""Tôi thật sự thấy khó tin, chủ tịch Quang ngoài nổi tiếng là người xem trọng lợi ích còn nổi tiếng về chữ tín nữa." - Hẳn ta là cáo giá sao có thể bị mấy lời của Thế Quang thuyết phục."Anh đã nói tới mức này thì tôi cũng thẳng thắn, tôi đã sớm có dự án khác.Lúc Mỹ An tìm đến nể tình quen biết tôi không lẽ thấy chết không cứu,nên mới mua lại.Tôi vẫn luồn muốn tìm người để bán ra, tôi tìm anh là vì biết tập đoàn Gia Linh có thế ra cái giá cao nhất.Còn nếu anh không tin, tôi hoàn toàn có thế đi tìm người khác."Tấn Khang bắt đầu lung lay nhưng hắn vẫn không vội đồng ý.Thế Quangthấy thế cũng không sốt ruột, thong thả nói tiếp:“Anh cứ nghĩ thêm, tôi cũng đã liên hệ một vài công ty khác rồi.Bằng không tôi đợi thêm một thời gian, có lẽ Bách Niên sẽ có đủ năng lực mua lại."Tấn Khang nghe đến đây thì có hơi không giữ được bình tĩnh, hắn có thế hoàn toàn tấy trắng hay không chính là nhờ vào dự án này.Dự án này của chính phủ, sau khi hắn làm xong từ nayvề sau có thể tránh được ánh nhìn dòxét của cảnh sát.ủa, sao anh chắc chắn Gia Linh sẽ đưa ra cái giá cao nhất?"“Không phải bên anh đưa ra mà là tôi yêu cầu.Dù sao cũng sẽ mất lòng với Thanh Bách, tôi phải kiếm một khoảng tiền cho thật xứng đáng chứ." -Thế Quang nói cứ như thật khiến cho Tấn Khang cũng dần tin tưởng.Thanh Bách sau khi nhận được tin Tấn Khang đã đồng ý với Thế Quang mua lại dự án thì vô cùng vui mừng.Bọn họ tất nhiên sẽ không giao dự án cho hắn, chỉ là đòi hẳn một số tiền lớn, ép hắn phải động đến phần tiền dơ bấn kia thôi.“Mấy nay anh cứ hay đi ra một góc nói chuyện điện thoại, rốt cuộc là có gì giấu em vậy?" - Mỹ An cau mày hỏi.Thanh Bách lắc đầu, nhéo mũi cô:Thanh Bách cúi xuống hôn nhẹ vào tóc cô rồi mới trá lời:"Xem như công ty được một lần thanh lọc chất lượng, anh đã muốn cải tổ lại lâu rồi.""Năng lực có thể đào tạo được, quan trọng là tâm của họ có đặt ở công ty hay không.""Ha ha, nghe phó giám đốc của chúng ta nói kìa." - Thanh Bách bật cười trêu cô.Mỹ An bĩu môi:"Em nói đúng sao anh lại cười?".