Trần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không…
Chương 305
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Chú Trung nhìn sang Thanh Bách, ý muốn anh lên tiếng.Thanh Bách cười khổ, bây giờ anh nói chỉ khiến mọi chuyện tồi tệ hơn thôi.Anh nên bênh vực ai đây, người anh yêu nhất hay người cha ruột? “Biết hết rồi cũng tốt, mọi người đều có sự lựa chọn của mình thôi” - Anh đành nói một vô thưởng vô phạt. “Con tin chú nắm không ít bằng chứng phạm tội của ông ta.Con hỏi chú lần cuối chú vẫn muốn giữ kín nó sao?” Phan Tấn Trung khó khăn nói ra quyết định của mình: “Chú không thể giúp được con” “Con không trách chú.Anh ấy nói đúng, mọi người biết rõ mọi chuyện là tốt rồi, ai cũng tự có cho mình lựa chọn” 7 Mỹ An nói xong thì đứng dậy gật đầu với mọi người rồi ra về. Phan Kiệt muốn đuổi theo nhưng Thanh Bách ngăn cậu lại: “Để cô ấy được một mình đi” N “Thanh Bách, con không thể để Lưu gia sụp đổ” - Tấn Trung thở dài.- “Chú đã nhìn Trần gia tan nát rồi, chứ không thể chứng kiến thêm nữa” “Nếu chú kịp thời ngăn cản cha con thì mọi chuyện đã không đến nông nổi này.Chú không chỉ có lỗi với cha Mỹ An mà cả với cha con, chú đã mặc kệ ông ấy làm sai” - Thanh Bách nói xong cũng rời đi. Những câu nói cuối cùng của Thanh Bách thật sự thấm thía, rõ ràng ông đã biết Lưu Văn Trường sẽ không buông tay Thu Huệ nhưng ông mặc kệ.Tới lúc nhìn ra âm mưu của cha Thanh Bách cũng không kịp thời cảnh báo với cha Mỹ An. “Cha à, cha nói hai người là bạn thân nhất của cha, nên cha không thể chọn một người nhưng cuối cùng cha lại từ bỏ cả hai” - Phan Kiệt VỖ VỖ vai ông. Thanh Bách biết Mỹ An đi chưa xa, hơn nữa chắc chắn cô đang đi bộ, một khi Mỹ An gặp chuyện khó xử đều sẽ đi bộ để giải tỏa.Anh cuối cùng cũng đuổi kịp cô, anh hạ kính xuống, nhẹ giọng nói: “Lên xe đi” Mỹ An gật đầu, mở cửa bước lên ngồi cạnh anh. “Nếu em muốn khóc thì cứ khóc, muốn mắng thì cứ mắng, không cần sợ anh sẽ khó chịu” Mỹ An cắn môi, đến giờ phút này anh vẫn còn nghĩ cho cô như thế vậy mà cô lại cứ cố chấp gạt đi tình cảm hai người. “Thanh Bách..” - Mỹ An bất ngờ lao qua hôn anh. Thanh Bách cũng nhanh chóng đáp lại, anh giữ lấy gáy cô, cố làm sâu hơn nụ hôn của hai người..
Chú Trung nhìn sang Thanh Bách, ý muốn anh lên tiếng.
Thanh Bách cười khổ, bây giờ anh nói chỉ khiến mọi chuyện tồi tệ hơn thôi.
Anh nên bênh vực ai đây, người anh yêu nhất hay người cha ruột?
“Biết hết rồi cũng tốt, mọi người đều có sự lựa chọn của mình thôi” - Anh đành nói một vô thưởng vô phạt.
“Con tin chú nắm không ít bằng chứng phạm tội của ông ta.
Con hỏi chú lần cuối chú vẫn muốn giữ kín nó sao?”
Phan Tấn Trung khó khăn nói ra quyết định của mình:
“Chú không thể giúp được con”
“Con không trách chú.
Anh ấy nói đúng, mọi người biết rõ mọi chuyện là tốt rồi, ai cũng tự có cho mình lựa chọn”
7
Mỹ An nói xong thì đứng dậy gật đầu với mọi người rồi ra về.
Phan Kiệt muốn đuổi theo nhưng Thanh Bách ngăn cậu lại:
“Để cô ấy được một mình đi”
N
“Thanh Bách, con không thể để Lưu gia sụp đổ” - Tấn Trung thở dài.
- “Chú đã nhìn Trần gia tan nát rồi, chứ không thể chứng kiến thêm nữa”
“Nếu chú kịp thời ngăn cản cha con thì mọi chuyện đã không đến nông nổi này.
Chú không chỉ có lỗi với cha Mỹ An mà cả với cha con, chú đã mặc kệ ông ấy làm sai” - Thanh Bách nói xong cũng rời đi.
Những câu nói cuối cùng của Thanh Bách thật sự thấm thía, rõ ràng ông đã biết Lưu Văn Trường sẽ không buông tay Thu Huệ nhưng ông mặc kệ.
Tới lúc nhìn ra âm mưu của cha Thanh Bách cũng không kịp thời cảnh báo với cha Mỹ An.
“Cha à, cha nói hai người là bạn thân nhất của cha, nên cha không thể chọn một người nhưng cuối cùng cha lại từ bỏ cả hai” - Phan Kiệt VỖ VỖ vai ông.
Thanh Bách biết Mỹ An đi chưa xa, hơn nữa chắc chắn cô đang đi bộ, một khi Mỹ An gặp chuyện khó xử đều sẽ đi bộ để giải tỏa.
