Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 245: Con Đang Chờ Ta

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “không được, quá nguy hiểm." -Lưu Văn Trường kiên quyết - “Thanh Bách đúng là lắm chuyện, anh đã tính năm sau mang Thanh Nhi sang với chúng ta.""Anh đủ rồi, nếu con bé thật sự tìm được người nó yêu, anh cũng nỡ chia cắt nó sao?" - Giọng bà run run.Lưu Văn Trường thở dài bước qua ôm lấy người phụ nữ ấy dỗ dành, ông sớm nhìn ra Thanh Bách là cô dẫn dụ*ông về.Nhưng bây giờ dù biết là bẫy thì cũng cô thể làm gì khác, con gái kết hôn, ông phái trớ vê thôi.“Em thật sự bằng lòng để con gái gả đi như vậy sao?"“Em đã bao giờ làm tròn bổn phận của người mẹ đâu.Là chúng ta cô lỗi với nó, em không cho phép anh làm khó để hôn lễ của Thanh Nhi." - Bà mím môi.Ông ta đành gật đầu đồng ý: “Được rồi, chúng ta trở về một chuyến, nhưng anh không cho phép em tùy tiện lộ diện."Ngày thành hôn cũng đến, Thanh Bách đã nói phải để cho Thanh Nhi thật vẻ vang từ Lưu gia gả ra ngoài, nên hôn lễ được tổ chức tại hội trường truyền thống của gia đình.Phan Kiệt và Tiến Thành đang chỉđạo nhân viên sắp xếp bàn tiệc, Thanh Bách bước tới cong môi khen ngợi:"không ngờ hai người cũng biết làm những cái này.""Mặc dù quen biết chưa lâu nhưng tôi rất quý Minh Thái, hơn nữa chị Mỹ An gọi qua phụ giúp, sao không tận lực cho được." - Phan Kiệt đáp."Được rồi, hai người xem sắp xếp bên trong, tôi ra ngoài tiếp khách đây." -Thanh Bách gật đầu với Tiến Thành.Tiến Thành cũng gật đầu lại với anh, ý tứ này chỉ cô hai người họ hiểu, Thanh Bách lo lẳng cha anh sẽ cho người tới gây rối, nên sớm bày bố bảovệ khẳp nơi.“Tôi không biết phải cảm ơn mọi người như thế nào." - Minh Thái từ trong đi ra, chân thành nói với ba người kia.“Cảm ơn cái gì, lo vào trong chuẩn bị làm chú rể của cậu đi." - Tiến Thành vỗ vai Minh Thái.“Cavat con chưa thắt, mau vào trong chỉnh chu lại đi." - Thanh Bách cũng tiếp lời.Thanh Bách bước ra ngoài cửa tiếp khách, người đến đểu là nhân vật cô tiếng tăm.Khỏi nói về độ hoành tráng, Thanh Bách thât sư khiến cho hôn lễnày trở nên vô cùng sang trọng và đặc biệt.Anh ngây người khi thấy Thanh Tùng đang đẩy bà nội tiến vào, bà nội nhìn anh cười hiền hậu:“Đứa nào cũng là cháu của bà, bà không thể không thương được.Nếu Thanh Nhi đã lựa chọn như thế thì đó cũng là phần phước của nó."“Bà tới đây chắc chắn Thanh Nhi sẽ rất hạnh phúc." - Thanh Bách nói.“Được rồi, hai anh em con ở ngoài này tiếp đãi mọi người, bà vào trong xem Thanh Nhi." - Quản gia thân cận mau chóng đấy bà nội vào trong.Thanh Tùng lúc biết được chuyệnnày cũng vô cùng bất ngờ, cậu vỗ vỗ vai Thanh Bách:"Lúc trước em luôn ganh tị với anh, cảm thấy bà nội quá thương anh.Bây giờ em mới biết, bà nội chẳng qua là thấy cô lỗi với anh.""Vậy sao? Thế mà bà nội luôn nói với anh, cha em mất sớm, nên chuyện gì anh cũng nên nhường nhịn em." -Thanh Bách cười trừ - "Chẳc bà nội sẽ nói với Thanh Nhi, con không được nhận hai anh của con, chúng nó mà biết sẽ ghét bỏ con đấy.""Nếu ông tới để tham dự, tôi rất hoan nghênh, con là vì ý đồ khác thì mời đi cho.""con gái kết hôn, người làm cha phải đến để dẫn con gái lên lễ đường chứ.""Ông không xứng." - Thanh Bách gân giọng - Tỏi sẽ để mắt đến ỏng.Thanh Bách dứt khoát quay lưng đi, anh hít sâu một hơi điều chỉnh tâmtrạng, những lúc thế này anh phải đi tìm Mỹ An.Chỉ cô Mỹ An mới giúp anh xoa dịu được.Mỹ An dường như cô tâm linh tương thông với Thanh Bách, cô cũng đang đi tìm Thanh Bách.“Thanh Bách, nãy giờ anh ở đây vậy, hoa con chưa...".

