Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 225: Đang Che Giấu Chuyện Gì

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Khách hàng mà Mỹ An muốn gặp chính là Đông Quân, cô muốn hỏi anh ta thật kỹ về tất cả những thông tin anh có.Đông Quân không lấy làm bất ngờ khi thấy Mỹ An.Anh đã sớm đoán được cô sẽ tìm mình, không vì chuyện này cũng vì chuyện khác. “Hôm nay em đến có việc gì?” - Đông Quân thông thả hỏi.Mỹ An không vội đi thẳng vào vấn đề, cô lấy ra một hợp đồng đưa cho anh ta:  “Việc mấy mảnh đất em giúp anh xử lý nhanh gọn rồi, chỉ cần ký vào đây thì coi như đã mua bán xong” Đông Quân cong môi cần lấy, có chút tán thưởng: “Em đúng là luôn làm việc hiệu quả, Thanh Bách đồng ý bán cho anh sao?” “Anh ấy không nhỏ nhen vậy, vả lại chuyện này em tự quyết định được.” Đông Quân đặt hợp đồng qua một bên, hỏi cô: “Chúng ta hiểu nhau quá mà, nói thẳng lý do em đến đây đi.Nếu chỉ vì một bản hợp đồng em đã không sáng sớm đến tìm anh thế này”. “Hôm đó anh đến tìm chị em, em đã ở ngoài cửa, em nghe hết cuộc nói chuyện của hai người rồi.Em muốn hỏi anh trước, anh đã điều tra được gì, không cần sợ ảnh hưởng tới em và Thanh Bách.Ai cũng có quyền được biết sự thật và ai cũng phải đối diện với nó” - Mỹ An chậm rãi nói ra từng chữ. !Đông Quân nheo mắt, lời nói của Mỹ An dường như không phải muốn tới đây nghe thông tin mà chính cô cũng đã nắm được không ít bằng chứng. “Mỹ An, em có nghi ngờ Thanh Bách không?” Mỹ An cắn môi, không gật đầu cũng không lắc đầu: “Em tin anh ấy nhưng em càng tin vào sự thật hơn” “Được.” - Đông Quân coi như đã hiểu rõ quan điểm của Mỹ An, cô vẫn không kết tội Thanh Bách nhưng cô cũng không buông bỏ sự thật. “Anh cũng không điều tra được gì nhiều, chủ yếu là việc mẹ em đã ra nước ngoài.Năm đó cha em vừa qua đời thì mẹ cũng được một người họ Lưu đưa đi” Mỹ An nhíu mày, rốt cuộc người đó là ai? “Anh cũng không nghĩ đó là Thanh Bách, vì người họ Lưu đó cũng đi cùng mẹ em thì phải.” “Em biết rồi, cảm ơn anh.Sau này nếu có tin tức gì mới thì anh cứ nói với em, không cần giấu diếm em đâu” “Vậy em có định nói chuyện này với Thanh Bách không?” - Đông Quân hỏi một câu chí mạng. Mỹ An mím môi, cô cũng đang băn khoăn chuyện này.Nếu đã tin tưởng nhau . thì nên chia sẻ với nhau nhưng không hiểu sao Mỹ An lại không dám.Cô sợ Thanh Bách thật sự có dính líu: “Em nghĩ đợi mọi chuyện rõ ràng hơn sẽ nói”.“Em tính giấu anh ta?” - Đông Quân nhướn mày.Mỹ An thở dài gật đầu. “Vậy em phải tìm lý do cho thật hợp lý đi, bởi vì anh ta đang đỗ xe ở phía đối diện kia kìa” - Đông Quân nhún vai chỉ ra ngoài. Mỹ An lúc này mới biết đến sự theo dõi của Thanh Bách, vội đứng bật dậy bước ra ngoài.Đông Quân cười khổ nhìn theo, thấy hai người kia như vậy anh ta không biết nên vui hay nên buồn đây.Quyền tranh giành Mỹ An anh ta không có nữa rồi nhưng anh ta vẫn không ngăn được bản thân lo lắng cho cô. “Giờ anh muốn cùng em đứng ở đây cãi nhau mãi vì chuyện này sao? Anh không tin tưởng em đến vậy? Chúng ta còn hiểu lầm nhau chưa đủ?” Thanh Bách ngây người, không ngờ Mỹ An lại dùng tới chiêu này.Phụ nữ chính là tài giỏi như vậy, không thể nói lý lại sẽ nhắc tới sai lầm của đối phương.Mấy câu trên của Mỹ An chẳng khác nào nói anh còn đối xử chưa đủ tệ với em hay sao? anh còn dám hung dữ với em hả?. “Được rồi, tối nay về nhà chúng ta sẽ nói tiếp” - Thanh Bách lắc đầu, đành chở Mỹ An tới công ty. Thanh Bách và Mỹ An cùng đến công ty nhưng hai người không ai thèm nhìn ai, vừa ra khỏi thang máy là đi thẳng vào phòng làm việc.Thanh Nhi và Minh Đức đang vui vẻ trò chuyện bị không khí của hai người kia làm cho hoang mang. “Không phải anh nói với em là tổng giám đốc đã thu được chị Mỹ An vào tay rồi à, còn dọn về ở với nhau nữa mà.”.

