Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 197: Anh Ấy Chắc Chắn Sẽ Đế

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Không nói chuyện với nhau mấy ngày Mỹ An đã có chút chịu không nổi rồi, nghĩ lại hôm đó cãi nhau đúng là quá vô lý.Cô đâu phải không nhận ra Đông Quân cố tình chia rẽ, giận dỗi với Thanh Bách càng khiến người ngoài đắc ý mà thôi. Mỹ An mang theo cơm trưa qua gõ cửa phòng Thanh  Bách, anh nhìn thấy cô thì trong lòng rất vui nhưng không để lộ ra ngoài: “Có chuyện gì sao?” “Ừ thì..” - Mỹ An đã bước xuống một bước rồi, nếu Thanh Bách vẫn không biết điều thì cô sẽ dứt khoát bước ra luôn. “Anh cũng đói rồi, ngồi xuống cùng ăn đi” - Thanh Bách cong môi. !Hai người rất nghiêm chỉnh ăn cơm, thật sự không dám nói lời dư thừa.Ai trong lòng cũng có điểm nhạy cảm, không cẩn thận nhắc đến một chút là coi như xong luôn.Với Mỹ An thì đó là Linh Chi còn với Thanh Bách là Đông Quân. “Anh còn nhớ phim hoạt hình hôm trước em nói không?” - Mỹ An cuối cùng chọn được một chủ đề khiến ai cũng vui vẻ. “Anh còn tưởng em không muốn đi xem với anh nữa” “Em đâu có nhỏ mọn như thế” - Mỹ An bĩu môi - “Vậy...!ngày mai gặp nhau ở rạp chiếu phim Thanh Bách lập tức gật đầu, anh cầu còn không được nữa là. Nhưng ở đời người tính làm sao bằng trời tính, Mỹ An đến sớm mua vé mua bắp đứng đợi cả buổi, tận khi người ta xếp hàng vào rạp hết cũng chưa thấy bóng dáng Thanh Bách. “Mình không nên gọi, anh ấy chắc chắn sẽ đến” - Mỹ An nắm chặt điện thoại trong tay. Phim đã bắt đầu chiếu được ba mươi phút, Mỹ An vẫn le loi ngồi ở sảnh chờ.Không có Thanh Bách cũng không có bất kỳ tin nhắn thông báo nào. “Không thể như vậy được” - Mỹ An mím môi. Thanh Bách không phải người sẽ tùy tiện cho người khác leo cây, đặc biệt là với một cuộc hẹn có tính chất xoa dịu mối quan hệ của hai người như hôm nay.Mỹ An không nhịn được bấm nút gọi, phía bên kia không ai trả lời. Mỹ An vẫn tiếp tục kiên trì đợi, dù cho trong lòng có bao nhiêu hoài nghi cô vẫn tin anh sẽ đến. Thanh Bách không phải cho cô leo cây, anh hiện tại đang bị mắc kẹt ở Lưu gia.Lúc anh chuẩn bị lái xe đến rạp phim thì bà nội gọi điện nói Linh Chi xảy ra chuyện bảo anh mau trở về một chuyến.Đến nơi mới biết chỉ là cô ta làm nũng, than đau bụng, than khó chịu một chút. “Vì chút chuyện này mà bà bảo con phải về cho bằng được?” - Thanh Bách nghiến răng. “Thanh Tùng, đưa vợ con đi nghỉ ngơi đi” - Bà nội ra lệnh, chỉ bà có thể trách mắng Thanh Bách thôi, trong nhà không ai khác có tư cách đó. Vân Anh cười nhạt một tiếng rồi cùng Thanh Tùng lên lầu. Thanh Bạch day day thái dương, anh tự biết bản thân hôm nay không thoát được rồi.Anh đi ra một góc gọi điện cho Mỹ An, dịu dàng xin lỗi cô: “Anh gặp chuyện đột xuất, anh không thể đến được, ngày mai chúng ta đi xem lại có được không?” .

