Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 233: Đừng Chụp Nữa

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Em rảnh rỗi có thể tìm cô ấy nói chuyện, nhưng đừng có khuyên người ta chia ly đó.Tuấn Triết cũng rất thật lòng với Thiên Kim, anh quen cậu ấy nhiều năm như vậy, chưa thấy cậu ấy yêu ai thế đâu” - Thanh Bách cong môi.  “Anh không sợ em cùng Thiên Kim đi chơi thâu đêm nữa à?” - Mỹ An chớp chớp mắt. “Anh tin là em không dám” - Thanh Bách siết chặt eo cô cảnh cáo. “Cậu chủ, Mỹ An, thức ăn sắp nguội cả rồi, hai người mau ăn đi thôi” - Bác Hại thấy bọn họ cứ mải mê ân ái mà quên.mất cả một mâm thức ăn chuẩn bị từ lâu.  “Chúng tôi tới ngay đây” - Thanh Bách đáp, cũng không quên hôn má cô một cái mới buông tay. “Vậy bọn phóng viên gần đây viết về anh và em như thế nào?” - Mỹ An có chút tò mò. “Không dám viết lung tung nữa, đều là tin tức tốt đẹp thôi” - Thanh Bách gắp thức ăn cho cô. “Anh không cần để tâm đâm đâu, bọn họ không viết thì không vui nổi” - Mỹ An nghĩ tin tức chắc chắn là bị Thanh Bách khống chế. “Anh để tâm, anh không muốn đọc bất kỳ tin tức bất lợi nào về em”. Mỹ An không nói nữa, vui vẻ ăn sáng, cô biết đây chính là sự bảo bọc mà anh dành cho mình. Thanh Bách và Mỹ An thường dành cuối tuần để ở yên trong nhà, hai người cùng nhau xem tivi, đọc sách, hay chỉ đơn giản là ra vườn ngồi ngắm trời mây.Thanh Bách rất thích cuộc sống bình yên như thế, Mỹ An cũng không có ý kiến. “Em trồng thêm một ít hoa ở vườn có được không?” không phải khách mời chính thức.Với danh tiếng của Thanh Bách thì đúng là có đến tham dự cũng chẳng ai dám nói gì nhưng cô vẫn muốn tránh phóng viên. “Chúng ta chờ thảm đỏ vắng thì hãy vào, em bắt đầu thấy ánh đèn của máy chụp ảnh làm em đau mắt rồi.Thật không hiểu sao Thiên Kim có thể chịu đựng nó từ ngày này qua tháng nó”. Thanh Bách ôm vai cô, thản nhiên nói: “Vậy nên cô ấy mới đạt được giải thưởng của hôm nay” Mặc dù hai người đó cố ý né tránh nơi đông người nhưng vẫn bị không ít phóng viên nhìn thấy.Thanh Bách nhíu mày.nhìn ánh đèn rọi vào người Mỹ AN, nghiêm giọng ra lệnh: “Đừng chụp nữa”. Mấy phóng viên đó cũng không dám làm bừa nữa, đối với diễn viên minh tinh thì bọn họ còn dám làm tới còn đối với những người có địa vị thì rất kiêng nể..

“Em rảnh rỗi có thể tìm cô ấy nói chuyện, nhưng đừng có khuyên người ta chia ly đó.

Tuấn Triết cũng rất thật lòng với Thiên Kim, anh quen cậu ấy nhiều năm như vậy, chưa thấy cậu ấy yêu ai thế đâu” - Thanh Bách cong môi.  “Anh không sợ em cùng Thiên Kim đi chơi thâu đêm nữa à?” - Mỹ An chớp chớp mắt. 

“Anh tin là em không dám” - Thanh Bách siết chặt eo cô cảnh cáo. 

“Cậu chủ, Mỹ An, thức ăn sắp nguội cả rồi, hai người mau ăn đi thôi” - Bác Hại thấy bọn họ cứ mải mê ân ái mà quên.

mất cả một mâm thức ăn chuẩn bị từ lâu.  “Chúng tôi tới ngay đây” - Thanh Bách đáp, cũng không quên hôn má cô một cái mới buông tay. 

“Vậy bọn phóng viên gần đây viết về anh và em như thế nào?” - Mỹ An có chút tò mò. 

“Không dám viết lung tung nữa, đều là tin tức tốt đẹp thôi” - Thanh Bách gắp thức ăn cho cô. 

“Anh không cần để tâm đâm đâu, bọn họ không viết thì không vui nổi” - Mỹ An nghĩ tin tức chắc chắn là bị Thanh Bách khống chế. 

“Anh để tâm, anh không muốn đọc bất kỳ tin tức bất lợi nào về em”. 

Mỹ An không nói nữa, vui vẻ ăn sáng, cô biết đây chính là sự bảo bọc mà anh dành cho mình. 

