Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 151: Không Thể Nào

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Tấn Khang cho thuộc hạ dừng tay, hẳn chỉ định nhìn bọn họ đau khổ dày vò một chút thôi, hắn còn cởi trói cho cả Mỹ An.“Thanh Bách, Thanh Bách..." - Mỹ An được tự do liền chạy qua đỡ lấy Thanh Bách.Thanh Bách mặc dù chỉ ngồi dậy thôi đã gần như dùng hết sức lựcnhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười cho cô yên tâm.“Anh khỏng sao."Mỹ An biết rõ làm gì có chuyện không sao được chứ.Hiện giờ cô chạm vào bất kỳ nơi nào trong người anh thì Thanh Bách cũng đau đến nhíu mày.Tấn Khang có chút khinh bỉ nhìn bọn họ, sau đó ra hiệu cho thuộc hạ dẫn Mỹ Tâm ra.Mỹ Tâm vừa bước ra nhìn thấy cảnh tượng trước mắt liền chạy tới dứt khoát tát cho Tấn Khang một bạt tay.Thuộc hạ muốn lao tới túm lấy cô thì Tấn Khang chỉ lắc đầu:!"Từ khỉ quen biết đến giờ cô đánh tôi cũng không ít."“Đánh xong rồi tôi còn thấy bấn tay." - Mỹ Tâm nghiến răng.Cô muốn đi sang chỗ em gái mình nhưng bị hắn ta ngăn lại hắn bảo thuộc hạ chĩa sũng vào Mỹ An, bẳt cô ngoan ngoãn ngồi cạnh hắn."Ân oán là của chúng ta, người dẫn dụ cảnh sát điều tra tập đoàn Gia Linh cũng là tôi.Anh đế hai chị em họ đi đi, tôi mặc anh xử lý." - Thanh Bách không mặn không nhạt nói ra từng chữ.Tấn Khang nghe xong lại cười lớn:"Chúng ta không có ân oán gì cả, Vân Anh giờ còn là em dâu cậu, tôi làm gì cũng sẽ chừa cho em gái mình mộtđường lui.Nói tới ân oán tôi với Trần gia xác thực có món nợ phải tính."Thanh Bách khẽ liếc xuống giày mình, âm thầm hy vọng khi nãy bị đánh sẽ không làm hư thiết bị theo dõi.Chỉ cần có thế kéo dài thời gian thì viện trợ rất nhanh sẽ đến."Anh nói đi, anh và Trần gia có ân oán gì? Tại sao anh và Vân Anh đều hận chúng tôi như vậy?" - Mỹ An không nhịn được hỏi thẳng."Đừng gấp gáp như vậy, chúng ta ôn chút chuyện cũ đi." - Tấn Khang lại quay sang Mỹ Tâm - "Cô có hận tôi không?"Mỹ Tâm cười nhạt:"Chính anh hại công ty Tâm An xảy ra chuyện, chính anh hại tôi nhà tan cửa nát, anh hỏi tôi có nên hận không?""Cô có từng thắc mắc lý do không?"Mỹ Tâm lẳc đầu."Cô có từng nghĩ tại sao chúng ta đang tốt đẹp tôi lại đi làm vậy không? Cô có từng hỏi tôi vì sao chưa?" - Tấn Khang đột nhiên kích động.Mỹ An lo lẳng cho chị gái muốn lên tiếng nhưng bị Thanh Bách ngăn lại, anh nói nhỏ vào tai cô:"Đây là chuyện riêng của bọn họ.""Tấn Khang, tôi đối với anh không tốt sao?" - Mỹ An cắn môi, vẻ mặt của cô cũng tràn ngập đau khổ."Tốt, một nữ doanh nhân tài giỏi như cô đối với tên xã hội đen như tôi như thế là quá tốt rồi.Tôi có chút nhớ lại ngày tháng đó, tôi dùng đủ mọi cách để cô chú ý, cô cuối cùng cũng chịu thua tôi.Thật ra chúng ta chưa từng ở bên nhau một cách vui vẻ nhưng tôi biết mình thật lòng yêu cô và cô cũng yêu tôi." - Tấn Khang cứ như rơi vào vùng ký ức của riêng hắn.Mỹ Tâm nghe hắn nól chỉ biết cúi mặt lắc đầu, bây giờ nhắc lại có còn nghĩa lý gì đâu:Vậy tại sao anh còn hại gia đình tôi?""Nếu anh đã cùng chị hai ở bên nhau sao anh lại hại chúng tôi?" - Mỹ An cũng thấy vô cùng khó hiểu.“Không thể nào."Bởi vì cha của họ là người hiền lành, ông đối với nhân viên luôn ôn hòa, công ty cũng trong sạch tuyệt đối.“Sau khi biết chuyện, tôi bắt đầu thu thập bằng chứng, ra sức thu mua CỔ phần Tâm An.Nếu các người trong sạch thì lúc tôi tố giác, cảnh sát cũng không phát hiện nhiều tội trạng trong công ty càng người, trốn thuế gì đó hoàn toàn có thật." - Tấn Khang tỏ ra vô cùng khinh bỉ.“Lúc cảnh sát điều tra ra những thứ đó cả tôi và cha đều không biết một chút gì, bọn cấp dưới đã bí mật làm hết.Là có người sớm đã cài người vàođể hại Trần gia, cha tôi chắc chắn không liên quan tới cái chết của cha anh." - Mỹ Tâm cố gắng giải thích."Cha tôi...!cha tôi ở trong tù có phải là do anh..." - Mỹ An nghiến răng, hai tay cô cũng run lên..

