Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 202: œchắc Lã Cá»§a Thanh Tã¹ng”

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Mỹ An vẫn còn mÆ¡ hồ chưa hiểu, rốt cuộc ý tứ trong lời nói cá»§a Thanh Bách là gì. “Mỹ An, anh vẫn luôn là một kẻ hồ đồ, em có thể cùng anh nhớ lại những chuyện trước đây.Giúp anh hiểu rõ, rốt cuộc bản thân đã phải lòng ai không?”  Cô nghe không hiểu, nhớ lại chuyện trước đây là nhớ chuyện gì? “Anh muốn nhắc lại chuyện gì?” “Em có thể kể từ lần đầu em gặp anh không?” - Thanh Bách nói với giọng vô cùng khẩn thiết, bởi vì anh không hề nhớ mình đã gặp gỡ cô như thế nào. Mười năm trước, Mỹ An chỉ là cô bé mười tám tuổi đơn thuần, cả ngày đắn đo không biết nên thi vào trường đại học nào.Một lần tình cờ theo cha đi dá»± tiệc đã gặp được Thanh Bách.Lúc này anh đã bắt đầu dấn thân vào thương trường, hai người chỉ qua loa gật đầu với nhau sau khi được hai ông bố giới thiệu. !Mỹ An cÅ©ng không chú ý đến anh, cô đi ra ban công hóng gió, trong đầu vẫn là suy nghÄ© không biết nên chọn trường gì.Cô đang phân vân hai nÆ¡i nên quyết định tung đồng xu để chọn, không ngờ đồng xu văng ra ngoài, Mỹ An với tay ra bắt lấy. “Cẩn thận” - Thanh Bách đột nhiên xuất hiện ôm lấy eo cô giữ cô tránh bị ngã khỏi ban công - “Không thấy nguy hiểm à?" Trái tim thiếu nữ cá»§a Mỹ An điên cuồng loạn nhịp, cô xấu hổ nói: “Cảm Æ¡n anh, tôi bất cẩn quá”.Thanh Bách buông cô ra, không mặn không nhạt hỏi: “Cô vừa làm rÆ¡i thứ gì đấy?” “Một đồng xu thôi, tôi có chuyện khó nghÄ© nên tính tung đồng xu để quyết định”. Thanh Bách lấy từ trong túi áo ra một cái huy hiệu đưa cho cô: “Thứ này có thể thay cho đồng xu nhưng cô nên hiểu vận mệnh cá»§a mình không thể để ông trời quyết định thay” Anh nói xong thì quay lưng trở về bữa tiệc để một mình Mỹ An ở đó hai má á»­ng hồng, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.Cô nhìn huy hiệu trong tay, là huy hiệu cá»§a một trường đại học.Mỹ An hạ quyết tâm, cô không đắn đo nữa, cứ quyết định là trường này đi. “Anh cứ đợi đó, tôi sẽ gặp lại anh” Nhưng Mỹ An có thể cảm nhận được, người càng tỏ ra ổn lại là người đau đớn hÆ¡n cả.Đêm đó Mỹ An ngá»§ không được, cô thấy không an tâm, cô đoán Thanh Bách có lẽ đang ở một nÆ¡i nào đó khổ sở.Cô chạy lại sân bóng, đúng là anh đang ở đây một mình chÆ¡i bóng. “Mẹ, mẹ đã hứa sau này sẽ cùng dắt cháu nội đi dạo công viên.Mẹ từng hứa sẽ dạy vợ con làm món sườn xào chua ngọt con thích nhất mà”. Mỹ An cắn chặt môi, cô rất muốn chạy đến ôm lấy anh nhưng cô biết lúc này anh nên được ở một mình.HÆ¡n nữa, hai người còn chẳng thân quen, anh làm sao tin tưởng dá»±a dẫm vào cô. Thanh Bách ngồi bệt xuống sân, rít từng hÆ¡i thuốc một, đây cÅ©ng là lần đầu tiên cô thấy anh hút thuốc.Thanh Bách cứ hút hết điếu này điều khác, thuốc trong bao đã cạn, anh bật khóc như một đứa trẻ. “Mẹ đừng bỏ con lại mà.”.

