Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 255: Có Lẽ Tối Nay Về Hơi Trễ

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Tấn Khang nghe Vân An kể lại mọi chuyện hắn cô chút bất ngờ nhưng rất nhanh đã hiểu thấu mọi chuyện.Hắn nhìn đôi mắt tràn đầy lửa hận của em gái thở dài:“Em muốn làm gì?" “Tất nhiên là phải trả thù rồi, em phải trả thù cho cha, trả thù cho anh."Tấn Khang lắc đấu, khuyên nhủ em gái:“Em đừng làm ra hành động gì dại dột, em con đang mang thai." "Em không cần đứa bé của nhà họ Lưu." - Vân Anh nghiến răng.“Em nói điên khùng gì vậy hả?" -Hẳn tức giận đập mạnh lên cửa kính -“Em không được nói vậy, chuyện này em và Thanh Tùng không liên can, đứa bé lại càng vô tội."“cô vô tội thật không?" - Vân Anhcười chua chát."Ông ta nếu không được Lưu gia bao che thì có thể tung hoành như vậy sao? Cái chết oan ức của cha và cả những ngày tháng tủi nhục của hai anh em ta, cả chuyến anh bị bắt vào đây có chuyện nào không liên quan tới người nhà họ Lưu? cô chuyện này không từ Mỹ An mà ra?""Vân Anh, không chỉ chúng ta có thù với bọn họ, Mỹ Tâm, Mỹ An giờ cũng mang thù với Lưu gia.Em cùng Thanh Tùng cứ an ổn mà lánh khỏi chuyện này, để bọn họ từ cắn xé lẫn nhau đi." - Hẳn sớm đã không muốn hơn thua nữa, hắn làm rất nhiềuchuyện xấu, hẳn cam tâm nhận lấy hậu quả.Hắn chỉ có một mong ước duy nhất là Vân Anh có thể sống hạnh phúc."Em không thể sống như vậy.Anh không làm được thì em làm, anh hai, anh cứ chờ xem, em sẽ kéo cả Lưu gia chôn theo mình." - Vân Anh nghiến răng nói ra từng chữ."Vân Anh, Vân Anh!" - Tấn Khang cô gọi với theo nhưng cô ta đã sớm đi xa, anh cũng bị cai ngục dẫn trở lại vào trong.Tấn Khang tức giận ôm đầu, hắn phải tìm người ngăn Vân Anh lại, hắn không thể để em gái đi lại vết xe đổ của hắn.Tấn Khang nhanh chóng chothuộc hạ đưa tin tức ra ngoài, người bây giờ hắn cô thể tin được cũng chỉ cô Mỹ Tâm mà thôi.Hai chị em giống như khỉ con nhỏ, Mỹ An nằm trong lòng chị gái, cả hai cô ro trên chiếc giường của Mỹ Tâm.“Cha luôn rất yêu mẹ, chưa từng làm gì trái ý mẹ, tại sao mẹ lại nhẫn tâm với ông ấy như thế?" - Mỹ An không cam tâm - “Em không tha thứ cho mẹ được, em nghĩ cả đời này em cũng không thể nhìn mẹ như trước đây."“không sao, muốn oán hận thì cứ oán hận, chính chị cũng không nghĩ thông được." - Mỹ Tâm vỗ vỗ lưng cô.“Chúng ta đã làm gì sai chứ, tạisao chúng ta phải chịu đựng sự dày vò này, Thanh Bách và mẹ anh ấy cũng đâu làm gì sai, cả Thanh Nhi cũng vậy.” - Mỹ An càng nói càng uất ức."Nhưng so với tất cả, cha của chúng ta, người cha hiền từ nhất em từng biết mới là người đáng thương nhất.Em không cam tâm, thật sự em không cam tâm, em phải đòi lại công bằng cho cha." - Mỹ An vừa nói vừa đấm vào lòng ngực mình..

Tấn Khang nghe Vân An kể lại mọi chuyện hắn cô chút bất ngờ nhưng rất nhanh đã hiểu thấu mọi chuyện.

Hắn nhìn đôi mắt tràn đầy lửa hận của em gái thở dài:

“Em muốn làm gì?" “Tất nhiên là phải trả thù rồi, em phải trả thù cho cha, trả thù cho anh."

Tấn Khang lắc đấu, khuyên nhủ em gái:

“Em đừng làm ra hành động gì dại dột, em con đang mang thai." "Em không cần đứa bé của nhà họ Lưu." - Vân Anh nghiến răng.

“Em nói điên khùng gì vậy hả?" -Hẳn tức giận đập mạnh lên cửa kính -“Em không được nói vậy, chuyện này em và Thanh Tùng không liên can, đứa bé lại càng vô tội."

“cô vô tội thật không?" - Vân Anh

cười chua chát.

"Ông ta nếu không được Lưu gia bao che thì có thể tung hoành như vậy sao? Cái chết oan ức của cha và cả những ngày tháng tủi nhục của hai anh em ta, cả chuyến anh bị bắt vào đây có chuyện nào không liên quan tới người nhà họ Lưu? cô chuyện này không từ Mỹ An mà ra?"

"Vân Anh, không chỉ chúng ta có thù với bọn họ, Mỹ Tâm, Mỹ An giờ cũng mang thù với Lưu gia.

Em cùng Thanh Tùng cứ an ổn mà lánh khỏi chuyện này, để bọn họ từ cắn xé lẫn nhau đi." - Hẳn sớm đã không muốn hơn thua nữa, hắn làm rất nhiều

chuyện xấu, hẳn cam tâm nhận lấy hậu quả.

Hắn chỉ có một mong ước duy nhất là Vân Anh có thể sống hạnh phúc.

"Em không thể sống như vậy.

