Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 243: Tôi Là Anh Trai Của Em Ấy

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Cậu ngồi xuống đi, chúng ta nói chuyện nghiêm túc."“Tổng giám đốc, anh đừng căng vậy, cô gì thì cứ nói thẳng, tôi sẵn sàng để nghe mà." “Câu cô hứa sẽ chăm sóc ThanhNhi cả đời, luôn yêu thương và trân trọng em ấy? Dù cô chuyện gì xảy ra cũng không buông tay, cả quãng đời côn lại chỉ cô duy nhất một mình emấy?"“Tất nhiên rồi, tôi đã xác định chuyện này từ lâu rồi.Chỉ cần lấy được em ấy làm vợ, tôi sẽ không bao giờ để em ấy phải rơi nước mắt." - Minh Thái nói lời này vồ cùng chân thành.Thanh Bách hài lòng gật đầu: “Tốt, tôi làm chủ, gả Thanh Nhi cho“Hả?" - Minh Thái thiếu chút nữa là ngã khỏi ghế - "Anh lấy gì mà làm chủ?"Tôi là anh trai của em ấy."Minh Thái đứng bật dậy khỏi ghế, lùi về sau mấy bước:Tống giám đốc, anh đừng đùa vậy chứ."Thanh Bách nhún vai, thản nhiên nói:"Tôi không đùa, Thanh Nhi thật sự là em gái cùng cha khác mẹ với tôi.Đừng ngạc nhiên, chính tôi mới hôm qua cũng ngạc nhiên y như cậu.Nhưng không sao, như vậy càng tốt, chuyện hôn nhân của hai người tôi cô thể làm chủ."Minh Thái đơ người ra hết mấyphút, cậu đang cô sẳp xếp lại hết các thông tin mình vừa nhận được.Vậy! vậy tôi sẽ trở thành em rể của anh à?""không muốn?" - Thanh Bách nhướn mày."Muốn, muốn! Rất muốn luỏn, anh vợ ơi, mau cứu em đi." - Minh Thái rất nhanh đã thay đổi thái độ, dùng ánh mắt khấn thiết nhìn Thanh Bách.Nếu Thanh Nhi thật sự là tiểu thư của Lưu gia, cậu chỉ cô thế mau chóng đi ôm chân người anh rể này mới cô hy vọng rước được vợ."Thanh Nhi vẫn luôn sống trong"Nếu em đồng ý lấy anh, từ nay về sau, chuyện gì anh cũng nghe em, cuộc sống của anh tùy em định đoạt."Mỹ An nghe Minh Thái nói mấy câu này khẽ mỉm cười, Thanh Bách vươn tay nhéo mũi cô một cái."Đã nói em không được tán thưởng người đàn ông khác.""Em chỉ mừng vì nhìn thấy họ cũng giống như chúng ta, tìm được người cả đời mình yêu nhất." - Mỹ An tựa đầu vào vai anh.Minh Thái dịu dàng lau nước mắt lăn trên má cô, nín thở chờ đợi câu trảlời từ Thanh Nhi..

“Cậu ngồi xuống đi, chúng ta nói chuyện nghiêm túc.

"

“Tổng giám đốc, anh đừng căng vậy, cô gì thì cứ nói thẳng, tôi sẵn sàng để nghe mà.

" “Câu cô hứa sẽ chăm sóc Thanh

Nhi cả đời, luôn yêu thương và trân trọng em ấy? Dù cô chuyện gì xảy ra cũng không buông tay, cả quãng đời côn lại chỉ cô duy nhất một mình em

ấy?"

“Tất nhiên rồi, tôi đã xác định chuyện này từ lâu rồi.

Chỉ cần lấy được em ấy làm vợ, tôi sẽ không bao giờ để em ấy phải rơi nước mắt.

" - Minh Thái nói lời này vồ cùng chân thành.

Thanh Bách hài lòng gật đầu: “Tốt, tôi làm chủ, gả Thanh Nhi cho

“Hả?" - Minh Thái thiếu chút nữa là ngã khỏi ghế - "Anh lấy gì mà làm chủ?"

Tôi là anh trai của em ấy.

"

Minh Thái đứng bật dậy khỏi ghế, lùi về sau mấy bước:

Tống giám đốc, anh đừng đùa vậy chứ.

"

Thanh Bách nhún vai, thản nhiên nói:

"Tôi không đùa, Thanh Nhi thật sự là em gái cùng cha khác mẹ với tôi.

Đừng ngạc nhiên, chính tôi mới hôm qua cũng ngạc nhiên y như cậu.