“không được, quá nguy hiểm." -Lưu Văn Trường kiên quyết - “Thanh Bách đúng là lắm chuyện, anh đã tính năm sau mang Thanh Nhi sang với chúng ta."

"Anh đủ rồi, nếu con bé thật sự tìm được người nó yêu, anh cũng nỡ chia cắt nó sao?" - Giọng bà run run.

Lưu Văn Trường thở dài bước qua ôm lấy người phụ nữ ấy dỗ dành, ông sớm nhìn ra Thanh Bách là cô dẫn dụ

*

ông về.

Nhưng bây giờ dù biết là bẫy thì cũng cô thể làm gì khác, con gái kết hôn, ông phái trớ vê thôi.

“Em thật sự bằng lòng để con gái gả đi như vậy sao?"

“Em đã bao giờ làm tròn bổn phận của người mẹ đâu.

Là chúng ta cô lỗi với nó, em không cho phép anh làm khó để hôn lễ của Thanh Nhi." - Bà mím môi.

Ông ta đành gật đầu đồng ý: “Được rồi, chúng ta trở về một chuyến, nhưng anh không cho phép em tùy tiện lộ diện."

Ngày thành hôn cũng đến, Thanh Bách đã nói phải để cho Thanh Nhi thật vẻ vang từ Lưu gia gả ra ngoài, nên hôn lễ được tổ chức tại hội trường truyền thống của gia đình.

Phan Kiệt và Tiến Thành đang chỉ

đạo nhân viên sắp xếp bàn tiệc, Thanh Bách bước tới cong môi khen ngợi:

"không ngờ hai người cũng biết làm những cái này."

"Mặc dù quen biết chưa lâu nhưng tôi rất quý Minh Thái, hơn nữa chị Mỹ An gọi qua phụ giúp, sao không tận lực cho được." - Phan Kiệt đáp.

"Được rồi, hai người xem sắp xếp bên trong, tôi ra ngoài tiếp khách đây." -Thanh Bách gật đầu với Tiến Thành.

Tiến Thành cũng gật đầu lại với anh, ý tứ này chỉ cô hai người họ hiểu, Thanh Bách lo lẳng cha anh sẽ cho người tới gây rối, nên sớm bày bố bảo

vệ khẳp nơi.

“Tôi không biết phải cảm ơn mọi người như thế nào." - Minh Thái từ trong đi ra, chân thành nói với ba người kia.

“Cảm ơn cái gì, lo vào trong chuẩn bị làm chú rể của cậu đi." - Tiến Thành vỗ vai Minh Thái.

“Cavat con chưa thắt, mau vào trong chỉnh chu lại đi." - Thanh Bách cũng tiếp lời.

Thanh Bách bước ra ngoài cửa tiếp khách, người đến đểu là nhân vật cô tiếng tăm.

Khỏi nói về độ hoành tráng, Thanh Bách thât sư khiến cho hôn lễ

này trở nên vô cùng sang trọng và đặc biệt.

Anh ngây người khi thấy Thanh Tùng đang đẩy bà nội tiến vào, bà nội nhìn anh cười hiền hậu:

“Đứa nào cũng là cháu của bà, bà không thể không thương được.

Nếu Thanh Nhi đã lựa chọn như thế thì đó cũng là phần phước của nó."

“Bà tới đây chắc chắn Thanh Nhi sẽ rất hạnh phúc." - Thanh Bách nói.

“Được rồi, hai anh em con ở ngoài này tiếp đãi mọi người, bà vào trong xem Thanh Nhi." - Quản gia thân cận mau chóng đấy bà nội vào trong.

Thanh Tùng lúc biết được chuyện

này cũng vô cùng bất ngờ, cậu vỗ vỗ vai Thanh Bách:

"Lúc trước em luôn ganh tị với anh, cảm thấy bà nội quá thương anh.

Bây giờ em mới biết, bà nội chẳng qua là thấy cô lỗi với anh."

"Vậy sao? Thế mà bà nội luôn nói với anh, cha em mất sớm, nên chuyện gì anh cũng nên nhường nhịn em." -Thanh Bách cười trừ - "Chẳc bà nội sẽ nói với Thanh Nhi, con không được nhận hai anh của con, chúng nó mà biết sẽ ghét bỏ con đấy."

"Nếu ông tới để tham dự, tôi rất hoan nghênh, con là vì ý đồ khác thì mời đi cho."

"con gái kết hôn, người làm cha phải đến để dẫn con gái lên lễ đường chứ."

"Ông không xứng." - Thanh Bách gân giọng - Tỏi sẽ để mắt đến ỏng.

Thanh Bách dứt khoát quay lưng đi, anh hít sâu một hơi điều chỉnh tâm

trạng, những lúc thế này anh phải đi tìm Mỹ An.

Chỉ cô Mỹ An mới giúp anh xoa dịu được.

Mỹ An dường như cô tâm linh tương thông với Thanh Bách, cô cũng đang đi tìm Thanh Bách.

“Thanh Bách, nãy giờ anh ở đây vậy, hoa con chưa...".

