Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 179: Cô Thích Quỳ Thì Cứ Quỳ

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Mỹ An không tin Linh Chi lại có thể vứt bỏ hết tự trọng van nài cô, cô nhìn cô ta cũng không biết bản thân nên phản ứng ra sao.Mỹ An vẫn không tha thứ cho Linh Chi được nhưng cũng thấy cô ta thật đáng thương."Cô thích quỳ thì cứ quỳ, đừng khiến cho người khác nghĩ tôi ức h**pcô." - Mỹ An nói xong thì đứng dậy bước khỏi quán cà phê.Mỹ An đúng là vẫn rất khinh thường Linh Chi, dù cô ta có dập đầu với Mỹ An thì cô cũng không suy nghĩ sẽ tha thứ chứ đừng nói là chỉ quỳ xuống nói vài câu.Nhưng những lời của Linh Chỉ thật sự có tác động đến Mỹ An, đứa bé trong bụng của cô ta đúng thật vô tội.Thanh Bách nói dạo gần đây Mỹ An và anh không có thời gian dành cho nhau nên muốn chở cô đi chơi, Mỹ An liền gật đầu đáp ứng.Anh chở cô đến quán cà phê ở tòa nhà chọc trời lầntrước nhưng lần này anh bao trọn một khu vực riêng.!“Chúng ta chỉ hẹn hò một buổi anh đừng phí tiền vậy chứ."“Có cái gì là phí đâu." - Thanh Bách cong môi cười - “Để được ở bên cạnh em thật vui vẻ thì không gì là quá đáng cả."Thanh Bách ngồi xuống chiếc ghế đôi dành cho hai người, vỗ nhẹ vị trí bến cạnh.Mỹ An liền ngồi xuống tựa vào lòng anh, hai người đan chặt mười ngón tay cùng ngắm nhìn thành phố.“Thanh Bách, em hỏi thật, anh có vui vì sự xuất hiện của đứa bé không?" Thanh Bách nhíu mày lại rồi lại giãn, cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô một cái:"Anh hy vọng đó là đứa con của em hơn.""Em...!em không thể mang thai được nữa, xin lỗi." - Mỹ An rũ mẳt."Đừng nói xin lỗi, người có lỗi là anh mới phải.Em không làm sai gì cả, anh không bảo vệ tốt em và con của chúng ta." - Thanh Bách càng nói càng day dứt.Nếu năm xưa anh buông bỏ xuống những khúc mắc với Mỹ An, cùng cô nâng niu đứa bé thì Linh Chi làm gì có cơ hội hãm hại Mỹ An.Không những anh gián tiếp hại chết con trai, còn ép Mỹ An phải bỏ đi bốn năm biền biệt.Thay vì hận Linh Chi, Thanh Bách càng hận chính mình.Anh vẫn nhất quyết sẽ bắt con bỏ mẹ sao?" - Cô muốn xác nhận lại một  lần nữa.Thanh Bách gật đầu, tay cũng siết chặt vai cô hơn:"Nếu nó thật sự là con của anh, anh không bỏ nó nhưng anh cũng không bỏ em được.""Anh thật tham lam." Ủng hộ chúng mình tại лhayho.com  "Anh vẫn luôn là người tham lam mà, trong lòng anh vừa mong đứa bé là con mình lại vừa không."Mỹ An biết Thanh Bách cũng nhiều tâm sự, cô tin anh không hề muốn có đứa bé này với Linh Chi.Đêm đó không ai nhớ gì cả, giờ lại ớ đâu có thêm một cái thai, anh và cô đều bất khả kháng."Anh muốn có một đứa con nhưng anh càng muốn đó là con của chúng ta.Anh muốn dùng hết những gì mình có đế yêu thương chiều chuộng đứa con này, bù đắp lại những thứ anh đã không làm được.Nhưng anh không hề mong đứa bé lại có một người mẹ như Linh Chi chút nào."Mỹ An dụi dụi vào lòng anh:“Em hiếu mà nhưng em cũng mong anh đừng quá áp lực chính mình.Linh Chi đúng là không ra gì nhưng người mẹ nào cũng sẽ hết lòng vì con của mình.".