Khách hàng mà Mỹ An muốn gặp chính là Đông Quân, cô muốn hỏi anh ta thật kỹ về tất cả những thông tin anh có.

Đông Quân không lấy làm bất ngờ khi thấy Mỹ An.

Anh đã sớm đoán được cô sẽ tìm mình, không vì chuyện này cũng vì chuyện khác. 

“Hôm nay em đến có việc gì?” - Đông Quân thông thả hỏi.

Mỹ An không vội đi thẳng vào vấn đề, cô lấy ra một hợp đồng đưa cho anh ta:  “Việc mấy mảnh đất em giúp anh xử lý nhanh gọn rồi, chỉ cần ký vào đây thì coi như đã mua bán xong” 

Đông Quân cong môi cần lấy, có chút tán thưởng: “Em đúng là luôn làm việc hiệu quả, Thanh Bách đồng ý bán cho anh sao?” “Anh ấy không nhỏ nhen vậy, vả lại chuyện này em tự quyết định được.” Đông Quân đặt hợp đồng qua một bên, hỏi cô: 

“Chúng ta hiểu nhau quá mà, nói thẳng lý do em đến đây đi.

Nếu chỉ vì một bản hợp đồng em đã không sáng sớm đến tìm anh thế này”. 

“Hôm đó anh đến tìm chị em, em đã ở ngoài cửa, em nghe hết cuộc nói chuyện của hai người rồi.

Em muốn hỏi anh trước, anh đã điều tra được gì, không cần sợ ảnh hưởng tới em và Thanh Bách.

Ai cũng có quyền được biết sự thật và ai cũng phải đối diện với nó” - Mỹ An chậm rãi nói ra từng chữ. !Đông Quân nheo mắt, lời nói của Mỹ An dường như không phải muốn tới đây nghe thông tin mà chính cô cũng đã nắm được không ít bằng chứng. 

“Mỹ An, em có nghi ngờ Thanh Bách không?” Mỹ An cắn môi, không gật đầu cũng không lắc đầu: “Em tin anh ấy nhưng em càng tin vào sự thật hơn” 

“Được.” - Đông Quân coi như đã hiểu rõ quan điểm của Mỹ An, cô vẫn không kết tội Thanh Bách nhưng cô cũng không buông bỏ sự thật. 

“Anh cũng không điều tra được gì nhiều, chủ yếu là việc mẹ em đã ra nước ngoài.

Năm đó cha em vừa qua đời thì mẹ cũng được một người họ Lưu đưa đi” 

Mỹ An nhíu mày, rốt cuộc người đó là ai? 

“Anh cũng không nghĩ đó là Thanh Bách, vì người họ Lưu đó cũng đi cùng mẹ em thì phải.” 

