Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…
Chương 288
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Anh đâu phải không biết em từng sống như nào, em sớm không còn giống tiêu thử cành vàng lá ngọc nữa rồi” - Mỹ An lắc đầu cười, có chăn ẩm nệm êm là tốt lắm rồi, cô không đòi hỏi thêm đâu. “Chúng tôi còn một phòng tình nhân ở tầng cao nhất, bảo đảm sẽ khiến anh chị hài lòng” - Nhân viên lễ tân nhiệt tình giới thiệu. “Không cần, cho chúng tôi hai phòng thượng hạng được rồi” - Mỹ An rất nhanh cắt ngang lời của nhân viên. “Tận hai phòng sao?” “Phải, hai phòng, đối diện càng tốt” - Mặc dù không ở cùng nhau nhưng Đông Quân vẫn muốn ở gần cô để phòng chuyện bất trắc. Hai người nhận chìa khóa xong thì vào thang máy lên phòng, có một người ở gần đây khi nghe Mỹ An nói hai phong liền thở phào nhẹ nhõm.Thật ra Thanh Bách vẫn luôn chạy theo sau xe hai người, nhìn cô và Đông Quân thân cận không khỏi khiến anh khó chịu, cũng may giữa bọn họ vẫn chưa có gì đi quá giới hạn. Mỹ An vẫn luôn cảm thấy có đôi mắt đang dõi theo mình, lúc đi trên hành làng khách sạn, cô vội quay đầu lại nhìn. “Có gì sao?” - Đông Quân hỏi. Mỹ An lắc đầu, xem ra là cô đa nghi rồi. Thanh Bách lúc này vừa mới tránh vào chỗ góc khuất không để cô thấy được.Đợi đến khi cả Mỹ An và Đông Quân đều vào phòng rồi Thanh Bách mới thở dài đi đến trước cửa phòng Mỹ An. Cảm giác chỉ cách nhau một cách cửa này thật khiến tâm can con người ta bị thiếu đốt.Chỉ có một cách cửa duy nhất mà không thể gọi cũng không thể bước vào. Mỹ An không biết sao lòng cứ bồn chồn, cô quay người nhìn cách cửa phòng hồi lâu.Cô thật sự cảm nhận được có ai đó đang ở ngay ngoài kia, chỉ là người này không mang lại cảm giác sợ hãi cho cô, mà ngược lại có chút an tâm. Mỹ An lấy hết can đảm, tiến tới mở cửa nhưng đối diện với cô chỉ là một khoảng không mà thôi. “Là do mình đa nghi thật sao?” - Cô nghĩ thầm. Ngay lúc này ở dưới sân đang có một chiếc xe khởi động máy, Mỹ An vội vàng chạy ra cửa sổ nhìn xuống.Cô không nhìn rõ được đó là chiếc xe gì, nhưng hình như có chút thuận mắt. “Mình cứ nghĩ đó là anh ấy, chắc không phải đâu”. Thanh Bạch lái xe rời đi trong đêm, anh phải tranh thủ đến gặp người kia trước Mỹ An.Dù biết làm vậy sẽ khiến Mỹ An giận anh như Thanh Bách không có lựa chọn khác. Sáng hôm sau Đông Quân và Mỹ An lại khởi hành, chạy thêm mấy tiếng nữa thì cô đã có thể cảm giác rõ hương vị của làng quê, mùi của lúa, của đất và mùi phù sa của sông hồ. “Sau này già rồi em cũng muốn đến một nơi như thế này sinh sống” - Mỹ An có chút cảm thán. “Chuyện này còn lâu, em chưa già mà đã tính rồi sao?” “Bây giờ còn tính được thì phải tranh thủ tính chứ?”.
“Anh đâu phải không biết em từng sống như nào, em sớm không còn giống tiêu thử cành vàng lá ngọc nữa rồi” - Mỹ An lắc đầu cười, có chăn ẩm nệm êm là tốt lắm rồi, cô không đòi hỏi thêm đâu.
“Chúng tôi còn một phòng tình nhân ở tầng cao nhất, bảo đảm sẽ khiến anh chị hài lòng” - Nhân viên lễ tân nhiệt tình giới thiệu.
“Không cần, cho chúng tôi hai phòng thượng hạng được rồi” - Mỹ An rất nhanh cắt ngang lời của nhân viên.
“Tận hai phòng sao?”
“Phải, hai phòng, đối diện càng tốt” - Mặc dù không ở cùng nhau nhưng Đông Quân vẫn muốn ở gần cô để phòng chuyện bất trắc.
Hai người nhận chìa khóa xong thì vào thang máy lên phòng, có một người ở gần đây khi nghe Mỹ An nói hai phong liền thở phào nhẹ nhõm.
Thật ra Thanh Bách vẫn luôn chạy theo sau xe hai người, nhìn cô và Đông Quân thân cận không khỏi khiến anh khó chịu, cũng may giữa bọn họ vẫn chưa có gì đi quá giới hạn.
Mỹ An vẫn luôn cảm thấy có đôi mắt đang dõi theo mình, lúc đi trên hành làng khách sạn, cô vội quay đầu lại nhìn.
“Có gì sao?” - Đông Quân hỏi.
Mỹ An lắc đầu, xem ra là cô đa nghi rồi.
Thanh Bách lúc này vừa mới tránh vào chỗ góc khuất không để cô thấy được.
Đợi đến khi cả Mỹ An và Đông Quân đều vào phòng rồi Thanh Bách mới thở dài đi đến trước cửa phòng Mỹ An.