Mỹ An không tin Linh Chi lại có thể vứt bỏ hết tự trọng van nài cô, cô nhìn cô ta cũng không biết bản thân nên phản ứng ra sao.

Mỹ An vẫn không tha thứ cho Linh Chi được nhưng cũng thấy cô ta thật đáng thương.

"Cô thích quỳ thì cứ quỳ, đừng khiến cho người khác nghĩ tôi ức h**p

cô." - Mỹ An nói xong thì đứng dậy bước khỏi quán cà phê.

Mỹ An đúng là vẫn rất khinh thường Linh Chi, dù cô ta có dập đầu với Mỹ An thì cô cũng không suy nghĩ sẽ tha thứ chứ đừng nói là chỉ quỳ xuống nói vài câu.

Nhưng những lời của Linh Chỉ thật sự có tác động đến Mỹ An, đứa bé trong bụng của cô ta đúng thật vô tội.

Thanh Bách nói dạo gần đây Mỹ An và anh không có thời gian dành cho nhau nên muốn chở cô đi chơi, Mỹ An liền gật đầu đáp ứng.

Anh chở cô đến quán cà phê ở tòa nhà chọc trời lần

trước nhưng lần này anh bao trọn một khu vực riêng.!

“Chúng ta chỉ hẹn hò một buổi anh đừng phí tiền vậy chứ."

“Có cái gì là phí đâu." - Thanh Bách cong môi cười - “Để được ở bên cạnh em thật vui vẻ thì không gì là quá đáng cả."

Thanh Bách ngồi xuống chiếc ghế đôi dành cho hai người, vỗ nhẹ vị trí bến cạnh.

Mỹ An liền ngồi xuống tựa vào lòng anh, hai người đan chặt mười ngón tay cùng ngắm nhìn thành phố.

“Thanh Bách, em hỏi thật, anh có vui vì sự xuất hiện của đứa bé không?" 

Thanh Bách nhíu mày lại rồi lại giãn, cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô một cái:

"Anh hy vọng đó là đứa con của em hơn."

"Em...!em không thể mang thai được nữa, xin lỗi." - Mỹ An rũ mẳt.

"Đừng nói xin lỗi, người có lỗi là anh mới phải.

Em không làm sai gì cả, anh không bảo vệ tốt em và con của chúng ta." - Thanh Bách càng nói càng day dứt.

Nếu năm xưa anh buông bỏ xuống những khúc mắc với Mỹ An, cùng cô nâng niu đứa bé thì Linh Chi làm gì có cơ hội hãm hại Mỹ An.

Không những anh gián tiếp hại chết con trai, còn ép Mỹ An phải bỏ đi bốn năm biền biệt.

Thay vì hận Linh Chi, Thanh Bách càng hận chính mình.

Anh vẫn nhất quyết sẽ bắt con bỏ mẹ sao?" - Cô muốn xác nhận lại một  lần nữa.

Thanh Bách gật đầu, tay cũng siết chặt vai cô hơn:

"Nếu nó thật sự là con của anh, anh không bỏ nó nhưng anh cũng không bỏ em được."

"Anh thật tham lam." Ủng hộ chúng mình tại лhayho.com  

"Anh vẫn luôn là người tham lam mà, trong lòng anh vừa mong đứa bé là con mình lại vừa không."

Mỹ An biết Thanh Bách cũng nhiều tâm sự, cô tin anh không hề muốn có đứa bé này với Linh Chi.

Đêm đó không ai nhớ gì cả, giờ lại ớ đâu có thêm một cái thai, anh và cô đều bất khả kháng.

"Anh muốn có một đứa con nhưng anh càng muốn đó là con của chúng ta.

Anh muốn dùng hết những gì mình có đế yêu thương chiều chuộng đứa con này, bù đắp lại những thứ anh đã không làm được.

Nhưng anh không hề mong đứa bé lại có một người mẹ như Linh Chi chút nào."

Mỹ An dụi dụi vào lòng anh:

“Em hiếu mà nhưng em cũng mong anh đừng quá áp lực chính mình.

Linh Chi đúng là không ra gì nhưng người mẹ nào cũng sẽ hết lòng vì con của mình.".