Thanh Bách và Mỹ An thường dành cuối tuần để ở yên trong nhà, hai người cùng nhau xem tivi, đọc sách, hay chỉ đơn giản là ra vườn ngồi ngắm trời mây.

Thanh Bách rất thích cuộc sống bình yên như thế, Mỹ An cũng không có ý kiến. 

“Em trồng thêm một ít hoa ở vườn có được không?” 

không phải khách mời chính thức.

Với danh tiếng của Thanh Bách thì đúng là có đến tham dự cũng chẳng ai dám nói gì nhưng cô vẫn muốn tránh phóng viên. 

“Chúng ta chờ thảm đỏ vắng thì hãy vào, em bắt đầu thấy ánh đèn của máy chụp ảnh làm em đau mắt rồi.

Thật không hiểu sao Thiên Kim có thể chịu đựng nó từ ngày này qua tháng nó”. 

Thanh Bách ôm vai cô, thản nhiên nói: “Vậy nên cô ấy mới đạt được giải thưởng của hôm nay” 

Mặc dù hai người đó cố ý né tránh nơi đông người nhưng vẫn bị không ít phóng viên nhìn thấy.

Thanh Bách nhíu mày.

nhìn ánh đèn rọi vào người Mỹ AN, nghiêm giọng ra lệnh: 

“Đừng chụp nữa”. 

Mấy phóng viên đó cũng không dám làm bừa nữa, đối với diễn viên minh tinh thì bọn họ còn dám làm tới còn đối với những người có địa vị thì rất kiêng nể..

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Em rảnh rỗi có thể tìm cô ấy nói chuyện, nhưng đừng có khuyên người ta chia ly đó.Tuấn Triết cũng rất thật lòng với Thiên Kim, anh quen cậu ấy nhiều năm như vậy, chưa thấy cậu ấy yêu ai thế đâu” - Thanh Bách cong môi.  “Anh không sợ em cùng Thiên Kim đi chơi thâu đêm nữa à?” - Mỹ An chớp chớp mắt. “Anh tin là em không dám” - Thanh Bách siết chặt eo cô cảnh cáo. “Cậu chủ, Mỹ An, thức ăn sắp nguội cả rồi, hai người mau ăn đi thôi” - Bác Hại thấy bọn họ cứ mải mê ân ái mà quên.mất cả một mâm thức ăn chuẩn bị từ lâu.  “Chúng tôi tới ngay đây” - Thanh Bách đáp, cũng không quên hôn má cô một cái mới buông tay. “Vậy bọn phóng viên gần đây viết về anh và em như thế nào?” - Mỹ An có chút tò mò. “Không dám viết lung tung nữa, đều là tin tức tốt đẹp thôi” - Thanh Bách gắp thức ăn cho cô. “Anh không cần để tâm đâm đâu, bọn họ không viết thì không vui nổi” - Mỹ An nghĩ tin tức chắc chắn là bị Thanh Bách khống chế. “Anh để tâm, anh không muốn đọc bất kỳ tin tức bất lợi nào về em”. Mỹ An không nói nữa, vui vẻ ăn sáng, cô biết đây chính là sự bảo bọc mà anh dành cho mình. Thanh Bách và Mỹ An thường dành cuối tuần để ở yên trong nhà, hai người cùng nhau xem tivi, đọc sách, hay chỉ đơn giản là ra vườn ngồi ngắm trời mây.Thanh Bách rất thích cuộc sống bình yên như thế, Mỹ An cũng không có ý kiến. “Em trồng thêm một ít hoa ở vườn có được không?” không phải khách mời chính thức.Với danh tiếng của Thanh Bách thì đúng là có đến tham dự cũng chẳng ai dám nói gì nhưng cô vẫn muốn tránh phóng viên. “Chúng ta chờ thảm đỏ vắng thì hãy vào, em bắt đầu thấy ánh đèn của máy chụp ảnh làm em đau mắt rồi.Thật không hiểu sao Thiên Kim có thể chịu đựng nó từ ngày này qua tháng nó”. Thanh Bách ôm vai cô, thản nhiên nói: “Vậy nên cô ấy mới đạt được giải thưởng của hôm nay” Mặc dù hai người đó cố ý né tránh nơi đông người nhưng vẫn bị không ít phóng viên nhìn thấy.Thanh Bách nhíu mày.nhìn ánh đèn rọi vào người Mỹ AN, nghiêm giọng ra lệnh: “Đừng chụp nữa”. Mấy phóng viên đó cũng không dám làm bừa nữa, đối với diễn viên minh tinh thì bọn họ còn dám làm tới còn đối với những người có địa vị thì rất kiêng nể..

Chương 233: Đừng Chụp Nữa