Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…
Chương 218: Tôi Biết Tôi Sai Rồi
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Mỹ Tâm thở dài, đây chính là về thông báo với chị, một cơ hội phản đối cũng không cho chị: “Em thấy hạnh phúc là được, chị sẽ ủng hộ mà”.“Tôi chắc chắn sẽ không có phụ Mỹ An, chị cứ yên tâm giao cô ấy cho tôi” - Thanh Bách đưa ra lời hứa chân thành.Mỹ Tâm đối với lời hứa này không lấy làm tin tưởng lắm nhưng nhìn hai người bây giờ đang chìm đắm trong tình yêu, chị cũng thấy mừng: “Nếu cậu dám thất hứa thì cả đời này đừng mong tôi để cậu gặp lại Mỹ An” “Chị hai..” - Mỹ An bĩu môi kéo kéo áo chị.!“Được rồi, được rồi, không nói lời xui xẻo, đúng là em gái gả ra ngoài rồi thì thành người của người ta mà”.“Không có, em mãi là em gái ngoan của chị mà”.Mỹ An và Thanh Bách coi như nhận được lời chúc phúc từ Mỹ Tâm, cùng nhau vui vẻ trở về nhà của hai người.Dù cho bọn họ vẫn còn chưa nhận được sự chấp thức từ phía gia đình Thanh Bách, nhưng không sao cả, mọi chuyện rồi cũng sẽ tốt đẹp hơn.Mỹ An lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác được chồng chở đi làm, hơn nữa người ta còn là tổng giám đốc, bắt đầu giống như làm việc tại công ty gia đình rồi.“Thanh Nhi và Minh Thái thấy bọn mình như vậy chắc chắn sẽ mừng lắm” Thanh Bách gật đầu, tính ra anh còn phải cảm ơn Minh Thái, cậu ta đúng là lúc nào cũng được việc: “Sau này bọn họ cưới chúng ta phải chuẩn bị quà mừng thật to rồi”.“Đúng, đúng, hai người họ em chưa từng thấy cãi nhau bao giờ luôn.Tình cảm thật sự rất tốt” - Mỹ An cười khẽ.Thanh Bách không mặn không nhạt nói: “Chắc Minh Thái chờ thêm mấy năm nữa sẽ thua người về tay thôi, dù gì Thanh Nhi cũng còn nhỏ” Mỹ An nhớ Thanh Nhi hình như hai mươi hai tuổi, cô bĩu môi: “Xem ai với ai đi làm kia kìa, mặt trời chắc mọc ở đằng tây rồi” - Minh Thái giả và mỉa mai.“Tôi biết tôi sai rồi, cậu cứ mang hết công việc qua cho tôi” - Mỹ An tỏ ra tự kiểm điểm bản thân.“Hai người không cãi nhau nữa, gia đình hạnh phúc là được rồi, tôi làm thêm chút việc cũng được.” - Minh Thái nói.“Cậu đúng là không phụ con mắt nhìn người của tôi” - Thanh Bách VỖ vai cậu..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Mỹ Tâm thở dài, đây chính là về thông báo với chị, một cơ hội phản đối cũng không cho chị:
“Em thấy hạnh phúc là được, chị sẽ ủng hộ mà”.
“Tôi chắc chắn sẽ không có phụ Mỹ An, chị cứ yên tâm giao cô ấy cho tôi” - Thanh Bách đưa ra lời hứa chân thành.
Mỹ Tâm đối với lời hứa này không lấy làm tin tưởng lắm nhưng nhìn hai người bây giờ đang chìm đắm trong tình yêu, chị cũng thấy mừng:
“Nếu cậu dám thất hứa thì cả đời này đừng mong tôi để cậu gặp lại Mỹ An” “Chị hai.
.
” - Mỹ An bĩu môi kéo kéo áo chị.
!“Được rồi, được rồi, không nói lời xui xẻo, đúng là em gái gả ra ngoài rồi thì thành người của người ta mà”.
“Không có, em mãi là em gái ngoan của chị mà”.
Mỹ An và Thanh Bách coi như nhận được lời chúc phúc từ Mỹ Tâm, cùng nhau vui vẻ trở về nhà của hai người.
Dù cho bọn họ vẫn còn chưa nhận được sự chấp thức từ phía gia đình Thanh Bách, nhưng không sao cả, mọi chuyện rồi cũng sẽ tốt đẹp hơn.
Mỹ An lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác được chồng chở đi làm, hơn nữa người ta còn là tổng giám đốc, bắt đầu giống như làm việc tại công ty gia đình rồi.