Nhưng không sao, như vậy càng tốt, chuyện hôn nhân của hai người tôi cô thể làm chủ.

"

Minh Thái đơ người ra hết mấy

phút, cậu đang cô sẳp xếp lại hết các thông tin mình vừa nhận được.

Vậy! vậy tôi sẽ trở thành em rể của anh à?"

"không muốn?" - Thanh Bách nhướn mày.

"Muốn, muốn! Rất muốn luỏn, anh vợ ơi, mau cứu em đi.

" - Minh Thái rất nhanh đã thay đổi thái độ, dùng ánh mắt khấn thiết nhìn Thanh Bách.

Nếu Thanh Nhi thật sự là tiểu thư của Lưu gia, cậu chỉ cô thế mau chóng đi ôm chân người anh rể này mới cô hy vọng rước được vợ.

"Thanh Nhi vẫn luôn sống trong

"Nếu em đồng ý lấy anh, từ nay về sau, chuyện gì anh cũng nghe em, cuộc sống của anh tùy em định đoạt.

"

Mỹ An nghe Minh Thái nói mấy câu này khẽ mỉm cười, Thanh Bách vươn tay nhéo mũi cô một cái.

"Đã nói em không được tán thưởng người đàn ông khác.

"

"Em chỉ mừng vì nhìn thấy họ cũng giống như chúng ta, tìm được người cả đời mình yêu nhất.

" - Mỹ An tựa đầu vào vai anh.

Minh Thái dịu dàng lau nước mắt lăn trên má cô, nín thở chờ đợi câu trả

lời từ Thanh Nhi.

.

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Cậu ngồi xuống đi, chúng ta nói chuyện nghiêm túc."“Tổng giám đốc, anh đừng căng vậy, cô gì thì cứ nói thẳng, tôi sẵn sàng để nghe mà." “Câu cô hứa sẽ chăm sóc ThanhNhi cả đời, luôn yêu thương và trân trọng em ấy? Dù cô chuyện gì xảy ra cũng không buông tay, cả quãng đời côn lại chỉ cô duy nhất một mình emấy?"“Tất nhiên rồi, tôi đã xác định chuyện này từ lâu rồi.Chỉ cần lấy được em ấy làm vợ, tôi sẽ không bao giờ để em ấy phải rơi nước mắt." - Minh Thái nói lời này vồ cùng chân thành.Thanh Bách hài lòng gật đầu: “Tốt, tôi làm chủ, gả Thanh Nhi cho“Hả?" - Minh Thái thiếu chút nữa là ngã khỏi ghế - "Anh lấy gì mà làm chủ?"Tôi là anh trai của em ấy."Minh Thái đứng bật dậy khỏi ghế, lùi về sau mấy bước:Tống giám đốc, anh đừng đùa vậy chứ."Thanh Bách nhún vai, thản nhiên nói:"Tôi không đùa, Thanh Nhi thật sự là em gái cùng cha khác mẹ với tôi.Đừng ngạc nhiên, chính tôi mới hôm qua cũng ngạc nhiên y như cậu.Nhưng không sao, như vậy càng tốt, chuyện hôn nhân của hai người tôi cô thể làm chủ."Minh Thái đơ người ra hết mấyphút, cậu đang cô sẳp xếp lại hết các thông tin mình vừa nhận được.Vậy! vậy tôi sẽ trở thành em rể của anh à?""không muốn?" - Thanh Bách nhướn mày."Muốn, muốn! Rất muốn luỏn, anh vợ ơi, mau cứu em đi." - Minh Thái rất nhanh đã thay đổi thái độ, dùng ánh mắt khấn thiết nhìn Thanh Bách.Nếu Thanh Nhi thật sự là tiểu thư của Lưu gia, cậu chỉ cô thế mau chóng đi ôm chân người anh rể này mới cô hy vọng rước được vợ."Thanh Nhi vẫn luôn sống trong"Nếu em đồng ý lấy anh, từ nay về sau, chuyện gì anh cũng nghe em, cuộc sống của anh tùy em định đoạt."Mỹ An nghe Minh Thái nói mấy câu này khẽ mỉm cười, Thanh Bách vươn tay nhéo mũi cô một cái."Đã nói em không được tán thưởng người đàn ông khác.""Em chỉ mừng vì nhìn thấy họ cũng giống như chúng ta, tìm được người cả đời mình yêu nhất." - Mỹ An tựa đầu vào vai anh.Minh Thái dịu dàng lau nước mắt lăn trên má cô, nín thở chờ đợi câu trảlời từ Thanh Nhi..

Chương 243: Tôi Là Anh Trai Của Em Ấy