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “không được, quá nguy hiểm." -Lưu Văn Trường kiên quyết - “Thanh Bách đúng là lắm chuyện, anh đã tính năm sau mang Thanh Nhi sang với chúng ta.""Anh đủ rồi, nếu con bé thật sự tìm được người nó yêu, anh cũng nỡ chia cắt nó sao?" - Giọng bà run run.Lưu Văn Trường thở dài bước qua ôm lấy người phụ nữ ấy dỗ dành, ông sớm nhìn ra Thanh Bách là cô dẫn dụ*ông về.Nhưng bây giờ dù biết là bẫy thì cũng cô thể làm gì khác, con gái kết hôn, ông phái trớ vê thôi.“Em thật sự bằng lòng để con gái gả đi như vậy sao?"“Em đã bao giờ làm tròn bổn phận của người mẹ đâu.Là chúng ta cô lỗi với nó, em không cho phép anh làm khó để hôn lễ của Thanh Nhi." - Bà mím môi.Ông ta đành gật đầu đồng ý: “Được rồi, chúng ta trở về một chuyến, nhưng anh không cho phép em tùy tiện lộ diện."Ngày thành hôn cũng đến, Thanh Bách đã nói phải để cho Thanh Nhi thật vẻ vang từ Lưu gia gả ra ngoài, nên hôn lễ được tổ chức tại hội trường truyền thống của gia đình.Phan Kiệt và Tiến Thành đang chỉđạo nhân viên sắp xếp bàn tiệc, Thanh Bách bước tới cong môi khen ngợi:"không ngờ hai người cũng biết làm những cái này.""Mặc dù quen biết chưa lâu nhưng tôi rất quý Minh Thái, hơn nữa chị Mỹ An gọi qua phụ giúp, sao không tận lực cho được." - Phan Kiệt đáp."Được rồi, hai người xem sắp xếp bên trong, tôi ra ngoài tiếp khách đây." -Thanh Bách gật đầu với Tiến Thành.Tiến Thành cũng gật đầu lại với anh, ý tứ này chỉ cô hai người họ hiểu, Thanh Bách lo lẳng cha anh sẽ cho người tới gây rối, nên sớm bày bố bảovệ khẳp nơi.“Tôi không biết phải cảm ơn mọi người như thế nào." - Minh Thái từ trong đi ra, chân thành nói với ba người kia.“Cảm ơn cái gì, lo vào trong chuẩn bị làm chú rể của cậu đi." - Tiến Thành vỗ vai Minh Thái.“Cavat con chưa thắt, mau vào trong chỉnh chu lại đi." - Thanh Bách cũng tiếp lời.Thanh Bách bước ra ngoài cửa tiếp khách, người đến đểu là nhân vật cô tiếng tăm.Khỏi nói về độ hoành tráng, Thanh Bách thât sư khiến cho hôn lễnày trở nên vô cùng sang trọng và đặc biệt.Anh ngây người khi thấy Thanh Tùng đang đẩy bà nội tiến vào, bà nội nhìn anh cười hiền hậu:“Đứa nào cũng là cháu của bà, bà không thể không thương được.Nếu Thanh Nhi đã lựa chọn như thế thì đó cũng là phần phước của nó."“Bà tới đây chắc chắn Thanh Nhi sẽ rất hạnh phúc." - Thanh Bách nói.“Được rồi, hai anh em con ở ngoài này tiếp đãi mọi người, bà vào trong xem Thanh Nhi." - Quản gia thân cận mau chóng đấy bà nội vào trong.Thanh Tùng lúc biết được chuyệnnày cũng vô cùng bất ngờ, cậu vỗ vỗ vai Thanh Bách:"Lúc trước em luôn ganh tị với anh, cảm thấy bà nội quá thương anh.Bây giờ em mới biết, bà nội chẳng qua là thấy cô lỗi với anh.""Vậy sao? Thế mà bà nội luôn nói với anh, cha em mất sớm, nên chuyện gì anh cũng nên nhường nhịn em." -Thanh Bách cười trừ - "Chẳc bà nội sẽ nói với Thanh Nhi, con không được nhận hai anh của con, chúng nó mà biết sẽ ghét bỏ con đấy.""Nếu ông tới để tham dự, tôi rất hoan nghênh, con là vì ý đồ khác thì mời đi cho.""con gái kết hôn, người làm cha phải đến để dẫn con gái lên lễ đường chứ.""Ông không xứng." - Thanh Bách gân giọng - Tỏi sẽ để mắt đến ỏng.Thanh Bách dứt khoát quay lưng đi, anh hít sâu một hơi điều chỉnh tâmtrạng, những lúc thế này anh phải đi tìm Mỹ An.Chỉ cô Mỹ An mới giúp anh xoa dịu được.Mỹ An dường như cô tâm linh tương thông với Thanh Bách, cô cũng đang đi tìm Thanh Bách.“Thanh Bách, nãy giờ anh ở đây vậy, hoa con chưa...".

Chương 245: Con Đang Chờ Ta