Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 272: Thanh Bách Để Em Đi Đi

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Em đã xem bức thư rồi, vậy sao em không nói với anh?"“Lưu Thanh Bách, giờ anh muốn hỏi ngược lại em? Em hiểu rồi, anh không muốn ai tìm ra bất kỳ chứng cứ gì cả, anh muốn đem chuyện này dìm xuống đáy vực." Thanh Bách không phản bác, anhđúng là cô ý như thế, muốn giữ Mỹ An bên cạnh chỉ còn cách không cho cô đào bới chuyện này tiếp tục.Mỹ An thấy thái độ không chút chối bỏ của anh thì thất vọng vô cùng, cô lùi về sau, lắc đầu nói:"Em vẫn luôn phân vân nhưng giờ em cô quyết định của mình rồi.Thanh Bách, anh biết chuyện này cô ý nghĩa với em thế nào mà.Anh bảo vệ cho anh, được, vậy em sẽ đi đòi lại công bằng cho cha em." "không phải, anh không bảo vệ ông ta, anh bảo vệ tình yêu của chúng ta thôi." - Thanh Bách nắm chặt cô tay cô.Mỹ An không muốn nghe thêm bất kỳ lời biện minh nào từ anh nữa, cô dùng sức vùng khỏi tay anh."Anh cô biết làm vậy là ích kỷ thế nào không?""Anh chưa bao giờ là người rộng lượng." - Thanh Bách cười trừ.Mỹ An không muốn nhiều lời với anh nữa, cô quay lưng bước đi, cô cần phải rời khỏi căn nhà này.Thanh Bách đứng yên tại đó không có ý ngăn cản nhưng gương mặt lại tràn đầy tự tin, giống như anh biết chắc chắn cô không thể rời đi được vậy.Mỹ An vội vã chạy xuống phòngkhách, bác Hai thấy cô gấp gáp không nhịn được bước tới hỏi:"Mỹ An, cô muốn đi đâu vậy?"cô khó xử nhìn ông, qua loa nói:"Tôi phải rời đi."Mỹ An không ngờ được khi cô vừa bước tới cổng đã cô cả một dàn vệ sĩ đứng chờ để ngăn cô lại."Các người mau tránh ra." - Mỹ An gằn giọng."Hai người họ sẽ nhanh rời khỏi đây?" - Thanh Bách bây giờ mới biếtchuyện này, nhếch môi nói - "Thế thì rất tốt, sau này chúng ta có thể sống an ổnMỹ An nhìn Thanh Bách như thế này côi lòng tê tái, anh rõ ràng đang lừa mình dối người.Chuyện của bọn họ đến lúc này gần như nát tan cả rồi nhưng anh vẫn ỏm hy vọng chắp vá nó.Hơn nữa con dùng cách cực đoan tới mức khiến cả hai người tổn thương."Thanh Bách, để em đi đi."Anh hoàn toàn mặc kệ lời cô nói, bước xuống đi lướt qua cô:"Bác Hai, nhớ trông chừng cô ấy cho tốt.".

“Em đã xem bức thư rồi, vậy sao em không nói với anh?"

“Lưu Thanh Bách, giờ anh muốn hỏi ngược lại em? Em hiểu rồi, anh không muốn ai tìm ra bất kỳ chứng cứ gì cả, anh muốn đem chuyện này dìm xuống đáy vực." Thanh Bách không phản bác, anh

đúng là cô ý như thế, muốn giữ Mỹ An bên cạnh chỉ còn cách không cho cô đào bới chuyện này tiếp tục.

Mỹ An thấy thái độ không chút chối bỏ của anh thì thất vọng vô cùng, cô lùi về sau, lắc đầu nói:

"Em vẫn luôn phân vân nhưng giờ em cô quyết định của mình rồi.

Thanh Bách, anh biết chuyện này cô ý nghĩa với em thế nào mà.

Anh bảo vệ cho anh, được, vậy em sẽ đi đòi lại công bằng cho cha em." "không phải, anh không bảo vệ ông ta, anh bảo vệ tình yêu của chúng ta thôi." - Thanh Bách nắm chặt cô tay cô.

Mỹ An không muốn nghe thêm bất kỳ lời biện minh nào từ anh nữa, cô dùng sức vùng khỏi tay anh.

"Anh cô biết làm vậy là ích kỷ thế nào không?"

"Anh chưa bao giờ là người rộng lượng." - Thanh Bách cười trừ.

Mỹ An không muốn nhiều lời với anh nữa, cô quay lưng bước đi, cô cần phải rời khỏi căn nhà này.

