Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…
Chương 208: Em Ở Đây Thật Rồi”
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Anh vốn nghĩ bản thân có thể sống tốt khi không có em nhưng ngày mà lão Kiều gọi cho anh.Anh có thể cảm nhận được trái tim mình đau nhói, sau đó nhìn thấy em đứng ra mở họp báo, anh nhớ bản thân đã xem lại video đó trên chục lần.Cuối cùng anh chỉ có thể vứt hết tự tôn mà chạy đến đây tìm em." Mỹ An cúi mặt, cô cũng từng là một người yêu đơn phương, cô hiểu rõ những khổ sở này.Mỹ An cũng từng có đoạn thời gian có cảm tình với Đông Quân nhưng rồi cô nhận ra, cô đã lầm tưởng anh ta là Thanh Bách. !“Đông Quân, em không muốn từ chối anh nữa, vậy nên đây sẽ là lời từ chối cuối cùng.Anh luôn là người bạn em trận trọng nhất, anh và bé Đào, em sớm đã xem như người thân.của em.Giữa chúng ta sẽ không bao giờ có tình cảm nam nữ “Em nói dối, vậy em giải thích nụ hôn khi đó là sao?” - Đông Quân cười khổ, cố chống chế để không lộ dáng vẻ chật vật lúc này. Mỹ An đứng dậy, quay người bước trở vào nhà: “Anh nhớ rõ mà, lúc ta hôn nhau em đã gọi tên Thanh Bách” Mỹ An nói câu cuối này tựa như đã tàn nhẫn cắt đứt mọi khả năng giữ cô và Đông Quân. “Anh thật sự muốn em ở nhà à?” - Mỹ An nhướn mày. Thanh Bách nghẹn họng, miệng anh thì nói thế thôi nhưng anh muốn nhất vẫn là Mỹ An đến đây.Anh gom hết tài liệu trên bàn của Mỹ An lại, trầm giọng nói: “Em không được xem nữa, anh giúp em”. “Không cần đâu mà” - Mỹ An ra sức lắc đầu, cô thật sự đã khỏe lại rồi. Thanh Bách không cho cô từ chối, ôm hết tài liệu về phòng mình.Mỹ An không biết làm sao đành chạy theo.Anh ôm lấy hai vai cô, ẩn cô xuống sofa, dịu dàng nói: “Việc của em là chỉ cần ngồi đây thôi, nếu mệt quá thì nằm ra cũng được.Anh sẽ xử lý hết việc của em”.
“Anh vốn nghĩ bản thân có thể sống tốt khi không có em nhưng ngày mà lão Kiều gọi cho anh.
Anh có thể cảm nhận được trái tim mình đau nhói, sau đó nhìn thấy em đứng ra mở họp báo, anh nhớ bản thân đã xem lại video đó trên chục lần.
Cuối cùng anh chỉ có thể vứt hết tự tôn mà chạy đến đây tìm em."
Mỹ An cúi mặt, cô cũng từng là một người yêu đơn phương, cô hiểu rõ những khổ sở này.
Mỹ An cũng từng có
đoạn thời gian có cảm tình với Đông Quân nhưng rồi cô nhận ra, cô đã lầm tưởng anh ta là Thanh Bách. !“Đông Quân, em không muốn từ chối anh nữa, vậy nên đây sẽ là lời từ chối cuối cùng.
Anh luôn là người bạn em trận trọng nhất, anh và bé Đào, em sớm đã xem như người thân.
của em.
Giữa chúng ta sẽ không bao giờ có tình cảm nam nữ
“Em nói dối, vậy em giải thích nụ hôn khi đó là sao?” - Đông Quân cười khổ, cố chống chế để không lộ dáng vẻ chật vật lúc này.
Mỹ An đứng dậy, quay người bước trở vào nhà:
“Anh nhớ rõ mà, lúc ta hôn nhau em đã gọi tên Thanh Bách”
Mỹ An nói câu cuối này tựa như đã tàn nhẫn cắt đứt mọi khả năng giữ cô và Đông Quân.
“Anh thật sự muốn em ở nhà à?” - Mỹ An nhướn mày.
Thanh Bách nghẹn họng, miệng anh thì nói thế thôi nhưng anh muốn nhất vẫn là Mỹ An đến đây.
Anh gom hết tài liệu trên bàn của Mỹ An lại, trầm giọng nói:
“Em không được xem nữa, anh giúp em”.
“Không cần đâu mà” - Mỹ An ra sức lắc đầu, cô thật sự đã khỏe lại rồi.
Thanh Bách không cho cô từ chối, ôm hết tài liệu về phòng mình.
Mỹ An không biết làm sao đành chạy theo.
Anh ôm lấy hai vai cô, ẩn cô xuống sofa, dịu dàng nói:
“Việc của em là chỉ cần ngồi đây thôi, nếu mệt quá thì nằm ra cũng được.
Anh sẽ xử lý hết việc của em”.
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Anh vốn nghĩ bản thân có thể sống tốt khi không có em nhưng ngày mà lão Kiều gọi cho anh.Anh có thể cảm nhận được trái tim mình đau nhói, sau đó nhìn thấy em đứng ra mở họp báo, anh nhớ bản thân đã xem lại video đó trên chục lần.Cuối cùng anh chỉ có thể vứt hết tự tôn mà chạy đến đây tìm em." Mỹ An cúi mặt, cô cũng từng là một người yêu đơn phương, cô hiểu rõ những khổ sở này.Mỹ An cũng từng có đoạn thời gian có cảm tình với Đông Quân nhưng rồi cô nhận ra, cô đã lầm tưởng anh ta là Thanh Bách. !“Đông Quân, em không muốn từ chối anh nữa, vậy nên đây sẽ là lời từ chối cuối cùng.Anh luôn là người bạn em trận trọng nhất, anh và bé Đào, em sớm đã xem như người thân.của em.Giữa chúng ta sẽ không bao giờ có tình cảm nam nữ “Em nói dối, vậy em giải thích nụ hôn khi đó là sao?” - Đông Quân cười khổ, cố chống chế để không lộ dáng vẻ chật vật lúc này. Mỹ An đứng dậy, quay người bước trở vào nhà: “Anh nhớ rõ mà, lúc ta hôn nhau em đã gọi tên Thanh Bách” Mỹ An nói câu cuối này tựa như đã tàn nhẫn cắt đứt mọi khả năng giữ cô và Đông Quân. “Anh thật sự muốn em ở nhà à?” - Mỹ An nhướn mày. Thanh Bách nghẹn họng, miệng anh thì nói thế thôi nhưng anh muốn nhất vẫn là Mỹ An đến đây.Anh gom hết tài liệu trên bàn của Mỹ An lại, trầm giọng nói: “Em không được xem nữa, anh giúp em”. “Không cần đâu mà” - Mỹ An ra sức lắc đầu, cô thật sự đã khỏe lại rồi. Thanh Bách không cho cô từ chối, ôm hết tài liệu về phòng mình.Mỹ An không biết làm sao đành chạy theo.Anh ôm lấy hai vai cô, ẩn cô xuống sofa, dịu dàng nói: “Việc của em là chỉ cần ngồi đây thôi, nếu mệt quá thì nằm ra cũng được.Anh sẽ xử lý hết việc của em”.