Tấn Khang cho thuộc hạ dừng tay, hẳn chỉ định nhìn bọn họ đau khổ dày vò một chút thôi, hắn còn cởi trói cho cả Mỹ An.

“Thanh Bách, Thanh Bách..." - Mỹ An được tự do liền chạy qua đỡ lấy Thanh Bách.

Thanh Bách mặc dù chỉ ngồi dậy thôi đã gần như dùng hết sức lực

nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười cho cô yên tâm.

“Anh khỏng sao."

Mỹ An biết rõ làm gì có chuyện không sao được chứ.

Hiện giờ cô chạm vào bất kỳ nơi nào trong người anh thì Thanh Bách cũng đau đến nhíu mày.

Tấn Khang có chút khinh bỉ nhìn bọn họ, sau đó ra hiệu cho thuộc hạ dẫn Mỹ Tâm ra.

Mỹ Tâm vừa bước ra nhìn thấy cảnh tượng trước mắt liền chạy tới dứt khoát tát cho Tấn Khang một bạt tay.

Thuộc hạ muốn lao tới túm lấy cô thì Tấn Khang chỉ lắc đầu:!"Từ khỉ quen biết đến giờ cô đánh tôi cũng không ít."

“Đánh xong rồi tôi còn thấy bấn tay." - Mỹ Tâm nghiến răng.

Cô muốn đi sang chỗ em gái mình nhưng bị hắn ta ngăn lại hắn bảo thuộc hạ chĩa sũng vào Mỹ An, bẳt cô ngoan ngoãn ngồi cạnh hắn.

"Ân oán là của chúng ta, người dẫn dụ cảnh sát điều tra tập đoàn Gia Linh cũng là tôi.

Anh đế hai chị em họ đi đi, tôi mặc anh xử lý." - Thanh Bách không mặn không nhạt nói ra từng chữ.

Tấn Khang nghe xong lại cười lớn:

"Chúng ta không có ân oán gì cả, Vân Anh giờ còn là em dâu cậu, tôi làm gì cũng sẽ chừa cho em gái mình một

đường lui.

Nói tới ân oán tôi với Trần gia xác thực có món nợ phải tính."

Thanh Bách khẽ liếc xuống giày mình, âm thầm hy vọng khi nãy bị đánh sẽ không làm hư thiết bị theo dõi.

Chỉ cần có thế kéo dài thời gian thì viện trợ rất nhanh sẽ đến.

"Anh nói đi, anh và Trần gia có ân oán gì? Tại sao anh và Vân Anh đều hận chúng tôi như vậy?" - Mỹ An không nhịn được hỏi thẳng.

"Đừng gấp gáp như vậy, chúng ta ôn chút chuyện cũ đi." - Tấn Khang lại quay sang Mỹ Tâm - "Cô có hận tôi không?"