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Không nói chuyện với nhau mấy ngày Mỹ An đã có chút chịu không nổi rồi, nghĩ lại hôm đó cãi nhau đúng là quá vô lý.

Cô đâu phải không nhận ra Đông Quân cố tình chia rẽ, giận dỗi với Thanh Bách càng khiến người ngoài đắc ý mà thôi. 

Mỹ An mang theo cơm trưa qua gõ cửa phòng Thanh  Bách, anh nhìn thấy cô thì trong lòng rất vui nhưng không để lộ ra ngoài: 

“Có chuyện gì sao?” 

“Ừ thì..” - Mỹ An đã bước xuống một bước rồi, nếu Thanh Bách vẫn không biết điều thì cô sẽ dứt khoát bước ra luôn. 

“Anh cũng đói rồi, ngồi xuống cùng ăn đi” - Thanh Bách cong môi. !Hai người rất nghiêm chỉnh ăn cơm, thật sự không dám nói lời dư thừa.

Ai trong lòng cũng có điểm nhạy cảm, không cẩn thận nhắc đến một chút là coi như xong luôn.

Với Mỹ An thì đó là Linh Chi còn với Thanh Bách là Đông Quân. 

“Anh còn nhớ phim hoạt hình hôm trước em nói không?” - Mỹ An cuối cùng chọn được một chủ đề khiến ai cũng vui vẻ. 

“Anh còn tưởng em không muốn đi xem với anh nữa” 

“Em đâu có nhỏ mọn như thế” - Mỹ An bĩu môi - “Vậy...!ngày mai gặp nhau ở rạp chiếu phim 

Thanh Bách lập tức gật đầu, anh cầu còn không được nữa là. 

Nhưng ở đời người tính làm sao bằng trời tính, Mỹ An đến sớm mua vé mua bắp đứng đợi cả buổi, tận khi người ta xếp hàng vào rạp hết cũng chưa thấy bóng dáng Thanh Bách. 

“Mình không nên gọi, anh ấy chắc chắn sẽ đến” - Mỹ An nắm chặt điện thoại trong tay. 

Phim đã bắt đầu chiếu được ba mươi phút, Mỹ An vẫn le loi ngồi ở sảnh chờ.

Không có Thanh Bách cũng không có bất kỳ tin nhắn thông báo nào. 

“Không thể như vậy được” - Mỹ An mím môi. 

Thanh Bách không phải người sẽ tùy tiện cho người khác leo cây, đặc biệt là với một cuộc hẹn có tính chất xoa dịu mối quan hệ của hai người như hôm nay.

Mỹ An không nhịn được 

bấm nút gọi, phía bên kia không ai trả lời. 

Mỹ An vẫn tiếp tục kiên trì đợi, dù cho trong lòng có bao nhiêu hoài nghi cô vẫn tin anh sẽ đến. 

Thanh Bách không phải cho cô leo cây, anh hiện tại đang bị mắc kẹt ở Lưu gia.

Lúc anh chuẩn bị lái xe đến rạp phim thì bà nội gọi điện nói Linh Chi xảy ra chuyện bảo anh mau trở về một chuyến.

Đến nơi mới biết chỉ là cô ta làm nũng, than đau bụng, than khó chịu một chút. 

“Vì chút chuyện này mà bà bảo con phải về cho bằng được?” - Thanh Bách nghiến răng. 

“Thanh Tùng, đưa vợ con đi nghỉ ngơi đi” - Bà nội ra lệnh, chỉ bà có thể trách mắng Thanh Bách thôi, trong nhà không ai khác có tư cách đó. 

Vân Anh cười nhạt một tiếng rồi cùng Thanh Tùng lên lầu. 

Thanh Bạch day day thái dương, anh tự biết bản thân hôm nay không thoát được rồi.

Anh đi ra một góc gọi điện cho Mỹ An, dịu dàng xin lỗi cô: 

“Anh gặp chuyện đột xuất, anh không thể đến được, ngày mai chúng ta đi xem lại có được không?” 

