Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 269: Vậy Anh Đứng Cùng Em

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Đợi qua thêm mười phút, rốt cuộc trong phòng đã không con tiếng động,Đông Quân mới mở cửa bước vào.Mỹ An bây giờ đã bình tâm lại, cô nhìn anh ta cô chút áy náy: "Xin lỗi, làm phòng làm việc của anh ra nông nỗi này."Đông Quân liếc nhìn khung cảnh hỗn loạn trước mắt, lại nhìn tới chiếc laptop vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ, cười nói:"Em vẫn còn tỉnh táo lắm." "Anh gửi tất cả những bằng chứng thu được cho em, em cần lật lại vụ án này." - Nếu như cô vẫn còn chưa hạ quyết tâm được thì bức thư khi nãy như một cú tát thẳng vào mặt cô, ép cônhìn nhận sự thật."Một bức thư này là không đủ, hơn nữa đó chỉ là ảnh chụp lại.Nếu muốn lật lại vụ án chúng ta cần phải điều tra nhiều hơn." - Đông Quân nói."Em hiểu rồi, chị Mỹ Tâm cũng đang điều tra, em biết tiếp tục nhờ anh là không nên...""Mỹ An, anh đã nói nhiều lần rồi, chuyện của em cũng là chuyện của anh.Dù em không nhờ anh giúp đỡ, anh cũng chủ động đi làm." - Đông Quân biết cô thấy áy náy vì cứ làm phiền anh."Nếu anh đã nói vậy thì lần này emlại trông chờ vào anh rồi.""Em cứ yên tâm." - Đông Quân gật đầu - "để anh đưa em về."Hai người vừa đi ra cửa đã thấy Thanh Bách đứng chờ từ lâu, lần này Mỹ An lại không muốn nhìn thấy anh.cô nghiêng đầu nói với Đông Quân:"Anh có thể đưa em đi không?"“Em có biết không, chúng ta sớm tối kề cận hai năm nhưng anh và em lại không có tiến triển gì cả, không phải do anh chậm chạp đâu.Là vì anh sớm hiểu rõ tính cách của em, em là loại người một khi đã làm sẽ làm tới cùng, nhưng chỉ cần không chạm vào điểm mấu chốt của em, em sẽ day dưa mãi không dứt."Mỹ An khó hiểu nhướn mày nhìn anh muốn anh nói tiếp.“Anh biết em không yêu anh, nếu anh cứ ép em phải ở bên mình em sẽ bùng nổ và dứt khoát với anh luôn.Chỉ cần anh làm như không biết, em sẽ vẫn ở cạnh chăm sóc cho anh và bé Đào.Vậy nên nếu không ai thúc ép em, em sẽ không bao giờ đi đến kết quả cuối cùng.” - Đông Quân chậm rãi giải thích.Mỹ An ngấn ra, có lẽ chính cô cũng không nhận ra điểm này ở mình.Nhưng cô cũng không phủ nhận, anh ta nói hoàn toàn đúng."Mưa này không biết bao giờ mới tạnh.” - cô nói lảng sang chuyện khác..

Đợi qua thêm mười phút, rốt cuộc trong phòng đã không con tiếng động,

Đông Quân mới mở cửa bước vào.

Mỹ An bây giờ đã bình tâm lại, cô nhìn anh ta cô chút áy náy: "Xin lỗi, làm phòng làm việc của anh ra nông nỗi này."

Đông Quân liếc nhìn khung cảnh hỗn loạn trước mắt, lại nhìn tới chiếc laptop vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ, cười nói:

"Em vẫn còn tỉnh táo lắm." "Anh gửi tất cả những bằng chứng thu được cho em, em cần lật lại vụ án này." - Nếu như cô vẫn còn chưa hạ quyết tâm được thì bức thư khi nãy như một cú tát thẳng vào mặt cô, ép cô

nhìn nhận sự thật.

"Một bức thư này là không đủ, hơn nữa đó chỉ là ảnh chụp lại.

Nếu muốn lật lại vụ án chúng ta cần phải điều tra nhiều hơn." - Đông Quân nói.

"Em hiểu rồi, chị Mỹ Tâm cũng đang điều tra, em biết tiếp tục nhờ anh là không nên..."

"Mỹ An, anh đã nói nhiều lần rồi, chuyện của em cũng là chuyện của anh.

Dù em không nhờ anh giúp đỡ, anh cũng chủ động đi làm." - Đông Quân biết cô thấy áy náy vì cứ làm phiền anh.

"Nếu anh đã nói vậy thì lần này em

lại trông chờ vào anh rồi."