Thanh Bách đứng yên tại đó không có ý ngăn cản nhưng gương mặt lại tràn đầy tự tin, giống như anh biết chắc chắn cô không thể rời đi được vậy.

Mỹ An vội vã chạy xuống phòng

khách, bác Hai thấy cô gấp gáp không nhịn được bước tới hỏi:

"Mỹ An, cô muốn đi đâu vậy?"

cô khó xử nhìn ông, qua loa nói:

"Tôi phải rời đi."

Mỹ An không ngờ được khi cô vừa bước tới cổng đã cô cả một dàn vệ sĩ đứng chờ để ngăn cô lại.

"Các người mau tránh ra." - Mỹ An gằn giọng.

"Hai người họ sẽ nhanh rời khỏi đây?" - Thanh Bách bây giờ mới biết

chuyện này, nhếch môi nói - "Thế thì rất tốt, sau này chúng ta có thể sống an ổn

Mỹ An nhìn Thanh Bách như thế này côi lòng tê tái, anh rõ ràng đang lừa mình dối người.

Chuyện của bọn họ đến lúc này gần như nát tan cả rồi nhưng anh vẫn ỏm hy vọng chắp vá nó.

Hơn nữa con dùng cách cực đoan tới mức khiến cả hai người tổn thương.

"Thanh Bách, để em đi đi."

Anh hoàn toàn mặc kệ lời cô nói, bước xuống đi lướt qua cô:

"Bác Hai, nhớ trông chừng cô ấy cho tốt.".

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Em đã xem bức thư rồi, vậy sao em không nói với anh?"“Lưu Thanh Bách, giờ anh muốn hỏi ngược lại em? Em hiểu rồi, anh không muốn ai tìm ra bất kỳ chứng cứ gì cả, anh muốn đem chuyện này dìm xuống đáy vực." Thanh Bách không phản bác, anhđúng là cô ý như thế, muốn giữ Mỹ An bên cạnh chỉ còn cách không cho cô đào bới chuyện này tiếp tục.Mỹ An thấy thái độ không chút chối bỏ của anh thì thất vọng vô cùng, cô lùi về sau, lắc đầu nói:"Em vẫn luôn phân vân nhưng giờ em cô quyết định của mình rồi.Thanh Bách, anh biết chuyện này cô ý nghĩa với em thế nào mà.Anh bảo vệ cho anh, được, vậy em sẽ đi đòi lại công bằng cho cha em." "không phải, anh không bảo vệ ông ta, anh bảo vệ tình yêu của chúng ta thôi." - Thanh Bách nắm chặt cô tay cô.Mỹ An không muốn nghe thêm bất kỳ lời biện minh nào từ anh nữa, cô dùng sức vùng khỏi tay anh."Anh cô biết làm vậy là ích kỷ thế nào không?""Anh chưa bao giờ là người rộng lượng." - Thanh Bách cười trừ.Mỹ An không muốn nhiều lời với anh nữa, cô quay lưng bước đi, cô cần phải rời khỏi căn nhà này.Thanh Bách đứng yên tại đó không có ý ngăn cản nhưng gương mặt lại tràn đầy tự tin, giống như anh biết chắc chắn cô không thể rời đi được vậy.Mỹ An vội vã chạy xuống phòngkhách, bác Hai thấy cô gấp gáp không nhịn được bước tới hỏi:"Mỹ An, cô muốn đi đâu vậy?"cô khó xử nhìn ông, qua loa nói:"Tôi phải rời đi."Mỹ An không ngờ được khi cô vừa bước tới cổng đã cô cả một dàn vệ sĩ đứng chờ để ngăn cô lại."Các người mau tránh ra." - Mỹ An gằn giọng."Hai người họ sẽ nhanh rời khỏi đây?" - Thanh Bách bây giờ mới biếtchuyện này, nhếch môi nói - "Thế thì rất tốt, sau này chúng ta có thể sống an ổnMỹ An nhìn Thanh Bách như thế này côi lòng tê tái, anh rõ ràng đang lừa mình dối người.Chuyện của bọn họ đến lúc này gần như nát tan cả rồi nhưng anh vẫn ỏm hy vọng chắp vá nó.Hơn nữa con dùng cách cực đoan tới mức khiến cả hai người tổn thương."Thanh Bách, để em đi đi."Anh hoàn toàn mặc kệ lời cô nói, bước xuống đi lướt qua cô:"Bác Hai, nhớ trông chừng cô ấy cho tốt.".

Chương 272: Thanh Bách Để Em Đi Đi