Mỹ Tâm cười nhạt:

"Chính anh hại công ty Tâm An xảy ra chuyện, chính anh hại tôi nhà tan cửa nát, anh hỏi tôi có nên hận không?"

"Cô có từng thắc mắc lý do không?"

Mỹ Tâm lẳc đầu.

"Cô có từng nghĩ tại sao chúng ta đang tốt đẹp tôi lại đi làm vậy không? Cô có từng hỏi tôi vì sao chưa?" - Tấn Khang đột nhiên kích động.

Mỹ An lo lẳng cho chị gái muốn lên tiếng nhưng bị Thanh Bách ngăn lại, anh nói nhỏ vào tai cô:

"Đây là chuyện riêng của bọn họ."

"Tấn Khang, tôi đối với anh không tốt sao?" - Mỹ An cắn môi, vẻ mặt của cô cũng tràn ngập đau khổ.

"Tốt, một nữ doanh nhân tài giỏi như cô đối với tên xã hội đen như tôi như thế là quá tốt rồi.

Tôi có chút nhớ lại ngày tháng đó, tôi dùng đủ mọi cách để cô chú ý, cô cuối cùng cũng chịu thua tôi.

Thật ra chúng ta chưa từng ở bên nhau một cách vui vẻ nhưng tôi biết mình thật lòng yêu cô và cô cũng yêu tôi." - Tấn Khang cứ như rơi vào vùng ký ức của riêng hắn.

Mỹ Tâm nghe hắn nól chỉ biết cúi mặt lắc đầu, bây giờ nhắc lại có còn nghĩa lý gì đâu:

Vậy tại sao anh còn hại gia đình tôi?"

"Nếu anh đã cùng chị hai ở bên nhau sao anh lại hại chúng tôi?" - Mỹ An cũng thấy vô cùng khó hiểu.

“Không thể nào."

Bởi vì cha của họ là người hiền lành, ông đối với nhân viên luôn ôn hòa, công ty cũng trong sạch tuyệt đối.

“Sau khi biết chuyện, tôi bắt đầu thu thập bằng chứng, ra sức thu mua CỔ phần Tâm An.

Nếu các người trong sạch thì lúc tôi tố giác, cảnh sát cũng không phát hiện nhiều tội trạng trong công ty càng người, trốn thuế gì đó hoàn toàn có thật." - Tấn Khang tỏ ra vô cùng khinh bỉ.

“Lúc cảnh sát điều tra ra những thứ đó cả tôi và cha đều không biết một chút gì, bọn cấp dưới đã bí mật làm hết.

Là có người sớm đã cài người vào

để hại Trần gia, cha tôi chắc chắn không liên quan tới cái chết của cha anh." - Mỹ Tâm cố gắng giải thích.

"Cha tôi...!cha tôi ở trong tù có phải là do anh..." - Mỹ An nghiến răng, hai tay cô cũng run lên..

