Tác giả:

Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…

Chương 298

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Thanh Bách hít sâu một hơi dùng hết sức lần nữa gỡ tay cô ra.Mỹ An bị anh đẩy ra xa, không biết làm sao giữa anh lại cũng không muốn để anh đi như thế.Cô nhìn bàn tay đang rỉ máu của anh không sao yên lòng được, cô lấy hết can đảm chạy một mạch lên lan can cao nhất của sân thượng đứng. “Lưu Thanh Bách, anh phải hứa với em, anh không được phép làm tổn hại bản thân nữa” Thanh Bách không ngờ được cô sẽ dùng để chiêu này, anh có chút hốt hoảng, gấp gáp nói: “Em điên rồi hả? Mau bước xuống cho tôi” “Anh phải hứa em mới xuống” - Mỹ An vẫn kiên quyết. Thanh Bách lúc này không nghĩ nhiều nữa, chỉ việc nhớ tới đây đang là tầng ba mươi đủ để anh lòng như bị lửa đốt. “Tôi nhắc lại lần nữa, em mau bước xuống, có biết nguy hiểm thế nào không?” Tim Mỹ An hiện tại đang đập điên cuồng, cô cũng không dám nhìn xuống phía dưới, hai tay giữa chặt lan can.Thật ra cô làm tới mức này chính là muốn thử xem anh còn quan tâm cô không, cô rất sợ bản thân sẽ lại tiếp tục nhận lấy ánh mắt lạnh lùng của anh. Thanh Bách cảm thấy đứng đây nói mãi cô cũng sẽ không chịu xuống, anh tiến gần về phía cô, đưa tay ra: “Có gì chúng ta bước xuống rồi nói”. “Đừng làm mình bị thương nữa, em rất đau lòng” - Mỹ An nức nở. Thanh Bách gật đầu, nhân lúc cô không chú ý, chạy vọt tới ôm lấy kéo xuống, cả hai ôm lấy nhau ngã trên sàn. Rất lâu rồi cô mới được vùi mình trong khuôn ngực ấm áp của anh, cũng rất lâu rồi anh mới được hít lấy mùi hương thoang thoảng trên tóc cô.Hai người cứ vậy ôm lấy nhau, không ai muốn ngồi dậy. “Em xin lỗi, em yêu anh.” Câu thổ lộ của cô như làm vỡ vụn cả hai trái tim đang loạn nhịp, rõ ràng là yêu nhau nhưng cứ liên tục phải nói câu xin lỗi.Thanh Bách dịu dàng hôn lên trán cô, cố hít lấy hít để mùi hương đó lần cuối rồi đỡ cô ngồi dậy. “Tôi sẽ không làm tổn thương mình nữa cũng xin em đừng tự đưa mình vào chỗ nguy hiểm” Mỹ An gật đầu đồng ý với anh. Thanh Bách đứng dậy, xoay lưng rời đi, ở thêm một lát nữa có lẽ không ai buông tay được. Mỹ An đứng ở sân thương thêm một lúc lâu, gió ùa vào rát buốt da mặt, hong khô đi những giọt nước mắt còn vương. Đêm đó Mỹ An không biết sao không ngủ được, cô nhắm mắt được vài phút lại thấy càng tỉnh táo hơn.Cô bước xuống giường, với lấy một chiếc áo khoác rồi bắt xe đến nhà Thanh Bách.Mỹ An không giải thích được sao bản thân lại làm vậy nhưng có những cảm xúc cô nói rõ được..

Thanh Bách hít sâu một hơi dùng hết sức lần nữa gỡ tay cô ra.

Mỹ An bị anh đẩy ra xa, không biết làm sao giữa anh lại cũng không muốn để anh đi như thế.

Cô nhìn bàn tay đang rỉ máu của anh không sao yên lòng được, cô lấy hết can đảm chạy một mạch lên lan can cao nhất của sân thượng đứng. 

“Lưu Thanh Bách, anh phải hứa với em, anh không được phép làm tổn hại bản thân nữa” 

Thanh Bách không ngờ được cô sẽ dùng để chiêu này, anh có chút hốt hoảng, gấp gáp nói: 

“Em điên rồi hả? Mau bước xuống cho tôi” 

“Anh phải hứa em mới xuống” - Mỹ An vẫn kiên quyết. 

Thanh Bách lúc này không nghĩ nhiều nữa, chỉ việc nhớ tới đây đang là tầng ba mươi đủ để anh lòng như bị lửa đốt. 

“Tôi nhắc lại lần nữa, em mau bước xuống, có biết nguy hiểm thế nào không?” 

Tim Mỹ An hiện tại đang đập điên cuồng, cô cũng không dám nhìn xuống phía dưới, hai tay giữa chặt lan can.

Thật ra 

cô làm tới mức này chính là muốn thử xem anh còn quan tâm cô không, cô rất sợ bản thân sẽ lại tiếp tục nhận lấy ánh mắt lạnh lùng của anh. 

Thanh Bách cảm thấy đứng đây nói mãi cô cũng sẽ không chịu xuống, anh tiến gần về phía cô, đưa tay ra: 

“Có gì chúng ta bước xuống rồi nói”. 

“Đừng làm mình bị thương nữa, em rất đau lòng” - Mỹ An nức nở. 