Cảm giác chỉ cách nhau một cách cửa này thật khiến tâm can con người ta bị thiếu đốt.
Chỉ có một cách cửa duy nhất mà không thể gọi cũng không thể bước vào.
Mỹ An không biết sao lòng cứ bồn chồn, cô quay người nhìn cách cửa phòng hồi lâu.
Cô thật sự cảm nhận được có ai đó đang ở ngay ngoài kia, chỉ là người này không mang lại cảm giác sợ hãi cho cô, mà ngược lại có chút an tâm.
Mỹ An lấy hết can đảm, tiến tới mở cửa nhưng đối diện với cô chỉ là một khoảng không mà thôi.
“Là do mình đa nghi thật sao?” - Cô nghĩ thầm.
Ngay lúc này ở dưới sân đang có một chiếc xe khởi động máy, Mỹ An vội vàng chạy ra cửa sổ nhìn xuống.
Cô không nhìn rõ được đó là chiếc xe gì, nhưng hình như có chút thuận mắt.
“Mình cứ nghĩ đó là anh ấy, chắc không phải đâu”.
Thanh Bạch lái xe rời đi trong đêm, anh phải tranh thủ đến gặp người kia trước Mỹ An.
Dù biết làm vậy sẽ khiến Mỹ An giận anh như Thanh Bách không có lựa chọn khác.
Sáng hôm sau Đông Quân và Mỹ An lại khởi hành, chạy thêm mấy tiếng nữa thì cô đã có thể cảm giác rõ hương vị của làng quê, mùi của lúa, của đất và mùi phù sa của sông hồ.
“Sau này già rồi em cũng muốn đến một nơi như thế này sinh sống” - Mỹ An có chút cảm thán.
“Chuyện này còn lâu, em chưa già mà đã tính rồi sao?”
“Bây giờ còn tính được thì phải tranh thủ tính chứ?”.
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… “Anh đâu phải không biết em từng sống như nào, em sớm không còn giống tiêu thử cành vàng lá ngọc nữa rồi” - Mỹ An lắc đầu cười, có chăn ẩm nệm êm là tốt lắm rồi, cô không đòi hỏi thêm đâu. “Chúng tôi còn một phòng tình nhân ở tầng cao nhất, bảo đảm sẽ khiến anh chị hài lòng” - Nhân viên lễ tân nhiệt tình giới thiệu. “Không cần, cho chúng tôi hai phòng thượng hạng được rồi” - Mỹ An rất nhanh cắt ngang lời của nhân viên. “Tận hai phòng sao?” “Phải, hai phòng, đối diện càng tốt” - Mặc dù không ở cùng nhau nhưng Đông Quân vẫn muốn ở gần cô để phòng chuyện bất trắc. Hai người nhận chìa khóa xong thì vào thang máy lên phòng, có một người ở gần đây khi nghe Mỹ An nói hai phong liền thở phào nhẹ nhõm.Thật ra Thanh Bách vẫn luôn chạy theo sau xe hai người, nhìn cô và Đông Quân thân cận không khỏi khiến anh khó chịu, cũng may giữa bọn họ vẫn chưa có gì đi quá giới hạn. Mỹ An vẫn luôn cảm thấy có đôi mắt đang dõi theo mình, lúc đi trên hành làng khách sạn, cô vội quay đầu lại nhìn. “Có gì sao?” - Đông Quân hỏi. Mỹ An lắc đầu, xem ra là cô đa nghi rồi. Thanh Bách lúc này vừa mới tránh vào chỗ góc khuất không để cô thấy được.Đợi đến khi cả Mỹ An và Đông Quân đều vào phòng rồi Thanh Bách mới thở dài đi đến trước cửa phòng Mỹ An. Cảm giác chỉ cách nhau một cách cửa này thật khiến tâm can con người ta bị thiếu đốt.Chỉ có một cách cửa duy nhất mà không thể gọi cũng không thể bước vào. Mỹ An không biết sao lòng cứ bồn chồn, cô quay người nhìn cách cửa phòng hồi lâu.Cô thật sự cảm nhận được có ai đó đang ở ngay ngoài kia, chỉ là người này không mang lại cảm giác sợ hãi cho cô, mà ngược lại có chút an tâm. Mỹ An lấy hết can đảm, tiến tới mở cửa nhưng đối diện với cô chỉ là một khoảng không mà thôi. “Là do mình đa nghi thật sao?” - Cô nghĩ thầm. Ngay lúc này ở dưới sân đang có một chiếc xe khởi động máy, Mỹ An vội vàng chạy ra cửa sổ nhìn xuống.Cô không nhìn rõ được đó là chiếc xe gì, nhưng hình như có chút thuận mắt. “Mình cứ nghĩ đó là anh ấy, chắc không phải đâu”. Thanh Bạch lái xe rời đi trong đêm, anh phải tranh thủ đến gặp người kia trước Mỹ An.Dù biết làm vậy sẽ khiến Mỹ An giận anh như Thanh Bách không có lựa chọn khác. Sáng hôm sau Đông Quân và Mỹ An lại khởi hành, chạy thêm mấy tiếng nữa thì cô đã có thể cảm giác rõ hương vị của làng quê, mùi của lúa, của đất và mùi phù sa của sông hồ. “Sau này già rồi em cũng muốn đến một nơi như thế này sinh sống” - Mỹ An có chút cảm thán. “Chuyện này còn lâu, em chưa già mà đã tính rồi sao?” “Bây giờ còn tính được thì phải tranh thủ tính chứ?”.