Mỹ An vẫn còn mÆ¡ hồ chưa hiểu, rốt cuộc ý tứ trong lời nói cá»§a Thanh Bách là gì. 

“Mỹ An, anh vẫn luôn là một kẻ hồ đồ, em có thể cùng anh nhớ lại những chuyện trước đây.

Giúp anh hiểu rõ, rốt cuộc bản thân đã phải lòng ai không?”  Cô nghe không hiểu, nhớ lại chuyện trước đây là nhớ chuyện gì? 

“Anh muốn nhắc lại chuyện gì?” 

“Em có thể kể từ lần đầu em gặp anh không?” - Thanh Bách nói với giọng vô cùng khẩn thiết, bởi vì anh không hề nhớ mình đã gặp gỡ cô như thế nào. 

Mười năm trước, Mỹ An chỉ là cô bé mười tám tuổi đơn thuần, cả ngày đắn đo không biết nên thi vào trường đại học nào.

Một lần tình cờ theo cha đi dá»± tiệc đã gặp được Thanh Bách.

Lúc này anh đã bắt đầu dấn thân vào thương trường, hai người chỉ qua loa gật đầu với nhau sau khi được hai ông bố giới thiệu. !Mỹ An cÅ©ng không chú ý đến anh, cô đi ra ban công hóng gió, trong đầu vẫn là suy nghÄ© không biết nên chọn trường gì.

Cô đang phân vân hai nÆ¡i nên quyết định tung đồng xu để chọn, không ngờ đồng xu văng ra ngoài, Mỹ An với tay ra bắt lấy. 

“Cẩn thận” - Thanh Bách đột nhiên xuất hiện ôm lấy eo cô giữ cô tránh bị ngã khỏi ban công - “Không thấy nguy hiểm 

à?" 

Trái tim thiếu nữ cá»§a Mỹ An điên cuồng loạn nhịp, cô xấu 

hổ nói: 

“Cảm Æ¡n anh, tôi bất cẩn quá”.

Thanh Bách buông cô ra, không mặn không nhạt hỏi: “Cô vừa làm rÆ¡i thứ gì đấy?” 

“Một đồng xu thôi, tôi có chuyện khó nghÄ© nên tính tung đồng xu để quyết định”. 

Thanh Bách lấy từ trong túi áo ra một cái huy hiệu đưa cho cô: 

“Thứ này có thể thay cho đồng xu nhưng cô nên hiểu vận mệnh cá»§a mình không thể để ông trời quyết định thay” 

Anh nói xong thì quay lưng trở về bữa tiệc để một mình Mỹ An ở đó hai má á»­ng hồng, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Cô nhìn huy hiệu trong tay, là huy hiệu cá»§a một trường đại học.

Mỹ An hạ quyết tâm, cô không đắn đo nữa, cứ quyết định là trường này đi. 

“Anh cứ đợi đó, tôi sẽ gặp lại anh” 

Nhưng Mỹ An có thể cảm nhận được, người càng tỏ ra ổn lại là người đau đớn hÆ¡n cả.

Đêm đó Mỹ An ngá»§ không được, cô thấy không an tâm, cô đoán Thanh Bách có lẽ đang ở một nÆ¡i nào đó khổ sở.

Cô chạy lại sân bóng, đúng là anh đang ở đây một mình chÆ¡i bóng. 

“Mẹ, mẹ đã hứa sau này sẽ cùng dắt cháu nội đi dạo công viên.

Mẹ từng hứa sẽ dạy vợ con làm món sườn xào chua ngọt con thích nhất mà”. 

Mỹ An cắn chặt môi, cô rất muốn chạy đến ôm lấy anh nhưng cô biết lúc này anh nên được ở một mình.

HÆ¡n nữa, hai người còn chẳng thân quen, anh làm sao tin tưởng dá»±a dẫm vào cô. 

Thanh Bách ngồi bệt xuống sân, rít từng hÆ¡i thuốc một, đây cÅ©ng là lần đầu tiên cô thấy anh hút thuốc.

Thanh Bách cứ hút hết điếu này điều khác, thuốc trong bao đã cạn, anh 

bật khóc như một đứa trẻ. 

“Mẹ đừng bỏ con lại mà.”.