“Em biết rồi, cảm ơn anh.

Sau này nếu có tin tức gì mới thì anh cứ nói với em, không cần giấu diếm em đâu” 

“Vậy em có định nói chuyện này với Thanh Bách không?” - Đông Quân hỏi một câu chí mạng. 

Mỹ An mím môi, cô cũng đang băn khoăn chuyện này.

Nếu đã tin tưởng nhau 

thì nên chia sẻ với nhau nhưng không hiểu sao Mỹ An lại không dám.

Cô sợ Thanh Bách thật sự có dính líu: 

“Em nghĩ đợi mọi chuyện rõ ràng hơn sẽ nói”.

“Em tính giấu anh ta?” - Đông Quân nhướn mày.

Mỹ An thở dài gật đầu. 

“Vậy em phải tìm lý do cho thật hợp lý đi, bởi vì anh ta đang đỗ xe ở phía đối diện kia kìa” - Đông Quân nhún vai chỉ ra ngoài. 

Mỹ An lúc này mới biết đến sự theo dõi của Thanh Bách, vội đứng bật dậy bước ra ngoài.

Đông Quân cười khổ nhìn theo, thấy hai người kia như vậy anh ta không biết nên vui hay nên buồn đây.

Quyền tranh giành Mỹ An anh ta không có nữa rồi nhưng anh ta vẫn không ngăn được bản thân lo lắng cho cô. 

“Giờ anh muốn cùng em đứng ở đây cãi nhau mãi vì chuyện này sao? Anh không tin tưởng em đến vậy? Chúng ta còn hiểu lầm nhau chưa đủ?” 

Thanh Bách ngây người, không ngờ Mỹ An lại dùng tới chiêu này.

Phụ nữ chính là tài giỏi như vậy, không thể nói lý lại sẽ nhắc tới sai lầm của đối phương.

Mấy câu trên của Mỹ An chẳng khác nào nói anh còn đối xử chưa đủ tệ với em hay sao? anh còn dám hung dữ với em hả?. 

“Được rồi, tối nay về nhà chúng ta sẽ nói tiếp” - Thanh Bách lắc đầu, đành chở Mỹ An tới công ty. 

Thanh Bách và Mỹ An cùng đến công ty nhưng hai người không ai thèm nhìn ai, vừa ra khỏi thang máy là đi thẳng vào phòng làm việc.

Thanh Nhi và Minh Đức đang vui vẻ trò chuyện bị không khí của hai người kia làm cho hoang mang. 

“Không phải anh nói với em là tổng giám đốc đã thu được chị Mỹ An vào tay rồi à, còn dọn về ở với nhau nữa mà.”.