"Em cứ yên tâm." - Đông Quân gật đầu - "để anh đưa em về."

Hai người vừa đi ra cửa đã thấy Thanh Bách đứng chờ từ lâu, lần này Mỹ An lại không muốn nhìn thấy anh.

cô nghiêng đầu nói với Đông Quân:

"Anh có thể đưa em đi không?"

“Em có biết không, chúng ta sớm tối kề cận hai năm nhưng anh và em lại không có tiến triển gì cả, không phải do anh chậm chạp đâu.

Là vì anh sớm hiểu rõ tính cách của em, em là loại người một khi đã làm sẽ làm tới cùng, nhưng chỉ cần không chạm vào điểm mấu chốt của em, em sẽ day dưa mãi không dứt."

Mỹ An khó hiểu nhướn mày nhìn anh muốn anh nói tiếp.

“Anh biết em không yêu anh, nếu anh cứ ép em phải ở bên mình em sẽ bùng nổ và dứt khoát với anh luôn.

Chỉ cần anh làm như không biết, em sẽ vẫn ở cạnh chăm sóc cho anh và bé Đào.

Vậy nên nếu không ai thúc ép em, em sẽ không bao giờ đi đến kết quả cuối cùng.” - Đông Quân chậm rãi giải thích.

Mỹ An ngấn ra, có lẽ chính cô cũng không nhận ra điểm này ở mình.

Nhưng cô cũng không phủ nhận, anh ta nói hoàn toàn đúng.

"Mưa này không biết bao giờ mới tạnh.” - cô nói lảng sang chuyện khác..

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Đợi qua thêm mười phút, rốt cuộc trong phòng đã không con tiếng động,Đông Quân mới mở cửa bước vào.Mỹ An bây giờ đã bình tâm lại, cô nhìn anh ta cô chút áy náy: "Xin lỗi, làm phòng làm việc của anh ra nông nỗi này."Đông Quân liếc nhìn khung cảnh hỗn loạn trước mắt, lại nhìn tới chiếc laptop vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ, cười nói:"Em vẫn còn tỉnh táo lắm." "Anh gửi tất cả những bằng chứng thu được cho em, em cần lật lại vụ án này." - Nếu như cô vẫn còn chưa hạ quyết tâm được thì bức thư khi nãy như một cú tát thẳng vào mặt cô, ép cônhìn nhận sự thật."Một bức thư này là không đủ, hơn nữa đó chỉ là ảnh chụp lại.Nếu muốn lật lại vụ án chúng ta cần phải điều tra nhiều hơn." - Đông Quân nói."Em hiểu rồi, chị Mỹ Tâm cũng đang điều tra, em biết tiếp tục nhờ anh là không nên...""Mỹ An, anh đã nói nhiều lần rồi, chuyện của em cũng là chuyện của anh.Dù em không nhờ anh giúp đỡ, anh cũng chủ động đi làm." - Đông Quân biết cô thấy áy náy vì cứ làm phiền anh."Nếu anh đã nói vậy thì lần này emlại trông chờ vào anh rồi.""Em cứ yên tâm." - Đông Quân gật đầu - "để anh đưa em về."Hai người vừa đi ra cửa đã thấy Thanh Bách đứng chờ từ lâu, lần này Mỹ An lại không muốn nhìn thấy anh.cô nghiêng đầu nói với Đông Quân:"Anh có thể đưa em đi không?"“Em có biết không, chúng ta sớm tối kề cận hai năm nhưng anh và em lại không có tiến triển gì cả, không phải do anh chậm chạp đâu.Là vì anh sớm hiểu rõ tính cách của em, em là loại người một khi đã làm sẽ làm tới cùng, nhưng chỉ cần không chạm vào điểm mấu chốt của em, em sẽ day dưa mãi không dứt."Mỹ An khó hiểu nhướn mày nhìn anh muốn anh nói tiếp.“Anh biết em không yêu anh, nếu anh cứ ép em phải ở bên mình em sẽ bùng nổ và dứt khoát với anh luôn.Chỉ cần anh làm như không biết, em sẽ vẫn ở cạnh chăm sóc cho anh và bé Đào.Vậy nên nếu không ai thúc ép em, em sẽ không bao giờ đi đến kết quả cuối cùng.” - Đông Quân chậm rãi giải thích.Mỹ An ngấn ra, có lẽ chính cô cũng không nhận ra điểm này ở mình.Nhưng cô cũng không phủ nhận, anh ta nói hoàn toàn đúng."Mưa này không biết bao giờ mới tạnh.” - cô nói lảng sang chuyện khác..

Chương 269: Vậy Anh Đứng Cùng Em