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Mỹ An vẫn còn mÆ¡ hồ chưa hiểu, rốt cuộc ý tứ trong lời nói cá»§a Thanh Bách là gì. “Mỹ An, anh vẫn luôn là một kẻ hồ đồ, em có thể cùng anh nhớ lại những chuyện trước đây.Giúp anh hiểu rõ, rốt cuộc bản thân đã phải lòng ai không?”  Cô nghe không hiểu, nhớ lại chuyện trước đây là nhớ chuyện gì? “Anh muốn nhắc lại chuyện gì?” “Em có thể kể từ lần đầu em gặp anh không?” - Thanh Bách nói với giọng vô cùng khẩn thiết, bởi vì anh không hề nhớ mình đã gặp gỡ cô như thế nào. Mười năm trước, Mỹ An chỉ là cô bé mười tám tuổi đơn thuần, cả ngày đắn đo không biết nên thi vào trường đại học nào.Một lần tình cờ theo cha đi dá»± tiệc đã gặp được Thanh Bách.Lúc này anh đã bắt đầu dấn thân vào thương trường, hai người chỉ qua loa gật đầu với nhau sau khi được hai ông bố giới thiệu. !Mỹ An cÅ©ng không chú ý đến anh, cô đi ra ban công hóng gió, trong đầu vẫn là suy nghÄ© không biết nên chọn trường gì.Cô đang phân vân hai nÆ¡i nên quyết định tung đồng xu để chọn, không ngờ đồng xu văng ra ngoài, Mỹ An với tay ra bắt lấy. “Cẩn thận” - Thanh Bách đột nhiên xuất hiện ôm lấy eo cô giữ cô tránh bị ngã khỏi ban công - “Không thấy nguy hiểm à?" Trái tim thiếu nữ cá»§a Mỹ An điên cuồng loạn nhịp, cô xấu hổ nói: “Cảm Æ¡n anh, tôi bất cẩn quá”.Thanh Bách buông cô ra, không mặn không nhạt hỏi: “Cô vừa làm rÆ¡i thứ gì đấy?” “Một đồng xu thôi, tôi có chuyện khó nghÄ© nên tính tung đồng xu để quyết định”. Thanh Bách lấy từ trong túi áo ra một cái huy hiệu đưa cho cô: “Thứ này có thể thay cho đồng xu nhưng cô nên hiểu vận mệnh cá»§a mình không thể để ông trời quyết định thay” Anh nói xong thì quay lưng trở về bữa tiệc để một mình Mỹ An ở đó hai má á»­ng hồng, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.Cô nhìn huy hiệu trong tay, là huy hiệu cá»§a một trường đại học.Mỹ An hạ quyết tâm, cô không đắn đo nữa, cứ quyết định là trường này đi. “Anh cứ đợi đó, tôi sẽ gặp lại anh” Nhưng Mỹ An có thể cảm nhận được, người càng tỏ ra ổn lại là người đau đớn hÆ¡n cả.Đêm đó Mỹ An ngá»§ không được, cô thấy không an tâm, cô đoán Thanh Bách có lẽ đang ở một nÆ¡i nào đó khổ sở.Cô chạy lại sân bóng, đúng là anh đang ở đây một mình chÆ¡i bóng. “Mẹ, mẹ đã hứa sau này sẽ cùng dắt cháu nội đi dạo công viên.Mẹ từng hứa sẽ dạy vợ con làm món sườn xào chua ngọt con thích nhất mà”. Mỹ An cắn chặt môi, cô rất muốn chạy đến ôm lấy anh nhưng cô biết lúc này anh nên được ở một mình.HÆ¡n nữa, hai người còn chẳng thân quen, anh làm sao tin tưởng dá»±a dẫm vào cô. Thanh Bách ngồi bệt xuống sân, rít từng hÆ¡i thuốc một, đây cÅ©ng là lần đầu tiên cô thấy anh hút thuốc.Thanh Bách cứ hút hết điếu này điều khác, thuốc trong bao đã cạn, anh bật khóc như một đứa trẻ. “Mẹ đừng bỏ con lại mà.”.

Chương 202: œchắc Lã Cá»§a Thanh Tã¹ng”