Anh không làm được thì em làm, anh hai, anh cứ chờ xem, em sẽ kéo cả Lưu gia chôn theo mình." - Vân Anh nghiến răng nói ra từng chữ.

"Vân Anh, Vân Anh!" - Tấn Khang cô gọi với theo nhưng cô ta đã sớm đi xa, anh cũng bị cai ngục dẫn trở lại vào trong.

Tấn Khang tức giận ôm đầu, hắn phải tìm người ngăn Vân Anh lại, hắn không thể để em gái đi lại vết xe đổ của hắn.

Tấn Khang nhanh chóng cho

thuộc hạ đưa tin tức ra ngoài, người bây giờ hắn cô thể tin được cũng chỉ cô Mỹ Tâm mà thôi.

Hai chị em giống như khỉ con nhỏ, Mỹ An nằm trong lòng chị gái, cả hai cô ro trên chiếc giường của Mỹ Tâm.

“Cha luôn rất yêu mẹ, chưa từng làm gì trái ý mẹ, tại sao mẹ lại nhẫn tâm với ông ấy như thế?" - Mỹ An không cam tâm - “Em không tha thứ cho mẹ được, em nghĩ cả đời này em cũng không thể nhìn mẹ như trước đây."

“không sao, muốn oán hận thì cứ oán hận, chính chị cũng không nghĩ thông được." - Mỹ Tâm vỗ vỗ lưng cô.

“Chúng ta đã làm gì sai chứ, tại

sao chúng ta phải chịu đựng sự dày vò này, Thanh Bách và mẹ anh ấy cũng đâu làm gì sai, cả Thanh Nhi cũng vậy.” - Mỹ An càng nói càng uất ức.

"Nhưng so với tất cả, cha của chúng ta, người cha hiền từ nhất em từng biết mới là người đáng thương nhất.

Em không cam tâm, thật sự em không cam tâm, em phải đòi lại công bằng cho cha." - Mỹ An vừa nói vừa đấm vào lòng ngực mình..

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Tấn Khang nghe Vân An kể lại mọi chuyện hắn cô chút bất ngờ nhưng rất nhanh đã hiểu thấu mọi chuyện.Hắn nhìn đôi mắt tràn đầy lửa hận của em gái thở dài:“Em muốn làm gì?" “Tất nhiên là phải trả thù rồi, em phải trả thù cho cha, trả thù cho anh."Tấn Khang lắc đấu, khuyên nhủ em gái:“Em đừng làm ra hành động gì dại dột, em con đang mang thai." "Em không cần đứa bé của nhà họ Lưu." - Vân Anh nghiến răng.“Em nói điên khùng gì vậy hả?" -Hẳn tức giận đập mạnh lên cửa kính -“Em không được nói vậy, chuyện này em và Thanh Tùng không liên can, đứa bé lại càng vô tội."“cô vô tội thật không?" - Vân Anhcười chua chát."Ông ta nếu không được Lưu gia bao che thì có thể tung hoành như vậy sao? Cái chết oan ức của cha và cả những ngày tháng tủi nhục của hai anh em ta, cả chuyến anh bị bắt vào đây có chuyện nào không liên quan tới người nhà họ Lưu? cô chuyện này không từ Mỹ An mà ra?""Vân Anh, không chỉ chúng ta có thù với bọn họ, Mỹ Tâm, Mỹ An giờ cũng mang thù với Lưu gia.Em cùng Thanh Tùng cứ an ổn mà lánh khỏi chuyện này, để bọn họ từ cắn xé lẫn nhau đi." - Hẳn sớm đã không muốn hơn thua nữa, hắn làm rất nhiềuchuyện xấu, hẳn cam tâm nhận lấy hậu quả.Hắn chỉ có một mong ước duy nhất là Vân Anh có thể sống hạnh phúc."Em không thể sống như vậy.Anh không làm được thì em làm, anh hai, anh cứ chờ xem, em sẽ kéo cả Lưu gia chôn theo mình." - Vân Anh nghiến răng nói ra từng chữ."Vân Anh, Vân Anh!" - Tấn Khang cô gọi với theo nhưng cô ta đã sớm đi xa, anh cũng bị cai ngục dẫn trở lại vào trong.Tấn Khang tức giận ôm đầu, hắn phải tìm người ngăn Vân Anh lại, hắn không thể để em gái đi lại vết xe đổ của hắn.Tấn Khang nhanh chóng chothuộc hạ đưa tin tức ra ngoài, người bây giờ hắn cô thể tin được cũng chỉ cô Mỹ Tâm mà thôi.Hai chị em giống như khỉ con nhỏ, Mỹ An nằm trong lòng chị gái, cả hai cô ro trên chiếc giường của Mỹ Tâm.“Cha luôn rất yêu mẹ, chưa từng làm gì trái ý mẹ, tại sao mẹ lại nhẫn tâm với ông ấy như thế?" - Mỹ An không cam tâm - “Em không tha thứ cho mẹ được, em nghĩ cả đời này em cũng không thể nhìn mẹ như trước đây."“không sao, muốn oán hận thì cứ oán hận, chính chị cũng không nghĩ thông được." - Mỹ Tâm vỗ vỗ lưng cô.“Chúng ta đã làm gì sai chứ, tạisao chúng ta phải chịu đựng sự dày vò này, Thanh Bách và mẹ anh ấy cũng đâu làm gì sai, cả Thanh Nhi cũng vậy.” - Mỹ An càng nói càng uất ức."Nhưng so với tất cả, cha của chúng ta, người cha hiền từ nhất em từng biết mới là người đáng thương nhất.Em không cam tâm, thật sự em không cam tâm, em phải đòi lại công bằng cho cha." - Mỹ An vừa nói vừa đấm vào lòng ngực mình..

Chương 255: Có Lẽ Tối Nay Về Hơi Trễ