Thanh Bách gật đầu, nhân lúc cô không chú ý, chạy vọt tới ôm lấy kéo xuống, cả hai ôm lấy nhau ngã trên sàn. 

Rất lâu rồi cô mới được vùi mình trong khuôn ngực ấm áp của anh, cũng rất lâu rồi anh mới được hít lấy mùi hương thoang thoảng trên tóc cô.

Hai người cứ vậy ôm lấy nhau, không ai muốn ngồi dậy. 

“Em xin lỗi, em yêu anh.” 

Câu thổ lộ của cô như làm vỡ vụn cả hai trái tim đang loạn nhịp, rõ ràng là yêu nhau nhưng cứ liên tục phải nói câu xin lỗi.

Thanh Bách dịu dàng hôn lên trán cô, cố hít lấy hít để mùi hương đó lần cuối rồi đỡ cô ngồi dậy. 

“Tôi sẽ không làm tổn thương mình nữa cũng xin em đừng tự đưa mình vào chỗ nguy hiểm” 

Mỹ An gật đầu đồng ý với anh. 

Thanh Bách đứng dậy, xoay lưng rời đi, ở thêm một lát 

nữa có lẽ không ai buông tay được. 

Mỹ An đứng ở sân thương thêm một lúc lâu, gió ùa vào rát buốt da mặt, hong khô đi những giọt nước mắt còn vương. 

Đêm đó Mỹ An không biết sao không ngủ được, cô nhắm mắt được vài phút lại thấy càng tỉnh táo hơn.

Cô bước xuống giường, với lấy một chiếc áo khoác rồi bắt xe đến nhà Thanh Bách.

Mỹ An không giải thích được sao bản thân lại làm vậy nhưng có những cảm xúc cô nói rõ được..

Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Thanh Bách hít sâu một hơi dùng hết sức lần nữa gỡ tay cô ra.Mỹ An bị anh đẩy ra xa, không biết làm sao giữa anh lại cũng không muốn để anh đi như thế.Cô nhìn bàn tay đang rỉ máu của anh không sao yên lòng được, cô lấy hết can đảm chạy một mạch lên lan can cao nhất của sân thượng đứng. “Lưu Thanh Bách, anh phải hứa với em, anh không được phép làm tổn hại bản thân nữa” Thanh Bách không ngờ được cô sẽ dùng để chiêu này, anh có chút hốt hoảng, gấp gáp nói: “Em điên rồi hả? Mau bước xuống cho tôi” “Anh phải hứa em mới xuống” - Mỹ An vẫn kiên quyết. Thanh Bách lúc này không nghĩ nhiều nữa, chỉ việc nhớ tới đây đang là tầng ba mươi đủ để anh lòng như bị lửa đốt. “Tôi nhắc lại lần nữa, em mau bước xuống, có biết nguy hiểm thế nào không?” Tim Mỹ An hiện tại đang đập điên cuồng, cô cũng không dám nhìn xuống phía dưới, hai tay giữa chặt lan can.Thật ra cô làm tới mức này chính là muốn thử xem anh còn quan tâm cô không, cô rất sợ bản thân sẽ lại tiếp tục nhận lấy ánh mắt lạnh lùng của anh. Thanh Bách cảm thấy đứng đây nói mãi cô cũng sẽ không chịu xuống, anh tiến gần về phía cô, đưa tay ra: “Có gì chúng ta bước xuống rồi nói”. “Đừng làm mình bị thương nữa, em rất đau lòng” - Mỹ An nức nở. Thanh Bách gật đầu, nhân lúc cô không chú ý, chạy vọt tới ôm lấy kéo xuống, cả hai ôm lấy nhau ngã trên sàn. Rất lâu rồi cô mới được vùi mình trong khuôn ngực ấm áp của anh, cũng rất lâu rồi anh mới được hít lấy mùi hương thoang thoảng trên tóc cô.Hai người cứ vậy ôm lấy nhau, không ai muốn ngồi dậy. “Em xin lỗi, em yêu anh.” Câu thổ lộ của cô như làm vỡ vụn cả hai trái tim đang loạn nhịp, rõ ràng là yêu nhau nhưng cứ liên tục phải nói câu xin lỗi.Thanh Bách dịu dàng hôn lên trán cô, cố hít lấy hít để mùi hương đó lần cuối rồi đỡ cô ngồi dậy. “Tôi sẽ không làm tổn thương mình nữa cũng xin em đừng tự đưa mình vào chỗ nguy hiểm” Mỹ An gật đầu đồng ý với anh. Thanh Bách đứng dậy, xoay lưng rời đi, ở thêm một lát nữa có lẽ không ai buông tay được. Mỹ An đứng ở sân thương thêm một lúc lâu, gió ùa vào rát buốt da mặt, hong khô đi những giọt nước mắt còn vương. Đêm đó Mỹ An không biết sao không ngủ được, cô nhắm mắt được vài phút lại thấy càng tỉnh táo hơn.Cô bước xuống giường, với lấy một chiếc áo khoác rồi bắt xe đến nhà Thanh Bách.Mỹ An không giải thích được sao bản thân lại làm vậy nhưng có những cảm xúc cô nói rõ được..

Chương 298