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Mỹ An không tin Linh Chi lại có thể vứt bỏ hết tự trọng van nài cô, cô nhìn cô ta cũng không biết bản thân nên phản ứng ra sao.Mỹ An vẫn không tha thứ cho Linh Chi được nhưng cũng thấy cô ta thật đáng thương."Cô thích quỳ thì cứ quỳ, đừng khiến cho người khác nghĩ tôi ức h**pcô." - Mỹ An nói xong thì đứng dậy bước khỏi quán cà phê.Mỹ An đúng là vẫn rất khinh thường Linh Chi, dù cô ta có dập đầu với Mỹ An thì cô cũng không suy nghĩ sẽ tha thứ chứ đừng nói là chỉ quỳ xuống nói vài câu.Nhưng những lời của Linh Chỉ thật sự có tác động đến Mỹ An, đứa bé trong bụng của cô ta đúng thật vô tội.Thanh Bách nói dạo gần đây Mỹ An và anh không có thời gian dành cho nhau nên muốn chở cô đi chơi, Mỹ An liền gật đầu đáp ứng.Anh chở cô đến quán cà phê ở tòa nhà chọc trời lầntrước nhưng lần này anh bao trọn một khu vực riêng.!“Chúng ta chỉ hẹn hò một buổi anh đừng phí tiền vậy chứ."“Có cái gì là phí đâu." - Thanh Bách cong môi cười - “Để được ở bên cạnh em thật vui vẻ thì không gì là quá đáng cả."Thanh Bách ngồi xuống chiếc ghế đôi dành cho hai người, vỗ nhẹ vị trí bến cạnh.Mỹ An liền ngồi xuống tựa vào lòng anh, hai người đan chặt mười ngón tay cùng ngắm nhìn thành phố.“Thanh Bách, em hỏi thật, anh có vui vì sự xuất hiện của đứa bé không?" Thanh Bách nhíu mày lại rồi lại giãn, cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô một cái:"Anh hy vọng đó là đứa con của em hơn.""Em...!em không thể mang thai được nữa, xin lỗi." - Mỹ An rũ mẳt."Đừng nói xin lỗi, người có lỗi là anh mới phải.Em không làm sai gì cả, anh không bảo vệ tốt em và con của chúng ta." - Thanh Bách càng nói càng day dứt.Nếu năm xưa anh buông bỏ xuống những khúc mắc với Mỹ An, cùng cô nâng niu đứa bé thì Linh Chi làm gì có cơ hội hãm hại Mỹ An.Không những anh gián tiếp hại chết con trai, còn ép Mỹ An phải bỏ đi bốn năm biền biệt.Thay vì hận Linh Chi, Thanh Bách càng hận chính mình.Anh vẫn nhất quyết sẽ bắt con bỏ mẹ sao?" - Cô muốn xác nhận lại một  lần nữa.Thanh Bách gật đầu, tay cũng siết chặt vai cô hơn:"Nếu nó thật sự là con của anh, anh không bỏ nó nhưng anh cũng không bỏ em được.""Anh thật tham lam." Ủng hộ chúng mình tại лhayho.com  "Anh vẫn luôn là người tham lam mà, trong lòng anh vừa mong đứa bé là con mình lại vừa không."Mỹ An biết Thanh Bách cũng nhiều tâm sự, cô tin anh không hề muốn có đứa bé này với Linh Chi.Đêm đó không ai nhớ gì cả, giờ lại ớ đâu có thêm một cái thai, anh và cô đều bất khả kháng."Anh muốn có một đứa con nhưng anh càng muốn đó là con của chúng ta.Anh muốn dùng hết những gì mình có đế yêu thương chiều chuộng đứa con này, bù đắp lại những thứ anh đã không làm được.Nhưng anh không hề mong đứa bé lại có một người mẹ như Linh Chi chút nào."Mỹ An dụi dụi vào lòng anh:“Em hiếu mà nhưng em cũng mong anh đừng quá áp lực chính mình.Linh Chi đúng là không ra gì nhưng người mẹ nào cũng sẽ hết lòng vì con của mình.".

Chương 179: Cô Thích Quỳ Thì Cứ Quỳ