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Khách hàng mà Mỹ An muốn gặp chính là Đông Quân, cô muốn hỏi anh ta thật kỹ về tất cả những thông tin anh có.Đông Quân không lấy làm bất ngờ khi thấy Mỹ An.Anh đã sớm đoán được cô sẽ tìm mình, không vì chuyện này cũng vì chuyện khác. “Hôm nay em đến có việc gì?” - Đông Quân thông thả hỏi.Mỹ An không vội đi thẳng vào vấn đề, cô lấy ra một hợp đồng đưa cho anh ta:  “Việc mấy mảnh đất em giúp anh xử lý nhanh gọn rồi, chỉ cần ký vào đây thì coi như đã mua bán xong” Đông Quân cong môi cần lấy, có chút tán thưởng: “Em đúng là luôn làm việc hiệu quả, Thanh Bách đồng ý bán cho anh sao?” “Anh ấy không nhỏ nhen vậy, vả lại chuyện này em tự quyết định được.” Đông Quân đặt hợp đồng qua một bên, hỏi cô: “Chúng ta hiểu nhau quá mà, nói thẳng lý do em đến đây đi.Nếu chỉ vì một bản hợp đồng em đã không sáng sớm đến tìm anh thế này”. “Hôm đó anh đến tìm chị em, em đã ở ngoài cửa, em nghe hết cuộc nói chuyện của hai người rồi.Em muốn hỏi anh trước, anh đã điều tra được gì, không cần sợ ảnh hưởng tới em và Thanh Bách.Ai cũng có quyền được biết sự thật và ai cũng phải đối diện với nó” - Mỹ An chậm rãi nói ra từng chữ. !Đông Quân nheo mắt, lời nói của Mỹ An dường như không phải muốn tới đây nghe thông tin mà chính cô cũng đã nắm được không ít bằng chứng. “Mỹ An, em có nghi ngờ Thanh Bách không?” Mỹ An cắn môi, không gật đầu cũng không lắc đầu: “Em tin anh ấy nhưng em càng tin vào sự thật hơn” “Được.” - Đông Quân coi như đã hiểu rõ quan điểm của Mỹ An, cô vẫn không kết tội Thanh Bách nhưng cô cũng không buông bỏ sự thật. “Anh cũng không điều tra được gì nhiều, chủ yếu là việc mẹ em đã ra nước ngoài.Năm đó cha em vừa qua đời thì mẹ cũng được một người họ Lưu đưa đi” Mỹ An nhíu mày, rốt cuộc người đó là ai? “Anh cũng không nghĩ đó là Thanh Bách, vì người họ Lưu đó cũng đi cùng mẹ em thì phải.” “Em biết rồi, cảm ơn anh.Sau này nếu có tin tức gì mới thì anh cứ nói với em, không cần giấu diếm em đâu” “Vậy em có định nói chuyện này với Thanh Bách không?” - Đông Quân hỏi một câu chí mạng. Mỹ An mím môi, cô cũng đang băn khoăn chuyện này.Nếu đã tin tưởng nhau . thì nên chia sẻ với nhau nhưng không hiểu sao Mỹ An lại không dám.Cô sợ Thanh Bách thật sự có dính líu: “Em nghĩ đợi mọi chuyện rõ ràng hơn sẽ nói”.“Em tính giấu anh ta?” - Đông Quân nhướn mày.Mỹ An thở dài gật đầu. “Vậy em phải tìm lý do cho thật hợp lý đi, bởi vì anh ta đang đỗ xe ở phía đối diện kia kìa” - Đông Quân nhún vai chỉ ra ngoài. Mỹ An lúc này mới biết đến sự theo dõi của Thanh Bách, vội đứng bật dậy bước ra ngoài.Đông Quân cười khổ nhìn theo, thấy hai người kia như vậy anh ta không biết nên vui hay nên buồn đây.Quyền tranh giành Mỹ An anh ta không có nữa rồi nhưng anh ta vẫn không ngăn được bản thân lo lắng cho cô. “Giờ anh muốn cùng em đứng ở đây cãi nhau mãi vì chuyện này sao? Anh không tin tưởng em đến vậy? Chúng ta còn hiểu lầm nhau chưa đủ?” Thanh Bách ngây người, không ngờ Mỹ An lại dùng tới chiêu này.Phụ nữ chính là tài giỏi như vậy, không thể nói lý lại sẽ nhắc tới sai lầm của đối phương.Mấy câu trên của Mỹ An chẳng khác nào nói anh còn đối xử chưa đủ tệ với em hay sao? anh còn dám hung dữ với em hả?. “Được rồi, tối nay về nhà chúng ta sẽ nói tiếp” - Thanh Bách lắc đầu, đành chở Mỹ An tới công ty. Thanh Bách và Mỹ An cùng đến công ty nhưng hai người không ai thèm nhìn ai, vừa ra khỏi thang máy là đi thẳng vào phòng làm việc.Thanh Nhi và Minh Đức đang vui vẻ trò chuyện bị không khí của hai người kia làm cho hoang mang. “Không phải anh nói với em là tổng giám đốc đã thu được chị Mỹ An vào tay rồi à, còn dọn về ở với nhau nữa mà.”.

Chương 225: Đang Che Giấu Chuyện Gì