Anh cuối cùng cũng đuổi kịp cô, anh hạ kính xuống, nhẹ giọng nói:
“Lên xe đi”
Mỹ An gật đầu, mở cửa bước lên ngồi cạnh anh.
“Nếu em muốn khóc thì cứ khóc, muốn mắng thì cứ mắng, không cần sợ anh sẽ khó chịu”
Mỹ An cắn môi, đến giờ phút này anh vẫn còn nghĩ cho cô như thế vậy mà cô lại cứ cố chấp gạt đi tình cảm hai người.
“Thanh Bách..” - Mỹ An bất ngờ lao qua hôn anh.
Thanh Bách cũng nhanh chóng đáp lại, anh giữ lấy gáy cô, cố làm sâu hơn nụ hôn của hai người..
Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)Tác giả: NgạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTrần Mỹ An phân vân nhìn người đàn ông đang an tĩnh ngồi trên sofa đọc báo, cô muốn mở miệng nói nhưng rồi lại không dảm. Kết hôn đã hai năm, mối quan hệ của hai người vẫn lạnh nhạt như vậy, cô là vợ cũng là người dưng trong mắt anh. Trần Mỹ An xoa xoa bụng, đứa con này thật sự là ngoài dự tính nhưng lại khiến cô vô cùng hạnh phúc. Từ khi hay tin cô có thai, Lưu Thanh Bách đối với cô có phần dịu Quang hơn, Trần Mỹ An vẫn luôn hi vọng đứa bé này sẽ giúp hai người bắt đầu xây dựng một mái ẩm thật sự. “Thanh Bách, hôm nay có hẹn khám thai anh có thể đưa em đi không?" Lưu Thanh Bách đặt tờ báo xuống, nhìn cô không mặn không nhạt nói: “Tôi có một cuộc họp Trần Mỹ An lộ rõ sự thất vọng trên mặt nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi, mỉm cười tỏ ra không sao “Việc công ty quan trọng hơn, em tự đi cũng được. Lưu Thanh Bách nhìn bộ dạng buồn bã trở lên lầu của cô trong lòng có chút khó chịu, hai năm qua anh cũng tự biết mình đối xử với người vợ này không tốt nhưng có một số chuyện anh nghĩ không… Chú Trung nhìn sang Thanh Bách, ý muốn anh lên tiếng.Thanh Bách cười khổ, bây giờ anh nói chỉ khiến mọi chuyện tồi tệ hơn thôi.Anh nên bênh vực ai đây, người anh yêu nhất hay người cha ruột? “Biết hết rồi cũng tốt, mọi người đều có sự lựa chọn của mình thôi” - Anh đành nói một vô thưởng vô phạt. “Con tin chú nắm không ít bằng chứng phạm tội của ông ta.Con hỏi chú lần cuối chú vẫn muốn giữ kín nó sao?” Phan Tấn Trung khó khăn nói ra quyết định của mình: “Chú không thể giúp được con” “Con không trách chú.Anh ấy nói đúng, mọi người biết rõ mọi chuyện là tốt rồi, ai cũng tự có cho mình lựa chọn” 7 Mỹ An nói xong thì đứng dậy gật đầu với mọi người rồi ra về. Phan Kiệt muốn đuổi theo nhưng Thanh Bách ngăn cậu lại: “Để cô ấy được một mình đi” N “Thanh Bách, con không thể để Lưu gia sụp đổ” - Tấn Trung thở dài.- “Chú đã nhìn Trần gia tan nát rồi, chứ không thể chứng kiến thêm nữa” “Nếu chú kịp thời ngăn cản cha con thì mọi chuyện đã không đến nông nổi này.Chú không chỉ có lỗi với cha Mỹ An mà cả với cha con, chú đã mặc kệ ông ấy làm sai” - Thanh Bách nói xong cũng rời đi. Những câu nói cuối cùng của Thanh Bách thật sự thấm thía, rõ ràng ông đã biết Lưu Văn Trường sẽ không buông tay Thu Huệ nhưng ông mặc kệ.Tới lúc nhìn ra âm mưu của cha Thanh Bách cũng không kịp thời cảnh báo với cha Mỹ An. “Cha à, cha nói hai người là bạn thân nhất của cha, nên cha không thể chọn một người nhưng cuối cùng cha lại từ bỏ cả hai” - Phan Kiệt VỖ VỖ vai ông. Thanh Bách biết Mỹ An đi chưa xa, hơn nữa chắc chắn cô đang đi bộ, một khi Mỹ An gặp chuyện khó xử đều sẽ đi bộ để giải tỏa.Anh cuối cùng cũng đuổi kịp cô, anh hạ kính xuống, nhẹ giọng nói: “Lên xe đi” Mỹ An gật đầu, mở cửa bước lên ngồi cạnh anh. “Nếu em muốn khóc thì cứ khóc, muốn mắng thì cứ mắng, không cần sợ anh sẽ khó chịu” Mỹ An cắn môi, đến giờ phút này anh vẫn còn nghĩ cho cô như thế vậy mà cô lại cứ cố chấp gạt đi tình cảm hai người. “Thanh Bách..” - Mỹ An bất ngờ lao qua hôn anh. Thanh Bách cũng nhanh chóng đáp lại, anh giữ lấy gáy cô, cố làm sâu hơn nụ hôn của hai người..