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Tấn Khang cho thuộc hạ dừng tay, hẳn chỉ định nhìn bọn họ đau khổ dày vò một chút thôi, hắn còn cởi trói cho cả Mỹ An.“Thanh Bách, Thanh Bách..." - Mỹ An được tự do liền chạy qua đỡ lấy Thanh Bách.Thanh Bách mặc dù chỉ ngồi dậy thôi đã gần như dùng hết sức lựcnhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười cho cô yên tâm.“Anh khỏng sao."Mỹ An biết rõ làm gì có chuyện không sao được chứ.Hiện giờ cô chạm vào bất kỳ nơi nào trong người anh thì Thanh Bách cũng đau đến nhíu mày.Tấn Khang có chút khinh bỉ nhìn bọn họ, sau đó ra hiệu cho thuộc hạ dẫn Mỹ Tâm ra.Mỹ Tâm vừa bước ra nhìn thấy cảnh tượng trước mắt liền chạy tới dứt khoát tát cho Tấn Khang một bạt tay.Thuộc hạ muốn lao tới túm lấy cô thì Tấn Khang chỉ lắc đầu:!"Từ khỉ quen biết đến giờ cô đánh tôi cũng không ít."“Đánh xong rồi tôi còn thấy bấn tay." - Mỹ Tâm nghiến răng.Cô muốn đi sang chỗ em gái mình nhưng bị hắn ta ngăn lại hắn bảo thuộc hạ chĩa sũng vào Mỹ An, bẳt cô ngoan ngoãn ngồi cạnh hắn."Ân oán là của chúng ta, người dẫn dụ cảnh sát điều tra tập đoàn Gia Linh cũng là tôi.Anh đế hai chị em họ đi đi, tôi mặc anh xử lý." - Thanh Bách không mặn không nhạt nói ra từng chữ.Tấn Khang nghe xong lại cười lớn:"Chúng ta không có ân oán gì cả, Vân Anh giờ còn là em dâu cậu, tôi làm gì cũng sẽ chừa cho em gái mình mộtđường lui.Nói tới ân oán tôi với Trần gia xác thực có món nợ phải tính."Thanh Bách khẽ liếc xuống giày mình, âm thầm hy vọng khi nãy bị đánh sẽ không làm hư thiết bị theo dõi.Chỉ cần có thế kéo dài thời gian thì viện trợ rất nhanh sẽ đến."Anh nói đi, anh và Trần gia có ân oán gì? Tại sao anh và Vân Anh đều hận chúng tôi như vậy?" - Mỹ An không nhịn được hỏi thẳng."Đừng gấp gáp như vậy, chúng ta ôn chút chuyện cũ đi." - Tấn Khang lại quay sang Mỹ Tâm - "Cô có hận tôi không?"Mỹ Tâm cười nhạt:"Chính anh hại công ty Tâm An xảy ra chuyện, chính anh hại tôi nhà tan cửa nát, anh hỏi tôi có nên hận không?""Cô có từng thắc mắc lý do không?"Mỹ Tâm lẳc đầu."Cô có từng nghĩ tại sao chúng ta đang tốt đẹp tôi lại đi làm vậy không? Cô có từng hỏi tôi vì sao chưa?" - Tấn Khang đột nhiên kích động.Mỹ An lo lẳng cho chị gái muốn lên tiếng nhưng bị Thanh Bách ngăn lại, anh nói nhỏ vào tai cô:"Đây là chuyện riêng của bọn họ.""Tấn Khang, tôi đối với anh không tốt sao?" - Mỹ An cắn môi, vẻ mặt của cô cũng tràn ngập đau khổ."Tốt, một nữ doanh nhân tài giỏi như cô đối với tên xã hội đen như tôi như thế là quá tốt rồi.Tôi có chút nhớ lại ngày tháng đó, tôi dùng đủ mọi cách để cô chú ý, cô cuối cùng cũng chịu thua tôi.Thật ra chúng ta chưa từng ở bên nhau một cách vui vẻ nhưng tôi biết mình thật lòng yêu cô và cô cũng yêu tôi." - Tấn Khang cứ như rơi vào vùng ký ức của riêng hắn.Mỹ Tâm nghe hắn nól chỉ biết cúi mặt lắc đầu, bây giờ nhắc lại có còn nghĩa lý gì đâu:Vậy tại sao anh còn hại gia đình tôi?""Nếu anh đã cùng chị hai ở bên nhau sao anh lại hại chúng tôi?" - Mỹ An cũng thấy vô cùng khó hiểu.“Không thể nào."Bởi vì cha của họ là người hiền lành, ông đối với nhân viên luôn ôn hòa, công ty cũng trong sạch tuyệt đối.“Sau khi biết chuyện, tôi bắt đầu thu thập bằng chứng, ra sức thu mua CỔ phần Tâm An.Nếu các người trong sạch thì lúc tôi tố giác, cảnh sát cũng không phát hiện nhiều tội trạng trong công ty càng người, trốn thuế gì đó hoàn toàn có thật." - Tấn Khang tỏ ra vô cùng khinh bỉ.“Lúc cảnh sát điều tra ra những thứ đó cả tôi và cha đều không biết một chút gì, bọn cấp dưới đã bí mật làm hết.Là có người sớm đã cài người vàođể hại Trần gia, cha tôi chắc chắn không liên quan tới cái chết của cha anh." - Mỹ Tâm cố gắng giải thích."Cha tôi...!cha tôi ở trong tù có phải là do anh..." - Mỹ An nghiến răng, hai tay cô cũng run lên..

Chương 151: Không Thể Nào