“Thanh Nhi và Minh Thái thấy bọn mình như vậy chắc chắn sẽ mừng lắm”
Thanh Bách gật đầu, tính ra anh còn phải cảm ơn Minh Thái, cậu ta đúng là lúc nào cũng được việc:
“Sau này bọn họ cưới chúng ta phải chuẩn bị quà mừng thật to rồi”.
“Đúng, đúng, hai người họ em chưa từng thấy cãi nhau bao giờ luôn.
Tình cảm thật sự rất tốt” - Mỹ An cười khẽ.
Thanh Bách không mặn không nhạt nói:
“Chắc Minh Thái chờ thêm mấy năm nữa sẽ thua người về tay thôi, dù gì Thanh Nhi cũng còn nhỏ”
Mỹ An nhớ Thanh Nhi hình như hai mươi hai tuổi, cô bĩu môi:
“Xem ai với ai đi làm kia kìa, mặt trời chắc mọc ở đằng tây rồi” - Minh Thái giả và mỉa mai.
“Tôi biết tôi sai rồi, cậu cứ mang hết công việc qua cho tôi” - Mỹ An tỏ ra tự kiểm điểm bản thân.
“Hai người không cãi nhau nữa, gia đình hạnh phúc là được rồi, tôi làm thêm chút việc cũng được.
” - Minh Thái nói.
“Cậu đúng là không phụ con mắt nhìn người của tôi” - Thanh Bách VỖ vai cậu.
.
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Mỹ Tâm thở dài, đây chính là về thông báo với chị, một cơ hội phản đối cũng không cho chị: “Em thấy hạnh phúc là được, chị sẽ ủng hộ mà”.“Tôi chắc chắn sẽ không có phụ Mỹ An, chị cứ yên tâm giao cô ấy cho tôi” - Thanh Bách đưa ra lời hứa chân thành.Mỹ Tâm đối với lời hứa này không lấy làm tin tưởng lắm nhưng nhìn hai người bây giờ đang chìm đắm trong tình yêu, chị cũng thấy mừng: “Nếu cậu dám thất hứa thì cả đời này đừng mong tôi để cậu gặp lại Mỹ An” “Chị hai..” - Mỹ An bĩu môi kéo kéo áo chị.!“Được rồi, được rồi, không nói lời xui xẻo, đúng là em gái gả ra ngoài rồi thì thành người của người ta mà”.“Không có, em mãi là em gái ngoan của chị mà”.Mỹ An và Thanh Bách coi như nhận được lời chúc phúc từ Mỹ Tâm, cùng nhau vui vẻ trở về nhà của hai người.Dù cho bọn họ vẫn còn chưa nhận được sự chấp thức từ phía gia đình Thanh Bách, nhưng không sao cả, mọi chuyện rồi cũng sẽ tốt đẹp hơn.Mỹ An lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác được chồng chở đi làm, hơn nữa người ta còn là tổng giám đốc, bắt đầu giống như làm việc tại công ty gia đình rồi.“Thanh Nhi và Minh Thái thấy bọn mình như vậy chắc chắn sẽ mừng lắm” Thanh Bách gật đầu, tính ra anh còn phải cảm ơn Minh Thái, cậu ta đúng là lúc nào cũng được việc: “Sau này bọn họ cưới chúng ta phải chuẩn bị quà mừng thật to rồi”.“Đúng, đúng, hai người họ em chưa từng thấy cãi nhau bao giờ luôn.Tình cảm thật sự rất tốt” - Mỹ An cười khẽ.Thanh Bách không mặn không nhạt nói: “Chắc Minh Thái chờ thêm mấy năm nữa sẽ thua người về tay thôi, dù gì Thanh Nhi cũng còn nhỏ” Mỹ An nhớ Thanh Nhi hình như hai mươi hai tuổi, cô bĩu môi: “Xem ai với ai đi làm kia kìa, mặt trời chắc mọc ở đằng tây rồi” - Minh Thái giả và mỉa mai.“Tôi biết tôi sai rồi, cậu cứ mang hết công việc qua cho tôi” - Mỹ An tỏ ra tự kiểm điểm bản thân.“Hai người không cãi nhau nữa, gia đình hạnh phúc là được rồi, tôi làm thêm chút việc cũng được.” - Minh Thái nói.“Cậu đúng là không phụ con mắt nhìn người của tôi” - Thanh Bách VỖ vai cậu..