Image removed.

.

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Không nói chuyện với nhau mấy ngày Mỹ An đã có chút chịu không nổi rồi, nghĩ lại hôm đó cãi nhau đúng là quá vô lý.Cô đâu phải không nhận ra Đông Quân cố tình chia rẽ, giận dỗi với Thanh Bách càng khiến người ngoài đắc ý mà thôi. Mỹ An mang theo cơm trưa qua gõ cửa phòng Thanh  Bách, anh nhìn thấy cô thì trong lòng rất vui nhưng không để lộ ra ngoài: “Có chuyện gì sao?” “Ừ thì..” - Mỹ An đã bước xuống một bước rồi, nếu Thanh Bách vẫn không biết điều thì cô sẽ dứt khoát bước ra luôn. “Anh cũng đói rồi, ngồi xuống cùng ăn đi” - Thanh Bách cong môi. !Hai người rất nghiêm chỉnh ăn cơm, thật sự không dám nói lời dư thừa.Ai trong lòng cũng có điểm nhạy cảm, không cẩn thận nhắc đến một chút là coi như xong luôn.Với Mỹ An thì đó là Linh Chi còn với Thanh Bách là Đông Quân. “Anh còn nhớ phim hoạt hình hôm trước em nói không?” - Mỹ An cuối cùng chọn được một chủ đề khiến ai cũng vui vẻ. “Anh còn tưởng em không muốn đi xem với anh nữa” “Em đâu có nhỏ mọn như thế” - Mỹ An bĩu môi - “Vậy...!ngày mai gặp nhau ở rạp chiếu phim Thanh Bách lập tức gật đầu, anh cầu còn không được nữa là. Nhưng ở đời người tính làm sao bằng trời tính, Mỹ An đến sớm mua vé mua bắp đứng đợi cả buổi, tận khi người ta xếp hàng vào rạp hết cũng chưa thấy bóng dáng Thanh Bách. “Mình không nên gọi, anh ấy chắc chắn sẽ đến” - Mỹ An nắm chặt điện thoại trong tay. Phim đã bắt đầu chiếu được ba mươi phút, Mỹ An vẫn le loi ngồi ở sảnh chờ.Không có Thanh Bách cũng không có bất kỳ tin nhắn thông báo nào. “Không thể như vậy được” - Mỹ An mím môi. Thanh Bách không phải người sẽ tùy tiện cho người khác leo cây, đặc biệt là với một cuộc hẹn có tính chất xoa dịu mối quan hệ của hai người như hôm nay.Mỹ An không nhịn được bấm nút gọi, phía bên kia không ai trả lời. Mỹ An vẫn tiếp tục kiên trì đợi, dù cho trong lòng có bao nhiêu hoài nghi cô vẫn tin anh sẽ đến. Thanh Bách không phải cho cô leo cây, anh hiện tại đang bị mắc kẹt ở Lưu gia.Lúc anh chuẩn bị lái xe đến rạp phim thì bà nội gọi điện nói Linh Chi xảy ra chuyện bảo anh mau trở về một chuyến.Đến nơi mới biết chỉ là cô ta làm nũng, than đau bụng, than khó chịu một chút. “Vì chút chuyện này mà bà bảo con phải về cho bằng được?” - Thanh Bách nghiến răng. “Thanh Tùng, đưa vợ con đi nghỉ ngơi đi” - Bà nội ra lệnh, chỉ bà có thể trách mắng Thanh Bách thôi, trong nhà không ai khác có tư cách đó. Vân Anh cười nhạt một tiếng rồi cùng Thanh Tùng lên lầu. Thanh Bạch day day thái dương, anh tự biết bản thân hôm nay không thoát được rồi.Anh đi ra một góc gọi điện cho Mỹ An, dịu dàng xin lỗi cô: “Anh gặp chuyện đột xuất, anh không thể đến được, ngày mai chúng ta đi xem lại có được không?” .

Chương 197: Anh Ấy Chắc Chắn Sẽ Đế